Tomoyo Fan club


HAVE A NICE DAY!

Tomoyo Fan club

IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Apr 25, 2016 5:45 pm ...
:Bởi vì chẳng có ai nên Reed xin phép được quẩy tung cả 4rum lên... alone tatoi
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Apr 23, 2016 11:18 am ...
:Tui chỉ muốn nói là forum bị bỏ hoang lâu quá rồi ... Tui tham gia từ năm học lớp 6 giờ lên lớp 11 rồi, bao nhiêu là kỷ niệm, thấy forum thế này kể cũng buồn. Nếu có dịp mấy thành viên kì cựu lập chat room trên facebook đi, bọn mình  kết bạn trên facebook hết, thỉnh thoảng cũng nói chuyện mà~
Ốc Xào Me nhắn vớiTạm biệt nhé ~ Tomoyo Fan Club
gửi vào lúc Sun Nov 16, 2014 12:38 pm ...
:Hôm nay- ngày 16/11/2014
Đã 3 năm từ khi tôi gia nhập vào Tomoyo Fan Club. Lúc đó tôi chỉ mới là đứa nhóc lớp 4, bé xíu và chưa hiểu gì nhiều. Mọi người biết đến tôi với tên gọi Yumi. Cuộc sống ảo của tôi bắt đầu. Mọi người luôn quan tâm và giải thích những cái sai của tôi. Nhưng có lẽ tôi quá cố chấp...
trieucao nhắn vớiCô gái và chiếc khăn cầu vồng.
gửi vào lúc Mon Nov 24, 2014 4:54 pm ...
:Thật ra, tôi cũng không biết tên của em là gì, và em thật sự bao nhiêu tuổi. Nhưng tôi cứ mặc định gọi em là Len và nghĩ rằng em kém tuổi tôi. Cái tên Len nảy ra một cách tình cờ. Hôm ấy, em quàng một chiếc khăn len to sụ với màu của cầu vồng, bước đi thảnh thơi… Em chờ đợi chuyến xe của mình một cách …
trieucao nhắn với1h đồng hồ của người cha
gửi vào lúc Thu Nov 13, 2014 5:13 pm ...
:1h đồng hồ của người cha
Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

– Bố ơi, con hỏi bố một câu …
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Aug 02, 2014 1:09 pm ...
:CÁC TÌNH YÊU!!!!!!!! DAISUKI <3 <3 <3 Ta chưa báo tin là ta đã đỗ cấp 3 rồi nhỉ 88888 ta đỗ cấp 3 rồi đó XD
Watanabe Yuki nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Jul 04, 2014 3:25 pm ...
:Tình hình là ai ở tphcm vậy?! có ai đi Manga Fes ko?! > < laloi
Edo-kun nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Dec 27, 2013 9:25 pm ...
:Còn ai nhớ CEF?
Himawari Chan nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Dec 24, 2013 7:22 pm ...
:Noel đến rồi, hú hú ^o^ Chúc mn Giáng Sinh vui vẻ, hạnh phúc, đầm ấm bên gia đình và nhận dc nhìu quà nha =)) p/s: Năm nay ở nhà vẫn hơn ra Sài Gòn hít thở bụi trong lành :3
Suzume nhắn vớiMột người nào đó quan tâm~
gửi vào lúc Mon Dec 09, 2013 4:51 pm ...
:Trc ngày thi một tuần gần như ngày nào cũng học từ 9-11h tối ở nhà cô :'( Hớ hớ ns vậy thôi chứ vui vật vã :) cơ mà học kiểu này đi thi k đc giải j thì chết đi cho xong :'(
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Dec 23, 2013 2:04 pm ...
:Hầu hết m.n đã quên mất sn em................................ ns vậy thôi, chứ nó qua lâu rồi, 3/12 cơ :'(
Midori Yoi nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Dec 14, 2013 9:00 pm ...
:Rm đang vắng và mình đang onl với một cơ số khách viếng thăm rồi  hihung  hihung 
Mong sao mau Tết để mọi người onl  hihung 
Ề - Đố nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Dec 11, 2013 5:03 pm ...
:Lâu rồi chưa vào^^
Suzume nhắn với»Ai cũng được~
gửi vào lúc Fri Nov 08, 2013 1:05 pm ...
:Sắp thi hsg cmnr~ Thật đau khổ~ học còn chưa ra đâu vào đâu mà đã sắp thi rồi >"< ! Tiếng Anh mất gốc cmnr, thế mà phải bỏ để học đội tuyển >"< Shit >"
Mukuhiba-6918 nhắn với»Mém bờ TFC iu vấu =))
gửi vào lúc Wed Sep 04, 2013 11:47 am ...
:TT^TT hú hú, năm nay lên lớp 8 rồi, học tối mắt tối mũi TT^TT ko thể onl TFC hàng ngày đc, có khi cả tuần mới đc 1 lần TT^TT So ri các tềnh iu TT^TT Kim sẽ cố gắng học Hóa cho tốt để thi vào chuyên. Nếu như ko vào đc chuyên thì TT^TT Mọi người ở lại zui zẻ nhé. Bùn quá TT^TT Có chuyện muốn nói thì PM nick FB của Kim là Sẻ Xào Dứa nhá TT^TT
Bạch Phách Tử nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Sep 01, 2013 11:24 pm ...
:hey hey, có ai biết fic nào mới và hay k?? chỉ mình với nhé ^^
Pupu-chan nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 29, 2013 7:23 pm ...
:Năm nay là năm cuối cấp 2 rồi + với việc bài vở và học hành càng bận thêm nên có thể Na sẽ off dài hạn như các mem khác ah~ TT^TT, chúc mọi người onl vui vẻ, đặc biệt là những bạn đang học lớp 9 như Na sẽ thi tốt nhé! ^^ Iu mọi người nhiều lắm!!! domat domat 
Jun San nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 27, 2013 11:13 am ...
:Jun sắp phải off một thời gian *do có lắm việc bên cấp 3 quá nên chắc chả mấy khi onl được thôi* nên tạm biệt mn nhé, chúc mọi người luôn vui vẻ. Và hẹn gặp lại một ngày không xa nhé
I love You all !!!!!
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Aug 25, 2013 2:59 am ...
:Mọi người tham gia teitan-academyworld.forumvi.com của em nha! Tks mn nhiều :)
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 23, 2013 3:27 am ...
:Xin chào :)) Không ai có thể làm cú đêm như tớ à=)) Mình thật hạnh phúc quá đi XD Thôi 3h30' rồi tớ đi ngủ đêy,mai còn đi học Mr.9 nữa =)) Bye all=)) Good Morning =))
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 22, 2013 12:46 am ...
:Ta là con cú*YOLO* lai Cua=)) và ta biết =)) chả còn ai post bài cả :((
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 20, 2013 6:19 pm ...
:Thật lưu luyến nơi này quá :'> mãi chẳng muỗn rời đi :'> nhưng thời khắc chia tay của chúng ta đã đến rồi. Tạm biệt nhé m.n :'> Reed sẽ off từ h đến tháng 8 vì vc học(đáng ra phải off từ hôm nọ nhưng lại nhớ ra chưa để lại lời nhắn trên TFC nên lại lên viết cái này :v )
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 16, 2013 2:13 am ...
:Rin thức tới bây h và phát hiện ra,mình là con cú đêm thú thực tại TFC=]]] Gần 2h30' rồi mà chưa đi ngủ XD thật phục mình quá XD
mifeullesakuraba113 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 02, 2013 10:59 pm ...
:Khi nào Miss Beauty mới có poll vậy ợ?
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 10:10 pm ...
:Mọi người vô : http://tomoyoccs.7forum.info/t2608-topic?highlight=Shop ủng hộ Shop của Rin và Kim nha~~^^~ Tks mn
Yoki-Maru nhắn với»Akira Satoshi
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 6:39 pm ...
:Rin ơi khi nào onl thì vào nhận rank nhé :))
p.s: mọi người trong rum vui vẻ nha. :D
Kim Bora nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Jul 31, 2013 5:20 pm ...
:Mn ơi, khi nào có Poll của Miss nhớ bầu cho Fie nha ! Xem ảnh DK của Fie nha !
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 7:49 pm ...
:Mn ơi~ Tham gia Event Poll Favorite Characters đi nào~~~~ Vắng quá đi==" Nhanh tay tham gia đi nào~~~ OvO
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 4:42 pm ...
:Chào buổi chiều nha mn~~ OvO có ai hông zô nhà spam 888 điiii~~~~~ OvO
Mukuhiba-6918 nhắn với»È vé rỳ bó đì
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 9:42 am ...
:YOLO~~~ Đọc đam trên mp4 thật Yomost =))))))))

Share | 
 

 [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Feb 03, 2013 12:56 pm

Chap 1:
Sakura ướm bộ váy áo đồng phục vào người rồi kêu lên:

“MẸ!!!!!Sao váy đồng phục lại ngắn thế này, cao trên cả đầu gối con rồi”

“Người con đẹp như vậy, mặc vào có chết ai đâu”

“Không, con tưởng chiều dài của váy tỉ lệ thuận với chiều cao chứ”

Mẹ của Sakura cười gượng:

“Thực ra mẹ đã đem đi sửa ngắn bớt lại, mẹ muốn con nhẹ nhàng, nữ tính một chút”

Mặt Sakura méo xệch lại,

“Hồi trước mẹ bắt con để tóc dài và nhuộm lại tóc, con đã “biến” màu tóc vàng thành màu nâu.

Bây giờ mẹ còn muốn con mặc váy ngắn nữa, chẳng dễ dàng hoạt động gì cả”

Sáng hôm sau, dù không muốn nhưng Sakura vẫn phải mặc bộ đồng phục siêu ngắn đó. Chưa hết, mẹ cô còn vứt hết tất cả giày thể thao của cô đi và chuẩn bị cho cô một đôi guốc trắng, điều này khiến cô khó chịu thực sự, cô hét lên:

“Được thôi, con sẽ chấp nhận hết những gì mẹ yêu cầu, con chỉ cần một thứ thôi, đưa con chìa khóa xe mô tô đi”

Mẹ cô đưa cho cô chìa khóa ô tô riêng của cô và nói

“Đi xe riêng đi, con gái không hợp đi xe máy đâu”

“Trời ạ, Ba về con sẽ mách là mẹ ăn hiếp con”

“Cứ việc, nếu con muốn”
-------------------------
Chiếc Porsche bạc của Sakura phóng như điên trên đường cao tốc bỗng phanh gấp vì một chiếc xe khác phóng vụt lên trên và đứng im lìm luôn ở đó. Với khuôn mặt hầm hập, Sakura chỉnh vô lăng và tiến sát đến chiếc mui trần xanh, cô nhìn người đó một cách dò xét “đồng phục trường mới, hắn học cùng trường mình sao”

“Này, đi đứng kiểu gì vậy hả, suýt chút nữa tôi đâm vào cậu rồi đấy”

Tên này nhìn cô, bỏ kính ra rồi đưa mắt nhìn lên cột đèn tín hiệu

“Cậu định vượt đèn đỏ chắc”

Không chờ lấy một sự phản ứng từ Sakura, hắn phóng xe đi thẳng. “ Tên này muốn chết thật rồi” sau ý nghĩ “tóe lửa” đó Sakura hạ cần và chỉnh tốc độ đến mức gần tối đa, cô phóng qua chiếc xe đó, không quên “bonus” cho tên đáng ghét kia một cái lè lưỡi cùng khuôn mặt bất bình thường của mình. Những tưởng đã vượt được qua mặt hắn, nhưng tên kia cũng đâu có kém cạnh, chẳng mấy chốc nhìn qua gương chiếu hậu, xe của Sakura đã “ lững thững” ở đằng sau. Hai người đó cứ rượt đuổi cho đến khi gần tới cổng trường, hắn đã nhanh chân vào trước và Sakura trở thành kẻ đi học muộn. Khuôn mặt của tên đó đã được ghi vào “ bộ nhớ” của cô và thay vì cay cú cô lại bị tóm ngay trước cổng trường khi đang “lấp ló” ánh nhìn “cao vời vợi” lên bức tường khá “shock” của trường Byung Mun

“Định trèo tường hả?” Tiếng nói phát ra nghe khang khác giọng tên vừa nãy, Sakura quay ra chỉ biết cách cười hờ:

“Cậu cũng đi học muộn hả, chúng ta “giúp nhau” tý nha”

“Giúp cậu trèo tường hả” cậu ta cười đểu và chạy ra cổng chính tố cáo thầy giám thị

“Thầy ơi, có bạn định trèo tường vô trường ạ”

Sau câu nói đó hắn được đặt cách lên lớp, còn Sakura mặt đối mặt với thầy giám thị

“Trời ơi là trời, tên đểu, lợi dụng sự cả tin của mình hắn đã thoát tội đi học muộn sao, sao ngày đầu tiên đen đủi thế này chứ” Sakura pov

“Em là học sinh mới của lớp 11/5 sao, thôi được, vì em là học sinh mới nên tôi sẽ không phạt em, mau cất xe vào trường rồi tôi sẽ đưa em lên lớp đó”

“Oh my god, thầy nói thật đấy ạ” Mặt Sakura sững sờ, cô có vẻ nghi ngờ

“Chẵng nhẽ tôi nói đùa em sao”

“Em cảm ơn thầy nhiều ạ” Mắt cô long lanh như chú mèo con vậy, bộ mặt ngây thơ hết mức
-------------------------
Lại thập thò trước cửa lớp, Sakura cố gắng lắng nghe những động tĩnh bên trong lớp học

“Xin chào, mình là Eriol, rất vui khi được chuyển đến lớp các bạn”

Lúc này, bộ mặt của cô đã xuất hiện, cắt ngang màn giới thiệu đầy hàm xúc của Eriol , anh quay ra và thấy cô bạn thân của mình đang rất lúng túng, cảm giác đầu tiên của anh là lấy tay che miệng cười khúc khích

“Sao em đi học muộn vậy” Cô chủ nhiệm hỏi

Sakura đang định trả lời thì ánh mắt cô “đập” phải hai tên đáng ghét vừa nãy, họ cũng đang nhìn cô với vẻ rất khoái chí…

“Này, em có nghe cô hỏi gì không vậy”

“Dạ… em… em. Mà cô hỏi em cái gì vậy ạ”

Cả lớp cười ầm ỹ trước câu nói của con người xinh đẹp nhưng ngờ nghệch này, cô giáo hắng giọng nói lại lần nữa

“Cô hỏi em là tại sao em đến muộn, em nghe rõ chưa hả”

“Dạ, em bị tắc đường ạ”

Từ dưới lớp vọng lên tiếng của Syaoran, anh nói như đá đểu cô làm cô tức chết

“Tôi lại tưởng cậu tập “đua xe công thức 1” với tôi chứ”

Cả lớp lại được một trận cười vỡ bụng, Yamazaki đế thêm vào

“Bạn ý còn định học “vượt rào” nữa đấy ạ”

Eriol đứng trên bảng cười ngặt nghẽo, Sakura cảm thấy xấu hổ hết mức, cô luôn nhìn về hai tên kia với ánh mắt “ tóe lửa” và hai tên kia luôn nhìn cô với vẻ mặt thích thú.

“Thôi được rồi, em đứng lên trên bảng với Eriol, giới thiệu bản thân đi”

“Xin chào, mình tên là Kinomoto Sakura , rất vui được làm quen” câu nói đầy ngẫu hứng của cô lại làm chủ đề tranh luận cho hai tên cuối lớp, Yamazaki quay xuống nói với Syaoran

“Tớ cá là cậu ấy không vui chút nào”

Syaoran cười và đưa ngón tay trỏ lên trước mặt Yamazaki nhưng cố tình để cô trông thấy.
“Muốn chế giễu mình sao, hai tên này chán sống thật rồi” Sakura's pov

“Sakura, em ngồi cạnh Syaoran ở cuối lớp nhé, còn Eriol em ngồi cạnh Tomoyo ở gần cửa sổ”
Eriol lặng lẽ tiến về phía cô giáo chỉ, người ngồi cạnh anh là một cô gái xinh đẹp và rất nữ tính, chẳng giống Sakura chút nào

“Chào cậu, rất mong được giúp đỡ”

“Ừhm” Tomoyo mỉm cười chào lại Eriol.

Sau khi ổn định chỗ ngồi, Eriol ngước lên trên bảng và nhìn thấy Sakura vẫn đứng đực ở đó.

“Em ngồi chỗ khác được không ạ?” Cô nói lí nhí

“Em không muốn ngồi chỗ đó sao”

“Không phải đâu ạ, ý em không phải thế”

“Vậy thì em mau ngồi vào đó đi”
---End Chap 1---
P/S: Mong mọi người thông cảm cho ạ, chap 1 hơi ngắn nhưng chap 2 em sẽ sửa đổi=]] mọi người cứ ném đá nhận xét trảm phong thoải mái, em sẵn sàng nhận vì em biết mình viết chưa được tốt cho lắm ạ! sad



Được sửa bởi rinkaki.ccs ngày Sun Mar 24, 2013 3:55 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
Kori Wingusu
Quý cô của máu
Quý cô của máu


Lover : Thanh Biên
Chức vụ T-mod
Nơi sinh sống : Nihon Country+Light Land
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 09/03/2000
Hành trang :



>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kori Wingusu

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Feb 03, 2013 1:01 pm

Viết hay quá!!! *cười ngặt nghẽo*



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Feb 03, 2013 1:07 pm

@Nhã: bà nội ơi, bà đang khen hay chê cháu đấy ạ?=='' bà khen thì khen hẳn đi phon cháu biết là mình viết hay mà=]] nhưng chắc k thể bằng bà và 1 số ng` khác đc(ví dụ chị Lin=]]) còn nếu bà chê thì cháu đành ngậm ngùi chấp nhận số phận=]] thực ra cái này cháu viết cách đây 1 năm rồi, h tham ja TFC cháu ms post lên đấy ạ=]] Cháu k mong là mình có thể vượt xa đc các bậc tiền bối ở TFC đâu=]]
P/S: trên 10 lượt view cháu post chap 2 liền ạ=]]hihung

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
6927Empire
Fan tài năng
Fan tài năng


Nữ
Pet :
Birthday : 17/04/1998
Đến từ C8 Family
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của 6927Empire

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Feb 03, 2013 1:16 pm

Đập vào mắt đầu tiên là ... thoại nhiều @@
Trích dẫn :
Sakura pov
~> Đọc không hiểu.
Những phần giới thiệu cơ bản không có na~ Thêm vào đi~
Nội dung ... nói chung là không gây được ấn tượng vì nó cũng y như các fic bình thường , cũng mô típ cũ nhai đi nhai lại thành ra hơi ... ngán :v [sr cậu , tớ hơi thẳng một chút ^^"]

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Feb 03, 2013 1:30 pm

@Empire: đây nè :http://tomoyoccs.7forum.info/t2042-topic bạn vào mà đọc phần GT ở đây nha~ Mình k đến nỗi đãng trí mà quên phần quan trọng này đâu~ Bạn thông cảm xíu ha~ Mình post phần này từ hum qua maf~ Hì hì hihung

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
Suzume
Shizu~
Shizu~


Lover : Pupu-chan
Chức vụ Mod
Shinobi
Nơi sinh sống : Nihon Country+Light Land
Nữ
Medal :



Pet :
Birthday : 03/12/1999
Đến từ Tomoyo Fan Club :3
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Suzume

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Feb 03, 2013 4:01 pm

K hiểu lắm (c đừng quăng cho e cái nd vì e đọc rồi, cái e nói ở đây là nd chap này kìa!)
Thoại nhiều
Nội dung khá là lộn xộn
Vừa đọc chap 2 xong, sụp đổ hình tượng Sak trong lòng e r ==
Dù tính cách Sak thay đổi hơn so vs của Clamp thì cũng chỉ một chút thôi chứ, nếu thế này thì thà chị viết là nv khác cho rồi ><



Chỉ 1 tình yêu chỉ 1
tung tăng tung tăng tung tăng tung tăng tung tăng 
Spoiler:
 

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Feb 03, 2013 5:53 pm

@Ame: ặc ặc, đành vậy=]] C cũng muốn xây dựng khác đi chút(chơi kiểu phá cách)=]] mong e thông cảm=]] công nhận La thoại nhiều=]] Fic này c tung trên blog ở Zing(cho 1 cuộc thi Event CCS) và đạt giải Nhất mà(k chém đâu=]]) Hm... Nêu e phản đối thì k cần coi nữa=]] c trót post rồi nên k thu lại đâu=]] thông cảm nha=]] uam

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Feb 03, 2013 6:36 pm

Chap 2:
Sakura lê từng bước chân “nặng hơn cả nghìn tấn” tới chỗ của Syaoran , cô ngồi xuống nhìn anh với vẻ mặt rất đỗi đau khổ, cô vò đầu bứt tai quay sang Syaoran rồi lại nhăn mặt nhìn lên bàn trên, nơi Yamazaki đang ngồi. Syaoran cũng chả muốn quan tâm đến cô nữa, anh gục xuống bàn và đi vào giấc ngủ, Sakura cũng gà gật một lúc rồi “ Phịch” một tiếng, cô nằm hẳn xuống bàn…

Tiếng guốc đập xuống sàn nhà của cô chủ nhiệm khiến mọi người hướng dần tới nơi cô đang đi đến, tiếng thước kẻ gõ mạnh xuống bàn khiến hai con người đang “say đắm trong giấc ngủ” bỗng nhiên ngồi phắt dậy, cả hai đều nhìn nhau gãi đầu.


“Tôi dạy chán lắm hay sao mà cả hai em đều lăn ra ngủ vậy?” Cô chủ nhiệm lên giọng.


Sakura đá vào chân Syaoran nói nhỏ ''Làm cái gì đi chứ!''


“Bọn em… đâu có ngủ, bọn em chỉ… gục đầu xuống bàn… thôi ạ...” Syaoran cắn môi trả lời bừa.


“Đang học mà lại gục xuống bàn sao, các em có tỉnh táo không vậy? Chốc nữa hết tiết học hai em ở lại dọn vệ sinh lớp!”


“Trời ạ, chỉ tại cậu thôi đấy!!!!!” Sakura nổi cáu.


“Cái gì, ai bắt cậu ngủ đâu chứ, bị phạt rồi đổ thừa cho tôi là sao?”


“Tý biết tính sao đây, ngồi cạnh cậu đen đủi hết mức~!!!!!!” Sakura nghiến răng nhìn “kẻ thù” đôi mắt “tóe điện” của cô khiến anh sởn da gà.


“Cậu nghĩ tôi sung sướng khi ngồi cạnh cậu chắc?”


Chợt có ý nghĩ lóe lên trong đầu Sakura, cô cười thầm tỏ vẻ đắc chí. Giờ ra chơi là cái giờ tung hoành của cả lớp, Syaoran và Yamazaki đã đi xuống căng tin còn Sakura đã bắt đầu hành động. Cô đến cạnh bàn Eriol và kéo cậu ta xuống ga- ra của trường.


“Cậu định làm gì hả?” Eriol mắt chớp chớp nhìn cô và hỏi.


“Trả đũa chứ sao, đừng hỏi nữa, tớ phải tìm cái xe của Syaoran đã.....Hm...”


“Mui trần xanh, mui trần xanh......Hm.... Mui... trần ...xanh...” Sakura chỉ nhớ có vậy và cuối cùng cô đã tìm được cái xe đó.


“Cậu sẽ chết với tôi! Hehe~” Nói rồi là làm, cô trèo vào trong xe rút cái đề ra và không quên dán một mẩu giấy
trước cửa kính xe: “Syaoran, cậu là một con bò điên ^^!!”


Eriol nhìn Sakura với một con mắt “sợ sệt”, bù lại cô rất khoái chí trước những gì mình làm. Cô đập tay vào người Eriol, ánh mắt của cô long lanh khiến tim anh càng run lập cập:


“Tý nữa cậu cùng tớ làm vệ sinh nhé~''


Eriol chỉ biết cười hờ, anh lẩm bẩm:


“Đúng là trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết”

“Này cậu bảo ai là bò đấy hả?” Sakura nhếch mép nhìn Eriol làm anh giật bắn cả mình.


“Cậu nghe thấy à?” Anh hỏi lại.


“Tớ nghe cậu nói bò bò, trâu trâu gì đó, tớ nghĩ “đầu bò” hợp với tên Syaoran kia hơn là tớ đấy!Hahaha~”
-----------------------
Cả giờ rồi Sakura ngồi nhìn Syaoran rồi cười, chỉ mình cô biết cô đã làm gì với anh.


“Cậu ta bị điên thì phải...?” “Con bò điên” nghĩ thầm rồi bắt đầu lên tiếng.


“Cậu bị chập điện à, sao trông cậu có vẻ mãn nguyện thế?”

“Vui mà cũng có lý do sao?” Sakura chớp chớp mắt.


Yamazaki quay xuống chế giễu.


“Cả giờ ngồi cười thì chắc không có tý kiến thức nào trong đầu đâu nhỉ?”


“Cậu đi học muộn mà nghe văn vẻ gớm nhỉ?Xì~” Sakura bĩu môi nhìn Yamazaki, cô cứ nghĩ anh là một con người không thèm học như Syaoran, nhưng ai ngờ anh ta lại “vô duyên” nói ra một câu rõ dở hơi với cô…


…“Tôi chưa giới thiệu với cậu là tôi học rất giỏi nhỉ?"

“Đừng có đùa, để tôi kể nhé: đi học muộn, chế giễu, nói đểu, nói xấu người khác, cái gì cũng có tên cậu, cậu nghĩ ai tin cậu học được chứ? Khoác lác!!!!!” Sakura dơ ngón tay lên đếm những tật xấu của Yamazaki rồi đưa ra kết luận có vẻ rất hợp lý.


“Tôi là học sinh cá biệt…”


“Đấy, tôi biết ngay mà~!” Sakura cắt ngang lời anh khiến anh càng thêm ức chế. Anh nói tiếp:


“… Nhưng tôi rất thông minh, thành tích nhất lớp và đứng thứ 4 trường đấy!!!! Hohoho~”


Mắt Sakura mở to, chớp chớp, đang ngạc nhiên hết cỡ thì cô chủ nhiệm gọi cô lên bảng.


“Cô vừa nhận bảng điểm và hạnh kiểm của em ở trường cũ, thật là ngoài sự mong đợi của cô!”


“Cô ơi, cô đừng đọc cho cả lớp nghe nhé~ Đi mà cô~” Sakura nài nỉ cô chủ nhiệm, hai người ở cuối lớp cũng đã đoán già đoán non cái bảng kết quả đấy rồi còn Eriol thì đang niệm “thần chú” cầu nguyện cho Sakura, nhưng thần chú cậu lẩm bẩm chẳng linh gì cả…


“Cô muốn em cố gắng hơn, em là con gái, sao có thể chấp nhận thành tính đứng bét lớp và trên đúng một người trong trường được chứ?”


Yamazaki suýt sặc trước câu nói của giáo viên, anh chú tâm nghe tiếp.


“Thành tích học tập không khá khẩm thì hạnh kiểm cũng phải cố gắng chứ, đằng này.... Thôi không nói nữa, em về chỗ đi!”


Tomoyo quay sang hỏi Eriol, vẻ mặt rất ái ngại


“Đó có phải là bạn cậu không đấy?!”


“Trời ạ~! Xấu hổ quá đi mất thôi!!!!!!!! Sao tớ lại có một cô bạn vừa hư lại vừa học dốt như thế nhỉ!!!!!!!!!!????????????”
-----------------------
Sakura cầm chổi lau nhà vung lung tung rồi hét lớn:


“Ôi trời ơi, mệt thật đấy!!!”


“Cậu đã làm tý gì đâu mà than vãn kinh vậy?” Eriol, Syaoran, Yamazaki và Tomoyo đồng thanh nói.


“Ơ, bây giờ tôi mới để ý, sao hai cậu lại ở đây vậy?” Sakura trố mắt ra nhìn Tomoyo và Yamazaki, cô đưa tay ra chỉ chỏ.


Syaoran đặt tay lên vai Sakura bắt đầu giải thích.


“Này nhé, bạn bè là phải giúp đỡ lẫn nhau, đúng không?”


“Đúng, thì sao?”


“Yamazaki là bạn thân của tôi, Tomoyo là em họ của bạn tôi, vậy họ có thể ở lại giúp chúng ta được chứ?”


Sakura đã hiểu ra vấn đề… và cô cũng đã cảm thấy được một “áp lực” lớn đang đè nặng lên đôi vai của mình…


“Tay cậu đặt vào đâu đấy hả!!!” Sakura nghiến răng nhìn Syaoran khiến anh bất giác giụt tay lại, miệng anh chỉ biết cười hờ để tránh ánh nhìn đầy vẻ sát khí từ Sakura.


Hết việc để làm, Syaoran tung tẩy chạy đến ga- ra ô tô cùng Yamazaki và Tomoyo nhưng vừa vào trong xe niềm vui của anh đã vụt tắt…


“Trời ạ!!!!!!!!! Không khởi động được xe rồi, làm sao bây giờ???!!!”


Tomoyo giựt mẩu giấy trước cửa kính ô tô, rồi đọc to từng chữ cho Syaoran và Yamazaki nghe.


“Syaoran, cậu là một con bò điên”


“ KINOMOTO SAKURA!!!!!! CẬU CHÁN SỐNG THẬT RỒI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!” Tiếng hét đầy vẻ giận dữ giữa buổi trưa nắng gắt của Syaoran khiến ai còn ở trong trường cũng đều phải hoảng sợ, Yamazaki đập vào vai Syaoran mà an ủi.


“Thôi, tớ sẽ đưa cậu về, rồi mai tính sau vậy!”

-----------------------------------

Máy bay từ từ hạ cánh xuống sân bay Tokyo, Nhật Bản, tất cả những hành khách đều đã xuống sân bay, duy nhất chỉ có một người còn sót lại, cô đang ngủ ngon lành trên hàng ghế hành khách và chỉ khi có một bàn tay từ đằng sau lay cô dậy, cô mới thực sự tỉnh ngủ

“Thưa cô, tất cả các hành khách đã xuống sân bay rồi ạ!”

“Ôi!!! Cháu xin lỗi, cháu ngủ quên mất, cháu sẽ xuống đó ngay bây giờ ạ~!” Nói rồi cô cuống cuồng gom đồ đạc và xách chiếc vali màu nâu đỏ xuống sân bay. Khuôn mặt tỏ rõ sự phờ phạc của cô vẫn cố gắng mỉm cười khi nhìn thấy ba người bạn của mình, cô đưa tay ôm lấy Tomoyo và cười tít mắt:

“Ôi!!! Tớ nhớ cậu nhiều lắm, tớ nhớ cậu chết mất thôi~!!!!!!”

“Cậu có phải là Chiharu không đấy? Chiharu của ngày xưa đâu có xinh đẹp như Chiharu bây giờ~!” Yamazaki mở lời trêu đùa khiến mặt cô đỏ ửng như trái cà chua, có vẻ như tình cảm của cô đối với Yamazaki sau 2 năm vẫn không hề thay đổi. Cậu ấy luôn làm Chiharu vui, luôn ấm áp mỗi khi cô buồn, nhưng quả thực, cô vẫn chưa dám tỏ tình với Yamazaki lần nào…

Buổi tối với những ánh đèn đường lập lờ sáng, cả dãy phố lên đèn biển hiệu, những món ăn với mùi hương nghi ngút khói tỏa làm ấm áp thêm trái tim Chiharu, bố mẹ cô vẫn còn ở nước ngoài và cô phải bắt đầu cuộc sống tự lập ngay chính tại mảnh đất nơi cô sinh ra, quê hương Nhật Bản.



“Nâng ly, chúc mừng Chiharu trở về Nhật Bản nào!!!”, bốn người bọn họ đều nâng ly “ rượu” lên hí hửng uống, nói cho oai thôi, thực ra tất cả đồ uống được gọi là “rượu” đều là nước ngọt có ga cả. Chiharu cười tít mắt kể những chuyện “trên trời dưới bể” của cô tại Mỹ, và rồi khi chán nước Mỹ, cô lại muốn đi “du lịch” tại quê nhà, cô quay sang ba người kia hỏi:

“Ở trường có chuyện gì mới không vậy?”

“Có, có thứ “mới mẻ” lắm~!!!!” Syaoran, Yamazaki đồng thanh nói còn Tomoyo chỉ biết ngồi cười khúc khích

“Có gì mới...?”

“CÔ ƠI~!!!!!!!!!!!!!!!!!!! CHO CHÁU HAI TÔ MỲ ĐEN!” Tiếng nói khá quen thuộc cắt ngang câu nói của Chiharu, cô và ba người kia quay ra, đôi mắt mở to kinh ngạc của ba con người khiến Chiharu cảm thấy ngỡ ngàng...

“Trời ạ, đi đâu cũng gặp là sao?” Yamazaki và Syaoran lẩm bẩm

Eriol và Sakura quay ra, họ lại gặp ba người kia, và hiện nay thêm một cô gái tóc vàng lạ hoắc. Nhìn thấy Syaoran, Sakura như lên cơn “co giật”, cô gãi đầu tỏ vẻ vô cùng ái ngại rồi định toan lờ đi...


“Syaoran, cậu là một con bò điên” Yamazaki nhái lại lời trên tờ giấy đó rồi cười sặc sụa, Sakura liền đi ra chỗ họ đang “nhậu nhẹt” giải thích:

“Tôi không định đùa dai như thế, nhưng lúc về tôi lại quên khuấy trả cậu cái đó....”

Syaoran giận như nước sôi 100 độ, anh quay sang Sakura với ánh mắt hình viên đạn


“Chỉ vì cậu mà xe tôi thành “xe triển lãm” rồi đấy!!!!!!!!”

“Xin lỗi mà~” Sakura gãi đầu bối rối

Yamazaki ghé miệng vào sát tai của Syaoran thì thầm gì đó, như tìm thấy một cách chơi xỏ lại Sakura, Syaoran cười thầm.

“Mà cậu là ai vậy?” Eriol gỡ mớ bòng bong cho Sakura bằng việc quay sang Chiharu ngơ ngác

“Mình là Chiharu, trở về Nhật Bản sau 2 năm du học!”

“Vậy sao, mình là học sinh mới của lớp 11/5, tên mình là Eriol, còn kia là Sakura”

“Hóa ra từ “mới mẻ” vừa nãy các cậu nói là để chỉ Eriol và Sakura à?” Chiharu quay sang Tomoyo hỏi
Tomoyo chỉ biết cười và gật đầu

Mải nói chuyện, họ không biết Yamazaki và Syaoran đã “lượn” đi đâu mất tiêu, một lát sau họ quay ra với nụ cười gian tà dành cho Sakura.Yamazaki nói:

“Lúc này cậu gọi mỳ đen hả?Có đúng không vậy?”

“Ừhm, có rồi hả?”

Syaoran đặt cộp bát mỳ xuống trước mặt Sakura và một bát đưa cho Eriol, với nụ cười khá đỗi gian tà. Sakura bắt đầu nghi ngờ về chất lượng của bát mỳ mà họ đã mang ra

“Eriol àh, cậu ăn trước đi” Sakura nhìn Eriol

Anh cho một miếng vào miệng, cả Tomoyo và Chiharu đều chăm chú nhìn Eriol, anh quay sang Sakura và nói:

“Ngon mà, không có gì đâu!”

Tomoyo như thở phảo nhẹ nhõm trước câu nói của Sakura, cô chỉ sợ ông anh họ của mình cho “thuốc độc” vào bát mỳ của cả hai người. Sakura nhìn bát mì vẫn không dám ăn, cô quay sang nhìn Syaoran và Yamazaki hỏi:

“Sao hai cậu cứ nhìn tôi mãi vậy?”

“À không, chúng tôi chỉ nhìn thôi mà, có làm gì đâu....” Syaoran nói và cố che miệng Yamazaki đang khúc khích cười

Trông bát mỳ có vẻ rất bình thường nên Sakura đã thấy an tâm hơn, cô lấy ớt và mù tạt rắc lên trên bát mỳ, nhìn những thành phần đó được cho vào bát mà Yamazaki và Syaoran lại càng thêm khoái chí. Cô cắn một miếng to vào mồm và…

“Á.Á.Á.Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……!!!!!!!!!!!!!!!!~” Mặt cô biến sắc, đỏ bừng.Sakura chạy thẳng vào nhà vệ sinh của nhà hàng

Syaoran và Yamazaki cười lăn lộn.Còn Eriol, Tomoyo và Chiharu thì ái ngại cho Sakura

“Các cậu đã bỏ cái gì vào trong này thế hả?!” Chiharu chỉ tay vào bát mỳ và nói

“Ớt và mù tạt với liều lượng lớn, mãi sau cậu ta còn cho thêm nữa thì chắc là cay gần chết!!!!!Hahahaha”Yamazaki cười khoái chí.

“Trời ơi, sao các cậu chơi ác vậy hả~!!!!?????”
[b]---End Chap 2---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
Watanabe Yuki
Alice-hime
Alice-hime


Lover : Jack Ares
Chức vụ T-mod
Nơi sinh sống : Card World+Dark Land
Nữ
Pet :
Birthday : 06/11/2000
Đến từ Tsuki No Shiro
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Watanabe Yuki
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Feb 03, 2013 9:01 pm

Mẫu thân giật tem rồi nxét~
Cốt truyện hay nhưng mà đối thoại hơi nhiều...
Dìm Sakura quá mức~
Dù sao cũng hay~
Cố gắng lên con nhé~^^

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Mon Feb 11, 2013 12:56 pm

Chap 3:
“Tiếng chim ríu rít, những cành cây đã ra hoa, ánh nắng rạng rỡ chiếu qua các kẽ lá” cảnh vật đúng là thật tuyệt vời với một con người đang…mơ ngủ…

“Kinomoto Sakura, cậu có dậy không hả!?” Eriol to tiếng quát tháo

“Để yên nào, tớ buồn ngủ lắm”

Eriol lấy hai tay véo má Sakura, rồi chu cái miệng dễ thương của mình lên ngang tầm mắt

“Nếu cậu không dậy, tớ sẽ “hun” cậu đó, hun này, hun này…”

“YAZ, CẬU LÀ TÊN BIẾN THÁI~!!!!!” Sakura ngồi bật dậy hét lớn, cô lấy gối đập lia lịa vào “tên biến thái” và không quên thêm cho anh một cái đạp bay thẳng xuống sàn.

“Sao cậu bạo lực quá vậy, tớ chỉ đùa một chút thôi mà!!!!” Eriol bĩu môi cằn nhằn

“Chẳng ai thương cậu cả, vào phòng con gái không xin phép là lỗi thứ nhất, ngồi lên giường tớ là lỗi thứ hai, véo má tớ là lỗi thứ ba, hôn hụt tớ là lỗi thứ bốn…”

“Hả, sao lại là “hôn hụt”????@@?”

“Ý tớ là tớ không muốn cậu hôn hụt tớ, tớ muốn cậu hôn thật cơ!!”

Mặt Eriol bắt đầu đỏ ửng, mắt anh mở to nhìn Sakura, tim thì cứ đập lúc nhanh lúc chậm “thình thịch thình thịch, thình thịch”. Thấy thế Sakura liền nở một nụ cười cười gian tà và quay về đúng bản chất thật của cô:


“Bị hù rồi nhé, điêu như thế mà cũng tin là thật, hay là cậu thích tớ rồi?”

“Đâu có! Thôi cậu thay đồ đi, chuẩn bị đi học rồi đấy!”

Eriol chạy lẹ ra ngoài để ngăn không cho khuôn mặt mình đỏ thêm nữa nhưng mặt anh vẫn rực lên ửng hồng và lồng ngực anh cứ đập liên hồi, “Thật là, tim mình rụng ra thật rồi.” Eriol ôm mặt thầm nghĩ
-------------------------
“Em xin phép cô, em vào lớp” Tiếng Sakura vang lên làm cho hai con người ở cuối lớp bật cười

“Sakura, em lại đi học muộn” Cô chủ nhiệm lên giọng tỏ vẻ khó chịu

Chiharu nhận ra ngay cô bạn hôm qua bị Yamazaki cho ăn cả rổ ớt và cậu bạn của cô ấy, trông họ thật thân thiết.

“Eriol hôm nay mới đi muộn, em vào lớp đi, còn Sakura, đứng phạt ngoài hành lang MỘT TIẾT!!!”

“Em bị phạt thật ạ” Sakura lấy tay chỉ vào mặt mình và đẩy Eriol vào trong lớp học

“Tôi đùa với em chắc? Cầm theo sách vở ra ngoài! Chiharu, em tiếp tục đi!”

Sakura bèn lầm lũi bước ra hành lang, cô ngắm trời ngắm đất rồi lại lấp ló ở cửa sổ

“Mình là Chiharu, mình mới trở về từ Mỹ, có rất nhiều bạn ở trong lớp đã biết mình rồi và mình rất vui khi được gặp lại các bạn” Chiharu tươi cười nói, trông cô rất thất thiện khiến người đang đứng ngoài cửa cảm thấy rất ngượng trước bài giới thiệu đầy ngẫu hứng của mình hôm qua.

“Chiharu, em ngồi cạnh Yamazaki ở cuối lớp nhé!”Cô giáo nhẹ nhàng nói.

Chiharu rất vui khi được ngồi gần người mà cô luôn mong đợi, cô gieo từng bước xuống chỗ của Yamazaki và anh mỉm cười với cô như để chào đón người bạn cũ, nhìn thấy anh cười, cô bất giác đỏ mặt. Sakura đứng gần cửa sổ cũng đang rất sung sướng, “tóc vàng hoe” ngồi cạnh Yamazaki thì cô sẽ đỡ bị hắn trêu tức hơn, cô nghĩ thế.

Không ngồi cạnh Sakura, Syaoran lại có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó, anh lấy bút viết vào mẩu giấy nhỏ rồi bảo mấy người ngồi gần cửa sổ đưa cho cô.

“Này, đồ đáng ghét, đứng ngoài đó chắc vui lắm nhỉ?”

“Tên này bị hâm nặng rồi” Sakura tức tối cắn răng chịu đựng, cô giơ nắm đấm lên trước mặt Syaoran với bộ mặt hết sức kì quái. Cô phóng chiếc máy bay đúng lúc cô giáo quay xuống lớp, cả lớp nhìn theo nó “hạ cánh an toàn” trước mặt Yamazaki và Syaoran thì ôm đầu đau khổ.

“Yamazaki, em mang tờ giấy đó lên đây! NGAY LẬP TỨC!”

Yamazaki lững thững mang lên và liếc nhìn Sakura với đôi mắt “tóe lửa”

“Em đọc lên cho cả lớp nghe những gì có trong tờ giấy đó” Cô giáo nói với đầy vẻ tức giận khiến tim của Yamazaki và Syaoran như muốn bay ra ngoài

“Này, đồ đáng ghét, đứng ngoài đó chắc vui lắm nhỉ” Yamazaki dừng lại nhìn Syaoran rồi đọc tiếp

“Cậu là…đồ…đầu bò!!!!! Đợi tôi vào đó tôi sẽ cho cậu một trận!!!!!!!!!”

Cả lớp cười lăn lê bò toài trước lời trích dẫn đó của Yamazaki, còn Syaoran, anh quay ra lườm nguýt Sakura như thể thách đấu “Sao cậu ta lúc nào cũng gọi mình là bò vậy nhỉ” Syaoran thầm nghĩ

“Yamazaki, em ra đứng phạt với Sakura đi!!!”

KiKwang không hiểu cô đang nói gì bèn quay ra hỏi lại

“Em bị phạt ạ??? Nhưng em có làm gì đâu!!!”

“Chính mắt tôi trông thấy Sakura ném tờ giấy đó vào bàn em mà, ĐI RA NGAY~!!!!!!!!”

Chiharu rất lo lắng cho Yamazaki, Syaoran cũng vậy, mọi lỗi lầm đều do anh gây ra nhưng chính anh lại không dám thừa nhận mình làm việc đó, anh đứng dậy nói

“Người viết tờ giấy đó là em, không phải Yamazaki đâu ạ!”

“Một là Yamazaki ra ngoài, hai là cả hai em ra ngoài” Cô giáo nặng nề nói

Và cuối cùng Yamazaki đã phải hậm hực bước ra cửa lớp, anh tức giận nhìn Sakura, cả người anh nóng như lửa đốt

“Ném thì không ném, đưa thì không đưa, bày đặt gấp máy bay phi vào lớp, cuối cùng người chịu trận lại là tôi, cậu đúng là đồ “sao chổi” !!!...”

“Gì mà giận dữ quá vậy, hôm qua cậu còn cho tôi ăn cả rổ ớt nữa là” Sakura cau mày nhăn nhó

Chiharu quay ra cửa sổ rồi quay xuống hỏi Syaoran:

“Các cậu có vẻ ghét Ji Yeon nhỉ”

“Không phải ghét, nhưng trêu cậu ấy vui lắm!” Syaoran bất giác bật cười

“Yamazaki cũng thích trêu cậu ấy sao”Chiharu hỏi, khuôn mặt tỏ vẻ tò mò

“Hai năm rồi mà cậu vẫn còn thích Yamazaki sao, không lo mà tỏ tình đi chứ” Syaoran cười nham hiểm khiến mặt Chiharu đỏ ửng lên vì ngượng

“Cậu còn chẳng dám tỏ tình với Tomoyo, nói gì đến tớ!”

“Tomoyo vẫn chưa chia tay với người yêu, làm sao tớ có thể mở lời được chứ!?”

“Hóa ra cậu chỉ mong hai người đó chia tay thôi à?”

“Ừhm, tớ rất mong đến ngày đó, ngày mà tớ có thể nói lời yêu với Tomoyo”, ánh mắt Syaoran hướng tới Tomoyo, cô đang tươi cười với Eriol, một nụ cười thiên thần mà anh luôn khao khát có được.

----------------------------

Vì hôm qua mải trêu tức Syaoran, Sakura đã không vào khu căng tin sang trọng của trường. Hôm nay cô đă đặt chân vào đó và một cảm giác choáng ngợp hiển hiện trước mắt Sakura, không lộn xộn nhưng lại rất ầm ỹ là một câu để nói về nơi này. Sakura chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ để tận hưởng tất cả bầu không khí thoáng đãng bên ngoài, một cảm giác nâng nâng, nhẹ người khiến cô sảng khoái hơn để gọi thức ăn, nhưng chắc chắn không phải là mỳ đen, món ăn mà sau vụ hôm qua đã trở thành thứ Sakura ghét nhất. Bỗng có tiếng hò reo khiến Eriol và Sakura inh tai nhức óc, hình như họ gọi tên “con bò điên” thì phải



“SYAORAN,SYAORAN!!!!!!… YAMAZAKI,YAMAZAKI!!!!!”


Hóa ra đúng là “con bò điên”, “tên quái đản”, “tóc vàng hoe” và Tomoyo, người duy nhất Sakura không đặt “tên lạ” đang đi đến và họ đi thẳng lên tầng hai, nơi không ngột ngạt tiếng người la ó.

Càng ngày càng ầm ỹ, càng ngày càng đau đầu, họ hết gọi tên Syaoran, lại quay sang gọi tên của những người con trai khác,những nhóm học sinh khác và điều khiến Sakura khó chịu hơn cả chính là cậu bạn thân của cô cũng đã bị bọn con gái trong trường “theo dõi”.Eriol đang bị bao vây bởi vẻ ngoài không chút bụi bặm với mái tóc bạch kim và một vóc dáng khá chuẩn. Sakura thở dốc và…



“DỪNG LẠI NGAY” Sakura hét lớn và mọi con mắt đổ dồn về cô, mọi hoạt động như dừng hết lại, từ lan can tầng hai Syaoran, Yamazaki đang chăm chú chờ đợi xem việc gì sẽ xảy ra sau đó.


“CÁC NGƯỜI LÚC NÀO CŨNG ỒN ÀO VẬY SAO, KHÔNG ĐỊNH ĐỂ CHO NGƯỜI KHÁC ĂN UỐNG CHẮC”, Sakura nói lớn, cả hội phòng làm vang tiếng cô hơn.


Từ đâu xuất hiện một đám con gái nhìn Sakura với vẻ đầy khinh miệt, cầm đầu là Naoko,một đứa con gái có vẻ ngoài khá được và chiều cao thì ngang ngửa cô, ánh mắt họ trợn trừng lên nhìn cô rồi Naoko buông một câu như con dao sắc bén


“HỌC SINH MỚI CHUYỂN ĐẾN, BIẾT ĐIỀU THÌ HÃY IM LẶNG ĐI”


“Nếu tôi im lặng thì cậu cũng nên im đi thì hơn” Sakura nói với thái độ không nhún nhường


“Cậu ta nói gì vậy nhỉ, nhỏ quá chẳng nghe thấy gì cả” Syaoran quay sang Yamazaki nói


“Chẳng biết, trên này nhìn rõ nhưng chẳng nghe thấy cái gì cả” Yamazaki thất vọng nói


Chiharu và Tomoyo cảm thấy nhiệt độ trong phòng đang nóng lên, mọi người cũng im lặng lắng nghe họ nói,


“Sakura sắp nổi tiếng rồi” Tomoyo nói với vẻ mặt hết sức ái ngại


“Cứ để xem thế nào đã, cậu ta đi đến đâu là rắc rối đến đó mà” Syaoran thở dài ngán ngẩm


Naoko nhìn Sakura với ánh mắt “hình viên đạn”, thái độ của Sakura khác xa với những gì cô tưởng tượng ban đầu


“Xinh đẹp nhưng cái đầu rỗng tuếch, đừng có bắt mọi người im lặng chỉ vì một mình mình như vậy, mới chuyển vào thì im lặng tý đi” Naoko nói đầy tự đắc khiến tất cả lũ con trai trong trường tung hô ủng hộ, họ hét lớn tên Naoko khiến cô phổng mũi, nụ cười ác ý của cô nhằm vào Sakura khiến cô không chịu đựng nổi. Eriol thấy căng thẳng thực sự, những người ở trường này không biết vì sao Sakura chuyển trường nên có vẻ không thấy sợ sệt gì, nhưng đối với Eriol, anh đã cảm thấy nhiệt độ từ từ tỏa ra từ Sakura:


“CẬU LÀ CHỊ HAI TRƯỜNG NÀY SAO!?” Sakura cố tình nói lớn



“Gần như vậy..!”


“Vậy nói cho cậu biết, tôi không có khái niệm chị hai, vì vậy đừng đem bản mặt hung dữ ấy ra đây để dọa nạt!”


“Cái gì, cậu nói cái gì” Máu trong người Naoko sôi lên sùng sục…


“DỪNG LẠI NGAY ĐI” Syaoran đứng trên lầu nói lớn


Mọi người ngước lên, Naoko và Sakura cũng vậy

“CẬU BẢO AI DỪNG CƠ” Naoko nói lớn


“TÔI NÓI CẬU ĐÓ, VÀO TRONG CĂNG TIN TÔI THẤY RẤT NGỘT NGẠT VÌ NHỮNG TIẾNG LA HÉT CỦA CÁC CẬU, VÀ TÔI THẤY CHẲNG CÓ GÌ LÀ SAI TRÁI KHI CÓ MỘT NGƯỜI ĐỨNG LÊN PHÀN NÀN CẢ!!!!!!!!”


Naoko không nói nổi lời nào, cô lườm Sakura một cái thật đau và rồi quay gót bỏ đi cùng với lũ bạn của mình. Về phần Sakura, cô ngước lên tầng hai và nở một nụ cười với Syaoran, Yamazaki và hai người còn lại, có thể họ vẫn “chiến tranh bằng nhiều thủ đoạn” nhưng có lẽ cả sáu người đã coi nhau là bạn khi nụ cười đó nở trên môi một cô gái. Sakura có một sức hút lạ kì khiến trái tim của Yamazaki thêm ấm áp, và anh, chính anh đã thực sự “cảm nắng” cô ngay sau nụ cười đó.
[b]---End Chap 3---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 03, 2013 3:06 pm

Chap 4:
“Sakura à, cậu oai thật đấy!^^” Chiharu mỉm cười trước mặt Sakura khiến cô cực kì sung sướng


“Tớ quí cậu rồi đấy, “tóc vàng hoe” à!^^” Sakura nói khiến năm người còn lại phì cười


“Tóc vàng hoe sao? Nghe có vẻ hợp với cậu đấy!” Yamazaki nhìn Chiharu nói làm mặt cô lại đỏ ửng lên.

“Đúng là một con người không biết giấu đi cảm xúc của chính mình.” Syaoran thầm nghĩ.

“Sao cậu lại chuyển đến trường này vậy?” Tomoyo lên tiếng

“Để quên đi một người ý mà” Sakura cười tươi. Chẳng hiểu sao khi nhìn vào nụ cười đó, Yamazaki lại rất, rất để ý, trái tim anh loạn nhịp và người anh cứ đơ ra như khúc gỗ.
---------------------------
“Tomoyo, tớ đưa cậu về nhé?” Syaoran nắm lấy tay Tomoyo khiến cô bất ngờ.

“Xin lỗi Syaoran, tớ có hẹn với Terada rồi'!Để khi khác nha!” Tomoyo cười gượng và quay gót đi ra phía cổng trường.

Syaoran đứng như chôn chân ở đó, đã bao nhiêu lần anh tạo cơ hội cho mình rồi lại bị Tomoyo dập tắt chỉ vì một con người. Anh đang ghen, thực sự là như vậy…

Sakura và Eriol đi đến chỗ Syaoran, đập vào vai anh và nói:

“Này, đứng như người mất hồn thế hả?”

“Chúng ta đi đâu đó đi!” Syaoran kéo Sakura vô xe làm cô không hiểu gì, Eriol cũng vậy. Anh nhìn theo chiếc ô tô của Syaoran phóng qua tầm mắt, trái tim anh như ngưng lại mấy giây và nét mặt anh trở nên thoáng buồn.

“ĐỊNH ĐƯA TÔI ĐI ĐÂU ĐẤY HẢ~?!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!” Sakura tức giận hét lên

“Cậu muốn đi đâu, tôi sẽ đưa cậu tới đó!” Syaoran nói trong vô thức

“Tôi không biết....”Sakura gãi đầu

“Vậy đi cùng tôi đến nơi tôi muốn đến nhé?” Syaoran phóng như bay trên đường cao tốc, và xe của anh phanh lại tại một quán bar-nơi anh hay đến.

“Học sinh không đủ tuổi vào đây đâu~!” Sakura nhăn mặt


“Tôi quen chủ ở đây!” Nói rồi anh dắt cô vào trong. Trái với những suy nghĩ ban đầu của cô, họ tiếp đãi Syaoran rất nồng hậu.

Xung quanh Syaoran và Sakura là cả đống rượu. Anh uống hết chai này đến chai khác, chán rượu, anh chuyển sang bia và cứ thế một vòng luẩn quẩn, Syaoran đã uống rất nhiều. Sakura ngồi bên cạnh lo lắng cho đến khi anh say mèm.

“Cậu ta bị sao vậy nhỉ, có chuyện gì bức xúc sao? Kéo mình vào đây rồi ngồi uống một mình, ngại chết đi được!”Cô thầm nghĩ

Cô lục lọi túi quần Syaoran để lấy chiếc điện thoại di động của anh, cô tìm trong danh bạ và quyết định gọi vào số đó

“Alô, Syaoran àh?” Yamazaki từ đầu dây bên kia nhấc máy

“Không, Sakura đây! Cậu ta đang say khướt đây này! Cậu đến ngay và đưa cậu ta về nhé!”

“Sao cậu ta lại say, mà bọn cậu đang ở chỗ nào đấy?”

“Chẳng hiểu có chuyện gì ấy! Tôi không biết đây là đâu nhưng chỗ này là quán bar mà Syaoran hay đến, cậu biết chứ?”

“Ừhm, tôi biết chỗ đó rồi!”

Một lát sau, Yamazaki đã có mặt. Anh vựng Syaoran dậy và kéo anh lên vai của mình

“Đỡ một tay đi” Yamazaki nhăn mặt nói với Sakura, hình như Syaoran rất nặng

Sakura chạy vội ra và lồng tay trái của Sakura qua vai cô. Họ dìu được anh ra gần bãi để xe thì đúng lúc anh tỉnh dậy, nửa tỉnh nửa mơ nên Syaoran “nhìn gà hóa cuốc”, anh ôm chầm lấy người Sakura khiến Yamazaki bất ngờ

“Này làm gì vậy hả??????????” Sakura vùng vẫy những vẫn không thoát ra được cánh tay chắc khỏe của Syaoran, cô bắt đầu toát mồ hôi hột.

“Hắn định làm gì mình...?” Trống ngực cô đập liên hồi hòa theo từng hơi thở nồng nặc mùi rượu của Syaoran.

“Tomoyo à~! Sao cậu mãi không hiểu lòng tớ vậy? Tớ thích cậu, tớ yêu cậu lắm lắm~!!!!!!!!!!!”

“Hả, Tomoyo?!” Sakura và Yamazaki đồng thanh nói.Hình như có sự nhầm lẫn nào đó ở đây, Syaoran đang ôm một người mà anh ta không thích, gương mặt anh dần dần đặt xuống sát mặt Sakura. Cô mở to mắt hết cỡ.... “KISS”!!!!!!! Một nụ hôn từ làn môi biết nói, và Yamazaki, trái tim anh như ngừng đập, nó chưa chết, chỉ thổn thức mà thôi… cảm giác ngột ngạt này chưa bao giờ xảy đến với anh, nhưng bây giờ nó đã xuất hiện, anh lấy hết sức bỏ tay Syaoran ra khỏi người cô và hét lớn

“NHÌN LẠI ĐI, CẬU NHẦM NGƯỜI RỒI ĐẤY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Anh quay sang nói với Sakura

“Cậu ta say quá rồi! Cậu về trước đi, tôi sẽ đưa Syaoran về!”

Nói rồi, anh dìu Syaoran vào xe và phóng một lèo về nhà. Sakura vẫn đứng ở đó, ánh mắt cô đờ đẫn. Từ cái ngày cô và Yukito-kun chia tay, cô đã quên mất cảm giác “kiss” một người là như thế nào rồi.
Trời tối dần và Sakura lững thững trở về con hẻm cũ, mong gặp lại anh, chỉ một lần nữa thôi
-----------Flash-back---------
“Anh không thích em như thế này, anh muốn em thay đổi!”


“Thay đổi...Thay đổi bằng cách nào chứ?”


“Có vẻ như Eriol biết câu trả lời đấy! Em với cậu ấy thân nhau lắm mà!”


“Bọn em chỉ là bạn thôi, anh suy nghĩ vẩn vơ gì vậy?”


“Không! Anh nghĩ còn nhiều chuyện khác nữa, chúng ta chia tay đi!”
------End-Flash-back---------
“Sakura-chan!!!Em đứng đây làm gì vậy?” Một giọng nói quen thuộc khiến Sakura giật mình. Cô nhìn anh, anh vẫn vậy, không khác nhiều so với một năm về trước, cái ngày mưa tầm tã đó…

“Yukito-kun…àh không, anh, thực ra em thấy hơi ngốc nghếch, em sắp quên được anh, nhưng bước chân em lại dẫn đến nơi này, em nhớ anh lắm~!” Giọng nói rất nhẹ nhàng và không còn ngông nghênh như trước nữa.

“Sakura àh…”

“…Aha, tình cảm quá nhỉ?” Một giọng nói độc địa cắt ngang lời Yukito.

“Touya Mihara~!” Sakuraquay ra với gương mặt sắc lạnh


“Sao? Ngạc nhiên lắm à? Chuyển trường rồi nên khó gặp mày quá, Sakura à~!”

“Để em ấy yên!” Yukito nói, ánh mắt chằm chằm nhìn Touya.

Touya cười khểnh, hắn nhìn Sakura và Yukito rồi nói:

“Được thôi! Hôm nay tao sẽ bỏ qua, nhưng mấy ngày tiếp theo thì không chắc chắn được!”

Nói rồi hắn quay gót đi thẳng. Sakura nhìn Yukito cười gượng

“Cảm ơn anh. Em sẽ cố không gặp anh nữa, em về đây!” Sakura đi ra phía đầu ngõ bắt taxi đi về, Yukito vẫn đứng đó.

“Sakura àh, xin lỗi em vì tất cả mọi chuyện.......Hãy quay về bên anh nhé?"
[b]---End Chap 4---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 24, 2013 3:57 pm

Chap 5:
Tỉnh dậy giữa một đống bề bộn, Syaoran nhận ra đây là phòng của Yamazaki, anh ôm cái đầu đau nhói của mình và nhớ lại chuyện tối qua.....





“Sao mình lại ở đây nhỉ?”

Đúng lúc đó Yamazaki bước vào, anh ném cho Syaoran bộ đồng phục và nói

“Hôm qua tớ vác cậu về mệt gần chết! Uống gì mà lắm thế hả? Thay đồ nhanh còn đi học!!!!”

“Tại em cậu đấy, làm tớ mệt chết đi được!”

“Thích thì cứ tỏ tình đi!”

“Nói như cậu, ai chả nói được? Thôi, đi học!”
--------------------------
“Hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra thể dục!”

“Ôi!!! Tớ ghét cái này lắm!!!!!! Cậu có thích không vậy?” Chiharu nhìn Sakura phàn nàn

“Tớ cũng chẳng thích chạy chút nào!” Sakura lắc đầu tỏ vẻ không thích

“Chúng ta chạy 1 vòng quanh sân trường, thầy sẽ gọi theo danh sách lớp, 3 người một, lượt đầu tiên: Hyo Min, Hyo Sung, KiKwang. Tiếp theo Ji Eun, Ji Yeon, Jun Hyung chuẩn bị!”

Hai người đầu tiên đã hoàn thành xong vòng chạy của mình. Chiharu thở hổn hển, cô ghét môn thể dục, chạy mãi mà vẫn chưa cán đích, còn phải qua một tòa nhà nữa…

“Chiharu, 55 điểm!”

Cả bọn nhăn nhó nhìn Chiharu thất vọng, cô đã cố hết sức nhưng kết quả vẫn không khá khẩm hơn là mấy. Tiếp đó là Tomoyo, Sakura và Syaoran. Sakura quay lại nhìn Eriol với vẻ mặt hết sức đau khổ.Còn Yo Seob lại cười tươi, anh giơ cánh tay lên mấp máy môi cổ vũ “Sakura fightting!!!” khiến cô bật cười, nụ cười đó lại rơi vào tầm ngắm của Yamazaki, anh rất thích cô cười, chỉ một chút thôi cũng thấy thật ấm áp...

Ba người họ bắt đầu chạy. Họ chạy qua khu căng tin rộng lớn, Syaoran giữ một khoảng cách khá xa với hai cô bạn nhưng vẫn cố ngoảnh mặt lại để được nhìn thấy gương mặt của Tomoyo-người mà anh thích…

“BỊCH!!!”

Một tiếng động kinh hoàng khiến Syaoran bất giác quay lại, Tomoyo và Sakura đang sõng soài trên nền xi măng... Họ bị ngã!

“Double Kill”!

Syaoran vội chạy lại đỡ Tomoyo lên, mặc kệ cho Sakura vẫn đang ngồi ở đó, anh ân cần hỏi Tomoyo

“Cậu có sao không? Chân cậu bị xước rồi kìa...”

Tomoyo biết rõ tình hình của mình, cô bị nhẹ hơn Sakura.Và...trên thực tế, Tomoyo vấp ngã trước và va vào Sakura, cô cảm thấy không đau vì Sakura đã hứng chọn cho cô tất cả nền xi măng phía dưới. Tomoyo nhìn Sakura đang ôm chân nhưng cô lại bị Syaoran kéo đi và nói:

“Tớ phải đưa cậu vào phòng y tế thôi!Đi theo tớ nào...”

Về phần Sakura, đầu gối bên phải của cô bắt đầu chảy máu, máu chảy ra rất nhiều và mắt cá chân cô sưng tấy. Cô ôm chân nhìn Syaoran đưa Tomoyo đi, mắt cô bỗng nhòe nước, một phần là vì đau, một phần là do hành động của Syaoran như lưỡi dao cứa nát lòng cô. Dù sao cũng cô bị ngã, cũng cô là người có mặt cùng Tomoyo, nhưng sao không quan tâm đến cô mà bỏ đi không một lời như vậy?!

“Syaoran... Sakura…” Tomoyo vùng vằng

“Sakura làm sao? Cậu ta tự lo thân mình được mà!” Lời nói vô tâm của Syaoran khiến Tomoyo tức giận thực sự, cô giật mạnh tay mình ra khỏi tay Syaoran

“Cậu không quay lại, cậu không để tâm đến cậu ấy thì biết sao được chứ? Tớ chỉ trầy da một chút thôi còn cậu ấy thì sao? Cậu quá vô tâm rồi đấy!!!!!” Nói rồi, Tomoyo chạy đến chỗ Sakura, tốc độ còn nhanh hơn cả lúc cô chạy thực tế, trái tim cô thổn thức “Bạn bè mà không quan tâm tới nhau sao? Mình đúng là còn nhẫn tâm hơn cả Syaoran”. Syaoran lúc này mới đi đến, anh nhìn máu be bét chảy từ đầu gối Sakura, trái tim anh ngưng lại mấy giây…

Những người ở lớp bắt đầu lo lắng cho họ, đã lâu lắm rồi không thấy họ trở về vạch đích, sự lo lắng lên đến đỉnh điểm cũng là lúc Syaoran cõng Sakura trên lưng đi cùng với Tomoyo, họ nhìn Sakura.... Ôi!!!!!! Cái chân xinh đẹp của cô.... sao nó lại ra nông nỗi này chứ…

“Đưa cậu ấy vào phòng y tế, nhanh lên!!!!!”Yamazaki và Eriol đồng thanh nói

Họ đưa Sakura vào phòng y tế. Máu của cô là loại khó đông, nó cứ chảy ra, loãng sệt, từng giọt một khiến tim Tomoyo đau thắt. Cô giáo đã cầm máu và băng vết thương lại cho Sakura, còn về phần Tomoyo, cô ôm chầm lấy Sakura mà thổn thức:

“Sakura àh...Tớ xin lỗi, thực sự xin lỗi cậu!! Tớ... tớ vô tâm quá, tớ…”

“…Không sao mà, chân cậu cũng bị thương, đừng lo lắng nhiều cho tớ!” Sakura mỉm cười, cô đã gạt bỏ hết mọi thứ rồi. Lúc này Syaoran mới chú tâm đến cô, sức hút ma lực của cô không phải là sự ngông nghênh ngày thường mà là sự thân thiện hết mức, một nụ cười xóa bỏ mọi chuyện, cười là vậy nhưng trái tim cô đau lắm, chưa có ai đối xử với cô như vậy, và Syaoran, người hôn lầm cô hôm qua đã làm điều đó, mọi thứ không thuộc về cô nhưng sao cô vẫn phải nhận lấy, tất cả…

Giờ ra chơi, Syaoran cố đi theo Sakura ra chỗ vắng người để xin lỗi, nhưng nhận lại được chẳng là gì cả!

“Sakura à, tôi xin lỗi...”

“Chỉ xin lỗi thôi sao? Cậu không quan tâm đến ai khác ngoài Tomoyo được à? Cậu có biết tôi đau lắm không hả!?????” Sakura nói như nuốt từng chữ, cô nhìn Syaoran với ánh mắt long lanh sắp khóc

“Tôi xin lỗi, lúc đó, tôi không biết...”

“Không chỉ tính đến chuyện hôm nay đâu! Cả tối qua nữa, cậu say khướt, cậu có nhớ cậu đã nói gì không ?“Tomoyo à! Tớ thích cậu, tớ yêu cậu lắm lắm~!!!!!!!!!!!!”, rồi cậu hôn tôi, tôi bị điên mất, sao tôi cứ như cái thùng rác cho cậu xả stress thế hả, tôi không thích cậu, cậu cũng không thích tôi, tại sao tôi cứ phải nhận những gì không phải là của tôi chứ!????????CẬU TRẢ LỜI TÔI ĐI SYAORAN~!!!!!!!!!!!!”

Đến lúc này thì nước mắt cô đã trào ra, cô không ngăn nổi nó, một con người mạnh mẽ như cô sao lại phải khóc vì Syaoran chứ. Anh chẳng biết làm gì ngoài việc ôm trọn cô vào lòng, nước mắt cô chảy hết xuống áo anh, cô đã nhắc cho anh nhớ mọi chuyện, nụ hôn trong mơ đó đã đặt lầm người, phải chăng thượng đế đã sắp xếp mọi chuyện, cho cô gặp anh, cho cô gần anh, để trái tim cô dựa vào trái tim anh thổn thức…

“Sắp có kịch hay để xem rồi!Hahahaha” Naoko cầm máy quay đời mới nhất và nhoẻn miệng cười, lũ bạn cô nhìn cảnh chỉ có trong phim ảnh của Sakura và Syaoran thì không giấu nổi sự tò mò

“Lớp nó xảy ra chuyện gì mà nó lại khóc nức nở thế nhỉ?”

“Kệ nó đi, công việc của chúng ta là phát tán cuộn băng này cho cả trường biết, lũ con gái sẽ không tha cho nó đâu!”



“Sakura à, chiều nay cậu cùng với Eriol đến nhà tớ chơi nhé?!” Chiharu tươi cười nhìn Sakura với ý muốn làm lành cho cả Tomoyo và Syaoran

“Ăn tối luôn hả, mà tớ có phải làm gì không?”

“Phải phi vào bếp thì mới được ăn chứ, thế mà cũng hỏi!” Yamazaki cốc đầu Sakura một cái thật đau và nói

“Thì tôi chỉ hỏi một tý thôi mà!hì hì” Sakura cười tươi, nụ cười tỏa nắng, Yamazaki không thể nào kiểm soát được trái tim mình thôi ngừng đập mỗi lần Sakura cười, và lần này cũng thế, thực sự anh đã thích Sakura rồi, chính bản thân anh cũng nhận ra điều đó…
[b]---End Chap 5---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 24, 2013 3:59 pm

Chap 6:
Mọi người đặt chân vào căn nhà khá khang trang nhưng có phần hơi vắng vẻ, cả phòng khách với gam màu trắng sữa, tất cả nội thất trong nhà đều rất sang trọng và không quá cầu kì.

“Cậu ở một mình sao?” Eriol hỏi

“Ừhm, vì bố mẹ tớ vẫn còn ở Mỹ, nên tớ ở một mình” Chiharu cặn kẽ trả lời, cô bật đèn lên và dẫn mọi người vào bếp, một khu bếp rộng rãi và khá sạch sẽ

“Ơ, Tomoyo đâu rồi?" Syaoran hỏi chủ căn nhà, nhưng câu trả lời không mong đợi nhất đã lọt vào tai anh, Chiharu trả lời

“Cậu ấy cùng Terada vào siêu thị mua ít đồ, tý họ sẽ về ngay ý mà!”

“Terada cũng đến sao” Mặt Syaoran nhạt dần, thấy vậy Sakura đá vào chân Syaoran một cái và quẳng cho anh một câu nói đúng bản chất của mình

“Cậu ghen rồi sao, tôi chưa thấy ai khờ như cậu đấy!”

“Khờ khạo gì chứ, cậu muốn chết hả?”

“Chân tôi vẫn còn đau đấy, cậu thích thì cứ tiến lại đây, tôi cho cậu biết tay!” Sakura lấy đôi đũa làm dụng cụ chiến đấu, cô giơ ngang tầm mắt Syaoran với bộ mặt hết sức kì quái, hành động của cô khiến ba người kia bật cười, còn Syaoran, anh như một thằng ngốc đứng nhìn Sakura trêu tức mà không dám làm gì.

“Bắt tay vào làm thôi, tớ sẽ phụ trách các món chính!^^” Chiharu,Tomoyo đồng thanh nói

“Tớ không biết nấu nướng, có cái gì cho tớ làm không vậy Chiharu” Sakura gãi đầu cười hờ

“Cậu thích làm bánh nướng không, tớ đưa cậu sách dạy nấu ăn, chỉ cần làm theo sách là được!^^” Chiharu cười tít mắt nói

“Thật sao!!!?Tớ sẽ thử!^^”

Chiharu đi ra phòng khách, nơi bốn ông tướng đang ngồi xem ti vi để tìm quyển sách dạy nấu ăn, Syaoran gặng hỏi:

“Liệu đồ do Sakura làm có đảm bảo chất lượng không vậy?”

“Sao bi quan quá vậy, phải thử thì mới biết được chứ!?” Chiharu quay ra và nói

Sakura đổ bột mỳ, đường, trứng, sữa vào bát và bắt đầu trộn, công việc này làm cô rất thích thú, cô nhào nhào, trộn trộn, say sưa đến nỗi không nhận ra có người đang nhìn mình...

“Cậu cũng hăng say quá ha, tôi lại tưởng cậu không biết làm gì chứ?”Yamazaki nói và cười tủm tỉm, về phần Sakura, cô lè lưỡi đuổi anh ra ngoài. Một tên ra thì có một tên vào, hắn lại nói một câu gần như tương tự


“Làm vậy có ăn nổi không?”

“Trời ạ, vào không giúp người ta thì thôi, đứng đó nói này nói nọ!” Sakura cau có

“Được thôi, muốn tôi làm gì nào?”

“Đem đống này vào nướng và đứng trộn kem cho tôi đi!”

“Thế này àh?Thế này đúng không?”

“Không, tôi muốn vẽ cái khác lên cái bánh cơ!!!!”

“Vẽ kiểu gì, tôi phun sô cô la vào nhé?” Syaoran chỉ vào một cái bánh và nói

“Này, ăn thử đi?” Sakura cười và cầm miếng bánh cô vừa làm ra cho Syaoran. Anh khá ngạc nhiên vì hành động này, mồm nhồm nhoàm nhai còn mắt anh thì cười tít

“Ngon lắm!”

“Tôi làm mà lại!"Sakura tự đắc

“Công tôi đi nướng chứ, mà mặt cậu dính kem kìa?”

“Đâu, tôi thấy gì đâu?”

“Đùa một tý cũng tin sao, đúng là ngốc nghếch”

“Cậu lại thích chết rồi đấy!!!!”
----------------------------
Dọn dẹp xong bãi chiến trường bát đũa,Chiharu và Tomoyo đi ra phòng khách, nơi mọi người đang tụ tập, Chiharu nhìn Sakura và bốn chàng trai đang rất chăm chú vào màn hình ti vi và…

“ÁÁÁÁÁááááá...” Tomoyo và Chiharu hét ầm ỹ lên

“Làm gì mà um sùm lên vậy?” Yamazaki ngán ngẩm nhìn hai cô gái

“Trời ạ, các cậu thích xem thể loại kinh dị này sao?” Tomoyo thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào màn hình ti vi nữa.

“Hay mà~!”Ccả bọn đồng thanh kêu lên khiến hai cô nàng suýt nữa té xỉu.

Tomoyo ngồi cạnh Terada còn Chiharu ngượng ngùng ngồi cạnh Yamazaki nhưng vẫn giữ một khảng cách nhất định.

“Ui, con ma xuất hiện kìa~!” Sakura vẫn hết sức tập trung, cô thấy hứng thú với bộ phim nhiều hơn là sợ

“Cậu không sợ thật à?”Chiharu ngoái đầu nhìn Sakura, cô đang ngồi kẹp giữa Syaoran và Eriol

“Chẳng sợ gì cả! Dù sao cũng chỉ là ma giả thôi mà!” Sakura hùng hồn đáp

“Tôi sợ cậu hơn cả sợ ma rồi đấy!” Syaoran và Yamazaki đồng thanh nói khiến tất cả mọi người bật cười còn Sakura thì xấu hổ vô cùng. Cô lấy tay ẩy Syaoran xuống sàn và nói

“Xuống sàn nhà mà ngồi, tôi không cho cậu ngồi cạnh tôi nữa đâu!!!”

“Ơ?É?Ế? Yamazaki cũng nói thế mà, sao mỗi tôi bị xuống đất ngồi thế?????” Syaoran thắc mắc

“Tôi chỉ muống cậu xuống thôi đấy, làm gì được tôi nào?” Nói rồi Sakura lè lưỡi ngồi dịch sang chiếm chỗ của Syaoran. Lúc này cô ngồi gần Yamazaki, cảm giác thật lạ lùng, trống ngực anh bắt đầu đập thình thịch, trời đất ơi~!!! Nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, sau vụ này anh phải mua thuốc trợ tim mất…

“Chào nhé, mai gặp lại ở trường!^^”

Tất cả mọi người đã về hết, căn nhà trở lại với không gian vắng vẻ thường ngày, một cảm giác lạnh lẽo đến ghê người. Bố mẹ cô chỉ biết lo kiếm tiền và mưu cầu danh lợi mà quên mất đứa con gái duy nhất của họ đang cô đơn, lẻ loi ngay chính tại quê hương của mình, lúc nào cũng vậy, cô luôn sống một mình dưới lớp vỏ của một đứa nhà giàu, nếu chẳng ai quan tâm đến bản thân cô thì giàu có để làm gì cơ chứ?
------------------------
“A…lô” Sakura nhấc máy nói bằng một giọng ngái ngủ

“Đến trường, đến trường ngay đi!!!!!” Eriol từ đầu dây bên kia hét lớn

“Sao vậy?”

“Cứ đến đây đi, rắc rối to rồi!!!!RẮC RỐI TO RỒI~!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Sakura vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra,… cô bước vào xe và phóng vù đến trường, cô đi ra trung tâm với bước đi cà nhắc, và cô nhận ra rằng ai cũng đang nhìn cô với vẻ vô cùng cùng khó chịu. Sảnh chính đang có rất đông người ở đó, họ đều nhìn vào màn hình ti vi để coi cái gì đó, một thước phim chăng?-Sakura tự nhủ và đi tới đó, cô dừng lại và đứng đơ người, có ai đó đã chơi xỏ cô rồi

Syaoran, Yamazaki, Tomoyo và Chiharu cũng đã đến, họ để mắt đến những con người trong trường, đến cái màn hình ti vi to oành nơi cô đang đứng, Syaoran thực sự tức giận

“AI ĐÃ LÀM CHUYỆN NÀY~!!!!!!!!??????????????????” Syaoran hét lớn, cả trường vội tản ra chỗ khác để tránh gặp rắc rối. Sakura quay ra và bảo

“Làm sao tắt được cái này đây?”

“Ở trên phòng thiết bị nghe nhìn ấy!” Yamazaki nói nhưng trong đầu anh vẫn cảm thấy khó hiểu“Tại sao họ lại ôm nhau nhỉ????”

Họ lên phòng thiết bị và trông thấy Naoko ở đó. Với gương mặt sắc lạnh ,Sakura nhìn Naoko

“Hóa ra là cậu sao?” Câu nói khiến Naoko suýt té ghế. Cô nhìn Syaoran, trái tim cô run rẩy

“Tắt ngay đoạn băng đó cho tôi~!” Syaoran lạnh lùng nói

Naoko làm đúng những gì Syaoran yêu cầu, với ánh mắt sợ sệt, cô ấp úng nói

“Tớ không có làm chuyện này,… tớ chỉ lên đây tìm đĩa thôi mà....” Ấp úng là vậy nhưng trong đầu cô hiện lên những gì thì ai mà biết được chứ

“Tôi đâu có ngu mà nhận là mình làm? Cứ chờ xem, Sakura được cậu bảo kê liệu có yên ổn không nhé?”Cô thầm nghĩ. Ý nghĩ của cô thật là nham hiểm!

“Tôi tạm tin cậu, chỉ lần này thôi đấy!”

Nói rồi, Syaoran cầm tay Sakura và kéo cô đi, bốn người kia đành theo chân họ về lớp, những ánh mắt nhìn Sakura ngồi vào chỗ khiến cô khó chịu, không thoải mái được một lúc, cô nằm gục xuống bàn. Syaoran quay sang nhìn Sakura và nhận ra rằng cô đã ngủ, khuôn mặt cô thật xinh xắn, chiếc mũi cao, cằm nhỏ và đặc biệt là hàng lông my cong vút. Anh nhớ lại khoảnh khắc hôm qua, khi Sakura đưa bánh cho anh ăn thử, trái tim anh đã muốn nhảy ra ngoài từ giây phút đó....

“Cô đã có bảng theo dõi và biểu điểm của cả lớp mấy hôm nay, đứng đầu về học tập vẫn là Yamazaki, nhưng về hạnh kiểm em xếp loại C!”

“Cô có nhầm không ạ?” Yamazaki đứng lên thắc mắc


“Không, em đi học muộn 1 lần, nói chuyện nhiều và làm hỏng cơ sở vật chất của trường!”

Mặt Yamazaki ỉu xìu như cơm nguội. Anh định quay xuống phàn nàn với Syaoran, nhưng rồi lại thất vọng quay lên…hai người ngồi sau anh đang ngủ...

“Có 2 người cô không thấy tiến bộ đó là Kinomoto Sakura và Li Syaoran! Chiharu, em quay xuống gọi hai bạn dậy đi!”

Ngay lập tức, sau khi tỉnh ngủ, Sakura vội đứng lên ý kiến về bản xếp loại của mình, cô nhăn mặt thắc mắc

“Sao em lại xếp cuối lớp ạ? Em thấy em học được hơn Syaoran mà cô~!”

“Syaoran mắc lỗi nhiều như em nhưng Syaoran không đi học muộn! Còn em, hầu như ngày nào cô cũng thấy em đến muộn. Tiết sinh hoạt hôm nay cô sẽ phổ biến về nội dung học nhóm, lớp chúng ta có 42 học sinh, chia làm 7 nhóm, mỗi nhóm 6 người tự học ở nhà, nhóm trưởng sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm nếu nhóm của mình không tiến bộ về mặt học tập, các em rõ chưa!?”

“Sao lại phải rắc rối thế ạ??” Syaoran ở dưới nói vọng lên và cô giáo thì từ từ giải thích

“Sắp thi học kì rồi mà tình trạng lớp mình thì dậm chân tại chỗ, nếu không có biện pháp kịp thời cô nghĩ các em khó mà qua khỏi kì thi này!”

“Cô đọc danh sách nhóm đi!” Tomoyo rụt rè phát biểu

“…Nhóm 3 gồm: Yamazaki, Eriol, Syaoran, Tomoyo, Chiharu và Sakura;trong đó Yamazaki là trưởng nhóm!”

“Lại học cùng nhau, sao tôi với cậu oan gia thế nhỉ????” Syaoran nhìn Sakura làu bàu, cô nhếch mép nhìn “con bò điên” rồi đá cho anh một cái rõ đau vào chân. Syaoran hét lớn

“AAAAAAAAAAAAAAA~!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! CẬU BỊ ĐIÊN ÀH!!!”

Cả lớp quay ra nhìn Syaoran, tiếng quát của anh còn to hơn cả tiếng nói chuyện ở dưới và…

“Syaoran, em ra cửa lớp đứng phạt!”

“Chúng ta sẽ học tại nhà Chiharu vì cậu ý sống một mình mà” Yamazaki lên giọng nói

“Cậu như ông cụ non vậy!” Sakura cười trêu chọc Yamazaki

Yamazaki cốc một cái vào đầu Sakura và cố nói lớn nhằm khiêu khích cô

“Chiều nay, 5h có mặt, ai đến muộn dọn nhà cho Chiharu!”

“Được thôi, chiều nay tôi sẽ đến sớm!”

“Xe tớ hỏng rồi, đi ô tô bus nhé?” Eriol mở cổng nhăn mặt nói

“Thế mà không nói sớm, tớ đã phải cuốc bộ đến đây rồi lại phải đi bộ nữa sao” Sakura cau có

“Chỉ việc ra bến xe thôi mà?”

Hai người đi ra đầu ngõ thì gặp Touya và lũ du côn của hắn

“Chúng ta lại gặp nhau rồi, Kinomoto Sakura!”

Sakura nhăn mặt nhìn Eriol, xung quanh hai người phải có đến hơn mười tên chứ đâu có ít ỏi, Sakura nhìn bọn nó đang tiến tới mình mà tim như muốn “nhảy lầu”

“Nghe tớ nói này, CHẠY THÔI!!!” Sakura hét lớn và kéo Eriol cùng chạy

“ĐUỔI THEO BỌN NÓ” Touya lồng lên như một con hổ bảo lũ đàn em của mình

“Này, bến xe bus ở đằng này cơ mà” Eriol hổn hển nói

“Cậu có bị lộn óc không vậy? Đứng đó đợi xe bus là tàn đời luôn đấy!!!!” Sakura vẫn tiếp tục chạy và…

“Ui, cái chân của tớ, vết thương hôm qua rách miệng rồi thì phải~!” Cô ôm chân đi cà nhắc, họ cách bọn du côn một đoạn. Đến giờ nước rút, Eriol chỉ tay vào một cái ngõ nhỏ, và nói

“ Trong đó có quán kem, chúng ta vào lánh nạn cái đã! MAU LÊN!!!”
[b]---End Chap 6---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 24, 2013 4:00 pm

Chap 7:
Kính Coong… King Coong…

Chiharu ra mở cửa với vẻ mặt ái ngại, cô nhìn hai con người đang thở hổn hển đáp:

“Hai cậu vào đi, cẩn thận với Yamazaki đấy!”

Eriol và Sakura bẽn lẽn bước tới phòng sách nhà Chiharu,Yamazaki cầm quyển sách đi đi lại lại mặt nghiêm nghị nói:

“Tại sao hai cậu lại đến muộn?”

“Chúng tôi vừa vào một quán kem…” chưa nói hết câu, Sakura đã bị Yamazaki ngắt lời

“…các cậu bận ăn kem nên đến muộn sao, lý do hay quá nhỉ?”

Syaoran, Tomoyo và Chiharu phì cười; Sakura nhìn Yamazaki ngán ngẩm

“Trời ạ, tôi đã nói xong đâu, chúng tôi vào đó nhưng đâu phải để ăn kem, chúng tôi vào đó để “chạy nạn” đấy!”

“Hả, chạy nạn????" Ba người kia ngạc nhiên nói lớn, Sakura và Eriol lần lượt kể lại đầu đuôi câu chuyện cho họ nghe, kể xong Yamazaki không còn bắt hai người họ dọn nhà cho Chiharu nữa.

Vết thương của Sakura bị rách miệng, nó lại chảy máu, cô ngồi dán bông băng mà miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Touya, tất nhiên, người ngồi cạnh Sakura phải hứng gần như trọn gói cái thái độ tức giận của cô nàng

“Này, im lặng tý đi~!” Syaoran nhìn Sakura khó chịu

“Geez! Cậu sang mà ngồi cạnh Tomoyo yêu quí của cậu đi, cứ nhảy sang đây ngồi cùng rồi kêu ca cái gì nữa?” Sakura quay sang nói lớn và lập tức bị Syaoran lấy tay bịt miệng, bốn người kia nhìn họ với vẻ hết sức khó hiểu còn Syaoran, anh chỉ biết cười hờ, quay ra thì thầm vào tai Sakura

“Cậu chán sống rồi hả? Nói nhỏ một chút có chết ai đâu?”

“Bỏ tay cậu ra, đồ đáng ghét, sang bên kia ngồi đi, đừng ở đây nữa!!!!" Nói rồi Sakura thẳng chân đá Syaoran ra ngoài, Yamazaki nhìn Sakura, những nét rất tự nhiên của cô khiến anh nặng lòng, trái tim anh đập rõ ràng hơn trước, anh đi ra chỗ Sakura, chỉ vào quyển sách và nói:

“Cậu đang đau chân, tôi sẽ không bắt cậu nghe và hiểu, cũng không bắt cậu ghi bài, được chứ?”

“Sao hôm nay cậu tốt quá vậy????” Sakura tỏ vẻ nghi ngờ

“Tôi chưa nói hết, Cậu học thuộc tất cả từ vựng tiếng anh trong tờ giấy này cho tôi; tý tôi sẽ kiểm tra!”

“Hả? Cái bản dày cộp này á??? Thế thôi, thà tôi chép bài, nghe giảng còn hơn!”

“Cậu có tin là tôi đánh gãy nốt chân bên kia của cậu không hả? Học đi, tôi kiểm tra sau!”


“Nhưng ở đây ồn ào thì sao học nổi chứ???”

“Ra phòng khách, lên phòng Chiharu, lên sân thượng hay chỗ nào tùy cậu, miễn sao học hết đống này, không xong không về!”

“Được thôi, tôi sẽ lên sân thượng!” Sakura cầm tờ giấy KiKwang đưa cho miệng vẫn tiếp tục lẩm bẩm.

Syaoran để tay ra sau và vô tình chạm vào chiếc điện thoại của Sakura, tính táy máy của anh bắt đầu hoạt động. Syaoran gạt nó lên, đập ngay vào mắt anh bây giờ là tấm hình nền rất đỗi tình cảm của Sakura và một người con trai lạ hoắc, trông hai người rất tình cảm, nhưng dưới tấm hình nền có dòng ghi chú: Kỉ niệm 1 năm, sau ngày chia tay, em nhớ anh lắm.

“Ai đây nhỉ, mình có bao giờ thấy cậu ta hẹn hò đâu!?” Syaoran’s pov

“Sao Sakura mãi chưa xuống nhỉ???” Chiharu hỏi Tomoyo, Tomoyo lắc đầu không biết

“Để tớ lên gọi cậu ấy!” Yamazaki hắng giọng

Yamazaki chạy lên sân thượng, những cơn gió mát khiến tóc anh tung bay, bên cạnh lan can, Sakura đang ngủ, anh nhẹ nhàng bước đến gần Sakura, ngồi sụp xuống và ngắm nghía khuôn mặt xinh đẹp của cô, mặt anh ngơ ra, trái tim có vẻ thích nhảy tưng tưng lên trong lồng ngực, chưa bao giờ anh ở khoảng cách gần với Sakura như thế này…

“KINOMOTO SAKURA!!!!” Giọng nói to, rõ ràng cất lên khiến cô giật mình, gãi đầu cười hờ, cô nói

“Tôi mới học được mấy từ thôi, bỏ qua cho tôi nhé!?Hề hề...”

“Lúc trước tôi nói thế nào nhỉ, không xong không về đúng không?”

“Chúng ta bắt đầu nhé!” Yamazaki mỉm cười nham hiểm, Tomoyo, Chiharu và Eriol đã sẵn sàng chuẩn bị giúp đỡ nhiệt tình cho cô nàng, còn Syaoran, anh chẳng biết cái khỉ gì để mà nhắc, công việc của anh chỉ là khoanh tay trước ngực nhìn Yamazaki hành hạ Sakura “không đao không kiếm”

“Apartment!”

Sakura quay ra nhìn Eriol, Tomoyo giơ bức tranh vẽ hình một ngôi nhà lên cho Sakura rồi gia sức chỉ vào nó
“Nhà!”

Cả bọn lắc đầu thất vọng, Eriol mấp máy môi “căn hộ, căn hộ”. Thật may là Sakura đã tạm hiểu lời Eriol nói, cô trả lời lại rất rõ ràng và câu đó coi như xong

“Residential area!”- “Khu dân cư!”

“Satisfaction!”- “Sự hài lòng!”

“Stock market!”

Chiharu chỉ vào mái tóc của mình

“Giá vàng?”

Cả bọn ngán ngẩm lắc đầu,Chiharu lấy hết hình tượng minh họa cho câu trả lời, cuối cùng Tomoyo đành lấy tạm bút viết lên giấy một đáp án to oành:

“Thị trường chứng khoán!”

Yamazaki quay ra nhìn tất cả những con người đằng sau, anh nói lớn

“Tomoyo! Em thích chết đấy hả, tiếp tục là một đoạn văn ngắn…”

“…Lại nữa sao?”

“Muốn về thì lắng tai nghe đi: large eyes, high nose, small mouth, that’s all what to say about you, you beautiful, you have a angelic smile, a complete vision seemed enchanted, I go crazy because of you, I love you, really?”

Ba người kia quay ra nhìn Yamazaki, đó dường như là một lời tỏ tình mà người đối diện hoàn toàn không hiểu những gì anh nói. Mặt Chiharu dần biến sắc, cô nhìn Sakura vẫn đang ngờ nghệch đoán từng chữ mà cổ họng nghẹn ứng, cái thái độ này làm Syaoran tò mò về những gì Yamazaki vừa đọc...


“Tôi đùa cậu chút thôi! Kết thúc rồi nhé!”

“Ơ, thế tóm lại cậu vừa nói cái gì vậy hả?”

“Hỏi em tôi ấy, tôi về đây!” Nói rồi anh vui vẻ huýt sáo ra về, bốn người kia cũng rời khỏi nhà Chiharu và đi bộ dọc con đường vắng. Trời tối, những ánh đèn lên màu, Sakura nhìn Syaoran thắc mắc

“Xe ô tô của cậu đâu rồi, sao không đi tới đây mà phải đi bộ thế này?”

“Xe tôi hỏng rồi, tôi đi xe bus tới đây đấy. Àh, Tomoyo này, cái câu tiếng anh vừa nãy ấy, có nghĩa là gì vậy?”

“Không rõ lắm, nhưng hình như là: mắt to, mũi cao, miệng nhỏ, đó là tất cả những gì để nói về bạn, bạn đẹp, bạn có một nụ cười thiên thần, một tầm nhìn hoàn chỉnh dường như mê hoặc, tôi phát điên lên vì bạn, tôi yêu bạn rồi, phải không?”

Một cảm giác khó chịu nổi lên trong người Eriol và Syaoran. Với Syaoran, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy thế này, dường như trái tim không còn đập nữa, anh không rõ đây là cảm giác gì, nó mơ hồ sao sao ấy... Còn về Eriol, vẻ bề ngoài của một kute boy không làm anh vui hơn lúc này, đáng yêu là vậy, nhưng trong tình yêu, những cử chỉ dễ thương đó chẳng để làm gì thì được ích gì chứ?

Yamazaki đang cầm một sợi dây màu rối tinh rối mù lên và bắt tất cả mọi người phải gỡ nó, nước mắt của Chiharu cứ thế chảy xuống, mặc dù Yamazaki nói đó là một trò đùa, nhưng thực sự Chiharu không tin những lời đó là giả dối, chẳng ai đem tình yêu ra để lừa gạt nhau cả.
-------------Flash back-----------
“Chiharu, sau này lớn lên tớ sẽ thích cậu!”

“Thật không vậy?”

“Thật chứ, tớ sẽ thích cậu mãi mãi, chúng ta sẽ cưới nhau và tớ sẽ mua kẹo bông cho cậu vào ngày đám cưới!”
----------End Flash back--------------
Đó chỉ là những lời của trẻ con, chỉ là những lời nói của 13 năm về trước, kẹo bông trong miệng cậu đã tan hết từ bao giờ, kể cả 2 năm về trước, khi tớ đi du học, cậu vẫn chỉ coi tớ là bạn bè thôi sao!!!...
-----------------------------------------
“Anh thích Sakura từ bao giờ vậy?”

Tomoyo ngồi xuống chiếc giường êm ái của Yamazaki và hỏi

“Chẳng biết nữa, hình như từ cái hôm ở căng tin thì phải, mà em dịch hết được những gì anh nói sao?”

“Em dịch được hết, và tất nhiên những người kia cũng dịch được, anh không nghĩ hành động của anh nặng nề lắm sao?”

“Sau đó anh bảo là đùa mà, chắc chẳng ai đoán ra đâu” Yamazaki cầm cốc sinh tố đưa cho Tomoyo, cô em họ của mình

“Tình cảm một phía thì làm được gì? Sakura rất thân với Eriol.Và hiện tại cậu ấy lại rất ghét anh, anh có nghĩ mình đã sai lầm khi tỏ tình quá sớm không vậy?”

“Nói vòng nói vo, cuối cùng cũng chỉ là ngăn cản thôi hả, em hãy để anh tự định hướng bản thân được không?”

Tomoyo nhìn Yamazaki, cô không nói gì nữa, ánh mắt cô thoáng buồn cho Chiharu, nếu thay đổi được ông anh ngang ngược thì cô đã làm rồi, nhưng tình cảm không thể níu kéo mãi, trái tim của ai thuộc về người nấy, sao cô quản được

“Thôi, tùy anh, em về đây!”
---------------------------------
Cảm giác này là sao, ngột ngạt, bí bách quá. Tim, trái tim mình như có ai bóp nát, sao đau thế này, không thở nổi nữa, cậu ta thì liên quan gì đến mình chứ, mình thích Tomoyo cơ mà, nếu mình thích Sakura, “Lịch sử sẽ thay đổi”~!!!!!!!!!!!!!!!!
--------------------------------
Yamazaki thích Sakura, mình cảm thấy điều đó là sự thật, vậy còn mình thì sao, mình không muốn bỏ cuộc, mình không muốn “game over” quá sớm, Sakura, tớ thích cậu…
-------------------------------
Ánh nắng nhẹ xuyên qua những kẽ lá, hôm nay là ngày nghỉ và mọi thứ như lùi lại tất cả, thời gian bị đảo ngược, Sakura đang ngủ và tin nhắn đến…

“Trời ạ!!! Cái quái gì thế này!” Sakura ngồi phắt dậy khi mới chỉ nhìn thấy một tin trong số ba tin nhắn được gửi đến cho cô.

Message from Yamazaki: “Này! Cậu đi chơi với tôi nhé, tầm 10h có mặt tại cổng trường, đừng quên đấy!”

Message from Eriol: “Sakura, tý cậu sang nhà tớ nhé, chúng ta đi chơi đâu đó, hôm nay là ngày nghỉ mà!^^”

Message from Syaoran: “Đồ đáng ghét! 10h có mặt tại cổng trường, cấm ăn mặc luộm thuộm, tôi đợi cậu ở đó!!!”

“Ba cái tên này! Làm cái trò gì không biết, hẹn cùng một lúc thì biết gặp ai bây giờ?” Cô cầm máy và gọi cho Yamazaki, Eriol và Syaoran, tất nhiên, không đi riêng mà sẽ đi chung, cả sáu người…

Mẹ cô đặt cộp hộp trang điểm trước mặt cô, cô không nhớ đây là lần thứ mấy cô make up, nhưng đại khái là khá chuyên nghiệp… tuyệt vời, khuôn mặt cô tươi tắn hẳn lên, nhìn vào trong gương không ai nhận ra đó là cô, một cô gái ngang bướng và nổi loạn

Tomoyo vừa trang điểm cho Chiharu vừa cổ vũ tinh thần cô bạn

“Cố gắng lên nào, cậu sẽ là của anh tớ!”

Mặt Chiharu đỏ ửng, nếu cô cười bây giờ thì mắt cô sẽ nhắm tịt không mở ra được mất. Tomoyo gọi Terada đến và cùng Chiharu bước lên xe, họ đi một mạch đến trường

Ba chàng trai thì đã đứng ở đó, họ nhìn nhau mà chẳng biết nói gì. Syaoran ôm vai bá cổ Yamazaki cười nói:

“Tớ cũng có nhắn một tin tương tự cậu, nhưng cuối cùng được trả lời là đi chung như thế này đây!”

“Hóa ra các cậu cũng hẹn Sakura đi chơi sao?” Eriol ngạc nhiên hỏi

“Cậu cũng thế hả? Thảo nào cậu ta bắt đi chung là phải! Hẹn cùng một giờ thì ai phân thân ra được chứ?”Yamazaki nhìn hai người kia nói

Chiếc ô tô của Terada đỗ trước cổng trường. Chẳng hiểu sao khi nhìn thấy Terada, Syaoran lại không muốn đi tiếp chặng đường, tốt nhất là cứ lờ đi, người yêu của Tomoyo mà.

“Kítttttttttttttttt!!!!!!!!!!!!”

Tiếng phanh xe của Sakura khiến tất cả mọi người quay lại. Cô bước xuống xe với một vẻ đẹp kiêu sa chưa từng có, mái tóc ngắn màu cà phê, bộ đầm ngắn nhưng không mấy lòe xòe để lộ ra đôi chân vừa dài vừa trắng của cô, đôi guốc khá cao nhưng vẫn không làm Sakura trượt ngã, khuôn mặt sau khi trang điểm càng nhìn càng thấy đẹp, vẻ đẹp đó hút hết tầm ngắm của bốn chàng trai, ai cũng nghi ngờ về con người thực của Sakura, một bí ẩn chỉ mình Eriol biết…

Đơ ra một lúc, Syaoram và Yamazaki đồng thanh nói:

“Sakura, cậu đấy à?”

“Hâm vừa thôi! Tôi chứ còn ai vào đây nữa?”

Giọng nói ngang ngược đầy vẻ đặc trưng và bước đi cà nhắc vì chân đau là đặc điểm nhận dạng của Sakura. Nếu cô mỉm cười lúc này, có thể Yamazaki sẽ shock đến sáng mai mất. Họ đến rạp chiếu phim, mua vé phim hành động và bắt đầu vào phòng chiếu. Như thường lệ, Tomoyo ngồi cạnh Dong Woon và Eriol. Tiếp đó là Syaoran, Sakura, Yamazaki và Chiharu. Sakura cầm bịch bỏng ngô to đùng trước ngực, thỉnh thoảng hai người ngồi cạnh cô quay sang ăn ké, họ liên tục chạm tay vào nhau khiến Sakura khó chịu. Cô ẩy cả bịch sang cho Yamazaki rồi nói

“Cầm đi, ăn hết luôn cũng được!”

Sakura không hứng thú với phim hành động, cô lờ đờ một lúc rồi đặt lưng xuống ghế đánh một giấc, đầu cô dần dần ngả sang một bên và rơi xuống vai một con người... “Bịch” một tiếng!Syaoranmở to mắt, cảm giác thật dễ chịu, anh nhìn Sakura ngủ ngon lành trên vai mình, trái tim anh bắt đầu lên tiếng. Yamazaki nhìn họ nãy giờ, dù biết Sakura không cố ý nhưng sao trong người anh cảm thấy hết sức khó chịu, người anh nóng ran, mặt đỏ bừng. Thấy vậy, Chiharu mở lời nói:

“Cậu có làm sao không vậy? Khó chịu ở đâu à?”

“Không, không có gì...” Yamazaki nhìn Chiharu cười hờ
-------------------------
Rời khỏi phòng chiếu, họ đi ăn, đến khu trung tâm giải trí, trung tâm thương mại và cuối cùng là nghỉ chân tại công viên gần nhà

“Bọn cậu ăn gì chúng tớ mua cho?” Eriol, Terada đồng thanh nói

“Tớ ăn kem dâu, Tomoyo uống nước cam ép, còn Chiharu, cậu ăn gì?”

“Tuy hơi trẻ con một chút nhưng các cậu có thể mua cho tớ kẹo bông được không?”

“Kẹo bông...” Yamazaki nhìn Chiharu, cô đánh thức phần kí ức ngủ quên trong anh rằng cô thích kẹo bông, thứ kẹo đủ màu sắc nhưng tan rất mau trong miệng, cảm giác của con người khi ăn nó vẫn thế, vẫn ngọt ngào như vậy

“Tớ sẽ mua kẹo bông cho cậu!” Yamazaki nở một nụ cười ấm áp với Chiharu, mặt cô đỏ ửng một màu hồng của quả đào chín…
[b]---End Chap 7---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 24, 2013 4:03 pm

Chap 8:
Chỉ còn bốn người ở đó, Syaoran để mắt tới một quầy hàng trưng toàn gấu bông, anh kéo Sakura tới đó và chỉ vào con thú to nhất

“Chú ơi! Làm thế nào để lấy được con thú kia ạ?”

“Đơn giản thôi, chỉ cần ném cái vòng này vào cái lỗ kia là được!”

Sakura nhìn vào mục tiêu mà Syaoran ngắm tới, lòng tự nhủ “chắc không được đâu, ai có thể làm được chứ”, nhưng rồi anh đã làm được, phần thưởng cho anh là cả con sâu to oành màu xanh lá, anh đưa nó cho Sakura khiến cô ngạc nhiên đáp

“Tomoyo yêu quý của cậu ở đằng kia, ra đó mà tặng, tôi không đưa giúp đâu”

“Không, cái này tôi tặng cậu đó” Syaoran nhìn Sakura với một thái độ khác hẳn mọi ngày, cô mở to mắt nhìn Syaoran...

“Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!”

Syaoran bây giờ mới nhìn kĩ khuôn mặt của Sakura. Cô thật xinh đẹp! Yamazaki say nắng Sakura bởi nụ cười. Còn Syaoran, anh chẳng biết tại sao mình quan tâm đến cô nữa.
-------------------------
“Syaoran! Thật không ngờ là mày lại đi đến những chỗ như thế này đấy!?” Touya cùng đồng bọn kéo đến rất đông, chúng nhìn cả thảy bảy con người mà cười sằng sặc

“Chẳng phải mày cũng đến đây sao?” Yamazaki đáp

“Hai cậu biết Touya Mihara sao?” Sakura nhìn Yamazaki và Syaoran.

“A ha!Có cả Sakura ở đây nữa sao, hóa ra sang trường mơi mày quen với những đứa như thế này à?”

“Vậy là chúng ta có chung kẻ thù rồi!” Syaoran nhìn Sakura mỉm cười, trong giờ khắc sống chết thế này mà anh còn cười được sao?

Trong 36 kế, chuồn là thượng sách, có tất cả hai cái ô tô và ba cái xe máy, họ chạy vội vào trong, phóng xe thoát khỏi chỗ đó. Nhưng lũ kia cũng đâu có vừa, chúng trèo thật nhanh lên xe.Chiharu, Tomoyo và Terada bị một tốp gồm bảy, tám người đuổi theo. Terada phóng hết tốc lực nhưng đến một chỗ vắng, xe anh hết xăng…

Yamazaki, Syaoran và Eriol đi xe máy đến ngã tư mỗi người một hướng để thoát khỏi tầm ngắm của Touya và họ đã thoát. Syaoran thở hổn hển quay lại chỗ Yamazaki, Eriol nói

“Những người kia chắc ổn chứ?”

“Sakura không biết thế nào, còn ba người kia chắc ổn!”

Vấn để nằm ở chỗ đó, Yamazaki nói ba người kia không sao, nhưng kết quả họ lại bị tóm gọn...

Chiharu đang gọi…

“Alô?”

“Yamazaki, ba đứa bạn mày bị tóm cả rồi, nếu muốn cứu nó thì đến đây ngay đi, chỗ tao đang đứng là…”

“Ba người kia gặp rắc rối rồi! Eriol, cậu liên lạc với Sakura bảo cậu ta về nhà nhé, đừng nói gì, chúng tớ sẽ đi cứu ba người kia!”

“Sao lại không cho Sakura biết chứ?” Syaoran chen vào

“Sakura cũng có thù hằn với Touya. Nếu biết bạn mình gặp nguy hiểm, với tính cách của cậu ta sẽ chạy ngay đến đó, chân cậu ta đang đau, đến đó chỉ thêm phiền phức thôi!”

Eriol sau khi không giấu diếm được nữa đã nói ra mọi chuyện và kết cục là...

“Eriol! Cậu thật là! Bọn họ là bạn bè, chúng ta sao nỡ khoanh tay nhìn họ gặp nguy hiểm chứ?”

“Yamazaki bảo tớ không được nói cho cậu biết! Chẳng nhẽ cậu giận tớ thật sao?”

“Thôi, bỏ qua đi, việc cần làm bây giờ là giúp bọn họ!”

“Cậu định thế nào?”

“Đến nước này thì… Tuy hơi điên rồ một chút nhưng tớ sẽ thử!”

Sakura cầm máy lên và gọi vào số đại ca của trường Nankatsu

“Yukito à, anh có thể giúp em chuyện này được chứ?”

Tiếng ô tô phanh gấp vào khu căn cứ của địch, phải có hơn chục cái như thế nối tiếp nhau. Syaoran và Yamazaki đã đuối sức khi phải chống trọi với hơn hai mươi con người bỗng nhiên quay ra nhìn theo ánh đèn xe máy, người ngồi trên xe không ai khác là Sakura cùng một người con trai lạ hoắc. Sau đó là Eriol và một tá người. Touya cười khểnh

“Sakura, mày gọi cả người yêu cũ đến đây nữa sao?”

Sakura không nói gì, tất cả mọi người đều tò mò về từ” người yêu cũ” mà Touya vừa nói ra. Còn Yamazaki, anh nhìn Yukito với ánh mắt dò xét.Chiharu , Tomoyo và Terada trông họ thật mệt mỏi. Không nói gì, Yukito chạy thẳng đến lũ người kia đấm đá túi bụi.Yamazaki, Syaoran và nhóm người còn lại cũng giúp sức cho anh. Nửa tiếng sau, khi biết rõ không thể chống cự, Touya chạy vội ra phía Sakura, cầm con dao bấm rút từ túi áo ngực ra kề vào cổ cô

“Sakura sẽ bị thương nếu đứa nào dám bước tới”

Đoàn người lùi lại, ai cũng nhìn Touya thở dốc, tim thì đập loạn xạ. Sakura đã từng học Karate, cô dùng hết sức bình sinh để chống cự, chân đá ra sau và ngáng Touya suýt ngã, cô vùng chạy…tập tễnh, hăn đuổi theo, cả đám người đổ xô ra bảo vệ và một tiếng rên nhỏ vang lên, tuy nhỏ nhưng rất rõ.

“A…” con dao bấm sượt ngang qua cánh tay Yamazaki khiến máu chảy không ngừng, nhờ đó mà Touya bỏ chạy luôn cùng với đồng bọn của hắn. Vết thương Yamazaki không sâu nhưng cũng đủ để anh đau đớn. Chiharu đưa khăn giấy trườm lên vết thương cầm máu và cùng Ji Eun, Dong Woon, Yo Seob đi về nhà gấp.

Chỉ còn ba người ở lại đó, Yukito bỏ lơ chàng trai còn lại duy nhất trong đám bạn ở đó, cầm tay Sakura và nói

“Sakura à, anh rất xin lỗi về chuyện một năm về trước, lúc đó anh có điều khó nói, em có thể trở lại là bạn gái trước đây của anh, được chứ?”

Sakura bối rối, cô rất muốn hàn gắn tình cảm nhưng trong thâm tâm cô không cho phép, trải qua rất nhiều chuyện, cô không thể để trái tim mình trai sạn thêm nữa, chưa kịp suy nghĩ gì thêm, cô đã bị Syaoran cắt ngang tâm trạng

“Cậu ấy không cần anh nữa đâu! Cậu ấy có người yêu mới rồi!”

“Thật sao?”Yukito nhìn Sakura, cô không nói gì, anh nói tiếp “Người đó là ai vậy?”

“Đó là tôi!” Tiếng Syaoran rõ ràng đến nỗi hai người kia phải trố mắt ra nhìn anh, Sakura như tìm ra lối thoát, cô gật đầu lia lịa nói

“Đúng, đúng, đúng, em đã có cậu ta rồi!”

“Thấy chưa, vậy chúng tôi đi trước” Syaoran kéo tay Sakura và quay gót đi thẳng.Yukito đứng đó cười nhạt “em muốn trốn tránh anh sao, anh tin rằng sự thật không phải những gì cậu nhóc kia nói!”


“Này, bỏ tay tôi ra đi~!” Sakura văng mạnh tay ra khỏi Syaoran

“Cậu tưởng tôi thích cầm tay cậu lắm chắc?”

“Quay về đúng bản chất rồi hả, bây giờ tôi thấy cậu giống người hơn rồi đấy”

“Thế bình thường cậu coi tôi là gì?”

“Là bò” Sakura ôm bụng cười sặc sụa. Syaoran nhìn bộ dạng của Sakura, anh cốc đầu cô một cái rõ đau rồi nói

“Về đi, ở đây nói linh tinh, tôi phải qua nhà Yamazaki xem cậu ấy thế nào đã!”

“Tôi đi với, cậu ấy vì tôi mà bị thương mà?”

“Thôi đi, chân cẳng như vậy còn thích đi nữa sao, mai gặp cậu ta sau!”

“Thôi được!”
------------------------------
Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời chiếu rọi qua cửa kính, Sakura dậy sớm hơn mọi ngày và điều này khiến mẹ cô vô cùng kinh ngạc

“Sao con đậy sớm vậy?”

“Con đói quá, mẹ có cái gì ăn không?” Sakura gãi đâu ngồi xuống ghế

Mẹ cô bê bánh mỳ và trứng ốp la ra đặt lên bàn

“Hôm qua Yuki nó gọi điện bảo gặp con, nhưng lúc đó con đi ngủ rồi nên mẹ không gọi...”

“Lần sau nếu có điện thoại cảu anh ấy nữa thì mẹ bảo là con không có nhà hoặc đang bận nhé!”

“Sao hai đứa lạ vậy, con cũng phải cho nó một cơ hội chứ, con cũng có máy di dộng mà! Sao lúc nào cũng phải để Yuki gọi vào máy nhà mình thế hả?”

“Chắc anh ấy không muốn làm phiền con giữa đêm nên vậy, con giờ có là gì của anh ấy nữa đâu, cách xa thì tốt hơn mẹ ạ!” Sakura vừa nói vừa nghĩ đến chuyện hôm qua, tuy rất muốn quay lại nhưng trái tim cô không cho phép

“Tay cậu còn đau không?” Sakura ân cần hỏi Yamazaki, điều này khiến anh vô cùng thích thú, anh giả vờ nhăn mặt, tay ôm vết thương và rển ỉ

“A, đau quá, đau quá…~!”

“Thật không, đưa đay xem nào?” Sakura đưa tay ra nhăm mục đích xem xét vết thương và khi tay cô chạm vào tay Yamazaki, bất ngờ anh kéo cô vào sát người mình, điều đó khiến cô vô cùng kình ngạc, chưa kịp phản ứng gì thêm, tim cô đập thình thịch

“E hèm, hai người đang làm gì vậy?” Tiếng Syaoran vang lên làm Yamazaki và Sakura giật bắn người, họ nhanh chóng tách ra nhìn tất cả, mọi người có vẻ bối rối. Riêng Chiharu, cô đã biến mất từ lúc nào...

Trong phòng vệ sinh nữ có tiếng khóc nức nở, từng tiếng nấc nghe đến nghẹn lòng, từng giọt một lăn trên má Chiharu, cô chẳng biết tại sao mình khóc nữa... Tuy Yamazaki vẫn chưa rõ ràng nhưng sự nhạy bén trong lối suy nghĩ khiến trái tim cô trở nên bất an, hàng trăm giọt máu như ngừng chảy. Từ ngày trở về Nhật Bản, cô như người vô hình trong mắt Yamazaki.Và cảnh tượng lúc nãy đã chứng minh tất cả

“Cậu sao vậy? Mắt cậu đỏ hoe rồi kìa!” Yamazaki nói, vô tình chạm vào nỗi đau của Chiharu, mắt cô ầng ậng nước, cô đứng lên và chạy nhanh ra ngoài

“Anh bắt nạt Chiharu đấy hả?” Tomoyo nhìn ông anh họ với ánh mắt hình viên đạn

“Đâu có, anh còn chưa kịp nói gì mà?”

“Hôm nay cậu ta bị làm sao ấy, tớ thấy biến mất từ lúc nãy rồi!” Syaoran cầm cái xô và chổi nói tiếp “Sakura cầm xô đi theo tôi, hôm nay bàn mình trực nhật đấy~!”

Sakura cun cút làm theo những gì Syaoran nói, trông cô thật ngoan ngoãn. Họ đi xuống tầng một lấy nước và nhìn thấy Chiharu. Trông cô thật tiều tụy!

Syaoran đẩy hết mọi chuyện cho Sakura làm. Anh chạy đến chỗ Chiharu

“Chiharu, buồn vì chuyện lúc nãy hả, chắc Yamazaki chỉ định trêu Sakura thôi, không có ý gì đâu”

“Nhưng… tớ....”

“Vui vẻ lên nào, chúng ta giống nhau cả thôi, tớ thích Tomoyo, cậu thích Yamazaki nhưng họ đâu có thích lại mình, phải có nghị lực thì mới mong có kết quả chứ, đúng không?”

“Ừhm” Chiharu nhoẻn miệng cười, nụ cười trong nước mắt nhưng rất hồn nhiên và đầy vẻ tươi tắn

“Tốt rồi, bây giờ ra căng tin nhé, tớ sẽ đãi cậu kẹo bông!” Syaoran mỉm cười. Anh thật có tài động viên người khác

“Cô phát đề, các em làm bài nghiêm túc nhé?”

“Syaoran, cậu biết gì về Vât Lý không?” Sakura quay sang hỏi Syaoran trong khi tai vẫn còn đang nghe nhạc

“Một chút, nhưng tốt nhất cậu đừng hỏi tôi, dưới trung bình như chơi đấy!”

“Yamazaki” Sakura đập bốp vào lưng anh, anh quay xuống và nói

“Định nhờ vả hả, có cái gì hối lộ không?”

“Cậu muốn gì tôi sẽ đồng ý hết!”

“Được rồi, thỏa thuận nhé?”
[b]---End Chap 8---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 24, 2013 4:05 pm

Chap 9:
Syaoran lên sân thượng của trường và trèo lên nắp trệt nằm ngủ, khi vừa đặt tay lên trán, anh nghe thấy tiếng bước chân và một giọng nói quen thuộc, đó là Sakura và Yamazaki


“Lúc nãy chúng ta thỏa thuận rồi nhé?” Tiếng Yamazaki vọng lên làm Syaoran chú ý, anh lấp ló nhằm nghe trộm những gì họ nói


“Những cậu đã nói điều kiện là gì đâu?"

“Bây giờ tôi nói, cậu làm bạn gái tôi nhé”

Syaoran suýt ngã xuống chỗ hai người họ đứng khi nghe thấy câu đó, chuyện gì thế này, hết giờ học họ lên đây nói chuyện tình cảm sao, nhưng câu chuyện này đau quá, nó làm anh sững sờ, chưa bao giờ anh thấy Yamazaki nghiêm túc như vậy, nếu Yamazaki thích Sakura, vậy Chiharu thì sao, không, anh không lo cho Chiharu mà anh đang bối rối với chình bản thân mình

“Cậu có bị làm sao không đấy?” Sakura đưa tay ra sờ trán anh, có thể cô vẫn chưa hiểu chuyện gì

“Hai người này, ồn ào quá đi” Syaoran giả bộ ngoáp rồi vươn vai để cắt ngang câu chuyện

“Cậu nghe hết rồi sao” Yamazaki hỏi lại

“Không rõ lắm nhưng tớ phản đối chuyện này”

“Cậu quá đáng lắm” Nói rồi Yamazaki đi thẳng, Sakura vẫn chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra cả

“Đi đâu chơi đi” Syaoran nháy mắt đầy ngụ tình với Sakura, dường như anh chẳng quan tâm rằng mình đã phá đám cuộc tỏ tình của bạn mình trước đó
----------------------------
“Chiharu… tớ vào nhà được chứ?” Yamazaki nói trong tiếng nấc, hơi thở nồng nặc mùi rượu

“Cậu làm cái gì vậy, uống rượu sao?”Chiharu nhăn mặt nhìn Yamazaki. Trông anh thật tồi tệ
---------------------------
“Tomoyo à, chúng ta chia tay đi...” Tiếng Terada như xé tan cõi lòng của một ai đó

“Anh nói cái gì vậy hả? Chúng ta vẫn tình cảm lắm mà?” Mắt Tomoyo rưng rưng

“Anh xin lỗi, anh còn phải học” Nói rồi Terada đi thẳng… Bỏ lại Tomoyo ở đó

“Anh Terada, đó là cái cớ sao?” Tomoyo hét lên nhưng cũng không làm bước chân anh dừng lại…
-------------------------
“Kem này, cậu thích dâu tây hả?”

“Tôi thích tất cả những gì liên quan đến dâu, thật đấy, chua chua, ngọt ngọt, ngậm dâu trong miệng có cảm giác rất thanh, ăn với đường thì ngon tuyệt” Sakura nhắm mắt lại và nghĩ đến những quả dâu chín mọng, cô chu mỏ lên còn tay thì ôm vào má

“Đừng mộng mơ nữa, tôi không mua cho cậu đâu, dâu tây đắt lắm”

“Ai khiến cậu mua chứ, đồ keo kiệt, cậu thật chẳng giống Eriol gì cả, ở bên cậu ấy sẽ được ăn dâu tây cả ngày đấy” Sakura nhếch mép nhìn Syaoran, cô lại bắt đầu mơ mộng

“Thật hả, vậy sau này tôi sẽ mua cho cậu thật nhiều dâu, nhiều hơn cả Eriol nữa, lúc đó cậu sẽ béo lắm đấy” Syaoran cười đểu khiến Sakura tức tối

“Cậu béo thì có, ăn dâu làm sao mà béo được, đúng là hâm”

Cậu giống hệt Tomoyo, cậu ấy cũng thích dâu tây, nhưng… cậu ấy rất khác cậu, nhẹ nhàng hơn, không bạo lực, không ngốc nghếch… trái tim tôi rung động vì Tomoyo nhưng bây giờ lại quan tâm đến cậu… khuôn mặt xinh đẹp, trái tim ấm áp khác xa với hành động bên ngoài... tôi thích cậu rồi, phải không?
-------------------------
Chiharu nhìn Yamazaki nằm ngủ trên ghế sofa, cô không rõ Yamazaki gặp chuyện buồn gì, đang nghĩ vẩn vơ cô nhận được điện thoại từ Tomoyo

“Tomoyo hả?”

“Chiharu… Tớ phải làm sao bây giờ…” Đầu dây bên kia nấc những tiếng dài…

“Sao vậy, cậu khóc đấy à?”

“Anh Terada… anh ấy chia tay với tớ rồi...”

“Hả? Hôm qua vẫn tốt đẹp lắm mà?”

“Tớ không biết… tự nhiên anh ấy đòi chia tay… tớ phải làm sao bây giờ?” Tomoyo hình như đang rất buồn, cô ấy thậm chí còn chẳng thở nổi nữa

“Sakura... Sakura à...” tiếng Yamazaki vang lên khiến Chiharu giật mình, cô quay lại…

“Cậu có biết tôi thích cậu lắm không, tôi yêu cậu lắm, nếu lúc đó tôi tỏ tình sớm hơn, có lẽ Syaoran đã không phá đám tôi rồi”

Chiharu mở to mắt, anh đang nói mơ, những lời nói thật tự đáy lòng

“CỐP!!!” Chiếc điện thoại di động rời khỏi tay thân chủ, rơi xuống sàn nhà và…
--------------------------------------
… “tút…tút…tút”

“Ngay cả Chiharu cũng không nghe mình nói... Terada, sao anh nỡ đối xử với em như vậy?” Tomoyo gào lên ở công viên vắng người, từng giọt sương rơi trên má cô mặn đắng, cô không còn cảm giác gì với tất cả, mọi thứ như ngừng chảy…

Ở phía xa, Terada vẫn đứng đó, mắt anh long lanh nhìn cô, tai anh văng vẳng chuyện tối qua, khi anh vừa trở về nhà
-------Terada’s pov--------
“Mặt con sao vậy, cả quần áo, tóc tai nữa, con lại đi đánh nhau đấy à”

“Con…”

“Từ ngày con quen con bé đó, con như một người khác vậy, nếu con không chia tay với Tomoyo, ta sẽ không để yên cho con đâu.”

“Nhưng Tomoyo rất tốt và hiền lành mà, tại sao con phải dừng lại chứ?”

“Con bé đó tốt nhưng mấy đứa bạn của nó thì chẳng ra sao cả, chẳng nhẽ con không thấy tội nghiệp cho cái thân con à, suốt ngày bầm dập vì người khác mà không thấy đau sao”

“Ba cứ mặc con, con sẽ tự giải quyết chuyện tình cảm của mình~"

“Được thôi, nếu con cứ kiên quyết như vậy thì ngay mai, ta sẽ gửi đơn thôi học của ta tới hiệu trưởng, con phải bay sang Mỹ sống với mẹ ngay lập tức”

“Học viện Tomoeda là mơ ước của con, vào rồi con không thể ra được, con không muốn thôi học, con không muốn sang Mỹ, ba thật là quá đáng~"

“Tùy con thôi, ta cho con một đêm quyết định, một là cắt đứt quan hệ với Tomoyo còn không thì rời học viện và sang Mỹ”
----End Terada’s pov”-------
“Xin lỗi Tomoyo, nếu cứ tiếp tục anh sẽ đánh mất tất cả, cả em, cả ước mơ của mình. Nếu vẫn còn ở Nhật Bản thì dù chia tay, chúng ta vẫn có thể gặp lại”

------------------------------
Rào rào rào….

“Mưa” Sakura đưa tay lên che dầu, Syaoran kéo cô vào ô tô và nói

“Về thôi, mưa to lắm rồi~”

Syaorab hạ mui ô tô và khởi động xe, chiếc xe của anh đi ngang qua khu công viên vắng người, lúc này chỉ còn một người ở đó… Tomoyo thậm chí còn chẳng muốn đứng dậy, người cô ướt gần hết, mưa nặng hạt hơn, người cô lại càng ướt… Một cảm giác lạnh lẽo đến ghê người, sống mũi cô vẫn còn cay, nước mưa hòa với nước mắt, mái tóc nâu của cô nhuốm màu hiu quạnh, từng cơn gió thổi qua và cô cứ ngồi đó, đây là mối tình đầu của cô, sao nói bỏ là bỏ được…

Anh cô cũng không khá khẩm hơn cô là mấy, trong cơn mê trái tim anh quặn thắt, Chiharu ngồi đó nhìn Yamazaki. Cây kẹo bông của cô đã tan theo lời nói đó, tình cảm của cô, tình yêu trẻ con từ 13 năm về trước…
--------------------------
“Trời ạ, cất công đi mua dâu tây mà mưa ướt gần hết rồi” Eriol cầm chiếc dù trên tay và nhìn vào chiếc túi, mắt anh ngước lên, đập vào tầm nhìn của anh là một người vô hồn đang gục dần xuống

“TOMOYO?”Anh hét lên và chạy ra chỗ dó, anh kéo cô lên, toàn thân cô lạnh toát, trán nóng ran
------------------------
“Alô?”

“Sakura à, cậu có bận không?”

“Không, tớ đang trên đường về nhà.Sao, có chuyện gì à?”

“Tomoyo dầm mưa ở công viên, đang sốt cao lắm, cậu đến nhà tớ ngay nhé”

“Được rồi” Sakura cúp máy và quay sang nhìn Syaoran nói tiếp

“Quay xe đi, Tomoyo yêu quí của cậu bị ngấm nước mưa, đang nằm ở nhà Eriol”

“Hả, Tomoyo sao?” Syaoran chỉnh vô lăng và phóng xe như bay trên đường cao tốc, chẳng mấy chốc họ đã đến trước cổng nhà Eriol

Syaoran với vẻ đầy lo lắng nhìn Eriol:

“Sao cậu ấy lại ra nông nỗi này?”

“Tớ không biết, nếu tớ không tình cờ gặp cậu ấy ở công viên thì chắc giờ này Tomoyo xong rồi~” Eriol nhăn mặt nói

“Để tớ lên lau người cho cậu ấy, hai cậu ở đây, có gì nấu cháo luôn nhé” Sakura nói và đi lên phòng

“Cậu không gọi cho anh họ Tomoyo à?”

“Tớ vừa gọi, Yamazaki cũng không khá khẩm hơn là mấy, cậu ấy say rượu đang ở nhà Chiharu.Vì thế hai người đó không thể đến đây được~”

“Có mỗi chuyện đó thôi mà cũng uống rượu sao, thật là…” Syaoran lẩm bẩm

“Cậu nói cái gì vậy?”

“Không có gì, chúng ta đi nấu cháo cho Tomoyo nhé?”

“XOẢNG” tiếng bát vỡ từ dưới nhà vọng lên khiến Sakura ngán ngẩm, cô biết rõ hai người kia đang làm cái gì trong bếp, nấu cháo thôi mà cũng không biết làm sao…

“Cậu có phải là công tử bột không đấy, sao đụng đến cái gì cũng làm không xong vậy” Eriol nhìn đống bừa bộn mà Syaoran gây ra than vãn

“Tớ mới vào bếp có đúng một lần, là cái lần làm bánh cùng Sakura ấy, thông cảm nha”

“Vậy thì dọn sạch chỗ này rồi đi ra chỗ khác đi~”

Syaoran đành cun cút làm theo những gì Eriol nói. Anh dọn sạch đống bề bộn và đi ra phòng khách, trên chiếc bàn nhỏ có một túi dâu tây chín mọng, anh nghĩ lại những gì Sakura vừa nói...

"Ai khiến cậu mua chứ, đồ keo kiệt, cậu thật chẳng giống Eriol gì cả, ở bên cậu ấy sẽ được ăn dâu tây cả ngày đấy~"

“Eriol, cái này là cho Sakura hả?” Syaoran cầm chiếc túi dơ lên trước mặt, Eriol chỉ biết ậm ừ gật đầu

“Sao cậu tốt với Sakura vậy? Có gì mờ ám chăng...?̣̣̣̣̣̣”Syaorab khoanh tay trước ngực khiến Eriol bối rối

“Đối xử tốt với bạn thân có gì là sai chứ?” Eriol cầm bát cháo bê lên trên lầu để tránh cái nhìn đầy vẻ hắc ám từ Syaoran
------------------------
“Ui dâu tây, Eriol à, tớ yêu cậu chết mất~”Sakura cho một quả vào miệng và cười tít mắt

“Mới có mấy quả dâu thôi mà mắt đã sáng lên rồi, đúng là đồ tham ăn” Syaoran nhăn mặt nhìn Sakura

“Lên mà chăm sóc cho Tomoyo yêu quí của cậu đi, ở đây chỉ tổ làm người khác ngứa mắt~”

“Gì mà nặng lời vậy hả,đi thì đi chứ~”

Syaoran lên phòng Eriol, mọi thứ thật gọn gàng, trên chiếc giường ấm áp, Tomoyo đang ngủ, anh đến gần hơn để nhìn nét mặt người anh yêu, trông cô thật xanh xao và nhợt nhạt. Bàn tay Syaorab khẽ lồng vào tay Tomoyo, nắm chặt rồi đưa lên má, anh nghĩ về quá khứ...
-------Flash-back--------
“Syaoran hôm nay tớ vui lắm, cậu biết không?”

“Sao vậy?”

“Hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên của tớ đấy, tớ vui lắm Syaoran ạ~”

XOẢNG!!!??!!...

… “Terada tốt lắm, cậu ấy đưa tớ đi ăn susi của Nhật đấy~”

… “Terada đỗ vào học viện Tomoeda rồi đấy, tớ hạnh phúc lắm cậu biết không?”

CHOANG!!!?!!!...

…Terada …

…Terada…

…Terada…
--------End-Flash-back--------
Sao lúc nào cậu cũng Terada vậy, nếu tớ là tớ của ngày xưa, chắc giờ tớ đau lòng chết mất. Nhìn cậu thế này sao tim tớ vẫn đập, nó không đau như trước nữa, có thể tớ đã quên đi lời nói trước đây của mình rồi,…
[b]---End Chap 9---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 24, 2013 4:06 pm

Chap 10:
Tomoyo tỉnh dậy giữa một khung cảnh lạ hoắc, một cái giường lạ hoắc và một cái áo trên người lạ hoắc, nó rộng thùng thình với mùi nước hoa của phái mạnh…

“Hả, cái áo này, vậy quần áo của mình đâu, AAAAAAAAA...” Tomoyo hét lên…

…Eriol chạy lên, khi chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra anh đã bị cả tá vật thể “không xác định” bay vào người

“Cậu là tên biến thái, đồ đáng ghét”

“Cậu sao vậy, tớ làm gì cậu à”

“Đừng có giả vờ nữa, … cậu đã thấy hết rồi hả?” Tomoyo phụng phịu

“Trời ạ, cậu hiểu nhầm rồi, hôm qua Sakura thay đồ cho cậu, quần áo cậu ướt nên tớ mới lấy quần áo của tớ cho cậu thay”

“Vậy hả, cho tớ xin lỗi vì hành động lúc nãy nha!” Tomoyo gãi đầu tỏ vẻ vô tội

“Không sao mà, cậu thấy trong người đỡ hơn chưa?”

“Cũng đỡ hơn một chút rồi” Tomoyo mỉm cười với Eriol, cô muốn che giấu đi nỗi buồn sâu thẳm rằng trái tim của cô, mọi thứ của cô không còn thuộc về cô nữa
-------------------------
Một tháng trôi qua sau cái ngày mưa tầm tã đó, tất cả bọn họ đã trở nên hết sức thân thiết, Sakura nhờ có Yamazaki kèm cặp đã cải thiện được một chút học thức của mình.

Nhờ Eriol mà trái tim Tomoyo trở nên ấm áp hơn, cô không còn cảm thấy buồn nữa, mọi chuyện cứ diễn ra như thể ông trời sắp đặt vậy, trái tim của ai, sẽ thuộc về người ấy…

Syaoran- “Lịch sử trong anh đã thay đổi!” Mặc dù anh luôn mong đợi cái ngày mà Tomoyo chia tay, cái ngày mà anh có thể mở lời suốt một thời gian dài giấu kín… nhưng khi Tomoyo chia tay rồi anh lại bỏ cuộc, không phải vì Tomoyo không quan tâm đến anh mà là anh đã thích một con người khác… một con người ngờ nghệch và… có sức hút đến “ghê người”…
------------------------
“Sakura xinh đẹp, hết tiết học cậu đến phòng dụng cụ thể thao nhé!”

“Trời ạ, thằng hâm nào đây, viết mà không ghi tên là sao, xinh đẹp gì chứ, nghe sởn cả da gà” Sakura cầm tờ giấy lên và nói.

Mọi người đã về hết, và Sakura một mình đến phòng dụng cụ thể thao, cô vào trong và nói, tiếng cô vang lên khắp căn phòng

“Có ai ở đây không?”

Không nhận được câu trả lời, cô tiếp tục vào một căn phòng nhỏ nằm sâu bên trong phòng thể chất, đó là phòng dụng cụ thể thao, vừa bước vào cô nghe thấy một tiếng “RẦM” lớn… cánh cửa phòng dụng cụ đã đóng lại. Cô chạy vội ra đó và đập cửa, có người nào đó đã chốt cửa bên ngoài…

“AI NGOÀI ĐÓ VẬY? MỞ CỬA CHO TÔI ĐI~!” Sakura cố gắng nói lớn nhưng không có tiếng người vọng lại, cô mở cặp sách và lấy chiếc điện thoại ra, nó đã bị ai đó tháo pin ra rồi…

“Có đứa nào chơi xỏ mình sao?” Sakura bất lực nhìn căn phòng không có lấy một cái cửa sổ để thoát thân, không có gì cả, mọi thứ như muốn trêu ngươi cô vậy, bố mẹ cô đều đi công tác hết, nếu cứ thế này thì chẳng có ai biết cô đang bị mất tích cả…

“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” Yamazaki đã gọi cho Sakura mấy lần nhưng đều nhận được một dòng trả lời tương tự, anh muốn rủ cô đi chơi vào buổi tối đẹp trời, nhưng điều đó dường như không thể…
----------------------------
Ánh nắng chiếu qua ô cửa nhỏ trên cao, Sakura nhận ra rằng trời đã sáng, bụng cô rên lên những tiếng ọc ọc, môi cô tím ngắt, mặt trắng bệch, cô đang rất đói, từ chiều hôm qua đến bây giờ, cô chưa có cái gì vào bụng, Sakura mệt mỏi gục xuống, cái tên cuối cùng cô có thể nói được trong khoảnh khắc đó là…

“Syaoran... cứu... tôi.... với…”

“Sakura mất tích, có chắc không vậy?” Syaoran hỏi lại

“Hôm qua tớ gọi điện cho Sakura nhưng không liên lạc được, sáng nay thì không thấy cậu ấy đi học luôn!” Yamazaki tỏ vẻ ái ngại

Eriol cảm thấy rất bất an, anh đã gọi nhiều lần vào số máy bàn nhà Sakura nhưng không ai nghe máy…

“Chúng ta có năm người, chia nhau đi tìm đi” Chiharu đưa ra ý kiến và cả bọn mỗi người một ngả, Syaoran tay vẫn cầm điện thoại, anh sực nhớ đến Touya, liền mở máy ra và gọi vào số đó...

“Alô?”

“Sakura! Mày đã làm gì Sakura hả???”

“Bình tĩnh đi, tao không giữ nó, mày hãy hỏi người yêu mới của tao để biết thêm chi tiết nhé?”

“Người yêu mới của mày là ai?”

“Thử động não tý đi, người nào trong trường mày mà ghét Sakura nhất đó…tút…tút…tút”

“Chẳng nhẽ lại là Naoko?”


“Sakura àh, đừng có xảy ra chuyện gì nhé, tôi sẽ đến bên cậu mãi mãi, đừng bỏ tôi… đừng làm tôi sợ!”

Sau một hồi mệt mỏi tìm kiếm, Syaoran đã tìm đến phòng thể chất, nơi mà Naoko đang nhếch mép cười đểu, anh chạy đến phòng dụng cụ thể thao, mở chốt cửa bên ngoài và…

“Sakura~!!!!!!!!!!!!!” Anh lấy tay đỡ cô lên

“Syaoran, tôi biết thể nào cậu cũng tới mà…”

Tiếng Sakura yếu dần, nó không lanh như trước nữa, mắt cô sụp xuống, mọi thứ như dừng lại

“Sakura! Sakura! Đừng làm tôi sợ, mở mắt ra đi!Sakura~!!!!!!!!!!!!!!!” Syaoran ôm trọn lấy người cô, trái tim anh thổn thức, ruột gan như xé ra thành từng mảnh

“Cứ đứng nhìn thế này thôi sao, người Syaoran yêu là em gái mình, nếu cậu ấy yêu Sakura, tình bạn của chúng ta sẽ thế nào đây…” Yamazaki đứng đó nhìn chằm chằm họ, một cảm giác khó chịu đến nhức nhối, nó len lỏi đến từng mạch máu trong cơ thế…

“…Chiharu, tớ biết cậu thích tớ, và tớ cũng đã hiểu cảm giác không được thích lại là thế nào rồi, nếu tớ quay đầu lại, chỉnh cho mọi thứ trở về quỹ đạo của nó, chắc chắn lời hứa từ 13 năm về trước tớ sẽ thực hiện!”
-----ò-e-ò-e-ò-e-----
“Trời ạ, sao cậu lại ngốc nghếch đến nỗi tin vào tờ giấy đó chứ?” Syaoran nhìn Sakura đang ăn cháo một cách ngon lành mà cằn nhằn

“Nếu biết mình gặp nguy hiểm thì tôi đã không bước vào!” Sakura nhồm nhoàm nhai

“Lần sau thông minh ra một chút, thôi, bọn tôi về đây, mai cậu có thể xuất viện rồi đấy”
Nói rồi Syaoran và Yamazaki cùng nhau ra về…
---------------------
Chiharu tung tẩy cầm túi dâu tây, cô muốn mang đến bệnh viện, nơi Sakura đang nằm… Cái ngày Yamazaki gọi tên Sakura,Chiharu đã buông xuôi mọi chuyện, cô vẫn sẽ chờ đợi anh, đến khi nào trái tim anh quay về…

Có một bàn tay từ từ tiến đến cô, rồi cánh tay đó khít chặt, cô cố vùng vẫy, bàn tay đó lại càng siết chặt hơn, khăn tẩm thuốc mê đã có hiệu lực…

“Bịch!”

Những trái dâu lăn lông lốc trên đất , một khung cảnh tối sầm trước mắt cô, cô lịm dần, lịm dần…

---------------------

“Cạch”

Tiếng mở cửa làm Sakura giật mình, cô quay ra…

“Rika! Em đã khỏe rồi à?”

“Vâng, ông trời vẫn chưa muốn tôi chết, sao, chị bị “chị dâu” tôi bỏ đói một ngày à?” Rika khoanh tay trước ngực nhìn Sakura, một ánh mắt khác xa với một năm về trước…

“Chị không biết em đến đây với mục đích gì, nhưng em đừng có như vậy nữa, chị đã đau đầu vì anh trai em và cả Naoko lắm rồi!”

“Tất cả là do chị gây ra, chị tự chuốc lấy, nhớ lại một năm về trước, tôi bị Yuki-san đá chỉ vì chị là tôi tức điên lên rồi, chị biết tại sao tôi tự tử mà không chết không, thực ra đó chỉ là một màn kịch để anh ấy chia tay với chị thôi, tôi cũng tưởng là mình chết rồi, nhưng cái số tôi nó may vậy đấy!”

“Hóa ra anh ấy chia tay với chị không phải là do ghen sao?” Sakura mở to mắt nhìn Rika, trái tim cô nhỏ máu, không phải vì anh, mà là vì Rika, từ một cô bé hiền dịu, thật không ngờ lại có ngày cô bé đó đến tát thẳng một gáo nước lạnh vào mặt Sakura như thế này…

Cô nói tiếp

“Không phải em đã nói lời chia tay trước sao, cái cớ nào mà em nói chị cướp Yuki-san của em chứ?”

“À quên, tôi vừa thấy Syaoran-kun đi ra ngoài kia, có vẻ như hắn cũng đã siêu vẹo chị rồi nhỉ? Cái gì của tôi chị cũng cướp! Chị quá đáng lắm rồi đấy!”

“Em cũng biết Syaoran sao?”

“Vì Syaoran mà tôi đã chia tay với Yuki-san đấy! Nhưng Syaoran yêu tôi chưa đến một tuần đã bỏ, tôi muốn quay lại với Yuki-san nhưng anh lại có chị rồi, ông trời bất công quá mức, chị sẽ phải trả giá cho những gì chị đã gây ra!”

“Em muốn làm gì chị?”

“Không, tôi chẳng làm gì chị cả, tôi chỉ đang lo lắng cho bạn chị thôi, ví dụ một cái tên nhé: Chiharu”

“Hả, em định làm gì cậu ấy?” Sakura mở to mắt, Touya là anh trai của nó, chắc chắn hắn đã hành động rồi, trời ơi, sao mọi chuyện lại rối tung lên thế này chứ....

“Tôi không biết ông anh nuôi của tôi sẽ làm cái gì, nhưng cứ chờ xem nhé!” Rika nhếch mép cười đểu, khuôn mặt trong sáng trước đây giờ hiện lên hai chữ “hận thù”, giấc mơ của nó chỉ là giành lại những gì đã mất thôi sao, thật quá ích kỉ…
---------------------------------------
Chiharu tỉnh dậy giữa một khung cảnh lạ hoắc, đây là nhà kho chứa đầy xi măng và vôi vữa, nó bẩn đến kinh người, hai tay bị trói chặt vào thành ghế, Chiharu cảm thấy thật nặng nề.

“Tỉnh rồi hả?”Có tiếng nói của Touya cất lên, Chiharu nhìn hắn, cô cố cựa quậy…

Touya tiến đến gần cô, hắn đưa tay lên nâng chiếc cằm nhỏ xinh, hắn muốn nhìn cô ở cự li gần...

“Khuôn mặt này…” Touya sững sờ, hắn nhìn cô, từng dòng kí ức về đứa em gái ruột của hắn sống lại, mọi thứ như mới hôm qua…
-----------Flash-back-------------
“Anh à, đến bao giờ chúng ta mới tìm được ba mẹ đây, em đói quá, em muốn về cô nhi viện”

“Sắp thấy rồi, bố mẹ chúng ta giàu có lắm, chắc chắn sẽ đón chúng ta về một nơi rất đẹp, chúng ta sẽ ăn thật nhiều đồ ngon, thôi, em ăn tạm bánh mỳ đi cho đỡ đói nhé”

“Vâng, lúc đó em sẽ mua kẹo bông cho anh ăn suốt ngày nhé”

“Ừhm”

Hai đứa trẻ ngồi đó, con bé ngấu nghiến ăn, Tae Hoon đâu có biết rằng, đây là lần cuối cùng anh còn nói chuyện với nó…

“Em mệt quá, em ngủ trước nha”

“Đừng nằm ngủ vậy em, như vậy sẽ lạnh lắm đó”

Nó không trả lời, toàn thân lạnh ngắt, mái tóc nâu của nó khẽ rơi chạm xuống đất, đó là lúc nó về với thượng đế

“Ai cứu em cháu với, nó bị đậu mùa từ mấy ngày nay rồi, cứu em cháu với, em cháu sắp chết rồi” giọng nó lạc đi trong không khí, nước mắt nó rơi xuống mặt Kim Na Mi,…giấc mơ kẹo bông của hai anh em không còn nữa, ba mẹ cũng chẳng thấy đâu, nỗi bất hạnh, tang tóc bao trùm lên cảnh vật, nếu hai đứa nó không rời khỏi cô nhi viện, thì có lẽ em nó vẫn còn sống…
----End-Flash-back----
Nước mắt Touya rơi xuống khuôn mặt của Chiharu, cô rất giồng em hắn, trái tim hắn nhói đau, hắn là một người anh tốt nhất trên thế giới này, dù đối với em ruột hay em nuôi, hắn vẫn tốt như vậy, dù được nhận nuôi trong một gia đình giàu có, hắn vẫn không thấy hạnh phúc, nỗi đau mất em đã hằn sâu trong tâm trí hắn, nhắc nhở hắn phải sống tốt hơn với Rika-chan, cô em không có cùng dòng máu…

“Thả tôi ra~!!!!!!!” Chiharu với đôi mắt xoáy sâu nhìn hắn, hắn không kìm được nước mắt. Tuy rất sợ nhưng Chihari cũng cảm thấy được hắn có một điều gì đó khổ tâm, nhưng cô không tin có kì tích…

“Thả nó ra!” Touya bảo lũ đàn em và họ răm rắp làm theo những gì hắn nói, chưa hết kinh ngạc, Chiharu lại nghe thấy một câu nói khác

“Đưa nó về tận nhà nhé! Cẩn thận một chút...”
------------------------
“Alô, Chiharu, cậu có làm sao không?” Tiếng Sakura từ đầu dây bên kia hết sức lo lắng

“Không sao, thật lạ lùng là hắn lại thả mình ngay lúc đó!” Chiharu trả lời

“Ui, không sao là may rùi, cậu lần sau cẩn thận nhé!”

“Ừhm”

Chiharu vẫn không tin được rằng hắn lại thả cô ra nhanh như vậy, nó có điểm gì đặc biệt sao, chẳng có gì cả…
----------------------
“Trời ạ! Sao anh lại thả Chihảu ra chứ? Thật là, em chán anh quá~!” Rika tức giận nhìn Touya, anh không nói gì…

“Anh xin lỗi, Chiharu rất giống em anh nên anh…”

“Thôi bỏ đi, để thưa thưa thời gian em nghĩ tiếp cách, em không thể để yên cho bà chị ấy được!”

Rika quay gót về phòng, anh nhìn cô em gái, mọi thứ cô yêu cầu anh sẽ làm, vì anh là anh trai cô, nhưng động đến người nào giống em ruột anh, anh không thể nào làm được…
-------------------------------
Yamazaki bước vào nhà và đi thẳng lên phòng trước sự có mặt của những người trong gia đình. Mặt của ông Yamazaki xám lại, ông hét lên:

“Con không thể chào chúng ta một tiếng được sao?”

Takashi đứng khựng lại, nhìn vào người đàn bà trông trẻ hơn ông Yamazaki rất nhiều, lạnh lùng nói:

“Có ai đáng để nói câu đó đâu chứ?”

Người đàn bà kia cau mày, nhăn mặt

“Con không chào thì thôi, dù sao cũng phải dùng kính ngữ chứ!”

“Tôi có cần nói những điều đấy với chị không?” Yamazaki đá đểu khiến ông Yamazaki tức điên người, ông đứng lên và…

“BỐP”

Một cú đánh trời giáng từ bàn tay ông Yamazaki, Yamazaki ôm mặt tức giận

“Lên lầu thu dọn đồ đạc, biến khỏi đây ngay lập tức” Ông Yamazaki chỉ thẳng vào mặt Takashi, máu trong người ông sôi lên sùng sục

“Được thôi, tôi sẽ đi, tôi cũng chán cái nhà này lắm rồi” Nói rồi anh chạy thẳng lên lầu thu dọn đồ đạc, xách mấy cái vali vào cốp xe, anh phóng thẳng xe đi mà không nói lời nào

“Alô, Tomoyo à, anh có thể đến nhà em ở được không”

“Trời ạ, anh không thấy bất tiện với bố mẹ em sao, dù sao bố anh cũng là anh ruột của bố em, anh bất mãn với bố anh thì làm sao bố em chứa anh được chứ, anh đến nhà Syaorab tạm đi”

“Thôi, anh sẽ ở nhờ nhà Chiharu vậy…tút…tút…tút”

“Chiharu à, tớ ở nhờ nhà cậu nhé?”

“Sao vậy, bất mãn với bố à?”

“Ừhm ông ý đuổi tớ ra khỏi nhà rồi, cậu cho tớ ở đây nhé!” Yamazaki gãi đầu cười tươi, trong lúc thảm hại thế này mà anh vẫn cười được với cô, anh thật là khác biệt. Chiharu dẫn anh lên phòng ngủ của khách và…

“Cả phòng này bây giờ sẽ là của cậu!” Cô cười với anh, một nụ cười híp tịt mắt đúng với con người cô, một trái tim thật là ấm áp…
[b]---End Chap 10---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 24, 2013 4:08 pm

Chap 11:
Trời vẫn nhá nhem tối mà chiếc chuông báo thức của Tomoyo cứ kêu lên inh ỏi, tiếng điện thoại len lỏi vào từng mạch máu của cô, cái đầu đang mơ ngủ bỗng trở nên choáng váng.

“Ôi trời ơi!!! Buồn ngủ quá”

30 phút sau Tomoyo đã mặc được một bộ áo ấm và một chiếc khăn quấn quanh cổ, với ánh mắt vẫn còn nhíu lại vì buồn ngủ, cô bước lên chiếc porsche bạc của Eriol, bầu trời vẫn lung linh một màu đen huyền ảo, với những bánh xe lăn tròn dường như vô tận, vòng xoay đó vẫn tiếp tục đưa họ tới thiên đường…

Lần đầu tiên cô ngắm mặt trời mọc mà không có “oppa”, cảm giác thật khác, với trái tim như thứ tình yêu vĩnh cửu, cô đang sửi ấm cho một khung cảnh nhạt nhòa trước mắt. Một khung cảnh hoàn toàn mới hiện ra, với đôi mắt trong veo tựa như những vì sao in trên mặt biển, Tomoyo mỉm cười lúc đằng Đông rực sáng, một ánh sáng chiếu rọi vào tầm mắt cô, thứ anh sáng dễ chịu của nắng sớm…
-----------------------------------
Những cơn gió se lạnh mùa thu thổi vào Nhật Bản, từng cơn, từng cơn, Syaoran trùm chăn kín người mà vẫn không đỡ rét, Sakura nhìn cái chăn bông bùng nhùng, kín mít mà tức điên người, cô hét lớn:

“Dậy mau, dậy, dậy, dậy”

“Cái gì vậy hả, sao cậu vào được đây, để tôi yên chút coi”

“Yên với ổn gì chứ, có dậy ngay không thì bảo, chính cậu đã hẹn với tôi hôm nay đi chơi còn gì”

“Ừh!!! nhưng để tý nữa đi, tôi buồn ngủ quá”

“Cậu thích chết rồi” nói là làm, Sakura cầm chiếc chăn bông giật mạnh, Syaoran cũng đâu có vừa, anh kéo chăn lại, sức mạnh của anh khiến cô đổ ập xuống giường, lúc này khuôn mặt anh và cô chỉ cách nhau có vài centimet, mắt chớp chớp, cả hai nhìn nhau “Thình thịch, thình thịch, thình thịch”, sao tim cô cứ nhảy tưng tưng thế này…

“Cậu thích đi chơi với tôi lắm hả” Syaoran nở một nụ cười gian tà nhìn Sakura, mặt cô đỏ ửng

“Đồ hâm” Sakura lấy chăn ụp lên mặt Syaoran rồi ngồi phắt dậy, tiếng anh từ trong chăn vọng ra

“Nói thích tôi đi, tôi sẽ bật dậy ngay lập tức”

“Được thôi, không muốn đi chơi với tôi thì cứ nằm ở đó” Mặc kệ cho Syaoran nằm trong chăn gào thét, cô ôm miệng phì cười, cô vui hơn lúc nào hết, ở cạnh anh thật là hạnh phúc, khác với trước đây hai đứa chỉ toàn là cãi cọ,…
----------------------
Một ngày ở với Yamazaki được ví như cả thế kỉ, chưa hạnh phúc được lâu với giấc mơ hồng của mình,Chiharu đã phải chấp nhận một sự thật phũ phàng rằng anh đang làm đảo lộn tất cả những gì cô có, căn nhà bừa bộn với hàng tá tạp chí, sách báo; mấy chiếc vali ngự tại cửa phòng khiến cô không thể vào trong dọn dẹp, “cậu ta sống trên một đống bề bộn như vậy mà vẫn chịu đựng được cái mùi nước hoa nồng nặc đó sao, thật là!!!”

“Yamazaki, tớ đã góp ý với cậu bao nhiêu lần là đừng để phòng bừa bộn như vậy rồi mà”Chiharu ngán ngẩm thu dọn đống quần áo

Yamazaki từ trong nhà tắm bước ra, ôi trời ơi, trên người anh có mỗi cái quần đùi, toàn bộ phần body hoành tráng nhất phô ra trước mặt Chiharu, cô ngớ người ra, cơ bụng, khuôn mặt cùng cánh tay rắn chắc đang lấy khăn lau đầu, miệng thì cười toe toét

“Cậu thông cảm, tớ chưa bao giờ dọn phòng mà”

“Biết là vậy nhưng cậu cũng phải giữ cái phòng nó sạch sẽ một chút chứ” Chiharu cằn nhằn

“Tớ sẽ đền bù cho cậu quãng thời gian cậu dọn phòng cho tớ, đi chơi chung nhé”

Chiharu chớp chớp mắt, tim cô đập loạn xạ

“Thật sao, hai chúng ta đi chơi chung á???!!!”

“Sao ngạc nhiên quá vậy, từ nhỏ đến lớn bọn mình toàn đi chơi chung mà, nhưng lần này thì khác, có thể coi là “hẹn hò” không nhỉ” Yamazaki cười khểnh, đó chỉ là một lời trêu đùa nhưng sao Chiharu vẫn cảm thấy thật sự trống vắng, cô cười nhạt với Yamazaki, trái tim đập loạn xạ lúc nào giờ đây âm ỷ và nhức nhối, một cảm giác thật lạ lùng…
---------------------------
Yuki đang thơ thẩn với những suy nghĩ vẩn vơ, nếu từ đầu anh không yêu Sakura thực sự, biết đâu khi chia tay con tim anh sẽ đỡ rối bời hơn, từ lúc tình yêu chỉ là vật đùa giỡn với anh, làm anh quên đi mọi chuyện với người con gái họ Sasaki tên Rika đó, cho đến khi tình yêu là cuộc sống của anh và sự mỏng manh như chiếc lá vàng treo lơ lửng trên cành cây mục nát, giấc mơ của anh bị một người dập tắt. Giờ đây mọi thứ trôi qua chậm như hàng thế kỉ, Sakura đã xa anh ngay từ lúc anh nói ra câu đó, anh vẫn yêu, trái tim anh vẫn hiu quanh khi nghĩ đến nó, cái cảm giác ghê người đó, sao anh có thể nhẫn tâm giết chết hai tình yêu lớn nhất đời anh. Anh đã cứu sống một con người, còn hai con người thì ra đi mãi mãi…

Anh đã khiến Rika chỉ còn toàn là thù hận, biến Sakura thành kẻ thù không đội trời chung với con người đó, cứu sống được Rika từ cõi chết trở về để làm gì, để mọi thứ như thế này thôi sao.
------------------------
Màu xanh của nước biển ánh lên những tia nắng lung linh huyền ảo, nhìn về phía xa xôi đó, một màu hồng nhạt ửng lên cuối chân trời, ngoài xa, từng cánh hải âu cứ vô tư bay lượn, Tomoyo chạy ra bãi biển, nơi sẽ bị bỏ quên trong một vài tháng tới, nước biển lạnh lẽo như quấn quanh cô, hai bên má mũm mĩm khẽ mỉm cười

“Ơ, cái gì kìa!!!” Tomoyo chỉ tay ra xa nơi con sóng đánh dạt vào bờ, một chiếc lọ nhỏ bên trong có một tờ giấy được cuộn lại cẩn thận, Eriol nhìn nó, anh ngạc nhiên hết mức, mắt anh mở to“Sao nó lại trôi về đây nhỉ”
-----------------------
Buổi “hẹn hò” trong mơ của Yamazaki và Chiharu là khu vui chơi giải trí, họ muốn tìm về quá khứ, lật lại thời gian và không gian, tìm lại những thứ là của họ

“Chiharu, kẹo bông này” Yamazaki giơ cây kẹo màu hồng lên trước mặt Chiharu, anh mỉm cười, cảm giác cứ như vậy, cứ như là thuở ấu thơ, khi anh và cô bốn tuổi…

“Cảm ơn” Chiharu cười tít mắt, mái tóc vàng của cô khẽ bay trước gió, họ không nói gì, cứ thế, cho đến khi Yamazaki mở lời

“Sao cậu thích kẹo bông quá vậy?”

“Anh tớ… người đầu tiên chỉ cho tớ cách làm kẹo bông từ đường trắng, lúc đó tớ vẫn còn chưa quen cậu”
--------flash-back---------
“Anh biết làm kẹo bông đấy, em có muốn ăn thử không, Chiharu?”

“Em chưa ăn cái đó bao giờ, anh làm cho em một cái nhé”

“Tuân lệnh thưa tiểu thư!”

“Anh cháu đâu, anh của cháu đâu rồi” Cô bé tỉnh dậy ở bệnh viện, cơn mê sảng đã khiến cô không còn nhớ những gì trước đó

“Cô xin lỗi, thằng bé tưởng cháu đã chết, nó bỏ đi mà không nói lời nào, bây giờ không rõ ở đâu nữa” Người phụ nữ tốt bụng đã đưa 2 đứa đến bệnh viện nức nở đáp

“Cháu không biết đâu, anh trai cháu, bố mẹ của cháu, cô trả họ cho cháu đi” Nó gào lên trong sự lặng câm đến chết người của bệnh viện

“Cô xin lỗi, lúc đó không ai nghĩ cháu vẫn còn sống, đừng khóc nữa, cô sẽ giúp cháu tìm lại họ”
------------end-flash-back-------------
“Một năm sau tớ tìm được ba mẹ đẻ của tớ, họ Sonomi lấy từ tên người nhận nuôi chúng tớ được đổi thành họ Mihara , họ của ba tớ, nhưng anh trai tớ, thật sự, đã biến mất rồi”
-------------------------------------
“Ôi, chỗ này đẹp thật đấy” Sakura ngước nhìn mọi nơi, họ đang ở trong một “đường hầm đầy cá”, mấy con cá heo, cá cầu cồng, cứ đi qua đi lại trước mắt cô, điều đó làm cô vô cùng thích thú, Sakura ghé sát mặt vào một tấm kính và mỉm cười

“Cậu bị hâm àh, sao đứng cười một mình thế”

“Xì, tôi cười với cá chứ đâu có cười với cậu” Sakura bĩu mỗi nhìn Syaoran, anh cốc đầu cô một cái rõ đau rồi kéo cô đi xem chim cánh cụt, hải cẩu và cá mập

“Vui quá đi, lần sau chúng ta lại đi công viên hải dương tiếp nhé”

“Đi rồi đi lại nhàm lắm, lần sau tôi sẽ đưa cậu đi chỗ khác vui hơn chỗ này nhiều” Syaoran nở nụ cười ấm áp, Sakura nhìn anh rồi đơ ra một lúc, trái tim cô thì đập, cả người nóng ran, mặt thì đỏ ửng…cô đành đánh trống lảng sang vấn đề khác

“Trời lạnh quá đi…”

“Mặc áo khoác của tôi này, ấm lắm đấy” Syaoran cời áo khoác của anh ra và khoác lên người cô, một cảm giác ấm áp lạ thường, cô quay ra nhìn anh, mắt mở to, hai người cứ nhìn nhau như vậy…

--------------------------------

“Cái lọ này là của cậu à, Eriol”

Eriol gật đầu bối rối, hai bên má bầu bĩnh trắng bóc ửng hồng trước mắt cô, anh không muốn cô mở nó ra và cô dường như cũng hiểu được ý đó, cánh tay của cô đặt chiếc lọ xuống dưới mặt biển, cứ thế để sóng cuốn nó đi xa tầm mắt, cô cứ ngỡ sự bối rối đó dành cho cô, nhưng thật sự không hẳn là như vậy, bên trong chiếc lọ lấp lánh màu nước biển đó có một dòng chữ khá vuông vắn:


“Tình cảm của con đối với Sakura, ông trời chấp thuận chứ”,
------------------------------
“Chiharu à, có khi nào Touya là anh trai cậu không”

“Không thể nào, anh ta là một tên ác độc, chẳng giống với anh trai tớ gì cả” Chiharu gượng cười, nói là vậy nhưng trong đầu cô hiện lên những cảm giác sợ sệt đến kinh khủng, những gì hắn làm với bạn bè của cô đã nuôi cho cô cái ý nghĩ rằng không bao giờ có chuyện hắn là anh trai cô…

Lật lại các kí ức về Chiharu, ngược dòng thời gian trở về với quá khứ, người anh trai duy nhất của cô, người mà cô vô cùng kính nể, không lẽ lại là Touya, một kẻ chỉ toàn gây ra rắc rối cho chính họ, một kẻ đã đang tâm kề dao vào cổ Sakura, và… đã từng khóc trước mặt cô, cô nghĩ tới mấy ngày trước, một cảm giác nặng nề cứ quấn lấy đầu óc cô


“Không thể nào… không thể là anh ta”
--------------------------------
Thật không may cho Tomoyo và Eriol, chiếc xe của anh bị ai đó đang tâm chọc thủng,Tomoyo đành phải đi taxi về còn Eriol thì lọ mọ gọi xe cứu hộ đến để trở đi. Trong lúc đang loay hoay không rõ việc gì, anh bị một bàn tay từ sau lưng đánh lén

“BỐP”

Eriol nằm sõng soài trên cát, những tên côn đồ nhanh chóng đưa anh vào xe, phóng vụt đi trước khoảng không gian dài vô tận, anh chỉ là một thứ mồi nhử để dẫn Sakura và Syaoran lui tới một căn nhà kho rộng rãi gần tòa nhà Clamp, mùi ẩm mốc pha với một ít vôi vữa và cát bụi đã làm Sakura hắt hơi liên tục, tiếng động đó là sự mở màn cho một loạt rắc rối… Ánh đèn nhà kho bật lên, trong bóng tối của buổi chiều tà bỗng rực lên ánh hoàng hôn đỏ thẫm, bước chân đập xuống sàn nhà rất mạnh như đâm thủng màng nhĩ hai người, có cả thẩy bao nhiêu tên du côn, Sakura bắt đầu giờ tập đếm…

Gậy gộc đã chuẩn bị trên tay của chúng, từ đằng sau, Touya xuất hiện, với ánh mắt sắc đến ghê người, Sakura mở lời nói

“Rika bảo mày làm việc này sao”

“Mày quên dùng kính ngữ với người hơn tuổi rồi à, em tao ư, nó bảo tao làm việc này đấy”

“Đừng lằng nhằng, Eriol đâu?” Syaoran nhìn Touya, hắn cười khểnh và “Tách” một cái,Eriol được đưa ra bên ngoài với chiếc áo như hoàng hôn đỏ rực, màu máu tươi nhuộm lên một phần cánh tay áo của anh, có lẽ anh đã dùng cánh tay đó để nhận lấy tất cả những gì đáp xuống cơ thể, cảnh tượng đó như xoáy nát tim gan một người, ánh mắt cô nhìn anh, con ngươi như có ai đó lấy kim chọc thủng, sững sờ chưa được 5 phút, cô đã bị tiếng nói của Touya đưa về hiện tại

“Sao, đau lòng lắm à, rồi sẽ đến lượt bọn mày nhanh thôi, bắt đầu trò chơi nhé”

Touya nhếch mép cười đểu rồi lùi lại phía sau, số bước hắn lùi lại ngang với số bước bọn đàn em bước tới, chúng tiến gần hơn tới chỗ ba con người
--------------------------------
Tiếng chuông điện thoại trên tay Yamazaki bỗng reo lên những hồi chuông dài

“Alô, Sakura à!!!…” Yamazaki bắt máy và nhận lại được tiếng thở hổn hển từ đầu dây bên kia

“Ya...Y”

“SAKURA, CẨN THẬN ĐẰNG SAU KÌA” Tiếng hét của cậu bạn thân khiến tâm trạng của Yamazaki trở nên bất an, nhịp tim trở nên không kiểm soát và dây thần kinh căng ra như dây đàn


“Thình thịch, thình thịch, thình thịch”…
“BỐP”

Trong lúc cố gắng gọi điện cho Yamazaki, Sakura bị một tên đánh lén, xương lưng đau khiến cô ngã xuống ngay trước mắt Syaoran, trái tim anh dường như ngừng đập, tai anh ù đi, toàn cơ thể trở nên lạnh toát, anh không quan tâm tới những gì xung quanh mình, những gì thậm chí là nhỏ nhất..

“Bốp” thêm một cú đánh vào vùng bắp chân khiến cả người anh khụy xuống, anh quay về thực tại với đôi chân đau nhói và bàn tay nắm chặt một chút cát khô, anh lồng lên như một con báo ngoài sa mạc, thiếu nước và nóng nực, anh lao tới lũ người kia cố gắng cầm cự

Eriol không còn khả năng chống trả, với đôi chân tưởng chừng như sắp gãy, anh cố lê từng bước chậm chạp đến chỗ Sakura, anh nằm gục xuống, vòng tay anh siết chặt cô vào lòng…tiếp đó là những cú đánh như trời giáng xuống người Eriol, hàm răng anh cắn mạnh vào nhau, từng nhát như vậy đau đến phát khóc, chiếc áo khoác anh mặc rách toạc đằng lưng, trong khe hở đó máu lại tiếp tục tràn ra, nhắm mắt lại anh bỗng nghe thấy tiếng nói yếu ớt của Sakura

“Buống tớ ra, đừng bảo vệ tớ” Nhưng cô càng nói, anh lại càng siết chặt vòng tay hơn, đến khi anh không còn đủ sức bao bọc cô nữa, tay anh mới buông cô ra. Mắt cô long lanh nhìn Eriol, cổ họng cô nghẹn ắng cả lại, dù rất đau lòng nhưng cô vẫn cố bò tới chỗ cái điện thoại, đó là sự sống của cả ba

Tiếng guốc của Rika và Naoko tiến đến gần cô hơn, cánh tay cô sắp với tới được nó thì bị cả chiếc guốc của Rika giẫm mạnh xuống…

“AAAAAAAAAAAAA” Tiếng hét trong đau dớn của Sakura cất lên, cô quằn quại đưa tay phải của mình ra để ôm lấy tay trái, nhắm mắt và thở dốc, cô cắn môi để ngăn những giọt nước mắt của mình tuôn rơi, nhưng nó vẫn tiếp tục chảy

“Đau quá!!!đau đến chết mất thôi”

“Mày muốn cái này sao?” Touya ngồi xuống nhặt chiếc điện thoại lên, hắn nhìn Sakura đau đớn mà không nở một nụ cười, khuôn mặt lạnh băng của hắn xoáy sâu vào những giọt nước mắt của cô, hắn bấm số Yamazaki như muốn trêu ngươi cô vậy

“Yamazaki, bạn mày đang nằm đo đất ở đây này, mau đến mà thu xác bọn nó về đi, chỗ này là…”

Nói rồi hắn cúp máy và thả xuống trước mặt Sakura, chiếc điện thoại vỡ tan, lăn lóc như tâm hồn hắn vậy

“Tao không thích đánh con gái, để em tao và Naoko xử mày nhé” hắn mỉm cười và đứng dậy. Rika xốc ngược người cô lên và dùng tay đấm mạnh vào bụng cô, Sakura đau đớn thật sự, đôi môi cô cứ cắn vào nhau để cảm thấy đỡ đau nhưng thật sự chẳng đỡ hơn chút nào, cứ như vậy cho đến khi máu từ miệng Sakura chảy ra, hai con người kia mới ngừng lại

“Trông chị thật là thảm hại” Rika cười khểnh nhìn Sakura, Touya cũng vậy

“Thế là đủ rồi phải không, trò chơi sắp kết thúc, nhìn Syaoran kìa” Naoko buông tay ra khỏi người Sakura, Syaoran đang nằm sụp dưới đất, lũ đàn em không ngừng đập gậy, tuýt sắt vào người anh, nước mắt cô lã chã rơi, khung cảnh u ám lạnh lẽo đắm chìm vào đôi mắt trong veo của cô, bước chân cô tập tễnh bước đến chỗ anh, cả chiếc ghế mục nát đổ rầm xuống đầu cô, máu từ đó chảy xuống áo anh...

… “tóc…tóc” căn bệnh máu loãng của cô, căn bệnh chết tiệt…

Rika nở một nụ cười giả tạo đúng với bản chất thật của cô ta, miệng thì mở ra hết cỡ

“Rút thôi”

Từng cơn gió mạnh thổi qua khe cửa, tiếng lá xào xạc ngoài xa…

“Sakura à, tôi lạnh quá”

“Tôi cũng vậy” Tay cô đau quá, máu thì cứ chảy xuống mặt đất loãng xệt, từng hơi thở yếu ớt khiến cô ấm áp hơn, bỗng Syaoran ôm chặt cô vào lòng

“Như thế này tôi cảm thấy ấm áp hơn đấy!” Cô lặng thinh, anh nói tiếp

“Cậu đừng ngủ nhé, nếu chúng ta ngủ, có thể chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa”

“Tôi sẽ cố, những nếu tôi không mở mắt được nữa thì sao…”

“…Vậy trước khi nhắm mắt cậu hãy nghe tôi nói một câu nhé”

Gió vẫn cứ rít từng cơn, chiếc áo khoác không còn khả năng sửi ấm cho Yo Seob, toàn thân anh ê ẩm và bầm dập, cơn đau của anh lại thêm phần nhức nhối, ruột gan anh quấn vào với nhau, cái đầu đau như búa bổ khi nghe câu nói đó...

“Tôi thích cậu (I Lov3 U)”

Những giọt nước mắt lại chảy trên khuôn mặt cô, cô nấc từng hơi dài, miệng thì nở một nụ cười hạnh phúc. Mái tóc nâu của cô cũng ươn ướt nước mắt Syaoran, trong khoảnh khắc đó, Sakura lịm dần vào khoảng không vô tận, mọi thứ như chìm hẳn vào lãng quên,…

“Đừng chết”…

…Ở đằng xa, với trái tim vẫn đập, nước mắt một người rơi…
[b]---End Chap 11---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 31, 2013 12:56 pm

Chap 12:
Yamazaki đưa Chiharu tới nhà kho Touya chỉ, vừa bước vào một khung cảnh khiến cả hai sững sờ, Yamazaki cố gắng giữ bình tĩnh còn Chiharu, cô lấy tay che chiếc miệng nhỏ để ngăn những giọt nước mắt tuôn rơi, nhưng nó vẫn tiếp tục chảy dài trên má, nước mắt cô lạc vào những giọt máu khô vương trên nền nhà, có một thứ gì đó ngự trị trái tim cô, nó đang vỡ tan thành nghìn mảnh. Đôi chân cô nặng nề bước tới chỗ Eriol, chiếc áo đỏ thẩm một màu làm cõi lòng cô tan nát, đưa ánh mắt ra xa hơn nữa, ở cái nơi sặc mùi cát bụi, Sakura và Syaoran đang thở những giọt không khí cuối cùng. Cánh tay anh buông Sakura ra, với đôi môi trắng bệch như người chết, ánh mắt anh nguội dần trong màn sương…

…Chiharu khụy xuống trước một khung cảnh u ám, nước mắt cô chảy siết xuống mặt đất, từng giọt, từng giọt một…

“Tóoc…tóc” nước mắt cô vẫn không ngừng rơi, nó chảy xuống một vật gì đó dưới mặt đất, cô bất giác nhặt nó lên, một cảm giác kinh khủng đến rợn người, nước mắt cô tiếp tục rơi, sự thật bao giờ cũng phũ phàng…

“Sao ông trời nỡ đối xử tồi tệ với con thế này… con có làm gì nên tội đâu chứ…”Chiharu gào lên, tiếng nấc lôi cô về quá khứ, vào chính cái ngày vật đó ra đời…
-----------Flash-back--------------
“đất sét nung” cô bé 4 tuồi ngạc nhiên nhìn đống bùng nhùng ở xưởng làm gốm, anh nó nhìn cô giáo họ Kim, miệng thì tươi cười nói:


“Cái này có thể làm được mọi hình thù hả mẹ”


“Ừhm, con phải làm thế này, thế này này”

Ba tiếng sau, hai đứa trẻ nhìn nhau cười thầm, nó nhờ anh nó viết tên nó lên trên chiếc mặt vòng cổ làm từ đất sét, một dòng chữ nhỏ nhắn, xinh xinh: “Chiharu- Touya”, rồi anh nó làm tương tự với mặt đất sét của anh ấy, chúng xâu lại với nhau và mỗi đứa giữ một nửa, một nửa của tuổi thơ, một quãng thời gian vô cùng hạnh phúc…
--------End-Flash-Back--------
Tiếng còi cứu thương đưa cô trở về với hiện tại, mọi thứ cứ lẫn lộn như một mớ dây rối, từng mối quan hệ đáng ghét và đặc biệt cứ quấn vào với nhau, nó làm tan chảy trái tim một người đứng ngoài cuộc, một con người chỉ đứng để chứng kiến tất cả những gì dối trá của thế gian, những gì không phải là sự thật…

Mặt đất cứ thế hứng những giọt nước mắt khốn khổ của Chiharu, ánh mắt cô nhìn theo chiếc cáng cứu thương, một thứ cảm giác tội lỗi cứ quấn chặt tim cô như vậy…

Yamazaki nhắm mắt để nhận lấy mọi chuyện, sự quằn quại của Chiharu làm trái tim anh đau nhói, nước mắt của cô làm trái tim anh nghẹn lại, với bàn tay nắm lấy một đoạn của sợi dây, anh cố nuốt ra từng chữ

“Chiharu à. Cậu có đến bệnh viện cùng tớ không, Tomoyo đang ở đó để làm thủ tục hành chính đấy”

“Tớ sẽ ở lại đây, nếu con người đó còn có lương tâm, chắc chắn anh ta sẽ quay lại để kiếm vật này”
-------------------------------------
Cả căn phòng Touya bị bới tung cả lên, cái vòng cổ của hắn, cái vòng cổ luôn đeo trước ngực, hắn đã làm rơi đâu đó rồi. Hắn bỗng nghĩ tới căn nhà kho đó, hắn muốn quay lại để nuôi một hy vọng về tuổi thơ, một tuổi thơ mà ít đứa trẻ nào cùng thời đó có được…
-----------------------------------
Ca cấp cứu nghiêm trọng được chuyển tới bệnh viện Tokyo-Nhật Bản lúc 8h tối, ba chiếc đèn đỏ bật lên và cánh cửa từ từ đóng lại…bên ngoài, trên hàng ghế chờ sặc mùi lửa đốt, Tomoyo đang khóc nức nở, đôi môi cô trắng bệch, nhịp tim cứ thế thổn thức theo từng tiếng thở của Yamazaki, anh xoáy sâu vào hiện tại, đôi mắt anh không thể ướt lúc này, anh phải thật sự mạnh mẽ để có thể nhận lấy từng bảng kết quả về tình trạng của họ…những người bạn trong cơn nguy kịch…

Chiếc áo blue của từng bác sĩ cứ lướt ngang qua khuôn mặt của anh, tim anh đau nhói, chiếc đồng hồ trên tay cứ đập từng giây chậm chạp như hàng thế kỉ, qua ô cửa kính phòng Eriol, các bác sĩ đều lắc đầu nhìn nhau…

…Tiếng bước chân lại đập xuống sàn nhà, từng dụng cụ dính đầy màu cứ thế được mang ra từ phòng của Syaoran và Eriol, riêng phòng của Sakura thì khác, từ nãy đến giờ, phòng cô là im ắng nhất, nhưng im ắng không hẳn là tốt đẹp, một vị y tá bước ra, trên tay cầm hồ sơ bệnh án của Kinomoto Sakura nhìn Yamazaki và Tomoyo với vẻ hết sức bất lực, cô ta nói:

“Bệnh nhân Kinomoto-san, không có nhiều vết thường ngoài da nhưng lại bị tổn thương nhiều ở vùng bụng và hai vết thương lớn ở vùng đầu, nếu tính đến tình huống xấu nhất, có thể cô ấy sẽ hôn mê sâu hoặc… tử vong…”

“Tử vong” Yamazaki mở to mắt nhìn vị y tá, anh không tin vào những gì mình vừa nghe, tim anh ngừng đập, sắc mặt anh biến đổi thật sự, chân anh khụy xuống, mắt anh bắt đầu long lanh…

“Ai cho cậu chết chứ, cậu còn chưa nghe hết những lời tỏ tình của tôi, tận đáy lòng tôi, tôi không thể nào vứt bỏ cậu ra khỏi tâm trí, cậu không thể chết được, tôi không cho cậu chết, cậu hãy tỉnh lại cho tôi”
Anh là nhân vật chính trong những bản nhạc buồn


Những bản nhạc không có nốt cuối cùng, không có một giai điệu chính và không có cả em


Nụ cười em bắt đầu một thiên truyện


Không thể quên được em… anh tự nhủ lòng mình như thế


Nếu em không mỉm cười…


Nếu cuộc sống của em trên thế gian này thật sự kết thúc…liệu anh còn có thể bước tiếp…


Quãng thời gian dài không có em…
---------------------------------
Có tiếng khóc nức nở từ trong căn nhà kho mục nát, tiếng gió rít khiến cô không thể nghe thêm những gì xung quanh, có một tiếng nói từ xa vọng lại, cô ngẩng mặt lên, tiếng nói đó vang khắp nhà kho, quấn chặt lấy tim gan cô, cô dừng lại, ánh mắt sâu hoắm nhìn anh ta, một con người có lẽ cô sẽ vui nếu tìm lại được…

“Này nhóc, ở đây buổi tối không sợ sao, vẫn than khóc cho những đứa bạn của nhóc à”

“Đồ xấu xa, sao anh có thể là anh tôi được chứ, anh đã làm bạn tôi ra sao, anh còn có lương tâm không hả”

Touya mở to mắt nhìn chiếc dây chuyền mặt đất sét của mình, nó đang lơ lửng trên tay Chiharu, cô nhóc kém anh hai tuổi…

“Chiharu, có phải em đó không?!!!” Tông giọng của hắn bỗng trở nên đặc quánh, mắt hắn bỗng nhòa đi trong màn sương, một thứ cảm giác gần gũi đến đáng sợ,…

“ĐỪNG GỌI TÔI BẰNG CÁI TÊN ĐÓ” Chiharu hét lên, nước mắt cô lại rơi nhiều hơn nữa, nó cứ như vậy, mái tóc vàng của cô rủ xuống mắt, đôi môi cô run run,…

“Tôi đã nghĩ anh không phải là anh tôi, tôi cứ nuôi cái ý nghĩ đó mãi, anh biết tại sao không hả…hức…tôi ghét anh bây giờ…, đừng bao giờ nhận tôi là em nữa, tôi không muốn có một người anh ghê tởm như anh”

Gió…nó cứ lặng lẽ thổi như tăng thêm nỗi sầu, niềm tin của cô đã biến mất, nhìn anh mình bây giờ, cô chỉ muốn đấm, muốn đánh để trả thù cho những con người ở bệnh viện kia, nhưng cô không thể, Touya nhìn cô em gái bé bỏng của mình, hắn khụy xuống, đôi môi hắn không nói lên lời…

“Tôi căm thù anh, cái ngày tôi thoát khỏi cái chết trong gang tấc,… anh đã đi đâu hả, bỏ tôi đi 13 năm để rồi bây giờ thế này đây,… anh không cảm thấy gì sao… anh yêu em gái đến thế sao, vậy hãy trở về với cô em giả tạo của anh đi… con bé Rika ấy, hai anh em các người thật đáng ghê tởm… nếu bạn tôi họ có mệnh hệ gì… tôi sẽ không để yên cho anh đâu…Touya…anh hãy giữ lấy cái tên đó đi, đồ đáng ghét”

Chiharu giật mạnh chiếc vòng đang đeo trên cổ và ném nó xuống đất cùng với cái vòng của hắn ta, chiếc mặt đất sét có tên cô vỡ tan thành ba mảnh, nằm vương lại trên một ít máu khô,… cô lấy tay che chiếc miệng nhỏ nhắn của mình, khuôn mặt cô tái nhợt, đôi môi cô là kẻ hai mặt, sự thật là con dao hai lưỡi, nó làm cho mọi thứ trên thế gian này sụp đổ, cô luôn mơ về anh trong giấc mơ, thiên thần đã vây quanh anh với những ánh hào quang rực rỡ, giờ đây, chắc cô không dám ngủ, vì nếu ngủ ánh hào quang đó sẽ biến mất, mãi mãi…

Bước chân cô chạy vụt ra ngoài, chiếc taxi đi đến cuốn theo nỗi buồn của cô đi, cô không còn đủ nước mắt để khóc tiếp, cô chỉ có thể đối mặt với hiện thực chua chát này thôi…

Touya nhặt hai chiếc vòng lên, chiếc mặt dây chuyền có tên Chiharu đã vỡ tan bởi những gì anh ta làm, mắt hắn ầng ậng nước, trái tim hắn run rẩy nhìn những giọt máu khô vương trên nền nhà,…

“Anh xin lỗi…”

----------------------------------
Ánh đèn đỏ phòng Syaoran vụt tắt đúng lúc mẹ anh đi tới bệnh viện, bà nhìn Yamazaki, nhìn Tomoyo và vị bác sĩ với những giọt mồ hôi lăn dài trên má, miệng bà khẽ hỏi

“Con tôi sao rồi bác sĩ”

“Xương lưng của con bà bị tổn thương và chân trái bị gãy do va đập mạnh, chúng tôi đã cố định phần cơ thể và đầu gối cho cậu ấy, mọi người có thể vào thăm được rồi”

“Cảm ơn bác sĩ nhiều ạ” Bà Yelan khẽ cúi đầu và đi tới chỗ của Tomoyo, mắt cô đã sưng húp vì những giọt lệ dài, bà hiểu cảm giác đau khổ này của con bé, với sự ân cần ấm áp của mình, bà cố gắng an ủi hai anh em…

“Cảm ơn hai cháu đã đưa Syaoran đến đây nhé, Yamazaki này, cháu có biết ai làm việc này không”

“Dạ, đó là người thừa kế duy nhất của tập đoàn J.G tên là Rika ạ”

Bà Yelan khẽ mỉm cười, công ty J.G có số lượng cổ đông ít nhất trong những công ty đầu tư vào tập đoàn lớn của ba Syaoran, việc cắt đứt hợp đồng dễ như trở bàn tay, và nếu đã như vậy, thì tập đoàn J.G sẽ khó sống rồi đây…

Ánh mắt của Syaoran nhìn ra cánh cửa phòng bệnh, ánh đèn trên trần nhà chiếu rọi một vùng sáng trong tâm thức của anh, đôi môi anh khẽ động đậy khi Yamazaki, mẹ anh và Tomoyo bước vào…

“Hai người kia sao rồi”

“Eriol mất máu khá nhiều, cậu ấy đang được truyền máu và truyền dịch, còn Sakura…”Yamazakikhông nói tiếp, anh nhìn Syaoran, cả hai đều dành một khoảng trống trước ngực trái cho Sakura, nếu nói ra, cả hai sẽ cùng đau khổ…Anh đi dần ra phía cánh cửa và đóng nó lại, ánh đèn phòng Sakura tắt ngúm, cặp mắt anh nhìn sâu vào từng người đang bước ra, bác sĩ chính nhìn anh với vẻ mặt rất đỗi căng thẳng, những nếp nhăn trên trán ông thể hiện một nỗi buồn ghê gớm, nhìn thẳng vào mắt anh, ông nói:

“Bệnh nhân Kinomoto-san rơi vào tình trạng hôn mê sâu, việc tỉnh lại hay không là phụ thuộc vào tình trạng của cô ấy, việc của chúng ta bây giờ chỉ có thể là chờ đợi mà thôi”

“Cậu ấy có thể chết không ạ”

“Có thể lắm chứ, nếu tình trạng biến chuyển tốt có thể cô ấy sẽ tỉnh lại trong vài ngày tới, một tuần hoặc hai tuần, còn nếu biến chuyển xấu, cô ấy có thể chết…”


Hàng lông my của anh sụp xuống, nhìn qua khung cửa sổ bên ngoài, tuyết đang rơi…

----------------------------------------------------------

Bà Yelan đã trở về công ty sau khi nhận được một cú điện thoại lúc 10h đêm, chỉ còn hai anh em Yamazaki ở đó, bước chân Tomoyo ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của Syaoran, khuôn mặt cô tỏ rõ sự phờ phạc…

“Sakura… cậu đừng chết, đừng bỏ tôi mà đi… Sakura… Sakura...” Khuôn mặt của anh lấm tấm những giọt mồ hôi, mắt anh choàng tỉnh, lại là ác mộng, những cơn ác mộng đã cuốn lấy anh mấy chục phút không thôi, lần nào nhắm mắt vào cũng vậy, hình ảnh Sakura từ từ xa anh trong vô thức, đầu anh đau nhói, một cảm giác tê buốt cứ quấn lấy toàn cơ thể, cô đã hứng chọn mọi thứ cho anh, máu của cô cũng đã hòa với nước mắt, nếu cô không tỉnh lại, anh sẽ đau đớn đến suốt đời…

“Lại gặp ác mộng nữa à” Tiếng nói của Tomoyo lôi anh trở về với thực tại, nhắm mắt và thở dốc, anh quay chiếc đầu của mình sang bên trái, toàn thân vẫn ê ẩm những cơn đau dài…

“Cậu vẫn ở đây sao”

“Ừh, mình ở đây để trông nom các cậu đấy, vui mừng chưa nào” Tomoyo cố tỏ ra vui vẻ gượng cười nhìn anh, cả cặp mắt của cô đã sưng húp giờ lại ngấn lên những giọt lệ dài,...

“Tomoyo này, hôm nay tớ đã tỏ tình với Sakura rồi đấy, có vẻ như cậu ấy rất đỗi hạnh phúc thì phải” Anh mỉm cuời nhìn qua ô cửa sổ, từng đoạn kí ức rụng rời giờ đan xen vào nhau, gắn chặt với nhau như một chiếc dây thừng kéo anh qua ô cửa kính đó, bên ngoài kia, nơi tận cùng của thế giới, phía bên kia chân đồi… hạnh phúc sẽ tồn tại ở nơi đó

--------------------------------

“CỘP, CỘP”

Yamazaki đã cố bước đi nhẹ nhàng nhưng sàn nhà cứ phản lại anh bằng những tiếng động to và rõ, 12h đêm, trong tiếng nấc nghẹn ngào của cô bạn, anh định lướt ngang quá căn phòng đó, nhưng anh không thể làm như vậy…cánh tay anh mở chốt cửa phòng cô, đôi môi anh nhìn Chiharu trong đêm tối, cái đêm lạnh lẽo nhất cuộc đời,…

“Cậu chưa ngủ sao, khóc nhiều mắt sẽ sưng húp lên đấy”

Chiharu không nói gì, đây là lần đầu tiên cô không trả lời câu hỏi của anh, một cảm giác lạnh gáy khi cô nghĩ tới những người bạn của mình, anh cô,… làm sao có thể đối mặt với hiện tại được chứ…

“Đừng khóc nữa, dù sao cậu cũng đâu có lỗi, tất cả lỗi lầm thuộc về anh ta cơ mà” Yamazaki đi dần đến chỗ Chiharu, ngồi xuống, và nói, ánh mắt cô nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ lại chảy dài trên má, long lanh, long lanh trong đêm tối như những vì sao lung linh huyền ảo, đêm nay không có sao, ánh mắt của cô sẽ là những ánh sao tuyệt vời thắp sáng bầu trời đêm, những bông tuyết sẽ làm nhiệm vụ đó…

“Ui, lạnh quá, cậu phải đi ngủ đi chứ” Yamazaki vươn vai lên và ngáp một cái rõ dài, cánh tay thì với lấy cái chăn bông rồi trùm kín người Chiharu, cả người cô ấm áp lạ thường, mắt mở to nhìn anh, cô khẽ mỉm cười…

“Vậy là cậu cười rồi nhé, tớ thích cậu như thế này hơn, thôi, tớ về phòng đây, ngủ ngon nhé, đồ ngốc ạ” Anh cười tít mắt, một nụ cười đầy mê hoặc, đối với Chiharu, nụ cười đó là tất cả, nhưng nếu trong đêm tối, với thứ ánh sáng le lắt này, liệu có chăng nụ cười đó còn nhìn thấy được?!?!...

---------------------------------------

Vòm trời vẫn cao và xanh như thế, ngoài khung cửa nhỏ kia, vạn vật đang phát triển chậm lại, mới đầu đông mà những bông tuyết đã rơi dày càng trở nên trắng xóa, những chiếc cây đang run lên vì lạnh, con đường ngát cánh hoa bay giờ phảng phất một nỗi buồn vô hạn, mọi thứ của thế giới đều không thuộc về anh…

“Yuki-san, san đang làm gì vậy?" Tiếng gọi với của Rika đưa anh về thực tại, anh nhìn cô, mọi thứ cứ diễn ra như vậy…

“Sao san không nói gì, san quên em rồi sao” Vẫn tiếng nói quen thuộc đó, nhưng anh không cảm thấy vui khi gặp cô tẹo nào, cánh tay anh đưa lên cao và…

“Chát…”

… Rika sững lại, tay cô đưa lên chiếc má đang ửng hồng và đau nhói, ánh mắt cô mở to, cô nhìn thẳng vào hiện thực phía trước,…

“San làm gì vậy hả”

“Tôi khinh bỉ cô, đồ đáng ghét, bao năm nay cô sống dưới cái lốt dễ thương đấy, cô không thấy ghê tởm chính bản thân mình à” Một giọng nói chua chát vang lên, tiếng chuông nhà thờ réo lên inh ỏi, từng tiếng chuông ngân dài và cứ thế, cứ thế cho đến khi nó thật sự chấm dứt, tiếng Rika mới bắt đầu vào nhịp

“Xin lỗi chứ, tôi làm sai gì àh”

“Không làm gì sai trái sao, thế chuyện tối qua cũng là chơi thôi hả?” Yuki không giữ nổi bình tĩnh, chiếc xe cứu thương thoáng qua trong tâm trí anh, từng đoạn kí ức chắp vá về buổi tối hôm qua dần hiện ra trước mắt, trong vô thức, anh đã hiểu ra mọi chuyện,…

“Nói thẳng nhé, , cảm ơn anh đã cứu sống tôi trong vụ tôi cắt tay tự tử nhé, không ngờ mọi thứ dễ lừa người đến vậy, cái thứ máu trên tay tôi lúc đó anh biết là của ai không, là của anh trai tôi đấy” Rika nhoẻn miệng cười, sự độc ác của cô đã lấn sang tất cả… Cái thứ máu loãng sệt đó, cái thứ máu đã đưa cô ta đến bệnh viện, đã giúp cô ta hả hê với những gì mình có, thực chất là của Touya sao…

----------------flash-back-----------------

“Anh àh, anh có thể giúp em một việc được không”

“Có việc nào anh không giúp em chứ, nói đi, cô nhóc nhõng nhẽo”

“Anh giúp em việc này này…”

...

“A” một dòng máu tươi từ bàn tay của Touya chảy xuống bồn tắm, nó được pha lẫn với nước và cánh tay của Rika, với cánh tay đau đớn đó, hắn run run cầm chiếc điện thoại của Touya lên và nhắn một dòng chữ khá ngắn đúng với sức lực của hắn…

“Yuki-san, vĩnh biệt”

Anh đã hứa trước linh hồn của em,..

…mãi sống tốt với cô em gái mới

Anh sẽ giúp cô ta

Từng điều kiện, từng việc làm sai trái

Nhưng đôi lúc anh không hiểu…

Tại sao anh lại khổ thế này…
-----------End-Flash-back------------
“Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao lúc đó hắn cứ khăng khăng đòi đưa cô đến bệnh viện, tất cả chỉ là màn kịch do cô sắp đặt ra để che mắt tôi sao, tay cô đâu có bị thương, cô có còn nhân tính nữa không hả, hắn ta là anh trai cô đấy, vì thứ tình yêu rẻ tiền của cô đối với tôi sao, đồ ác độc” Yuki nhìn cô, những bông tuyết khiến anh rợn tóc gáy, đôi mắt anh bắt đầu long lanh, sự ích kỉ khiến trái tim anh ngột thở…

“Anh ta đâu phải là anh ruột của tôi, tôi chỉ coi anh ta là một đứa bị bỏ rơi, không hơn không kém” Rika cười lớn, một nụ cười xé nát ruột gan, xé tan tất cả… đôi chân đáng ghê tởm đó bước lên taxi, đi thẳng một mạch đến công ty J.G, nơi đang hỗn loạn với giá cổ phiếu thấp đến kịch sàn…



“Ba gọi con đến đây có chuyện gì ạ?” Rika nhanh nhảu bước vào phòng của ba và mẹ, cô ta đâu biết rằng, công ty của bố mẹ cô ta đang đứng trước bờ vực thẳm, và cô… chính cô là người gây ra thảm họa đó…

“Hai đứa tụi mày đã làm cái gì với cậu ấm nhà họ Yelan, bọn mày có biết bố mẹ tụi mày đang khốn khổ thế nào không hả” Tiếng khóc nức của bà Sasaki khiến Touya nghẹn lòng, chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, anh đã bị ông bố nuôi lên tiếng đánh đuổi…

“Biến ngay ra khỏi nhà tao, thằng con hỗn xược, mày khuân được cái gì thì khuân, mang hết tiền tiết kiệm của mày ra ngoài sống cũng được, tao không có một đứa con nuôi chỉ toàn gây ra chuyện như mày, biến ngay đi cho khuất mắt tao”

“Được thôi, con sẽ đi, kể từ nay về sau chúng ta không còn quan hệ gì nữa”

Mọi thứ sẽ trở lại đúng quỹ đạo quay,

cảm giác nặng trĩu của anh đã vơi đi một nửa,

Anh sẽ trả lại em thế giới,

Thế giới thật sự của đời anh…


----------------------------------

Từng bông tuyết nặng trĩu tuôn rơi, từng giọt máu chảy xuống đường truyền thẳng vào tay Eriol, đôi môi anh tái nhợt nhìn Tomoyo, cô đang tựa mặt xuống giường và đi vào giấc ngủ, cả ngày hôm qua, khi mọi vật đã chìm hẳn vào màn đêm cũng là lúc cô thức để trông nom những người bạn của mình. Tình bạn,… một thứ tình cảm thiêng liêng và vô giá, giữa những sợi dây rối không thể nào tháo gỡ, nhiều lúc ai đó muốn làm rối nó thêm, nhưng cánh tay của chúa lại đan nó lại...

Khóe mắt anh bỗng nhiên cay xè, bàn tay anh khẽ chạm lên mái tóc nâu đen của cô, một cảm giác gần gũi đến lạ, cô rất giống với Sakura, từ làn da cho đến mái tóc, kể cả lúc ăn dâu tây cho đến lúc ngủ và điều đó khiến mắt anh thêm cay…

Tomoyo Daidouji- Một thiên thần tái thế…

Mùi hoa oải hương đã sặc nức căn phòng của Sakura nhưng cô không thể cảm nhận nó, chiếc ống thở vẫn gán chặt vào mũi cô và mắt cô cứ nhắm nghiền như vậy,… cứ thế, cứ thế cho đến 3 tuần sau, khi tình trạng của Syaoran và Eriol hoàn toàn bình phục, mọi thứ trở lại quĩ đạo quay, cô mới bắt đầu mở mắt…

Ánh sáng, thứ ánh sáng của mặt trời làm mắt cô nheo lại, tai cô nghe thấy những niềm vui sướng tràn ngập xung quanh, họ nhìn Sakura, cô nhìn lại họ, một cảm giác xa lạ đến kinh hoàng, trong vô thức tiếng nói của cô như xé tan ruột gan từng người

“Eriol àh, bốn người này là ai vậy???”

---End Chap 12---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 31, 2013 12:58 pm

Chap 13:
“Mất trí nhớ tạm thời”

Sakura cứ ngồi nghĩ mông lung về dòng chữ đó, tay cô ôm chặt tờ danh sách lớp, mọi thứ cứ ngỡ trở về con số 0…

“Syao…Syao, cái gì Syao ấy nhở?” Sakura vò đầu bứt tai, có một cảm giác rất ức chế đằng sau cái tên này mà cô không tài nào nhớ ra được. Tim cô đập mạnh hơn, mồ hôi chảy xuống từ sống lưng bắt đầu nhễ nhại… đánh vào đầu một cái, ánh mắt Sakura bỗng trở nên thẫn thờ…

“Mình chẳng nhớ gì thật sao?... Thôi kệ, cứ học thuộc lòng tên bọn họ cho Eriol vui lòng vậy”, cô thở dài rồi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Ngoài trời, từng bông tuyết nhẹ nhàng rơi, nhìn nó, người cô bắt đầu thấy ớn lạnh, một dòng kí ức lóe lên trong đầu cô …thoáng qua và mờ nhạt…
“Sakura à, tôi lạnh quá”
“Tôi cũng vậy”

“Cậu đừng ngủ nhé, nếu chúng ta ngủ, có thể chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa”
“Tôi sẽ cố, những nếu tôi không mở mắt được nữa thì sao…”

Syaoran lại ngắm nhìn tuyết rơi, những suy nghĩ về cái đêm ấy hiện về bên anh, nó đang ngồi cạnh anh nhưng sao anh không với tới, không ôm lấy nó được… Sự đời thật khó đoán, lúc đó anh cứ ngỡ mình là người hạnh phúc nhất thế gian, nhưng khi Sakura tỉnh lại anh mới nhận ra rằng… mình chẳng còn là gì trong tâm trí cô ấy cả…

Syaoran nằm vật xuống giường và đưa tay ra sau gáy. Đôi mắt anh nhắm nghiền mệt mỏi, nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi…

--------------------------------

Trước cổng nhà Chiharu, một cặp mắt đen láy đang hướng lên ánh đèn của cửa sổ, trong đầu hắn hiện lên những suy nghĩ mông lung, những suy nghĩ về em gái hắn…

Căn nhà này là nhà của ba mẹ mình sao?!…
Con bé sống ở đây có cô đơn không nhỉ?!…

Đã bao nhiều lần rồi trong đầu hắn hiện lên hai chữ “em gái”, chẳng nhẽ bản thân hắn còn chẳng bằng một góc nào của từ “em gái” đó sao…

Đôi lúc Thượng đế không hiểu sao mình lại sinh ra một tên khờ như hắn; một tên độc ác, đáng sợ và cũng… đáng thương nhất trên đời…

Giữa làn tuyết dày đặc trắng xóa, với chiếc áo khoác đã rách hơn phân nửa, hàm răng của hắn cứ lập cập va vào nhau… tiếng động đó tuy khó nghe nhưng cũng đủ khiến hắn ấm áp thêm một chút…Hắn ngồi dựa vào một cái ghế đá ở công viên, từng hình ảnh về cái ngày xưa ấy hiện về trước mắt. Chẳng biết tự bao giờ hắn cảm thấy trân trọng một mẩu bánh mỳ của ngày xưa giống như cô bé bán diêm trân trọng từng que diêm đã cháy rồi vậy…

Lạnh…Tay hắn khẽ xoa xoa vào nhau, hơi thở của hắn lẫn với từng màn khói bay nghi ngút của những xe bán cá viên chiên bên vệ đường… Nuốt ực nước bọt để nó trôi tuột xuống cổ họng, khóe mắt hắn bắt đầu cay cay…

-------------Flash-Back--------------

“Sau này dù có khổ thế nào thì em vẫn mãi là em gái của anh chứ?”

“Tất nhiên rồi, chúng ta là anh em tốt mà”

---

“Đồ xấu xa, sao anh có thể là anh tôi được chứ, anh đã làm bạn tôi ra sao, anh còn có lương tâm không hả”



“ĐỪNG GỌI TÔI BẰNG CÁI TÊN ĐÓ”



“Tôi đã nghĩ anh không phải là anh tôi, tôi cứ nuôi cái ý nghĩ đó mãi, anh biết tại sao không hả…hức…tôi ghét
anh bây giờ…, đừng bao giờ nhận tôi là em nữa, tôi không muốn có một người anh ghê tởm như anh”



“Tôi căm thù anh, cái ngày tôi thoát khỏi cái chết trong gang tấc,… anh đã đi đâu hả, bỏ tôi đi 13 năm để rồi bây giờ thế này đây,… anh không cảm thấy gì sao… anh yêu em gái đến thế sao, vậy hãy trở về với cô em giả tạo của anh đi… con bé Rika ấy, hai anh em các người thật đáng ghê tởm… nếu bạn tôi họ có mệnh hệ gì… tôi sẽ không để yên cho anh đâu…Touya…anh hãy giữ lấy cái tên đó đi, đồ đáng ghét”
----------End-Flash-Back---------
Nước mắt hắn lại chảy… thêm một buổi tối nữa hắn nhịn đói, đống tiền hắn mang theo không đủ để thuê nổi một căn ổ chuột…khẽ gác đầu lên chiếc túi sách đựng một chút quần áo, hắn khẽ đi vào giấc ngủ…



“Trời lạnh thế này mà cậu vẫn ăn được kem sao, cậu không sợ bị viêm họng hả” Eriol khẽ nhăn mặt nhìn Tomoyo, có vẻ như hai người họ đang đi đúng đến hướng có cái con người đó, mắt mở to nhìn chiếc ghế đá gần với bồn hoa. Tomoyo phớt lờ lời Eriol…

“Yah, cậu có nghe thấy cái gì không hả, Daidouji Tomoyo!” Eriol cứ lững thững đi theo Tomoyo, bước chân cô cứ chậm rãi đi về hướng đó, cô ngồi xuống bên cạnh Touya, cầm lấy cánh tay hắn…lạnh ngắt…

“Eriol này, Touya là anh ruột của Chiharu đấy”

Ánh mắt Eriol thoáng buồn, Touya một thời tung hoành ngang dọc giờ đây bị gói gọn khoảng sống trong một công viên chật chội với mái ngói là bầu trời đêm. Chắc hẳn hắn đã nghĩ lại tất cả, những việc làm độc ác của mình, nhưng chưa ai đoán đúng về con người thật của hắn, hắn rất tốt…Khi có một bàn tay khẽ lay người hắn, phản xạ đầu tiên của hắn là giật mạnh người về phía sau, mắt hắn mở to nhìn Tomoyo và Eriol…

“Touya, chúng tôi sẽ giúp anh tìm nhà trọ nhưng đừng để ai biết việc này nhé, Chiharu sẽ không vui chút nào đâu”

“Sao hai người tốt bụng với tôi quá vậy, tôi không đáng để hai người giúp đỡ đâu”

“Không phải là cho không đâu, anh hãy trả tiền công cho chúng tôi bằng sự lương thiện nhé” Tomoyo và Eriol nhìn nhau rồi cười, những bông tuyết càng rơi nhiều thì tâm hồn họ càng trở nên ấm áp, trái tim họ sẽ mãi là lò sưởi cho những linh hồn cô quạnh quấn quanh bếp than hồng…

-------------------------------
Buổi sáng, cái thứ ánh sáng chết người kéo tất cả vào vòng quay của cuộc sống. Với Sakura cũng vậy, dù buồn ngủ nhưng chiếc điện thoại của cô vẫn không buông tha cho cô chút nào…

“Sakura xấu xí, Sakura ngủ dậy muộn, tôi ghét Sakura, tôi ghét bạn, Sakura xấu xí…”

“Trời ạ, cái khỉ gì thế này?”

Bản nhạc chuông thật sự khủng khiếp, nó làm Sakura đang say giấc nồng bỗng nhảy dựng lên tức giận. Tất nhiên, người chịu trận không ai khác là Eriol, cô cứ nghĩ Eriol là người cài bản nhạc chuông đó nhưng cô đâu có nhớ rằng chính Yamazaki đã gợi ý cho cô cài cái đó để giúp cô không đi học muộn thêm nữa… Nó thật sự hiệu quả, Sakura nghĩ thế…

Bước vội trên con đường gió tuyết vương đầy, Sakura khẽ thở hổn hển và gấp gáp, có lẽ cô lại đi học muộn đơn giản chỉ vì cô không thể cầm lái ô tô được nữa. Bàn tay trái nhỏ nhắn của cô vẫn bị băng bông kín mít, nó vẫn đau và giờ nó hành cái chân của cô thêm rất nhiều…

Lại nhìn lên bức tường cao vời vợi của trường Tomoeda, Sakura lắc đầu lia lịa rồi đi dần ra phía cổng chính… Bỗng có tiếng gọi của một người con trai khiến cô quay đầu lại, đó là Yamazaki với nụ cười chết người…

“Muốn trèo qua đó không?, tôi sẽ giúp”

“Thật hả?Sao cậu biết tôi muốn trèo qua đó?Cậu cũng đi học muộn hả?”Sakura đặt ra những câu hỏi liên tiếp khiến anh lại bất giác bật cười, khuôn mặt của cô, nó giống hệt như cô ngày đầu bước đến… vẫn vậy, cô vẫn là Sakura ngờ nghệch ngày nào…

“Tôi với cậu gặp nhau đầu tiên là ở bức tường này đấy” Yamazaki lại cười, anh cầm lấy cánh tay đang ôm khư khư chiếc cặp và cùng cô thức hiện một phi vụ tuyệt vời…



Cầm bản danh sách lớp trên tay và tiến vào chỗ ngồi, Sakura ngạc nhiên khi thấy một đống giấy lộn ở trên bàn mình còn chủ nhân của nó thì biến đi đâu mất. Mở một tờ giấy ra, cô lại bất ngờ trước những từ ngữ trong đó…

“Cậu là một con người kì cục, dễ thương và dễ ghét…
Cậu đã dạy cho tôi tính không ích kỉ, là người đầu tiên tôi dám ngỏ lời yêu và là người gây
cho tôi nhiều cảm xúc nhất.
Nhớ đấy nhé, cậu là người đầu tiên thay đổi con người tôi, chạm xuống chân cậu xem,..
Cậu có nhìn thấy không, những vết sẹo đó”

Sakura lấy tay kéo một phần của chiếc tất xuống, từng vệt loang ở đầu gối cô khiến đầu cô đau như búa bổ, nhức đầu quá… đau… từng vệt kí ức lại lóe lên như từng tia sét, nó loang lổ khiến cả bộ não của cô ngừng hoạt động…

“Sakura à, tôi xin lỗi”
“Chỉ xin lỗi thôi sao, cậu không quan tâm đến ai khác ngoài Tomoyo được à, cậu có biết tôi
đau lắm không hả”
“Tôi xin lỗi, lúc đó, tôi không biết”

Mở thêm một tờ giấy nữa, đầu Sakura lại bắt đầu đau, bây giờ lại là cảnh làm bánh, sao thế này, cô điên mất thôi…
“Thế này àh?, thế này đúng không”
“Không, tôi muốn vẽ cái khác lên cái bánh cơ”
“Vẽ kiểu gì, tôi phun sô cô la vào nhé”
“Này, ăn thử đi”
“Ngon lắm”
“Tôi làm mà lại”
“Công tôi đi nướng chứ, mà mặt cậu dính kem kìa”
“Đâu, tôi thấy gì đâu”
“Đùa một tý cũng tin sao, đúng là ngốc nghếch”
“Cậu lại thích chết rồi đấy”

Mồ hôi Sakura toát ra như suối sau khi đọc gần xong những mẩu giấy đó, mẩu giấy cuối cùng được Syaoran chăm chút cẩn thận nhất, nó được đặt ở phía dưới ngăn bàn, mở nó ra, Sakura cắn răng thật chặt, tim cô đau nhói, cả cái đầu như muốn nổ tung…

“Dù cậu có mất trí nhớ, dù cậu đã quên tôi nhưng cậu hãy nhớ…tôi mãi mãi…thích cậu…”

Đống giấy đó đủ để đầu Sakura nạp thêm một lượng quá khứ khổng lồ, nhưng đó mới chỉ là những thứ mỏng manh và rời rạc…Cú đánh bằng ghế kìm hãm trí nhớ của cô, nếu cứ thế này, mọi thứ sẽ đi vào quên lãng…

-----------------------------------

Hôm nay là ngày trực nhật của Yamazaki và Chiharu, lớp học đến cuối tiết giống như một bãi chiến trường với đầy rác rưởi; Chiharu ngán ngẩm cầm cây chổi quét quét, lau lau còn Yamazaki nhận nhiệm vụ xoá bảng và lau bàn…

Kéo đống giấy lộn trong ngăn bàn Sakura, Yamazaki không mảy may để ý cho đến khi mẩu giấy cuối cùng xuất hiện…nó đẹp, nó có màu xanh lam và một dòng chữ gam hồng tím…
“Dù cậu có mất trí nhớ, dù cậu đã quên tôi nhưng cậu hãy nhớ…tôi mãi mãi…thích cậu…”

Anh nhặt tiếp những mẩu giấy vương trên nền đất, từng từ…từng chữ trong đó…thật tình anh không muốn đọc chút nào…

Nhìn Yamazaki đứng đực ra trước ngăn bàn Sakura, Chiharu đã đoán ra phần nào, đi gần hơn tới cái bàn đó, liếc nhìn mẩu giấy màu xanh lam, với đôi mắt buồn vô tận…cô khẽ hỏi anh…

“Cậu đang ghen à?... Yamazaki…”
----------------------------------------
“Touya, tôi mang cơm trưa đến cho anh này” Tomoyo khẽ mỉm cười với Touya, cô nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên má hắn nói tiếp:

“Làm việc ở công trường chắc cực lắm nhỉ?”

“Có việc làm là may mắn lắm rồi, đi đâu nói chuyện đi, tôi còn phải ăn hết đống này nữa chứ”

“Em gái tôi vẫn sống tốt chứ?”

“Anh nghĩ em anh sống tốt được sao, sau vụ việc của anh cậu ấy luôn bị ám ánh; giờ đây Sakura còn bị mất trí nhớ nữa, chắc cậu ấy chẳng muốn nhận anh làm anh nữa đâu” Tomoyo nhìn Touya, đôi mắt hắn nheo lại suy nghĩ điều gì đó rồi lại quay sang Tomoyo nói nhỏ

“Dù biết bây giờ không còn ai đứng về phía tôi nữa nhưng tôi vẫn muốn con bé hiểu cho tôi. 13 năm tôi sống không có nó, tôi hiểu, cảm giác của nó thế nào mà”

“Thôi đi, anh lại bắt đầu đưa câu chuyện trở nên buồn tẻ rồi đấy, chuyển chủ đề đi…” Tomoyo nhếch môi nói lớn. Cô thật sự chẳng muốn nghe thêm những câu chuyện về hai anh em nhà này, nó như cuốn tiểu thuyết dày mà rắc rối, chỉ khi hai anh em họ gặp lại nhau, chắc cái cuốn sách đó mới ngừng hẳn...

“Thật là, tẻ nhạt lắm sao? Mà dạo này cô thân thiết với Eriol quá nhỉ, chẳng biết thằng bé đó đã hết thích con bé Sakura chưa, tôi nghĩ chắc chẳng đứa con trai nào dễ vứt bỏ nó đâu” Touya cười lớn, nụ cười đó khiến Ji Eun sững sờ, mắt cô mở to, nhịp thở trở nên mạnh và rõ…

…“Anh nói cái gì, Eriol thích Sakura ư?…”

“Trước khi em tôi chia tay với Yuki chúng tôi thân nhau lắm, chính miệng Eriol nói với tôi là nó thích Sakura mà, chẳng nhẽ thằng bé chưa bao giờ nói với cô chuyện đó sao?”

“Xin lỗi… tôi đi trước nhé” Tomoyo chỉ biết chạy và chạy, có lẽ trái tim cô không cho phép đôi chân cô dừng lại… Nhìn về phía trước và cứ thế chạy đi, cô muốn chạy thẳng tới chỗ Eriol để hỏi anh về chuyện đó… Dù biết cô sẽ trở nên lố bịch như thế nào, cô vẫn không muốn dừng lại…

“Bốp” cánh tay cô đập phải người qua đường, cô chỉ biết đứng dậy và xin lỗi…những lời xin lỗi gấp gáp và nặng nề… Cứ thế, cô đã nói không biết bao nhiêu lần rồi…Đoạn đường nhà Eriol ngày một ngắn hơn…Bản thân cô cũng chẳng còn lạnh nữa…

“Thật là, chẳng biết nên gửi hay không nữa, Sakura vẫn chưa nhớ ra chuyện gì, tỏ tình lúc này có quá vội vàng không nhỉ”

Eriol cầm chiếc điện thoại trên tay mà mồ hôi toát ra như suối, băn khoăn một chút rồi anh quyết định gửi nó đi…ngón tay trỏ lia vào màn hình cảm ứng, đến gần chữ Sakura thì tiếng chuông cửa nhà reo lên inh ỏi…


“King coong…Kính coong…Kính…coong…”

…Giật bắn người, ngón tay anh chạm nhầm vào một dòng tên khác…không mảy may nghĩ đến chuyện gì sắp xảy ra, anh vứt chiếc điện thoại trên giường và xuống nhà mở cửa… trái tim anh vẫn đập loạn nhịp mà đâu biết rằng máy điện thoại của anh hiện lên một dòng chữ…

_Gửi xong_người nhận: Syaoran_

-----------------------------------
Cả ngày nay Syaoran trốn ở nhà nghĩ cách để khắc phục trí nhớ cho Sakura, đang chuẩn bị đi tắm thì chuông điện thoại reo…Mở khóa bàn phím và bắt đầu đọc tin nhắn, cặp lông mày của anh khẽ động đậy, anh ngửa mặt lên trời không biết đón nhận nó thế nào nữa. Một tin nhắn nhầm tai hại…

Message from Eriol: Sakura này, tớ biết nói ra điều này hơi khó. Tớ là bạn thân của cậu, thật sự tớ không muốn nói ra điều này, nhất là trong thời gian này, nhưng cậu hãy đón nhận lấy tình cảm của tớ…Tớ thích cậu…
Cánh tay Syaoran nắm chặt chiếc điện thoại, nhìn anh trước tấm gương trong suốt, khóe miệng anh khẽ cử động…

“Eriol, cậu giỏi che giấu tình cảm của mình thật đấy. Hết Yamazaki rồi đến cậu, các cậu có phải là bạn tôi không vậy, sao các cậu cứ làm tôi khó xử thế này…”
---------------------------------------
“Yah, sao cái đầu mình lại nhức nhối thế này, thực chất cái người tên Li Syaoran đó có quan hệ gì đến mình chứ, sao mỗi lần nghĩ đến khuôn mặt đó là đầu mình lại đau; điên quá đi mất”

Sakuracầm lấy con sâu bông to oành màu xanh lá, đầu cô lại đau, tại sao trong nhà cô lại có con gấu bông này chứ? Đầu óc cô quay cuồng, một luồng ánh sáng hiện lên trong đầu cô, nhấp nhé và loang lổ

“Chú ơi, làm thế nào để lấy được con thú kia ạ”
“Đơn giản thôi, chỉ cần ném cái vòng này vào cái lỗ kia là được”

“Tomoyo yêu quý của cậu ở đằng kia, ra đó mà tặng, tôi không đưa giúp đâu”
“Không, cái này tôi tặng cậu đó”

“Ngày nào cũng ngồi nhà nghĩ ngợi chắc mình điên mất, thôi kệ, đi lòng vòng một tý cho đỡ mệt vậy”
Với chiếc áo khoác bó sát người, Sakura tung tẩy đi dạo phố, từng làn gió lạnh thấu xương luồn qua mái tóc, những cành cây trở nên khô khốc dễ sợ, cả Tomoeda đang ngập trong biển tuyết…

“Kinomoto Sakura, chị tỉnh rồi hả?” Một nụ cười nham hiểm nhìn Sakura, cô giật mình quay ngoắt người lại, nhận ra đó là cô nhóc đáng yêu ngày nào, Sakura khẽ cười đáp:

“Rika đó hả, em cũng tỉnh lại rồi sao, nhìn thấy em khỏe mạnh chị vui quá”

Rika mở to đôi mắt nhìn Sakura, có một chút ngạc nhiên rồi cô ta lại mỉm cười với tông giọng dễ thương ngày nào…

“Vâng, em đã tỉnh lại, cảm ơn chị đã hỏi thăm em nhé”

Mất trí nhớ rồi sao, chuyện này ngày càng trở nên vui vẻ rồi đấy

---------------------------------------
“Cậu biết rồi sao…tình cảm của tớ…” Yamazaki rướn đôi mắt của mình ra phía cửa sổ, anh không muốn nhìn Chiharu, chỉ đơn giản để che giấu cảm xúc của chính mình…

“Tớ biết từ lâu rồi…quay lại và nhìn tớ này…cậu có biết tim tớ đau lắm không hả?” mắt cô không ướt như mọi khi, cô chỉ hét lớn để cả phòng vang lên tiếng của mình...

“Chiharu, tớ xin lỗi… tớ không muốn cậu bị tổn thương. Thật sự thì đôi lúc tớ đã nghĩ sẽ quay lại với cậu để quên đi Sakura, nhưng tớ không thể nào làm vậy… tớ sợ cậu nghĩ cậu là kẻ thay thế, tớ sợ những giọt nước mắt của cậu…”

“Việc cậu cứ úp úp mở mở khiến tớ lại càng đau khổ thêm đấy, thà cậu cứ nói rõ ràng với Sakura rằng cậu thích cậu ấy thì bây giờ đã không rắc rối đến mức này… Nếu cậu nói có thể tớ sẽ đau khổ vài ngày rồi thôi, còn bây giờ, cậu biết đã bao nhiêu tháng rồi không hả…” Điều đáng sợ nhất với Yamazaki đã tới, nước mắt cô lại chảy, nó không ngừng nghỉ rơi và tiếp tục lăn dài trên má...cô không muốn nghe thêm lời gì nữa, bước chân cô chạy thẳng ra ngoài…

Em luôn là nhân vật phụ trong một dàn cast chính
Trong mắt anh em nhạt nhòa lắm sao…
Đôi môi anh nói lời yêu…
Nhưng câu nói đó để dành cho người khác
Nếu tiếp tục bước đi, em sẽ chuốc lấy sự đau khổ
Vậy tại sao anh vẫn muốn…
Em làm nhân vật chính trong những vở kịch buồn…

--------------------------------------
Eriol ngạc nhiên nhìn cô bạn…

“Tomoyo, sao cậu lại đến đây, có việc gì quan trọng à?”

“Xin lỗi…Cậu… thích… Sakura… à?” Ánh mắt cô trở nên vô định trước mặt anh, nhìn gương mặt anh cô biết, lời nói sau đó sẽ không dễ nghe chút nào…

“Tớ… tớ thích cậu ấy từ lâu lắm rồi”

Có tiếng đổ vỡ trong đầu Tomoyo, đôi mắt cô long lanh, long lanh trong tuyết; cái ngày chia tay với Terada, cô cũng đau và giờ thì cô lại càng đau thêm nữa. Eriol đã đối xử rất tốt với cô trong một thời gian dài, an ủi cô những lúc cô buồn và mỉm cười những lúc cô vui… Cổ họng cô bắt đầu nghẹn ắng, cái cảm giác này…quả thật… cô đã yêu anh mất rồi…

Những giọt lệ của cô bắt đầu thành ngấn, nó cứ ứ đọng và dồn nén như vậy, Eriol mở to mắt nhìn cô, anh lấy hai tay đặt lên vai cô, một sức nặng gần như cả nghìn tấn…

“Tomoyo, cậu làm sao vậy hả?”

“Cậu giỏi giấu giếm tình cảm lắm đấy, cậu có biết tớ đau đến mức nào không hả, sự thật là…tớ thích cậu lắm… cậu biết không” Nước mắt cô lã chã rơi, cô đang là một con ngốc đến đây gây sự để rồi tự biến mình thành cái người đáng thương nhất trên đời… nhưng cũng phải thôi… tình yêu mà…

…Eriol nhìn đôi mắt của Tomoyo sưng húp mà không nói lên lời, tiếng chuông điện thoại của anh hòa với tiếng nức nở của cô…bước tới chỗ chiếc giường ngủ, anh mở to mắt nhìn vào hộp thư đến…đó là Syaoran…

Message from Syaoran: Cậu đã nghe thấy lời tỏ tình của tôi với Sakura vào đêm hôm đó rồi đúng không? Vậy tại sao cậu còn làm thế này?...

---End Chap 13---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 31, 2013 1:01 pm

Chap 14:
Cánh tay Yamazaki cố với để giữ Chiharu lại, nhưng anh không thể… cái bóng dáng đó cứ xa dần xa dần cánh tay anh, trái tim anh càng đau thắt lại…

----------------Flash-back-----------------
Cô giáo đi xuống trước mặt cô bé 4 tuổi, chỉ vào bức tranh con bé vẽ và nói…

“Đây là ai vậy, Chiharu?”

“Em vẽ bạn Yamazaki đó cô ạ, tuy không đẹp lắm nhưng em sẽ đem tặng cho bạn ấy” Chiharu nói nhỏ vào tai cô giáo, mắt cô mở to nhìn Chiharu, môi cô khẽ chạm lại vào khuôn mặt bầu bĩnh…

“Yamazaki cũng đang vẽ em đấy, Chiharu bé bỏng của cô ạ”

Mặt con bé đỏ ửng lên nhìn sang chiếc bàn đối diện… Cậu bé đó đang nhìn nó, bàn tay vẫn cầm một mẩu sáp màu nâu, miệng thì cười toe toét.

Mắt Chiharu híp tịt lại, tay thì cầm tờ giấy vừa vẽ xong, bước đến chỗ Yamazaki và nói:

“Tớ tặng cậu này, Yamazaki”

Nhìn những nét vẽ nguệch ngoạc, thân người que củi và màu sắc choe choét trên tờ giấy; không hiểu sao, hai đứa trẻ đó lại bật cười… Nụ cười của tuổi thơ, đầy hồn nhiên và vô cùng trong sáng…

“Chiharu, sau này lớn lên tớ sẽ thích cậu” KiKwang mở miệng rộng ra và dõng dạc nói

“Thật không vậy”

“Thật chứ, tớ sẽ thích cậu mãi mãi, chúng ta sẽ cưới nhau và tớ sẽ mua kẹo bông cho cậu vào ngày đám cưới”

“CHIHARU, CẬU LÀ ĐỒ NGỐC NGHẾCH”

Tiếng nói đó là giọng của anh 5 năm về trước, 12 tuổi…anh đã biết cười và trêu chọc người khác…

“Yah, cậu thích chết hả, Yamazaki Takashi, Tomoyo cậu chặn anh cậu lại cho tớ”…

Ngoảnh cổ lại đằng sau, Yamazaki khẽ mỉm cười, nụ cười đó cứ thế nở trên anh cho đến cái ngày đó… khi anh tiễn cô đến sân bay Tokyo, nước mắt anh lúc đó cũng long lanh như bây giờ…

“Đi cẩn thận nhé, 2 năm sau, chúng ta sẽ gặp lại”

“Tình cảm một phía thì làm được gì, Sakura rất thân với Eriol, hiện tại cậu ấy lại rất ghét anh, anh có nghĩ mình đã sai lầm khi tỏ tình quá sớm không vậy”

“Nói vòng nói vo, cuối cùng cũng chỉ là ngăn cản thôi hả, em hãy để anh tự định hướng bản thân được không”

“Cứ đứng nhìn thế này thôi sao, người Jun Hyung yêu là em gái mình, nếu cậu ấy yêu Sakura, tình bạn của chúng ta sẽ thế nào đây…”

“…Chiharu, tớ biết cậu thích tớ, và tớ cũng đã hiểu cảm giác không được thích lại là thế nào rồi, nếu tớ quay đầu lại, chỉnh cho mọi thứ trở về quỹ đạo của nó, chắc chắn lời hứa từ 13 năm về trước tớ sẽ thực hiện”


“Ai cho cậu chết chứ, cậu còn chưa nghe hết những lời tỏ tình của tôi, tận đáy lòng tôi, tôi không thể nào vứt bỏ cậu ra khỏi tâm trí, cậu không thể chết được, tôi không cho cậu chết, cậu hãy tỉnh lại cho tôi”
Anh là nhân vật chính trong những bản nhạc buồn
Những bản nhạc không có nốt cuối cùng, không có một giai điệu chính và không có cả em
Nụ cười em bắt đầu một thiên truyện
Không thể quên được em… anh tự nhủ lòng mình như thế
Nếu em không mỉm cười…
Nếu cuộc sống của em trên thế gian này thật sự kết thúc…liệu anh còn có thể bước tiếp…
Quãng thời gian dài không có em…

--------------End-flash-back-------------

Một giọt nước mắt khẽ rơi xuống môi anh… sao tim anh lại đau thế này...

---------------------------------------------
Buổi tối, với những ánh đèn đường lập lờ sáng, vòm trời cao và sâu thẳm những vì tinh tú đẹp đến kiêu sa…

“Chị đợi em ở đây một chút nhé”,Rika cười khểnh nhìn Sakura, Chiharu đang ở gần đó, cô không còn để ý được những gì xung quanh…

Touya trở về con hẻm cũ sau khi đã kết thúc một ngày làm việc, nhìn thấy Rika, anh có một chút tò mò và bối rối. Đi theo Rika đến gần bãi cho thuê ô tô, Touya mới biết, cô bé đó đang định âm mưu chuyện gì…

“Ở đây có cái xe nào hỏng hóc nhiều không?, cái loại dùng một lần rồi bỏ đi ấy.”

“Có một cái đấy, nhưng cái đó người ta đi bị tai nạn, đầu xe móp vào rồi, cô có đi được không?”

“Được, càng hỏng hóc nhiều càng tốt”

Sakura lấy chân đạp xuống những bông tuyết… Bỗng…một chiếc ô tô với ánh đèn pha sáng rực chạy thẳng về phía cô, vì sự cản trở của tuyết mà nó không thể đi nhanh hơn được nhưng với vận tốc đó…nó có thể đâm vào cô bất cứ lúc nào. Sakura đứng chết trân ở đó, mồ hôi cô toát ra nhễ nhại, từng ánh sáng lóe lên trong đầu cô, nó dần dần hiện ra, hầu như là tất cả…

“Sakura à, tôi xin lỗi”
“Chỉ xin lỗi thôi sao, cậu không quan tâm đến ai khác ngoài Tomoyo được à, cậu có biết tôi đau lắm không hả”
“Tôi xin lỗi, lúc đó, tôi không biết”
“Không chỉ tính đến chuyện hôm nay đâu, cả tối qua nữa, cậu say khướt, cậu có nhớ cậu đã nói gì không “Tomoyo
à, tớ thích cậu, tớ yêu cậu lắm”, rồi cậu hôn tôi, tôi bị điên mất, sao tôi cứ như cái thùng rác cho cậu xả
stress thế hả, tôi không thích cậu, cậu cũng không thích tôi, tại sao tôi cứ phải nhận những gì không phải là
của tôi chứ”

“Thế này àh?, thế này đúng không”
“Không, tôi muốn vẽ cái khác lên cái bánh cơ”
“Vẽ kiểu gì, tôi phun sô cô la vào nhé
“Này, ăn thử đi”
“Ngon lắm”
“Tôi làm mà lại” Sakura tự đắc
“Công tôi đi nướng chứ, mà mặt cậu dính kem kìa”
“Đâu, tôi thấy gì đâu”
“Đùa một tý cũng tin sao, đúng là ngốc nghếch”
“Cậu lại thích chết rồi đấy”

“Chú ơi, làm thế nào để lấy được con thú kia ạ”
“Đơn giản thôi, chỉ cần ném cái vòng này vào cái lỗ kia là được”
“Tomoyo yêu quý của cậu ở đằng kia, ra đó mà tặng, tôi không đưa giúp đâu”
“Không, cái này tôi tặng cậu đó”

“Ôi, chỗ này đẹp thật đấy”
“Cậu bị hâm àh, sao đứng cười một mình thế”
“Xì, tôi cười với cá chứ đâu có cười với cậu…
“Vui quá đi, lần sau chúng ta lại đi công viên hải dương tiếp nhé”
“Đi rồi đi lại nhàm lắm, lần sau tôi sẽ đưa cậu đi chỗ khác vui hơn chỗ này nhiều”
“Trời lạnh quá đi…”
“Mặc áo khoác của tôi này, ấm lắm đấy

“Sakura à, tôi lạnh quá”
“Tôi cũng vậy”
“Như thế này tôi cảm thấy ấm áp hơn đấy”
“Cậu đừng ngủ nhé, nếu chúng ta ngủ, có thể chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa”
“Tôi sẽ cố, những nếu tôi không mở mắt được nữa thì sao…”
“…Vậy trước khi nhắm mắt cậu hãy nghe tôi nói một câu nhé”
“Tôi thích cậu (I L0v3 U)”

“Syaoran… Yamazaki, Tomoyo,Chiharu, họ là bạn mình” Mắt cô mở to nhìn lên cũng là lúc một thân người chạy tới, phóng vụt qua trước tầm mắt cô và…

“KÍT”…

…“RẦM”

Một tiếng động kinh hoàng gần khu đất bỏ hoang, Chiharu nhìn thẳng vào những gì trước mắt, sao thế này, thế này là sao?…

Máu… cái thứ máu tanh và đỏ thẫm đó chảy xuống chân Sakura… không còn đủ bình tĩnh để hiểu mọi thứ, Sakura ngồi sụp xuống bên cái thân người vừa đỡ lấy cú đâm chí mạng, nước mắt cô bắt đầu rơi…

“Touya, mở mắt ra, sao thế này… Touya, Touya”

Chiharu chạy vội tới cái con người đó, máu lênh láng chảy ra… từ đầu…từ người… từ khắp cơ thể hắn…

“TOUYA_SAN~!!!!!!!!!!!,...”

Tuyết rơi, sự lặng căm đến chết người của một bi kịch,…

…Chiharu chỉ biết ngồi đó và khóc, cô đã gọi điện cho xe cấp cứu, cũng đã gọi điện cho tất cả mọi người nhưng sao trong lòng cô thấy nặng nề thế này. Máu… tay cô dính thứ máu của ruột thịt, thứ máu của anh cô, người cô luôn kính nể…

“Tỉnh dậy,… em không cho anh chết,… anh không được chết”

Mắt anh hé mở một phần, đôi môi khẽ động đậy nói ra những lời trăn trối có thể là cuối cùng…

"Chi… haru… Anh…xin lỗi…anh… không…t…ốt…”

“…Không, anh là người tốt nhất, em sẽ bỏ qua hết, anh đừng chết nhé, đừng chết, em xin anh đấy”

“A…n…h, sau hôm…nay…nếu anh…không…qua… khỏi. Em… hãy hỏi…E...riol nhà…anh đang sống…Ở đó…em sẽ tìm thấy…anh trai…em ngày nào”

Cánh tay anh buông thõng xuống…

“KHÔNG” Chiharu gào lên, cái cảnh tang tóc này, trước đây là cô… và bây giờ là anh ấy.

Rika mở cửa xe định chạy thoát, nhưng một bàn tay dính đầy máu đã kéo cô lại…

“Chát!”

“Cô định giết tôi, kết cục là thế nào, đồ giả tạo, cô đã giết chết người anh luôn đối xử tốt với cô rồi đấy”
------Rika’s pov-----
“Em muốn sau này anh được hạnh phúc, em quí anh nhất trên đời” đó là câu nói của Rika 12 năm trước còn bây giờ…

Anh… em...
--------------------------
“AAAAAAAAAAAA…Tôi không nghe, tôi không nghe” Rika bịt tai lại và bỏ chạy thật nhanh. Tâm trí cô đang bị rối loạn thật sự…đến phút cuối…nước mắt con người này vẫn không rơi…

---------------------------


Có bao giờ trong cuộc đời con người ta nghĩ lại?

Tiếng xe cấp cứu hòa với tiếng khóc của Jun Hyo Sung, nó cứ ngắt quãng rồi nấc lên từng hồi…

…Tại phòng chờ bệnh viện, có bốn con người cứ cúi gằm mặt xuống đất… một điều gì đó rất khó nói khi họ chạm mặt nhau, và điều đó lại càng thêm nặng nề hơn nữa… Sakura và Chiharu đứng quanh chiếc cáng chở Touya chạy xô tới, một nỗi đau đớn vô hạn lan tỏa khắp mọi nơi… Chiếc đèn đỏ bật sáng… nước mắt Sakura rơi…
“Ngốc nghếch…chẳng nhẽ hắn không biết quí trọng mạng sống của mình sao” khóe môi cô run run nhìn tất cả, không ai đáp lại Sakura ngoài tiếng khóc nức nở của cô em gái hắn…

Từng tiếng kim đồng hồ tích tắc chạy… nhịp tim của Touya cũng yếu dần đi…

“tíc… tắc…tíc… tắc… tíc… tắc”… “thình… thịch, thình… thịch…th…ình…”

“…TÚTTTTTTTTTT…”

…Một dòng nhịp tim thẳng tắp hiện lên trên máy điện tâm đồ, sắc mặt các bác sĩ tái nhợt đi nhìn nhau, họ lắc đầu rồi đi ra mở cửa…ánh đèn vụt tắt…

“Xin lỗi, chúng tôi không thể làm gì hơn được nữa, cậu ấy đã không qua khỏi”

Như có tiếng sét đánh ngang qua mang tai, Chiharu không giữ nổi bình tĩnh. Cô chạy thẳng vào trong phòng, ôm lấy cái thân người cứng đơ đó mà ra sức lay dậy…

“Tỉnh lại…anh đi rồi thì ai còn thương tôi nữa chứ… Ba mẹ đã chẳng cần đến tôi rồi, anh có biết tôi trống trải và đơn độc thế nào không hả…Tỉnh lại…ai cho anh chết chứ… Kẻ đáng ghét này. Anh tưởng chết là chấm dứt mọi chuyện sao,… anh tưởng như vậy sẽ không còn tội lỗi gì nữa hả ”

“Chiharu à, bình tĩnh lại đi” Eriol và Syaoran chạy đến giữ cái thân người bé nhỏ ấy lại…

“Hãy để anh ý ra đi thanh thản, đừng làm vậy, anh ấy buồn lắm đấy” Mắt Eriol long lanh, cả người Chiharu bắt đầu mềm nhũn ra rồi khụy xuống sàn nhà…

Yamazaki cứ đứng đó nhìn Hyo Sung, một giọt rồi hai giọt rơi xuống… khóe mắt anh đang cay, tuổi thơ của anh… Có thể anh đã quên hết tất cả, nhưng nghĩ lại bây giờ, trái tim anh lại thấy quặn đau…

“Mạng sống của anh để đổi lấy trí nhớ của tôi ư?” Sakura nhìn Touya khóc nấc lên,… bỗng nhiên, ở đâu đó trong căn phòng vang lên tiếng nói của một con người…

“Xin lỗi nhé, Kinomoto Sakura, chưa nói được câu này tôi đã phải đi rồi”

“Touya Mihara” Mắt Sakura mở to nhìn xung quanh, không thấy gì, nước mắt cô lại trào ra…

---------Flash-Back---------

“Sakura-chan này, đến bao giờ thì em anh mới chia tay với Yuki-san nhỉ”

“Con bé này, nhóc chỉ muốn có thế thôi hả?”

“Vâng, nói vậy chứ san đừng buồn nhé!” Con bé cười với Touya, một nụ cười đầy vẻ gian xảo…
Khẽ xoa đầu nó, gương mặt anh có vẻ gượng buồn

“Này Sakura, nếu sau này chúng ta không còn thân nhau như bây giờ thì sao”

“Em không biết, mà nếu có lúc đó thật thì em cũng chẳng buồn đâu, mọi chuyện đều có nguyên do của nó mà”

“Vậy hả, vậy sau khi giải quyết hết mọi hiểu lầm, em hãy gọi anh một tiếng “san” nhé”

-----End-Flash-Back----

Khóe miệng Sakura khẽ cử động…

“Touya Mihara...-san”

“Cảm ơn nhóc”

… Tomoyo lấy tay che chiếc miệng nhỏ nhắn, sao lại thế này… những giọt lệ dài lăn trên má cô, trong đầu cô hiện lên hình ảnh về cuốn nhật kí đó… cuốn nhật kí ướt đẫm nước mắt mà Touya đã đưa cho cô, có khi nào đó là một lời trăn trối…

----------

Năm tôi lên 4, tôi vẫn còn nhớ, câu đầu tiên em tôi nói với tôi lúc nó hai tuổi là:

“Anh ơi, ba mẹ chúng ta đâu”

Lúc đó tôi không biết trả lời với nó như thế nào vì chính bản thân tôi vẫn còn quá nhỏ, tôi không nhớ tại sao họ lại bỏ rơi hai anh em tôi nhưng bất giác tôi đã trả lời nó rằng…

“Đợi em lớn hơn một chút, chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm bố mẹ”



Và rồi cái ngày đó cũng đến, tôi không biết nó bị đậu mùa và cứ thế dắt nó đi theo. Hôm đó, tôi đã gặp một người phụ nữ lớn tuổi tốt bụng, cô ta đưa em tôi đến bệnh viện… và rồi tôi bỏ đi vì không muốn mắc oán một người, tôi đã chạy thật nhanh về cô nhi viện để xin tiền mẹ nuôi. Nếu lúc đó tôi lớn hơn một chút, biết suy nghĩ nhiều hơn thì có lẽ tôi đã không bỏ đi như vậy… Đầu óc đơn giản của một đứa trẻ đã khiến tôi mất em mãi mãi…



Mấy tháng sau tôi được nhận về nuôi tại một gia đình giàu có, sống cùng với một cô bé đáng yêu kém tôi 3 tuổi. Nhưng mãi sau này tôi mới biết…tôi đã lầm…



Có thể mọi thứ trong đầu tôi đã đi chệch hướng mất rồi, tôi đã cố báo cho KiKwang, nhưng chắc em tôi và Naoko đã biết hết mọi chuyện…

------Flash-Back------
“Mày muốn cái này sao” Touya ngồi xuống nhặt chiếc điện thoại lên, hắn nhìn Sakura đau đớn mà không
nở một nụ cười, khuôn mặt lạnh băng của hắn xoáy sâu vào những giọt nước mắt của cô, hắn bấm số Yamazaki như muốn trêu ngươi cô vậy
“Yamazaki, bạn mày đang nằm đo đất ở đây này, mau đến mà thu xác bọn nó về đi, chỗ này là…”
Nói rồi hắn cúp máy và thả xuống trước mặt Sakura, chiếc điện thoại vỡ tan, lăn lóc như tâm hồn hắn vậy
----End Flash-Back----

Chẳng biết là niềm vui hay nỗi buồn khi tôi gặp lại em gái nữa, chính tôi đã làm tổn thương tâm hồn nó rồi.



Khóe mắt tôi lại cay, kể từ giờ phút này, tôi sẽ không được ai gọi là “san” nữa…
-----------
“Touya Mihara-san” Trong tiếng nấc đến nghẹn lời của cả căn phòng, đôi môi Tomoyo như dính vào với nhau… Tại sao cô lại là người đầu tiên đọc nó chứ, nếu cô nói cho Chiharu chuyện này sớm hơn, có thể mọi chuyện đã khác thật rồi…
----------------------------------
“YAAAAAAAAA, không phải tôi, không phải tôi, tôi không giết anh…AAAA” Rika ôm cái đầu quằn quại, mọi thứ như quay cuồng khiến nhịp tim cô trở nên rối loạn hơn. Nhìn xuống bàn tay trắng nõn của mình, cô ta bắt đầu lên cơn co giật…

“Máu…AAAAA… tôi không giết anh…hộc hộc…không phải tôi”…

…Giữ lấy toàn bộ cơ thể của đứa con trong cơn hoảng loạn, ông Sasaki gấp gáp nói:

“Rika, con bị sao vậy hả?”

“Yah, bỏ tay tôi ra… tôi không giết ai cả… tại anh ta hết, anh ta muốn chết thay cho chị ta mà…đâu phải lỗi của tôi…”

“Con lảm nhảm cái gì vậy hả, có dừng ngay lại cho ta không”

“Khóa cửa lại… cảnh sát sẽ đến ngay đây đấy… tôi không giết người… tôi không có tội” Cánh tay cô ta lúc này còn khỏe hơn cả bàn tay lực lưỡng kia. Cô ta vùng vằng để thoát ra và rồi cô ta ngồi phụp xuống đất, lấy cánh tay nhỏ áp vào tai mình… có tiếng sóng biển vỗ tung bờ cát trắng…

“Yah, biển, em thích biển nhất đấy”
“Hai anh em ta trốn ba mẹ đi chơi thế này có sao không nhỉ”
“Không sao đâu, thỉnh thoảng em đi cùng với Yuki-san, có bao giờ thấy hai người họ nói gì đâu”

“Tôi ghét anh…san” nước mắt cô ta lã chã rơi, đó là câu nói chín chắn cuối cùng của một người bình thường, đầu óc cô ta quay cuồng và bắt đầu xuất hiện ảo giác…
----------------------------
Một tuần trôi qua với một nỗi niềm nặng trĩu; hôm nay, Chiharu lại khóc rất nhiều khi cầm trên tay lọ tro cốt đó. Đôi môi cô như dính lại với nhau, anh ruột cô mất mà ba mẹ cô vẫn không trở về…

“Họ có phải là ba mẹ ruột của mình không vậy?”

…Trái tim Yamazaki quặn thắt, anh bước tới gần Chiharu thở dài đáp:

“Cậu hãy thử tập quên đi ba mẹ của mình như tớ đã từng vứt bỏ cậu ra khỏi trái tim nhé”

“Cậu nói gì lạ vậy, làm sao tớ quên được họ chứ” Cô quay ra ngạc nhiên nhìn Yamazaki, cánh tay cô khẽ gạt nhẹ hàng nước mắt…

“Vậy thì đừng quên họ cũng như trái tim tớ đang dần quay về với cậu nhé”

Yamazaki khẽ mỉm cười, nụ cười đó xóa nhòa đi tương lai tăm tối, tim cô đập nhanh hơn, mặt cô đỏ ửng. Nếu ai đó đã từng bị tổn thương bời tình cảm thì chắc họ có lòng tự trọng để không nhận lại tình cảm đó một lần nữa; nhưng đối với cô, cô trân trọng tất cả những gì mình đang có và không muốn để mất nó lần thứ hai…. Nói cách khác cô không muốn mất đi tình yêu chỉ vì lòng tự trọng…

“Cậu nói thật chứ, Yamazaki”

“Cậu đâu có ngốc nghếch như Sakura mà nói một hiểu thành hai chứ, tớ đã nói rồi đấy, không rút lại lời nào đâu” Yamazaki mỉm cười, không phải anh thương hại Chiharu vì những mất mát quá lớn mà cô từng gặp phải… mà đó là tình yêu…trong tình yêu, không ai hiểu được mình, và một tuần qua không quá ngắn để anh lựa chọn con đường sắp tới… Đâu phải anh không thích cô từ trước, chẳng qua Sakura xen vào giữa mà thôi

*nói câu này xong sợ ăn choảng :))*

“Trời ạ! Hai người họ hạnh phúc quá ha” Ở ngọn đồi gần đó có một tên đáng ghét đang ôm khư khư cái ống nhòm…

“Tôi xem với nào, cậu có đưa cho tôi ngay cái đó không hả, tôi là người mang cái đó đến chứ”

Mặt Sakura nhăn nhó, một cánh tay to khỏe úp vào mặt cô và đẩy nó ra ngoài trước khi tay cô kịp với tới…

“Gì chứ, tôi là người chọn cái chỗ đẹp đẽ này để ngắm hai người họ đấy; cậu mang mỗi cái ống nhòm thì làm được gì chứ” Syaoran cười gian xảo, miệng cố ngoác thật to để trêu tức cô nàng…

“Chỗ đẹp khỉ gì chứ, đã đi theo dõi như ăn trộm rồi còn để hai cành cây chắn ngang trước mặt, chẳng nhìn thấy cái quái gì cả” Sakura bĩu môi phụng phịu, Syaoran quay ngoắt lại cười khểnh rồi mở miệng nói

“Gọi tôi là Syaoran-san và xưng em đi thì tôi cho mượn”

“Cái gì…”Mắt Sakura mở to nhìn Syaoran, mặt cô lại hồng lên như quả cà chua chín mọng…

“Nói đi, hai người họ đang tình cảm lắm kìa”

“Yah, cậu học đâu cái kiểu đổi chác đấy hả, tôi không nói đấy, làm gì được tôi nào”

“Cậu về hỏi cả khu phố xem có ai yêu nhau mà không dám gọi nhau là anh em, mà trước đây cậu còn từng có người yêu rồi nữa chứ” Syaoran nhếch mép nhìn Sakura, miệng cứ lẩm bẩm một điều gì đó…

“Cái đó là vì Yuki-san hơn tuổi tôi thôi...” Sakura gãi đầu giải thích

Tiếng chuông điện thoại của Syaorab reo, đang bận cãi nhau nên anh cũng chẳng thèm để ý đến cái dòng chữ to đùng “YAMAZAKI ĐANG GỌI” mà cứ vô tư nhấc máy

“Alô?”

“Syaoran, hai người cãi nhau thì nhỏ tiếng một chút được không, tai bọn tớ hứng hết rồi này”

“Hả…” Syaoran chớp chớp mắt, anh lấy ngay chiếc ống nhòm đặt lên mắt và nhìn xuống… Hai ánh mắt ở dưới thì đang nhìn lên…Chiharu vội lấy tay che miệng cười sằng sặc

“Trời ạ, lộ rồi sao?” Sakura chạy vội ra để giật lấy cái ống nhòm nhưng chẳng may cô nàng vấp phải cái chân to oành đó… người cô đổ sụp xuống người anh, cả hai bất động nhìn nhau, mặt sát mặt, gần không tả nổi…

“Kiss chứ?” Mắt Syaoran chớp chớp nhìn Sakura, một bộ mặt gian tà đúng bản chất

“Yah, cái tên bò điên này” Cô rít lên từng chữ rồi đứng dậy, phủi quần chạy đi. Miệng anh khẽ nhoẻn cười khi thấy bộ dạng đó, trở lại trạng thái bình thường, anh đặt chiếc điện thoại gần miệng nói:

“Chẳng biết bọn tớ phá đám các cậu hay các cậu phá đám bọn tớ nữa, đúng là oan gia mà”

“Cúp máy đi, tốn tiền điện thoại quá đấy =.=” ”

“Yamazaki, cậu lại thích “nhập...Tút…tút…tút”

…“YAMAZAKI TAKASHI~!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Phía dưới chân đồi có một người đứng đó… miệng anh khẽ cười nhạt…

“Trong trò chơi này, tớ là kẻ thua cuộc thật rồi...”

---End Chap 14---

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
S.K
Kị Sĩ Ánh Trăng
Kị Sĩ Ánh Trăng


Nữ
Pet :
Birthday : 20/07/1914
Đến từ Hắc Gia Cung
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của S.K
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Sun Mar 31, 2013 1:04 pm

Chap 15:
“Ngày mai các em bắt đầu kì nghỉ đông, đầu tháng 2 chúng ta sẽ đi học bình thường”

“Trời đất, lại nghỉ rồi” Sakura nhăn mặt nhìn Syaoran, lại một nụ cười gian xảo hết mức…

“Đi học được ngồi cạnh tôi, bây giờ nghỉ nên chán hả?”

“Cái gì, cậu thích chết không hả” Sakura cầm quyển vở giơ lên dọa nạt

“Đúng rồi còn chối gì nữa”

“Yah, Li Syaoran”

“BỐP, BỐP”… “A…Đau… đồ hâm này” “chát” “bộp”…”Đã bảo là đau rồi mà”

“Cho cậu chừa cái tội nói năng lảm nhảm đi” Chiharu ôm bụng cười nói

Nhìn họ mỉm cười không hiểu sao hai con người ngồi gần cửa sổ lại thấy trái tim mình quặn đau. Từ cái ngày Tomoyo thổ lộ tình cảm của mình, hai người họ như hai con người khác… ngồi cạnh nhau họ không nói năng gì, cũng chẳng mỉm cười với bốn con người kia… thật là lạ lùng. Hôm nay, cũng như mọi ngày, Eriol và Tomoyo cất sách vở bỏ mặc những người khác đang ngơ ngác nhìn mình bước đi, có vẻ như họ muốn xa lánh mọi người…
Yamazaki nở một nụ cười gian tà nháy mắt với ba người còn lại

“Ai bảo các cậu nghỉ đông là chán, chúng ta có việc để làm mà”

“Hả, việc gì cơ” mắt chớp chớp ba người kia nhìn nhau

“Ghé sát tai lại đây, ba kẻ ngốc này…”
---------------------------------
“Đói quá đi, bánh này là của Tomoyo hả?” Syaoran chỉ tay vào đống bánh nướng đang chuẩn bị được phun kem, tươi cười nói…

“Đói thì ăn đi, giả bộ hỏi han mãi” Sakura ngán ngẩm đáp

“Cậu nhét vào miệng tôi, rồi nói “A” thật to đi” Syaoran huých tay Sakura gợi ý

“Cậu có bị ấm đầu không, tôi chưa có điên đâu đấy?”

“Xì, cậu nói tôi bị ấm đầu thì hãy nhìn họ đi kìa…” Syaoran lấy tay kéo khuôn mặt bầu bĩnh của cô về một hướng, bên phía Chiharu và Yamazaki, thật là…

“Ăn thử miếng trứng cuộn tớ làm này” Yamazaki gắp một miếng rồi tươi cười nhìn Chiharu, cô cũng híp tịt mắt cười lại… Nhồm nhoàm nhai, Chiharu giơ ngón tay cái lên ra hiệu…tuyệt vời

“Oẹ…Hai người họ kinh quá đi” Sakura đưa cánh tay lên che miệng, Syaoran thì tỏ ra thực sự thích thú với cặp đôi kia, anh luôn miệng nhắc Sakura trong suốt quá trình làm bánh. Đến lúc này thì Sakura không chịu nổi nữa rồi, cô hét toáng lên rồi ấn cái mặt Syaoran ra chỗ khác

“Yah, Li Syaoran, nếu cậu thích thú đến vậy thì cậu làm người yêu Chiharu đi, lắm chuyện quá đấy”

“Yamazaki, cho tớ mượn Chiharu của cậu một chút nhé?” Syaoran đi tới chỗ Yamazaki, kéo tay Chiharu ra chỗ Sakura cười khểnh nói “Cậu muốn bọn tớ diễn lại cảnh đó đúng không?” Syaoran nháy mắt với Chiharu, như hiểu ý cậu bạn, Chiharu lấy một miếng bánh nướng, há to miệng mỉm cười nói

“Syaoran, cậu ăn này”

“Sakura à, cảm ơn cậu nhé”

“Hả”Sakura ôm đầu ức chế, đầu óc cô bắt đầu bốc hỏa “Tức thật mà, tên đáng ghét này, tức chết mất thôi”
“Yah, Li Syaoran, cậu là đồ đáng ghét~!!!!!!!!!!” Bỏ lại ba con người đang cười rũ rượi dưới bếp, cô vội chạy lên nhà với đôi má ửng hồng…

“Kính coong…Kính coong”

Một con gấu bông to oành chắn ngang trước cửa nhà Tomoyo, đôi mắt cô bắt đầu mỉm cười:

“Tomoyo đáng yêu, mở cửa cho bọn tớ nào” Sakura ló mặt ra khỏi con gấu bông, cô chu cái miệng nhỏ của mình với bộ dạng dễ thương hết mức

“Đây là bánh nướng và cơm cuộn bọn tớ làm riêng cho cậu này, vui vẻ lên nhé” Chiharu mỉm cười nhìn Tomoyo, đôi môi Tomoyo vẽ lên một nụ cười nhưng trái tim cô thì vẫn nặng trĩu. Bước lên phòng để cất con gấu bông Syaoran tặng, mắt Tomoyo bỗng nhòe đi…

“Em đâu phải là con người yếu đuối như vậy, em cứ tin rằng Eriol thích em đi, dù sao khoảng cách giữa hai người cũng rất gần mà” Yamazaki tiến gần đến cô em họ của mình khẽ lên tiếng

“Eriol chỉ thích một mình Sakura thôi, làm sao em có thể níu kéo được nữa chứ?” Môi cô run run, một giọt nước mắt lăn dài trên má…

“Em ghen tị với Sakura…Có đúng không?”

“Sao anh nói vậy…?” Gạt đi nước mắt còn đọng trên khóe mi, mắt cô mở to, chớp chớp

“Em không phải là con người nhỏ mọn như vậy đúng không, tình bạn đôi lúc còn cao hơn cả tình yêu mà”
Yamazaki nháy mắt với Tomoyo… Như nhận ra một điều gì đó, cô bước xuống cầu thang, dưới tầng một, nơi tràn ngập tiếng cười…

“ÁÁÁÁÁÁÁ, ma, con ma kìa”Chiharu giật bắn mình ôm lấy người Sakura…Thật là, đã bảo không xem phim kinh dị rồi mà cứ thích bật lên, sởn cả da gà =.=”

“Sakura này, sao cậu không sợ xem phim ma nhỉ” Syaoran ngồi cạnh Sakura nói lớn…

“Cậu lại muốn tôi ôm cậu chứ gì, đồ thần kinh”

“Đùa chứ, gọi tôi là Syaoran-san đi mà” chuyển ngay thái độ sang van nài, Syaoran kéo áo Sakura giật giật… “Tôi xin cậu đấy, chỉ một từ thôi mà”

“Yahhhhh, tránh xa tôi ra nếu cậu muốn sống”
----------------------------------------
“Còn Eriol nữa, tính sao đây” Sakura ngán ngẩm đáp

“Nhiệm vụ làm Eriol vui, dễ ợt, cậu làm đi” Yamazaki nở một nụ cười gian tà nhưng bị Syaoran ra sức dập tắt

“Không được, tớ không thể cho Eriol mượn Sakura được đâu”

“Mượn một chút thôi mà” Chiharu kéo Sakura về phía mình, chớp chớp mắt nhìn Syaoran

“Không được” Syaoran lại lấy tay kéo Sakura lại...

“Cậu có thả tôi ra không thì bảo đây” Sakura ném cho Syaoran cái nhìn xẹt lửa rồi không đợi chờ một sự phản ứng nào từ anh, cô tung tẩy chạy ra ngoài

“Thật là, hai cậu đừng làm bạn thân của tớ nữa nhé”
--------------------------------------
“Eriol, sao mấy ngày nay cậu lạ vậy hả?” Sakura chạy thẳng vào trong nhà phàn nàn

“Tớ…”

Sakura bước đến gần người Eriol, ánh mắt cô chớp chớp nhìn anh, anh cũng chớp chớp mắt nhìn cô nhưng hình như trái tim anh không còn đập rộn ràng như trước nữa

“Cậu thích tớ?”

“Lúc trước thì có, bây giờ thì không”

“Cậu thích Tomoyo?”

“Lúc trước thì không, bây giờ thì hơi hơi”

“Ok, vậy là ổn rồi!” Sakura nhăn nhở nhìn anh rồi vô tư, hồn nhiên nhảy phóc lên chiếc ghế sofa nằm ngủ, =.=”

“Dễ thương thật, con mèo con này!” Eriol ngồi ngắm nhìn gương mặt Sakura, thấy bộ dạng này của cô anh cũng đủ vui rồi…

“Eriol à, Tomoyo đang buồn vì cậu lắm đấy!” Với con mắt vẫn nhắm nghiền, Sakura nói nhỏ

“Cậu ta đang mơ sao?” Eriol’s pov

“YAH, ERIOL~!!!!!!!!!!!!!!!”

“Giật cả mình, cậu ta vẫn đang ngủ đúng không nhỉ?” Eriol giật thót cả tim, chắc từ nay về sau không bao giờ anh dám ngồi gần Sakura lúc ngủ nữa

“ĐẾN BAO GIỜ THÌ CẬU MỚI CHỊU TỎ TÌNH VỚI TOMOYO ĐÂY HẢ, DÙ KHÔNG LÀM ĐƯỢC GÌ THÌ CŨNG PHẢI XIN LỖI NGƯỜI TA MỘT TIẾNG ĐI CHỨ!?”

“Hả?” Eriol ngơ mặt ra, anh mỉm cười gian tà nhìn Sakura “Được rồi, tớ sẽ đi xin lỗi cậu ấy!”

Mặc thêm chiếc áo khoác và quàng tấm khăn bông vào cổ, anh khẽ mỉm cười nhìn Sakura…”Cậu giả vờ ngủ cũng đạt lắm đấy, mắt ti hí mà đòi lừa được tớ sao”

“Rầm!”

“Phù, cuối cùng thì cũng đi rồi đấy, giả vờ ngủ mệt thật” Sakura ngồi phắt dậy thở hồng hộc, chưa kịp định hình thì cô đã bị một giọng nói quen thuộc “sờ gáy”

“Này, Kinomoto Sakura, sao cậu dám lừa tớ hả”

“Trời đất, cậu vẫn chưa đi sao?, đi ngay đi, đồ đáng ghét này”
--------------------------------------
Từng cơn gió lạnh cứ thổi khiến mái tóc nâu của cô tung bay, bên bờ sông Tomoeda với đầy ánh đèn điện có một người con trai đang đứng đó, ánh mắt anh nhìn cô, đôi môi anh khẽ nở nụ cười…

“Tomoyo…hôm nay trời đẹp nhỉ”

“Ừhm...”

“Cậu…chúng ta…”

“Chúng ta làm sao?”

“Chúng ta…là một cặp nhé?” Hai má Eriol đỏ ửng, miệng anh lắp bắp nhìn Tomoyo

“Tại sao cậu quay lại nhanh vậy?” Có một chút bối rối, Tomoyo khẽ hỏi lại

“Cậu đừng nghĩ cậu là kẻ thế thân nhé, tớ coi trọng cậu vì cảm xúc của riêng mình tớ, tớ nói thật đấy!”

“Cảm xúc của cậu là gì?”

“Tuy còn hơi mập mờ và không rõ ràng lắm nhưng nếu tớ đỏ mặt và tim đập tình thịch thì có lẽ là tớ đã thích cậu rồi!” Eriol ôm ngực diễn tả cảm xúc của chính mình, Tomoyo mỉm cười đáp

“Thích chứ không phải là yêu sao?”

“Tớ nghĩ phải có chất xúc tác thì “thích” mới chuyển thành “yêu” được, vì vậy chúng ta cứ dừng lại ở mức này thôi đã nhé!?”

Eriol nháy mắt với Tomoyo, đôi môi anh khẽ nở một nụ cười tuyệt đẹp…
---------------------------------

Bây giờ là cuối tháng 3, những bông hoa tràn ngập sắc nắng xuất hiện trên con đường trải rộng đến trường,…

“Hôm nay là sinh nhật Yamazaki, chúng tớ có quà cho các cậu đây”

“Hả, sinh nhật Yamazaki thì có liên quan gì mà tặng quà bọn tớ?” Sakura và Syaoran trố mắt ra nhìn nhau
Eriol đưa một tờ giấy với chi chít danh sách thi lại lên nói lớn.

“Các cậu thi lại gần hết tất cả các môn chứ sao, lại còn chẳng thèm xem thông báo của trường nữa hả?”

“Cái gì, bọn tớ đã cố gắng hết sức rồi mà, lại đứng gần bét trường nữa sao?” Syaoran và Sakura đồng thanh nói lớn.

“Sao cặp đôi dốt nát này lại làm bạn với chúng ta nhỉ, thật mất mặt quá đi” Chiharu nhăn mặt lên tiếng… không đợi sự phản ứng từ hai con người kia,Yamazaki tươi cười nói.

“Đi ăn ở đâu đây, ăn pizza hay ăn mỳ ý?”

“Mỳ ý~!!!!!!!!!”Sakura và Syaoran đồng thanh nói khiến bốn người còn lại phì cười…họ hợp nhau thật đấy… hai kẻ khờ này…
--------------------------------
Những bông hoa cúc trắng đặt trên bia mộ của Touya, nó đang khẽ mỉm cười chào nắng mới...Yamazaki và Chiharu, 4 tháng trước họ đứng ở đây và bây giờ họ lại đứng đó…

“Touya-san à, có thể trước đây em đã từng ghét anh nhưng đến bây giờ em thật sự hối hận, khi anh ra đi em đã tìm đến căn nhà đó, em đã đọc cuốn nhật kí đó... Anh sinh ra là để dành cho những cô em gái… Lúc sống trên đời anh cảm thấy đơn độc, nhưng nếu trái tim anh ấm áp, anh vẫn là người hạnh phúc nhất trên đời”

Bước xuống ngọn đồi trải đầy ánh nắng, Chiharu khẽ mỉm cười…cô nhớ tới nhưng lời kể của Tomoyo và Sakura, rằng họ luôn gặp anh cô trong mỗi giấc mơ của mình…còn với cô, cô chưa bao giờ mơ thấy anh cô dù chỉ là một lần…

“Chiharu này, cậu có thể đợi mình 2 năm nữa được không?”

“Sao vậy, cậu định đi đâu à?”

“Tớ phải sang New York để vực lại công ty của ba tớ, bà vợ trẻ đó đã phá tan gia đình tớ, chắc giờ ba tớ cũng đã hối hận rồi”

“Vậy cậu cứ đi đi, tớ sẽ chờ” Chiharu híp tịt mắt, mỉm cười…

Yamazaki đưa mắt nhìn cái gì đó trong lùm cây, một cặp mắt đang nhìn họ sao… sự lem luốc của khuôn mặt khiến anh không nhận ra người đó nhưng trong trí não anh đã ngờ ngợ…con người đó là ai rồi…

“Được rồi, chúng ta đi thôi”

Họ vừa đi được một lúc thì lại có hai con người lên thăm mộ, Tomoyo và Eriol…

Cái ánh mắt đó cứ nhìn theo hai con người cho tới khi họ xuống gần chỗ cô nấp…

“Rika Sasaki!” Eriol bất giác lên tiếng thì cái dáng người đó cũng rời khỏi lùm cây bỏ chạy, nhìn từ đằng sau mới tội nghiệp làm sao… cô ta làm bao nhiêu điều ác để rồi kết cục chỉ là một manh vải sờn trên áo thôi ư, nếu sự độc ác có thể đổi lấy tình yêu và tiền bạc, vậy tại sao kết cục của cô ta lại thảm hại thế này…

“Nghe nói cô ta bị điên từ sau vụ tai nạn thì phải?” Tomoyo khẽ lên tiếng.

“Không phải điên đâu, cô ta chỉ giả vờ điên để bọc lấy sự yếu đuối của cô ta thôi… mấy tuần trước Sakura có lên đây thăm mộ, cậu ấy nhìn thấy nước mắt của cô ta, hỏi mấy người ở xung quanh mới biết rằng ngày nào cô ta cũng lên đây thăm và dọn dẹp mộ phần của anh ấy. Công ty bố mẹ cô ta phá sản còn không đau đớn bằng việc chính tay mình giết chết người luôn yêu quí mình đâu”

…Dù sao thì đến phút cuối cô ta cũng tỉnh ngộ, mặc dù giả làm người điên nhưng bây giờ cô ta còn sống tốt đẹp hơn gấp trăm nghìn lần giả làm người tốt…
---------------------------------------
Thời tiết đã ấm dần lên và trên bầu trời đã xuất hiện những ánh sao lấp lánh, Syaoran nắm lấy bàn tay của Sakura bước đi qua từng dãy phố, tim hai con người này cứ thế mà đập loạn xạ theo nhịp… thình thịch…thình thịch…thình thịch.

“Vì sao cậu lại yêu tôi vậy?” Sakura khẽ lên tiếng, nhịp tim vẫn chạy liên hồi 1…2…1...2…

“Từ giờ phút này chúng ta thay đổi cách xưng hô nhé? Có được không, Sakura-chan?”

“Vì sao anh lại yêu em vậy?”

“Bởi vì trái tim anh có em...Đồ ngốc ạ!” Syaoran mỉm cười khiến đôi má của Sakura bắt đầu ửng hồng.
----------------------2 năm sau--------------------------

“Chuyến bay số 865 từ New York, Hoa Kỳ chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Tokyo Nhật Bản, mong hành khách kiểm tra lại hành lý và ổn định chỗ ngồi, xin cảm ơn”

10’ sau câu nói của phát thanh viên sân bay, Yamazaki xuất hiện cùng rất nhiều hành lý, anh tươi cười nhìn Chiharu và nhóm bạn của mình, mọi công việc của anh đã hoàn toàn kết thúc.

“Yamazaki, chúng tớ nhớ cậu quá đi mất” Sakura nhảy cẫng lên ôm vai bá cổ Yamazaki, dường như cái tính trẻ con của cô sau 2 năm vẫn không hề thay đổi.


“Này, người ta vẫn chưa được ôm mà em đã nhảy vào ôm Yamazaki rồi hả” Syaoran nhăn mặt nói.

“Hì, Chiharu, tớ vui quá ấy mà, thông cảm nhé...” Sakura gãi đầu cười trừ.

“Thôi, đừng đùa nhau nữa, tớ có điều bất ngờ dành cho cậu này, Chiharu”

Yamazaki đi dần tới chỗ Chiharu và mỉm cười, ánh mắt cô nheo lại nhìn ra khoảng trống của đoàn người bước ra… đó là ba mẹ của cô, những người có lẽ từ lâu cô không muốn gặp…

“Papa,mama!”

Ba của cô chạy ù tới ôm cô con gái bé bỏng, họ nhận thức được những gì mình đang làm, tất cả, không phải vì họ vô tâm không về vào đúng ngày con trai họ mất mà là vì…

“Oa Oa Oa…” Mẹ Syaoran bế đứa em trai bé bỏng của Chiharu tới gần cô, một nụ cười hạnh phúc.

“Lúc đó thằng bé bị ốm nặng, ba mẹ không gọi được cho con vì điện thoại mất sóng”

“Đáng yêu quá đi, cậu chưa từng nói cho tớ biết là cậu có em trai đấy nhé” Sakura và Eriol đồng thanh nói lớn.

“Hì, tớ quên không nói với các cậu nhỉ, để tớ giới thiệu về nó cho các cậu nghe nhé…Blah…blah…blah”

Đối với Chiharu đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất, có lẽ anh cô đã dệt nên mọi thứ, cho cô đoàn tụ với ba mẹ cô thế nhưng… nếu có anh ở đây… mọi thứ sẽ đỡ thiếu thốn hơn bây giờ
-------------------------------------------
“Bọn tớ đỗ cùng vào một trường đại học này, chúc mừng bọn tớ đi nhé” Tomoyo và Eriol giơ tấm bằng lên cho tất cả mọi người, họ thật hạnh phúc còn Sakura và Syaoran đang bận túi bụi với công việc kinh doanh bánh nướng của mình…

“Công tử Syaoran, cậu có nghe thấy chúng tớ nói cái gì không vậy”

“Ừh, chúc mừng các cậu nhé” Syaoran cười một chút rồi lại quay cuồng với công việc.

“Mà này, cậu không định thừa kế cái công ty to đùng của ba cậu hay sao mà phải đến đây phụ bánh thế này?” Eriol ngạc nhiên hỏi.

Syaoran đưa mắt nhìn sang cô bạn gái rồi nhăn nhó trả lời.

“Không phải là không thừa kế mà là cái người ở kia cứ gọi tớ đến làm giúp chứ bộ”

“Này, Li Syaoran, anh phàn nàn gì vậy hả, có giỏi thì chuyển người yêu đi, em đây không cần đâu nhé”

“Dính vào Sakura là đời cậu tàn rồi Li-kun ạ”

Sáu người họ cười giòn sản khoái, chưa bao giờ họ vui vẻ đến mức này…nụ cười đó mãi mãi sẽ đi cùng với họ, những thiên thần của đất nước Nhật Bản.

~~~~~~~~~~~~~The End.~~~~~~~~~~~~~~

Nếu muốn post fic sang nơi khác thì mong các bạn xin phép mình một tiếng nhé, mình không phải người khó tính gì nhưng mong các bạn tôn trọng mình một chút.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/rinkaki.ccs
Sponsored content



>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: [ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]   Today at 1:06 pm


Về Đầu Trang Go down
 

[ShortFic][CCS][Trái Tim Anh Có Em]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấnđề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tomoyo Fan club :: Tomoyo fan club :: Tủ sách :: Fanfiction :: CCS - TRC-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs