Tomoyo Fan club


HAVE A NICE DAY!

Tomoyo Fan club

IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Apr 25, 2016 5:45 pm ...
:Bởi vì chẳng có ai nên Reed xin phép được quẩy tung cả 4rum lên... alone tatoi
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Apr 23, 2016 11:18 am ...
:Tui chỉ muốn nói là forum bị bỏ hoang lâu quá rồi ... Tui tham gia từ năm học lớp 6 giờ lên lớp 11 rồi, bao nhiêu là kỷ niệm, thấy forum thế này kể cũng buồn. Nếu có dịp mấy thành viên kì cựu lập chat room trên facebook đi, bọn mình  kết bạn trên facebook hết, thỉnh thoảng cũng nói chuyện mà~
Ốc Xào Me nhắn vớiTạm biệt nhé ~ Tomoyo Fan Club
gửi vào lúc Sun Nov 16, 2014 12:38 pm ...
:Hôm nay- ngày 16/11/2014
Đã 3 năm từ khi tôi gia nhập vào Tomoyo Fan Club. Lúc đó tôi chỉ mới là đứa nhóc lớp 4, bé xíu và chưa hiểu gì nhiều. Mọi người biết đến tôi với tên gọi Yumi. Cuộc sống ảo của tôi bắt đầu. Mọi người luôn quan tâm và giải thích những cái sai của tôi. Nhưng có lẽ tôi quá cố chấp...
trieucao nhắn vớiCô gái và chiếc khăn cầu vồng.
gửi vào lúc Mon Nov 24, 2014 4:54 pm ...
:Thật ra, tôi cũng không biết tên của em là gì, và em thật sự bao nhiêu tuổi. Nhưng tôi cứ mặc định gọi em là Len và nghĩ rằng em kém tuổi tôi. Cái tên Len nảy ra một cách tình cờ. Hôm ấy, em quàng một chiếc khăn len to sụ với màu của cầu vồng, bước đi thảnh thơi… Em chờ đợi chuyến xe của mình một cách …
trieucao nhắn với1h đồng hồ của người cha
gửi vào lúc Thu Nov 13, 2014 5:13 pm ...
:1h đồng hồ của người cha
Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

– Bố ơi, con hỏi bố một câu …
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Aug 02, 2014 1:09 pm ...
:CÁC TÌNH YÊU!!!!!!!! DAISUKI <3 <3 <3 Ta chưa báo tin là ta đã đỗ cấp 3 rồi nhỉ 88888 ta đỗ cấp 3 rồi đó XD
Watanabe Yuki nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Jul 04, 2014 3:25 pm ...
:Tình hình là ai ở tphcm vậy?! có ai đi Manga Fes ko?! > < laloi
Edo-kun nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Dec 27, 2013 9:25 pm ...
:Còn ai nhớ CEF?
Himawari Chan nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Dec 24, 2013 7:22 pm ...
:Noel đến rồi, hú hú ^o^ Chúc mn Giáng Sinh vui vẻ, hạnh phúc, đầm ấm bên gia đình và nhận dc nhìu quà nha =)) p/s: Năm nay ở nhà vẫn hơn ra Sài Gòn hít thở bụi trong lành :3
Suzume nhắn vớiMột người nào đó quan tâm~
gửi vào lúc Mon Dec 09, 2013 4:51 pm ...
:Trc ngày thi một tuần gần như ngày nào cũng học từ 9-11h tối ở nhà cô :'( Hớ hớ ns vậy thôi chứ vui vật vã :) cơ mà học kiểu này đi thi k đc giải j thì chết đi cho xong :'(
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Dec 23, 2013 2:04 pm ...
:Hầu hết m.n đã quên mất sn em................................ ns vậy thôi, chứ nó qua lâu rồi, 3/12 cơ :'(
Midori Yoi nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Dec 14, 2013 9:00 pm ...
:Rm đang vắng và mình đang onl với một cơ số khách viếng thăm rồi  hihung  hihung 
Mong sao mau Tết để mọi người onl  hihung 
Ề - Đố nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Dec 11, 2013 5:03 pm ...
:Lâu rồi chưa vào^^
Suzume nhắn với»Ai cũng được~
gửi vào lúc Fri Nov 08, 2013 1:05 pm ...
:Sắp thi hsg cmnr~ Thật đau khổ~ học còn chưa ra đâu vào đâu mà đã sắp thi rồi >"< ! Tiếng Anh mất gốc cmnr, thế mà phải bỏ để học đội tuyển >"< Shit >"
Mukuhiba-6918 nhắn với»Mém bờ TFC iu vấu =))
gửi vào lúc Wed Sep 04, 2013 11:47 am ...
:TT^TT hú hú, năm nay lên lớp 8 rồi, học tối mắt tối mũi TT^TT ko thể onl TFC hàng ngày đc, có khi cả tuần mới đc 1 lần TT^TT So ri các tềnh iu TT^TT Kim sẽ cố gắng học Hóa cho tốt để thi vào chuyên. Nếu như ko vào đc chuyên thì TT^TT Mọi người ở lại zui zẻ nhé. Bùn quá TT^TT Có chuyện muốn nói thì PM nick FB của Kim là Sẻ Xào Dứa nhá TT^TT
Bạch Phách Tử nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Sep 01, 2013 11:24 pm ...
:hey hey, có ai biết fic nào mới và hay k?? chỉ mình với nhé ^^
Pupu-chan nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 29, 2013 7:23 pm ...
:Năm nay là năm cuối cấp 2 rồi + với việc bài vở và học hành càng bận thêm nên có thể Na sẽ off dài hạn như các mem khác ah~ TT^TT, chúc mọi người onl vui vẻ, đặc biệt là những bạn đang học lớp 9 như Na sẽ thi tốt nhé! ^^ Iu mọi người nhiều lắm!!! domat domat 
Jun San nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 27, 2013 11:13 am ...
:Jun sắp phải off một thời gian *do có lắm việc bên cấp 3 quá nên chắc chả mấy khi onl được thôi* nên tạm biệt mn nhé, chúc mọi người luôn vui vẻ. Và hẹn gặp lại một ngày không xa nhé
I love You all !!!!!
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Aug 25, 2013 2:59 am ...
:Mọi người tham gia teitan-academyworld.forumvi.com của em nha! Tks mn nhiều :)
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 23, 2013 3:27 am ...
:Xin chào :)) Không ai có thể làm cú đêm như tớ à=)) Mình thật hạnh phúc quá đi XD Thôi 3h30' rồi tớ đi ngủ đêy,mai còn đi học Mr.9 nữa =)) Bye all=)) Good Morning =))
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 22, 2013 12:46 am ...
:Ta là con cú*YOLO* lai Cua=)) và ta biết =)) chả còn ai post bài cả :((
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 20, 2013 6:19 pm ...
:Thật lưu luyến nơi này quá :'> mãi chẳng muỗn rời đi :'> nhưng thời khắc chia tay của chúng ta đã đến rồi. Tạm biệt nhé m.n :'> Reed sẽ off từ h đến tháng 8 vì vc học(đáng ra phải off từ hôm nọ nhưng lại nhớ ra chưa để lại lời nhắn trên TFC nên lại lên viết cái này :v )
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 16, 2013 2:13 am ...
:Rin thức tới bây h và phát hiện ra,mình là con cú đêm thú thực tại TFC=]]] Gần 2h30' rồi mà chưa đi ngủ XD thật phục mình quá XD
mifeullesakuraba113 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 02, 2013 10:59 pm ...
:Khi nào Miss Beauty mới có poll vậy ợ?
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 10:10 pm ...
:Mọi người vô : http://tomoyoccs.7forum.info/t2608-topic?highlight=Shop ủng hộ Shop của Rin và Kim nha~~^^~ Tks mn
Yoki-Maru nhắn với»Akira Satoshi
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 6:39 pm ...
:Rin ơi khi nào onl thì vào nhận rank nhé :))
p.s: mọi người trong rum vui vẻ nha. :D
Kim Bora nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Jul 31, 2013 5:20 pm ...
:Mn ơi, khi nào có Poll của Miss nhớ bầu cho Fie nha ! Xem ảnh DK của Fie nha !
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 7:49 pm ...
:Mn ơi~ Tham gia Event Poll Favorite Characters đi nào~~~~ Vắng quá đi==" Nhanh tay tham gia đi nào~~~ OvO
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 4:42 pm ...
:Chào buổi chiều nha mn~~ OvO có ai hông zô nhà spam 888 điiii~~~~~ OvO
Mukuhiba-6918 nhắn với»È vé rỳ bó đì
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 9:42 am ...
:YOLO~~~ Đọc đam trên mp4 thật Yomost =))))))))

Share | 
 

 [Fiction] Colors in the eyes

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: [Fiction] Colors in the eyes   Sun Feb 24, 2013 10:32 pm



Fic title: Colors in the eyes
Tác giả: Alex Blue
Rating: 14+ (nhưng chắc là 13 hay 12 vẫn đọc)
Disclaimer: hầu như các nv là của Clamp
Genre: lãng mạn, tình cảm
Summary: Một anh chàng với đôi mắt đen trắng. Một cô gái với mái tóc tím biếc mượt mà. Một cô gái với mái tóc vàng và lòng ganh tị. Một cô gái... đã phản bội anh. Chuyện xảy ra với 3 người con gái với tính cách khác nhau. Ai là tình yêu thật sự của anh?

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT CHÍNH

Eriol - một hotboy lạnh lùng của tất cả các cô gái. Anh có một vết thương lòng, và vì quá đau đớn, sắc màu trong mắt anh đã biến mất.



Tomoyo - Cô gái với chiếc camera nhỏ, dễ thương, chín chắn, thông minh.



Akizuki - Một hotgirl, cực thích Eriol và sẽ dùng mọi thủ đoạn để giữ anh là của riêng, nhưng thật ra là một cô gái tốt



Meiling - Người yêu cũ của Eriol.







Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Watanabe Yuki
Alice-hime
Alice-hime


Lover : Jack Ares
Chức vụ T-mod
Nơi sinh sống : Card World+Dark Land
Nữ
Pet :
Birthday : 06/11/2000
Đến từ Tsuki No Shiro
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Watanabe Yuki
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Sun Feb 24, 2013 10:43 pm

Hớ~
Cái này hay~
Mình thích lắm~
Hóng chap~^^

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Mon Feb 25, 2013 10:45 pm

CHAP 1: GẶP GỠ

Một ngày đẹp trời... Anh rảo bước trên con đường quen thuộc...

Đã khá lâu rồi… từ khi người anh yêu bỏ rơi anh mãi mãi và không quay trở lại… đã rất lâu từ lúc cô ta nhẫn tâm phản bội anh và chạy theo một gã giàu có, trong khi anh chỉ là một chàng trai mồ côi bình thường… Chính cô ta đã đâm chết trái tim đa tình của anh… cô ta đã cướp mất nụ cười và cả màu sắc trong đôi mắt anh.
Đôi mắt đẹp và long lanh màu bím biếc ngày ấy còn đâu? Chỉ còn những nỗi buồn, nỗi đau và sự lạnh lùng đến gai góc đã nhuộm kín cả một sắc xám u sầu trong đôi mắt ấy. Và bây giờ, khi anh ngước nhìn lên bất kể thứ gì… thì nó cũng chỉ mang 2 màu đen trắng nhạt mờ… qua chiếc mắt kính, hay không qua chiếc mắt kính, vẫn luôn không màu… mọi thứ… không còn sức sống… và vì vậy, anh không đeo kính nữa.

Đến bản thân anh cũng ghét điều đó. Khi thế giới xung quanh đã mất đi màu sắc rực rỡ vốn có của nó.

Eriol rảo bước trên con đường rộng thênh thang. Anh chậm rãi dương đôi mắt nhìn bên này lại bên nọ. Phải, đây là nơi anh đã từng hạnh phúc một thời cùng cô ta. Nhưng giờ nó chỉ là một quá khứ không màu trong cả tâm trí lẫn ánh mắt bi ai của anh.
Anh vẫn luôn mong ai đó… một ai đó đặc biệt đủ khả năng để làm băng đang bao phủ trái tim anh tan chảy… một ai đó có thể mang trả lại sự tươi đẹp cho cuộc sống của anh như ngày xưa khi chưa gặp người con gái vô tình.

Và… Cô ấy đã đến.

Cổng trường mở ra, những ánh mắt đều đổ dồn vào Tomoyo khi cô vội vã chạy đến giữa sân. Thân hình nhỏ nhắn của cô đang mang bộ đồng phục trông rất dễ thương… cô vừa thở hổn hển, vừa vội vã lôi từ trong cặp ra chiếc camera màu xanh da trời xinh xắn.
- Phù… ngày đầu tiên đi học! Mình phải ghi hình lại ngôi trường!
Nói rồi, Tomoyo hí hửng đưa cái ống kính ghi hình hết chỗ này lại chỗ khác. Và… trong màn hình camera hiện giờ, chính là Eriol. Khuôn mặt anh đang ở rất gần cô. Vì sao anh đứng đó? Vì anh đang nghĩ: Tomoyo là người cản đường đi của mình.
Tomoyo bỏ máy ra khỏi mắt, và cô cười không chút ngại ngùng:
- Chào! Tôi là Tomoyo… còn anh?
Eriol không trả lời, anh chỉ nhìn chằm chằm vào những gợn tóc quăn màu tím óng ánh của cô… chúng cùng màu với đôi mắt trước kia của anh. Anh cau mày nhẹ, và khẽ nghĩ rằng : tại sao anh lại nhìn thấy màu tím trên mái tóc của Tomoyo ? Ngay từ giây phút đó, anh gần như đã tin… Tomoyo là người mình luôn chờ đợi.
Nhưng dù vậy, bản chất lạnh lùng đã che khuất đi niềm khát khao tình yêu. Anh quay đi và không nói với Tomoyo dù chỉ một tiếng. Anh lại chầm chậm rảo bước, bỏ lại Tomoyo đằng sau với một cảm giác khó hiểu. Vì trước tới nay, hễ cô nở nụ cười với ai, thì người đó giống như được ánh mặt trời soi rọi xuống. Vậy mà…

Eriol bước vào lớp với bao ánh mắt mê mẩn, ngưỡng mộ của học sinh nữ. Họ luôn miệng khen anh đẹp trai, bí ẩn, lạnh lùng. Nhưng với anh, điều đó có là gì ? Các cô gái xinh đẹp không thiếu cho anh chọn, nhưng… họ vẫn luôn xấu xí trong mắt anh. Bởi nước da xám xịt, mái tóc đen sì không lấp lánh. Ngoại trừ Tomoyo.

Bước vào tiết học đầu tiên, cô giáo đã thông báo có học sinh mới. Và cả lớp đã xôn xao rộn lên khi Tomoyo bước vào cùng mái tóc xoăn màu tím óng ánh. Trên tay cô vẫn là chiếc camera nhỏ.
- Chào !! Tớ muốn làm bạn với tất cả mọi người !! Nên hãy cứ nói chuyện với tớ một cách thoải mái nhé !
Cô cười thật tươi và tự động chào hỏi cả lớp mà không chờ cô giáo giới thiệu mình. Tomoyo lại đưa chiếc camera và quay cảnh cả lớp. Vì cô dễ thương, nên mấy anh chàng ai cũng chịu đựng dù không thích bị ghi hình, vài cô gái tỏ vẻ khó chịu. Tomoyo chợt thấy gương mặt lạnh lùng quen thuộc ấy của Eriol đang ngồi góc lớp.

‘’ Tuyệt quá… cơ hội của mình đây rồi !’’

Tomoyo nghĩ thầm. Cô muốn bất cứ ai gặp nụ cười của cô cũng cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc. Và cô muốn chinh phục Eriol bằng chính nụ cười ấy, cho đến khi anh cười lại với cô ; nên khi cô giáo hỏi cô thích ngồi chỗ nào, Tomoyo đã chạy ngay đến bàn của Eriol và nói to rằng :
- Thưa cô !! Em ngồi đây !!
Khác với những cô nữ sinh khác, lần này, Eriol không tỏ vẻ khó chịu nhiều, nhưng anh cũng cau mày. Và anh dừng lại hành động đó khi anh lại một lần nữa nhìn thấy màu tím trên mái tóc quăn của Tomoyo. Anh quay đi, nhìn ra cửa sổ và nghĩ gì đó với gương mặt lơ đãng.

Reng Reng…

Giờ học kết thúc, tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ ăn trưa. Học sinh chạy ùa ra khỏi lớp và tập trung đông đúc tại phòng ăn. Tomoyo luôn thấy Eriol được nhiều người vây quanh, bất kể là nữ hay nam, nhưng anh không bao giờ cười hay liếc nhìn ai đó trong số họ.
- Cậu ấy làm sao vậy nhỉ ? Chẳng nói, chẳng cười. Lạnh lùng như vậy thì chắc là có chuyện gì rất đau khổ trong quá khứ chăng ?!
Và tất nhiên, Tomoyo chẳng thể bỏ qua chuyện đó. Cô cố chen vào giữa đám đông đang bao vây Eriol, lại chặn đường đi của anh và cười –nụ cười tựa ánh ban mai buổi sớm :
- Eriol, chúng ta ăn trưa cùng nhau nhé !
Eriol nhìn cô chằm chằm, và… anh đã nhìn thấy một màu tím nữa… đang long lanh trong đôi mắt cô. Miệng anh hé mở và nói rằng :
- Tôi không quen biết cô!
- Vậy ư ? Hm… tôi là Tomoyo !!
Tomoyo không ngại giới thiệu tên mình một lần nữa, cô chẳng cảm thấy thất vọng vì Eriol không nhớ tên mình. Nhưng đâu phải, anh nhớ tên cô, rất rõ nữa là khác. Eriol lại quay phắt đi, đám đông không theo anh nữa, họ đang chăm chú nhìn Tomoyo với ánh mắt… ghen tức.
- Này ! Đồ ăn sẽ hết nếu còn không đi mau !
Giọng nói đó.. giọng nói thật ấm áp, nhẹ nhàng được cất ra từ Eriol, Tomoyo không thể tin vào tai mình. Nó khác hoàn toàn với gương mặt của anh. Cô cười một tiếng mãn nguyện và lon ton chạy đến bên anh. Và cô chợt nhớ ra, đứng im bất động, Eriol thấy vậy bèn hỏi :
- Gì vậy ? Đi nhanh lên chứ…
- A A A ! Không thể tin được, mình đã quên không quay lại cảnh lần đầu tiên Eriol nói chuyện với mình…hu hu hu~
- Nói nhiều quá.. Đi thôi !
Eriol lôi Tomoyo đi, còn cô thì vẫn oang oang, vẻ tiếc nuối lắm. Bước chân vào phòng ăn, học sinh nữ đều nhìn về phía họ, lúc đầu là ngạc nhiên, rồi trở lại bình thường, sau đó ghen tức, thù hằn. Họ không tin nổi Tomoyo là học sinh mới lại được Eriol đi ăn cùng, dù cô rất dễ thương.
- Oa ! Phòng ăn đẹp thật ! Ngồi đâu giờ nhỉ ?
Tomoyo lúc thì đưa máy quay lên mắt, lúc thì bỏ ra để nhìn ngó xung quanh. Eriol lặng lẽ bước đến một cái bàn gần đó, mấy cô cậu học sinh trông có vẻ " mọt sách " lúng túng đứng lên nhường chỗ cho anh.

" Mọi người đều sùng bái cậu ấy " Tomoyo nghĩ. Cô ngồi vào bàn, đặt máy quay xuống, nhẹ nhàng nói :

- Này… lần sau đừng có thế. Chúng ta có thể tìm bàn khác mà !
- Mất thời gian ! Ăn gì thì gọi đi !
" Hm… cậu ta chẳng buồn nghe mình nói "
Tomoyo ngồi đối diện với Eriol, không hiểu sao mà cô không thể tập trung ăn được. Mắt cứ ngước lên nhìn Eriol đang ăn rất bình thản… 2 má cô hơi đỏ vì khuôn mặt đẹp của anh. Cô bật máy quay và… quay lén.

Đôi mắt ấy… đôi mắt màu xám ấy của anh… Tomoyo có thể nhìn thấu qua nó và cảm nhận được nỗi buồn đang chăng khắp tâm hồn anh. Cô cười khẽ :

- Eriol ! Hãy kể cho tôi nghe nỗi buồn của anh được không ?
- Vớ vẩn, tôi buồn hồi nào !
Eriol quay đi, tránh ánh mắt màu tím đang cố gắng nhìn sâu vào anh.
- Đừng lảng tránh ! Tôi sẽ giúp anh được chứ ?

Tomoyo nở một nụ cười rạng rỡ, hiền dịu với mong muốn sẽ làm Eriol cảm thấy dễ chịu hơn. Eriol có thể thấy được thêm làn da trắng hồng của Tomoyo, mái tóc và ánh mắt màu tím biếc. Từng màu sắc trên người cô dần được anh nhìn rõ.

Tuy vậy, nhưng… tình cảm với Tomoyo vẫn không thể sâu đậm bằng cô ta. Anh thấy rất băn khoăn...

END CHAP 1


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
gummie
Fan thân thiện
Fan thân thiện


Lover : Không
Nam
Pet :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của gummie

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Tue Feb 26, 2013 12:39 am


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Tue Feb 26, 2013 12:07 pm

Gum tính lấy ảnh đó làm ảnh đại diện cho Tomoyo à? Nhìn hơi trẻ con. Đây là chuyện cấp 3.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
gummie
Fan thân thiện
Fan thân thiện


Lover : Không
Nam
Pet :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của gummie

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Tue Feb 26, 2013 10:37 pm

không thấy ảnh nào có vẻ khả quan hơn. nhưng cô nhóc tomoyo cứ lùn thế thôi biết làm sao ><

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Herykisamy Melody
Fan năng động
Fan năng động


Lover : Không
Pet :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Herykisamy Melody

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Wed Feb 27, 2013 6:28 am

Hay lắm ! Mà ảnh Tom này được không :

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Wed Feb 27, 2013 5:40 pm

CHAP 2: Vào cuộc

Buổi học hôm đó nhanh chóng kết thúc, Tomoyo lại dính lấy Eriol, cô đưa anh về tận nhà. Trên sân trường trước khi ra khỏi cổng, cô đã có thể nhận thấy những ánh mắt ghen tị đang đổ dồn về phía mình. Nhưng cô vẫn tỏ ra thật vui vẻ khi nhìn Eriol.
- Đừng có quay mọi thứ thế chứ ! - Eriol khó chịu khi Tomoyo cứ hướng ống kính camera vào mọi thứ xung quanh mình. – Ghi lại hay không… thì màu sắc cũng biến mất cả thôi !
- Hả ?... – Tomoyo lưỡng lực nhìn anh. – Kệ tôi, đây là sở thích của tôi ! Anh không thể tách nó ra khỏi tôi được !
Vừa nói, Tomoyo vẫn luôn giữ vẻ mặt dễ chịu, bình tĩnh.
- Oa !!! Đẹp quá !!
Nhìn vào màn hình camera, 2 bông hoa thủy tiên nhỏ dễ thương hiện ra. Màu hồng tía của chúng làm người khác phải cúi xuống nhìn. Tomoyo kéo Eriol ngồi xuống bên cạnh chúng, cô tấm tắc :
- Đẹp quá nhỉ… !
- Đẹp ư ? Chúng chỉ có màu xám… xấu mù !! – Eriol lạnh lùng, nhắm mắt vẻ như không nhìn thấy.
- Màu xám là sao ? Chúng màu hồng đây này !
Eriol đứng dậy, anh cúi xuống, mái tóc xanh đậm che mất đôi mắt buồn. Lặng lẽ bước đi… và nỗi đau lại tràn về.
- NÀY !!
Tomoyo bất ngờ xuất hiện từ đằng trước với một chiếc lá có màu xanh non tươi mát :
- Màu xanh này đẹp hơn màu hoa lúc nãy đó…
- Không biết !! Chúng màu xám !!
« Không lẽ… cậu ta mất khả năng nhìn màu ? »
Tomoyo đứng lặng thinh một hồi, cô dương đôi lo lắng về cái dáng đi thẳng của Eriol. Lòng đầy phân vân, thắc mắc và đôi chút buồn buồn… Rồi cô lại chạy theo anh, nhìn anh bằng ánh mắt tím biếc dịu hiền :
- Cho tôi biết lý do vì sao anh lại không nhìn thấy màu sắc đi… !
- Tôi không muốn nhắc lại…
- Đừng lo ! Tôi sẽ không nói cho ai cả !
- Đã bảo là không muốn !!! – Eriol chợt nổi giận – Cô về đi !! Cô chẳng có quyền gì tham gia vào quá khứ của tôi !!!
Eriol một lần nữa, bỏ lại Tomoyo phía sau… còn cô thì chan chứa những câu hỏi. Cô cảm thấy hụt hẫng khi bị anh coi là chẳng ra gì.
Eriol… tôi không bỏ cuộc đâu…
Tomoyo nắm chặt chiếc máy quay… và phía trước kia, cô chợt thấy một chiếc kính mắt nằm sõng soài trên mặt đất. Nó có khắc tên Eriol.
- Cậu ta bị cận à ? Ra thế… Mình hiểu rồi… - Cô lẩm bẩm.
Ngày qua ngày, Tomoyo vẫn cứ dính lấy Eriol không rời, dù đã bị anh đuổi nhiều lần, nhưng cô vẫn cứ cười tươi đi bên anh cùng chiếc camera nhỏ nhắn. Cứ thế thời gian trôi qua, đã được 2 tuần kể từ khi cô chuyển đến.
Dù Eriol không nói chuyện với cô nhiều, nhưng khoảng cách đã được rút lại. Tomoyo ngây ngô đâu biết rằng, cô sắp gặp một rắc rối.
Trong vườn trường…
- Ôi..mệt quá, mình quay phim nhiều mờ cả mắt ! À, nhắc đến mắt, không biết quá khứ của Eriol như thế nào ?
« Giá mà anh cho tôi biết… tôi chắc chắn sẽ giúp anh mà… » Tomoyo hơi buồn, đôi mắt hơi cụp xuống, dáng vẻ trầm tư càng làm cô thêm xinh đẹp. Một vẻ đẹp chín chắn hiếm thấy.
Suy nghĩ miên man. Trời thoang thoảng gió, lớp lớp tầng lá xanh tỏa hương mát rịu hắt vào mặt Tomoyo, thảm cỏ êm mượt đã đưa cô chìm vào giấc ngủ.
…..
- Oáp !
Tomoyo vươn vai dài một cái, cô vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ ngon lành của mình. Nhìn đồng hồ đã hơn 5 giờ, hết tiết lâu lắm rồi. Nhưng cô vẫn bình thản như không.
Cô quờ quờ tay sang bên cạnh, và cô giật mình khi không thấy chiếc camera của mình đâu. Cô hoảng hốt tìm khắp nơi, nhưng vô vọng, nó đã biến mất không vết tích.
- Ôi không… kỷ niệm, và cả những bức hình của Eriol nữa… Mất.. mất hết rồi !

Soạt..

- Tìm cái này à ?
Một giọng nói lạ vang lên phía sau Tomoyo, cô quay đầu lại. Và thấy một cô gái có mái tóc vàng dài rất xinh đẹp. Cô ta là Akizuki – nữ sinh quyến rũ bao nhiêu học sinh nam trong và thậm chí ngoài trường.
- À. Thật may quá. Cảm ơn vì đã tìm lại giúp tớ !
Tomoyo chắp 2 tay vào nhau và lúi húi cảm ơn. Nhưng không phải Akizuki muốn trả lại, mà chính cô ta là người lấy cắp nó trong lúc Tomoyo đang ngủ.
- Thật ngốc nghếch ! Muốn lấy lại thứ này, thì… tránh xa Eriol ra !
- S…sao cơ ?
- Còn chưa hiểu sao ? Một con nhóc mới vào trường như cô mà dám thân thiết với Eriol sao ? Còn lâu ! Tôi sẽ không giao anh ấy cho ai cả ! Biết điều thì mau biến ngay trước mắt anh ấy đi !
Tomoyo không biết phải làm sao, cô lâm vào tình cảnh khó xử. Cô sẽ có cái camera quan trọng là kỷ vật của ba, nhưng bù lại, cô sẽ mất Eriol. Hoặc chiến đấu tới cùng và chịu mất cái camera. Cô sẽ chọn phương án nào ?

END CHAP 2


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Mon Mar 11, 2013 9:08 pm

CHAP 3: Hiểu hơn về anh

Tomoyo không biết phải làm sao, cô lâm vào tình cảnh khó xử. Cô sẽ có cái camera quan trọng là kỷ vật của ba, nhưng bù lại, cô sẽ mất Eriol. Hoặc chiến đấu tới cùng và chịu mất cái camera. Cô sẽ chọn phương án nào?
Tomoyo giữ bình tĩnh, và cô ngẩng đầu lên, đứng dậy vững vàng, hỏi:
- Tôi muốn biết tên cậu trước đã!
- Được thôi. Akizuki - Lớp trưởng của cô. Hội trưởng Hội hâm mộ Eriol!
Akizuki có vẻ tự hào lắm khi nhắc đến mấy các chức vụ. Cô ta cứ cười tỏ sự khoái chí trước mặt Tomoyo. Tomoyo chăm chú nhìn, cô ta chẳng giống người... thông minh tẹo nào cả. Akizuki vờ giữ bình tĩnh, cô ta e hèm một tiếng lấy lại giọng và trở lại là con người bảo thủ:
- Sao nào học sinh mới? Tính làm gì đây?
Tomoyo vẫn đang rất bối rối và phân vân. Cô và Eriol cũng chỉ là bạn mới, trong khi cái camera đó đã gắn bó với cô đã hơn 10 năm rồi. Nhưng… so với đồ vật, con người tất nhiên phải quan trọng hơn. Tomoyo ngẩng đầu lên trả lời rất tự tin:
- Cậu cứ giữ lấy nó. Hoặc phá hủy nó. Vì bây giờ, tôi có việc quan trọng hơn phải làm.
Akizuki lặng thinh đi. Kế hoạch của cô ta đã thất bại hòa toàn với sự lựa chọn chí lý của Tomoyo. Cô bực tức, ném phịch chiếc camera xuống và hậm hực bỏ đi. Tomoyo không những không bỏ rơi Eriol, cô còn lấy lại được chiếc máy của mình. Chọn lựa đúng đắn.
Buổi tối, lúc 6h, khi về căn biệt thự to lớn của mình, Tomoyo nhận được gương mặt vô cùng lo lắng của mẹ cô. Bà ôm chầm cô vào lòng và cuống quýt hỏi lý do cô về muộn. Phải rồi, cả buổi chiều đối mặt với Akizuki, nay được trả lại bằng cái ôm ấm áp của mẹ, cô thấy rất vui. Bất chợt, cô lại nhớ tới Eriol – người con trai mồ côi.
Cô bỗng nhiên thấy buồn…
Tomoyo đã tự dò được đường tới nhà Eriol. Đó chỉ là một căn nhà nhỏ đơn giản, nhưng lại nhìn có vẻ thoải mái, còn tạo cho người ta cảm giác thân thuộc dù chỉ là căn nhà lạ lẫm. Tomoyo không ngại ngần bấm chuông. Nhưng bất ngờ quá, khi cô nghe được giọng nói lạnh lùng quen thuộc:
- Cô làm gì ở đây thế?
Đó là Eriol. Cô tự hỏi sao anh lại không ở trong nhà. Còn sớm vậy cơ mà. Và cô sớm nhận được câu trả lời cho mình khi thấy anh đang xách túi bánh mì
Cô đưa chiếc camera quen thuộc quay gương mặt buổi sáng của Eriol. Quá đẹp trai! Cô nghĩ và hí hửng quay tiếp. Trong khi anh thì đang cố gắng mở quả khóa với tâm trạng bực bội. Anh lại càng cho rằng Tomoyo là một mớ rắc rối bám theo mình.
- Này. Anh phải mời tôi vào nhà chứ! – Tomoyo nói với giọng đùa cợt, nhưng mà gương mặt cô lại mang một nụ cười dịu dàng rất dễ thương.
Ánh mặt trời soi rọi xuống, lại một lần nữa, làm lấp lánh ánh mắt và mái tóc xoăn biếc của Tomoyo. Eriol không thể rời mắt khỏi cô bởi thứ màu sắc quyến rũ đầu tiên anh có thể thấy sau 4 năm đằng đẵng với đôi mắt xám xịt.
Anh chợt cất tiếng:
- Vào đi… - Rất trầm. Nhưng điều đó làm Tomoyo vui hơn.
Bên trong căn nhà. Thật ngăn nắp! Mọi thứ dường như đều được xếp theo quy củ. Anh có vẻ là người tôn trọng kỷ luật. Tomoyo đã hiểu thêm được một điều về anh. Và theo thói quen, cô lại quay mọi thứ.
Ngắm nghía xung quanh, Tomoyo mới thấy, ngoài cổng, trong nhà, sau nhà, không có cây, hoa cỏ gì cả.
“Phải rồi… anh ta mất khả năng nhìn màu… Làm sao để chữa được bệnh kiểu này nhỉ? Mình chưa nghe nói có bệnh mù màu khi bị tác động tâm lý như vậy…” Càng nghĩ, cô càng thấy khó hiểu. Và một mớ thắc mắc đang luẩn quẩn trong đầu cô, chắc cô sẽ bị ám ảnh mãi mất.
Loanh quanh đi trong nhà, cô vào bếp, và thấy Eriol đang chuẩn bị bữa sáng. Với 2 cái bánh mì quết bơ anh vừa mua và một cốc sữa. Một bữa sáng đơn giản mà Tomoyo chưa bao giờ được thử qua.
- Ngày nào anh cũng ăn như thế sao? – Cô hỏi nhẹ.
- Ừ. Có vấn đề gì à. – Eriol dứt lời, anh cắn một miếng bánh. Vẫn là cái tính cách kiêu ngạo như trước. Nhưng mà thấy cô đứng đó, anh cũng đành nào nỡ. Đành bất đắc dĩ nói lên một câu:
- Ăn không?
Lần này, Tomoyo không ngạc nhiên lắm. Cô đã lờ mờ hiểu rằng, anh là một chàng trai có trái tim nhân hậu, có tấm lòng với bất kỳ ai có thể chiếm được tình cảm của anh. Cô lại càng muốn biết hơn về quá khứ đã lấy đi mất sự nhân hậu vốn có đó của anh.
Cô lôi từ trong cặp ra chiếc kính hôm nọ. Cô cười thật tươi khi đưa nó cho anh, anh ngạc nhiên lắm. Anh đang muốn vứt nó đi, nhưng thật ra thì anh cũng không nỡ vứt, vì… đây là quà của cô gái đã vứt bỏ anh. Nhưng… anh còn yêu cô ta lắm, nên chẳng thể tự tay vứt. Nó đã bị mất. Nhưng sao lại quay lại làm gì?
- Tôi không cần.
- Đừng. Một ngày khi mắt anh trở lại như xưa, anh sẽ cần đến nó.
- Tôi không muốn thấy bất cứ vật nào của cô ấy nữa!! Cô ấy đã bỏ tôi mà đi. Tôi còn giữ lại cái kính vớ vẩn này làm gì???
Eriol nổi khùng. Lần thứ 2 anh nói nặng lời với Tomoyo rồi. Anh chống tay lên mặt, vẻ rất đau đớn. Như muốn khóc, nhưng mà… anh đã cạn nước mắt mà khóc rồi. Nước mắt đã đóng băng rồi. Làm sao mà chảy ra được.
“Phải làm gì? Mình phải làm gì đây…” Tomoyo thấy thương Eriol, anh đã chịu cô đơn quá lâu rồi. Nhìn cái bộ dạng đau khổ của anh hiện giờ, cô càng muốn gần gũi anh hơn để giúp anh tìm lại bản thân mình.
- Eriol. Đừng cúi xuống nữa. Ngước lên nhìn tôi này.
Tomoyo bình tĩnh, cô cười dịu dàng, chống tay vào bàn và nói với Eriol.
- Tôi không quay anh đâu. Ngẩng đầu lên đi!
Eriol không ngẩng đầu. Anh không đủ can đảm để nhìn bất cứ ai vào lúc này. Được rồi. Nếu anh không nhìn cô, thì Tomoyo sẽ đến gần anh.
Nghĩ là làm, cô bước ra sau Eriol, khẽ đặt 2 bàn tay lên vai anh. Môi vẫn nở một nụ cười tươi tắn mà ấm áp.
- Dù có như thế nào… Hãy tìm đến tôi nếu anh cảm thấy cô đơn. Tôi sẽ làm bạn với anh bất cứ khi nào anh muốn.
Eriol nghe từng lời từng câu của Tomoyo. Chúng đã khắc sâu vào tâm trí anh, và chắc chắn, sẽ không bao giờ ra khỏi đó được. Anh trân trọng Tomoyo. Và vì thế, anh đã ngẩng đầu lên.
Môi anh không thể cười, không động đậy. Cứ im lìm vậy thôi. Anh cùng Tomoyo ăn sáng, và 2 người lại cùng nhau tới trường. Thỉnh thoảng, anh vẫn liếc nhìn màu tím biếc quyến rũ ấy. Anh không nhớ gì về chiếc kính. Nhưng… anh nghe lời Tomoyo, anh sẽ giữ nó; và chờ cho tới khi đôi mắt anh trở lại như xưa.
Tomoyo đã hiểu hơn phần nào về quá khứ đau buồn của anh. “Cô ấy đã bỏ tôi mà đi…” Trên đời này có nhiều loại người lắm, Eriol đã không may yêu phải người không ra gì. Tomoyo lấy làm tiếc cho anh, khi phải rời xa người anh yêu thương nhất…
Bước vào cổng trường… Cả 2 đều không lường trước được những tình huống bất ngờ sẽ xảy ra với họ. Và ở cách đó không xa… Cô gái mang mái tóc vàng dài xinh đẹp vẫn đưa ánh mắt sắc bén về phía Tomoyo…
“Đừng hòng cướp Eriol khỏi tôi…”

END CHAP 3

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Watanabe Yuki
Alice-hime
Alice-hime


Lover : Jack Ares
Chức vụ T-mod
Nơi sinh sống : Card World+Dark Land
Nữ
Pet :
Birthday : 06/11/2000
Đến từ Tsuki No Shiro
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Watanabe Yuki
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Tue Mar 12, 2013 10:06 am

@alex: hình này được chứ?

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Sat Mar 16, 2013 1:11 pm

CHAP 4: Tình cảm của Akizuki

Từ lúc Tomoyo xuất hiện, những học sinh nữ hâm mộ Eriol trong trường hầu như không dám lại gần anh nữa. Bởi Tomoyo cũng chẳng phải hạng vừa, mấy nam sinh cũng lập câu lạc bộ hâm mộ và nếu có cơ hội, họ sẽ chụp hình Tomoyo và lập thành quyển Album. Vì vậy, các cô gái đã và đang thích Eriol cũng chỉ biết từ xa đứng nhìn.

Vào lớp, Tomoyo nhớ lại câu nói của Akizuki chiều hôm qua rằng: "Tôi là lớp trưởng của cô...". Cũng phải, Tomoyo không biết bởi khi cô vào trường Tomoeda này, cô hầu như chỉ chú tâm vào Eriol, còn những bạn trong lớp cô hầu như không để ý. Có người còn không nhớ tên. Và Akizuki là một trong số đó.

Cô đảo mắt nhìn xung quanh với mong muốn bắt gặp được mái tóc màu vàng quyến rũ ấy. Kia rồi!! Nơi góc lớp.
- Chào Akizuki! - Tomoyo tiến tới và cười.
- Này tình địch. Chào hỏi gì? Gặp cô là buổi sáng tốt lành của tôi tiêu tan hết cả. - Akizuki quay đi, miệng oang oang.
- Ồ. Vậy thì tôi đi nhé. Tôi không làm phiền cậu nữa.
Cười một nụ cười nhẹ rồi Tomoyo lại tíu tít với Eriol. Trông bộ dạng hớn hở của cô, anh lại nhớ đến hình ảnh thân thương khi xưa...

"Đây nè Eriol. Không phải anh chụp ảnh rất đẹp sao?"
"Chẳng đẹp gì cả. Trông em dễ thương hơn nhiều đó..."
"Eriol đáng ghét. Cứ nịnh em suốt. "

"Meiling..." Cái tên ấy lại xuất hiện trong đầu anh. Là tên của cô ta. Anh phải làm gì mới có thể vứt bỏ hình ảnh cô ta trong tâm trí?

Không, anh không làm được. Trái tim anh vẫn luôn giữ cái tên ấy. Ngay cả khi Tomoyo đang ở bên cạnh. Anh đưa mắt ra nhìn Tomoyo, mái tóc tím phất phơ dịu dàng... Anh có hơi xiêu lòng một chút. Nhưng rồi... anh nhắm chặt mắt và quay đi.
"Mình vẫn chưa có cảm giác gì cả..." Nghĩ thầm và anh gục xuống bàn.

Akizuki vẫn theo dõi nhất cử nhất động của Tomoyo và Eriol.
"Con nhóc này... Tưởng được ngồi gần Eriol mà lấn tới à..." Cô nghiến răng ken két.
Sức chịu đựng của Akizuki đã tới mức giới hạn. Thấy Tomoyo và Eriol một lần nữa cùng nhau vào phòng ăn, cô xông tới giằng tay Eriol ra khỏi Tomoyo và hét ngay giữa cửa lớn của căng tin.
- Này lính mới!! Sao lúc nào cũng nghĩ cậu ấy là của riêng cô vậy? Tôi thích cậu ấy trước cơ mà!
- Riêng đâu. Là tại cậu không nói chuyện với cậu ấy đấy chứ... - Tomoyo vẫn bình thản quay cảnh Akizuki đang bốc khói.
- C... Cái gì???
- Thôi đi nhé!
Tomoyo lại giằng tay Eriol. Anh đang trong tâm trạng cực kỳ khó chịu, 2 người họ đi tiếp, để lại Akizuki đứng thẫn thờ. Cô thấy rất hụt hẫng...

"Cho dù có bắt chuyện... cậu ấy cũng đâu có nói chuyện với tôi..."

Học cùng Eriol đã 1 năm rồi, Akizuki cũng từng có một thời theo đuổi Eriol, giống y như Tomoyo bây giờ vậy. Nhưng tất cả những gì cô nhận được vẫn chỉ là tình bạn của Eriol. Và cô thắc mắc sao Tomoyo mới quen anh mà đã gắn bó như vậy. Cô biết anh đã có bạn gái nên đã không đụng chạm gì tới anh. Nhưng khi thấy Tomoyo xuất hiện, cô biết anh đã chia tay cô bạn gái. Và từ đó thì anh luôn lạnh lùng, ít nói. Cô vẫn chưa tìm ra bí mật của Eriol... rằng anh đã chẳng còn thấy màu sắc nữa.

Nhưng chẳng biết ông trời đứng về phía cô gái nào, mà lại cho Akizuki cơ hội.

- Akizuki và Eriol. 2 em ở lại trực nhật. Những người còn lại không phận sự thì đi về!!
Giọng ông thầy nghiêm khắc, cứng cỏi làm ai nghe cũng thấy thô cả tai. Họ lờ đờ đi về, Tomoyo tiếc nuối:
- Eriol. Tôi về giờ đó. Không giữ tôi lại à...
- Bực mình quá. Về đi. Muộn rồi!
- Hầy... Được rồi. Chiều ý anh. Về đây.
Tomoyo vui vẻ vừa chạy vừa quay ra đằng sau chào Eriol, anh vẫn nhìn thấy màu tím từ đôi mắt to của cô.
Akizuki sung sướng... cười ha hả nãy giờ... "Cơ hội đây rồi... Há há..."

Nghĩ hùng hổ vậy đó. Nhưng mà cô chẳng dám mở miệng ra nói lời nào với anh. Họ cứ làm rồi lại thôi, rồi lại làm. Nhưng công việc thì nhiều thật, thấy Eriol cũng có vẻ mệt, cô lấy từ trong cặp ra 2 chai nước và cố gắng nở nụ cười thật tươi:
- Dù cậu không thích thì hãy cứ uống đi!!
Mặc dù trông cô rất xinh đẹp, nhưng mà... trong mắt anh, cô vẫn chỉ là một con búp bê nhợt nhạt. Anh không cầm chai nước mà lẳng lặng quay đi chẳng nói câu gì.

Akizuki cụp mắt xuống. "Sao cô ta lại khiến cậu ấy nói chuyện cùng được nhỉ?" Cô lại nghĩ tới Tomoyo với ánh mắt tóe lửa.
- Làm tiếp thôi...
Eriol đứng lên và nói. Cô cũng im lặng làm theo. Khi công việc đã hoàn tất, 2 người chuẩn bị về, mỗi người một ngả thì...

Đùng... Đoàng... Lộp bộp... lộp bộp...

Mưa trút xuống như một chậu nước khổng lồ không đáy đang bị đổ. Mặt đường ướt đẫm nước mưa. Akizuki một lần nữa "cảm ơn ông trời".

Eriol cũng chẳng thích quần áo bị ướt chút nào, anh quyết định ngồi lại cho tới khi mưa dừng. Và nếu nó không dừng thì... anh sẽ ở lại cho tới sáng luôn.
"Cậu ấy không thấy khó chịu khi ở với mình ư..." Akizuki ngạc nhiên lắm, trước giờ, cô luôn nghĩ, Eriol là một chàng trai lạnh lùng, ghét con gái, ích kỷ. Đó cũng chính là lý do vì sao cô thích anh. Giờ đây cô đã biết, anh không ghét con gái.

- E... Eriol...
- Không về à? Trời có vẻ mưa càng to hơn... - Eriol quay ra nhìn. Lần đầu tiên anh tự mình bắt chuyện với cô.
- Tớ không thích bị ướt. - Akizuki nói, cô ngồi xuống, cách Eriol khoảng một cánh tay. Cô đang cố tạo cảm giác thoải mái cho cả bản thân và cho cả anh.

ĐOÀNG...

Tiếng sấm to vang trời. Akizuki nhắm mắt, bịt tai. Bí mật này không ai biết cả. Rằng... Cô sợ sấm sét. Ở nhà, cô cũng toàn ngủ với chị quản gia vào những hôm trời mưa. Vì ba mẹ cô đi công tác suốt ngày, không ở nhà lâu.
- Hm? Sợ à? - Eriol quan sát rồi lên tiếng.
- Ế? Ha ha ha. Tất nhiên là không rồi...

ĐOÀNG...

- Á!
Akizuki hét lên một tiếng, cô sợ tới mức... nép vào người Eriol, lúc này cô hoàn toàn không biết gì về cảm xúc của mình. Eriol mở to đôi mắt. Lâu lắm rồi mới gần một cô gái như vậy. Ngay cả Tomoyo cũng chỉ chạm vào vai, khoác tay.
- Cậu thấy khó chịu lắm hả? - Akizuki khẽ nói. - Xin lỗi, nhưng tớ sợ...
- .....
- Tớ thích cậu từ khi chúng ta mới gặp nhau năm lớp 10. Tớ vẫn luôn thích cậu. Nhưng sau khi biết cậu đã có bạn gái, tớ đã từng bỏ cuộc. Tớ khóc rất nhiều, nhưng cậu chẳng bao giờ biết điều đó. Và giờ thì... khi cậu đã chia tay, tớ chưa có cơ hội, thì Tomoyo đã cướp mất rồi... Hức..

Akizuki khóc nấc lên, cô run run trong lòng Eriol. Anh lắng nghe từng từ, từng chữ, đôi mắt anh, liếc xuống dưới.

Màu vàng? Mờ ảo lắm...
Anh giật mình, nhắm mắt lại để bình tĩnh và lại mở mắt ra. Ờ, chẳng có gì. Mái tóc của cô ấy vẫn là một màu đen trắng.

"Mình bị ảo giác rồi..." Anh nghĩ... Mặc dù vừa rồi, anh có cảm giác rất thật.
Akizuki sau một hồi bình tĩnh, cô ngưng khóc, trời cũng ngưng mưa. Cô lại trở về là cô gái đanh đá thường ngày.
- Ngớt mưa rồi. Tớ về đây.
- Sao lúc nãy không gọi người tới đón? Nhà cậu... đâu phải là nghèo... - Eriol nói làm Akizuki mắt tròn xoe. Tắt điện. =="
Cô thở ra một hơi tỏ vẻ thất vọng:
- Hazzz, nãy giờ nói chuyện mà cậu vẫn chưa hiểu sao? Tớ... tớ muốn ở với cậu chứ sao nữa.
Cô hét ầm lên, mặt tỏ như quả cà chua chín rồi chạy đi.
Màu vàng đó... lại xuất hiện ròi... Và khi Eriol nhìn lại, anh vẫn chỉ thấy màu đen trắng.

Một cảm giác loáng đi rất nhanh rồi vụt tắt. Một màu sắc hiện lên và lại bị mờ đi...

- Đừng kể với ai nhé! Tớ sẽ không chịu thua Tomoyo!
Akizuki từ xa hét lớn. Bóng cô khuất sau màn hơi mưa.

"Gì vậy..." Eriol cau mày...

END CHAP 4

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Akiko Inari
Aki-chan
Aki-chan


Lover : SYaOran KuN
Nơi sinh sống : Nihon Coutry+Light Land
Nữ
Pet :
Birthday : 09/05/2000
Đến từ Cung Bạch Thiên Thu
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Akiko Inari

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Sat Mar 16, 2013 10:22 pm

Bạn viết hay lắm><
Mình rất mong chap tiếp theo
Bây giờ mình mới có thời gian đoc, đọc mấy chap liền thấy hay quá><
Cậu nhanh ra chap miws nhá, mình ko đợi đc đâu à><


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Sun Mar 24, 2013 10:13 pm

CHAP 5: Phải chăng tôi đã quá lạnh lùng?

Sau cơn mưa tầm tã, con đường đã ướt nhèm. Những vũng nước như những mảnh gương vỡ rải rác khắp nơi. In hình bóng của bất cứ cái gì rơi vào "mặt" chúng. Không khí trong lành, ẩm ướt, mát mẻ của buổi sáng sớm như thế này thật dễ chịu.

Toát...

Tiếng một cái gì đó tạt vào vũng nước. Đó là Tomoyo. Cô xuất hiện với bộ đồng phục như thường lệ, chân đi đôi ủng màu vàng đang liến thoắng tạt vào vũng nước với vẻ thích thú. Trên tay cô không cầm camera, vì cô nghĩ, cảnh buổi sáng hôm nay cũng chẳng có gì đặc biệt để quay.

Nước bắn tung tóe lên đôi ủng, thấy đã chán, cô thay đôi giày thể thao và vui vẻ tới trường. Chợt, một giọng nói kiêu căng vang lên đằng sau lưng:
- Buổi sáng đẹp của tôi đã bị cô làm hỏng hết cả~
Chẳng cần nhìn cũng biết đó là ai. Cái điệu bộ coi thường người khác ấy là Ạkizuki chứ còn ai vào đây. Tomoy quay lại và cười thật tươi. Cô cất tiếng "Chào buổi sáng". Akizuki quay phắt đi.
- Đằng nào cũng thế. Đến trường cùng tôi luôn nhé!
Tomoyo kéo tay Akizuki đi, còn cô nàng thì nhăn nhó mặt mày tỏ vẻ không thích. "Ngây thơ thật..." - Aki nghĩ.
- Sao hôm nay dậy sớm? - Akizuki hỏi.
- Cô cũng thế đó... Thói quen thôi, đến trường giờ này mới thấy thú vị đó. Còn cô?
- À... để thoát khỏi mấy mới rắc rối!
Tomoyo thông minh nhưng cũng không thể biết "mớ rắc rối" đó là gì. Phải rồi, Akizuki nổi tiếng lắm chứ, có một vài người gàn dở đang theo đuổi cô. Tệ hơn, có anh mọt sách cứ đòi gặp và cùng cô đi học, nên phải dậy sớm để trốn. Còn phải đi bộ nữa chứ.

Đi mãi cũng đến nơi.

2 cô gái dừng lại khi thấy Eriol đang đứng dựa lưng vào cổng, tay đút túi quần, 1 chân co lên, đầu ngẩng lên trời, mắt nhìn vào hư vô. Anh đang suy nghĩ gì vậy?
Cả 2 chẳng khỏi rung động bởi vẻ đẹp quyến rũ của anh, đặc biệt là Akizuki. Tomoyo thì hí hửng lấy máy ra quay. Cho đến khi anh nhìn thấy và dừng dòng suy nghĩ, anh nhìn vào ống kính, cau mày.
2 người đến gần. Tomoyo cất tiếng:
- Chào buổi sáng. Hôm nay anh cũng đến sớm nhỉ!
Eriol nhìn vào đôi mắt, mái tóc xoăn mềm, làn da hồng của cô khoảng 10 giây, rồi liếc sang Akizuki làm cô ngượng ngùng quay đi. "Sao lại đi cùng nhau..." Đó là ý anh muốn hỏi. Tomoyo nói đại:
- Gặp tình cờ trên đường thôi mà!
Mái tóc tím...

Vụt...

Chờ đã... Gì vậy....

Là màu vàng loáng qua rất nhanh đó, Eriol mở to đôi mắt. Nó đâu rồi... Anh nhìn vào Akizuki... Và kìa..
- Vàng... - Anh lẩm bẩm.
Akizuki đỏ tía tai khi anh cứ nhìn chằm chằm vào cô. Nói đúng hơn là mái tóc của cô.
Eriol nhìn kỹ thật lâu, phải rồi. Thứ màu sắc rực rỡ giống ánh mặt trời kia chính là mái tóc của Akizuki. Tình cảm chân thành của cô đã truyền vào trái tim anh, lên đôi mắt anh. Dù mới chỉ qua một buổi chiều mưa hôm qua...
Tomoyo nghe thấy từ "vàng"... Cô khẽ hỏi:
- Anh... có thể nhìn thấy sao?
Và cô biết đó là sự thật khi không thấy anh trả lời hay gật đầu.
- Tôi đi trước...
Eriol nhắm mắt lại và bỏ đi... Anh không thể tin là anh có thể nhìn thấy... Anh đang bối rối... Nhưng tất nhiên, so với Tomoyo, đó mới chỉ là một phần thôi. Đúng vậy... Một phần thôi...

Akizuki chẳng hiểu gì cho tới khi Tomoyo kể hết ra. Cô nghĩ rằng: Người có thể khiến Eriol nhận biết được màu sắc đáng được biết chuyện này. Ngay cả khi anh có không thích đi nữa.
- Tại sao tôi lại không nhận ra? Tôi phải biết khi thấy cậu ấy không đeo kính chứ? Tôi ngốc thật... Để một lính mới như cô nhận biết được điều đó... - Akizuk tự dằn vặt, cô nhìn Tomoyo với vẻ khó chịu, tức giận, ghen tị.
Nhưng rồi cô bạn lại đứng lên, kiêu ngạo tuyên bố rằng:
- Tôi sẽ khiến cậu ấy thấy rõ từng màu sắc trên người tôi. Tôi nhất định sẽ thắng!!
Cô quay đầu bỏ vào lớp. Còn lại một mình Tomoyo... Cô nhìn theo Akizuki mỉm cười...
"Cô có trái tim chân thành lắm đấy..." Khẽ nghĩ một mình, cô nắm chặt chiếc camera quay lén Aki trước khi cô nàng ấy đi hẳn.

Soạt... Tiếng bước chân của một người đang dẫm vào cỏ.

- Eriol?
- Cô làm gì ở đây? - Eriol nhẹ nhàng hỏi. Anh rất thích nhìn Tomoyo mỗi khi gặp cô. Anh thích màu tím đó. Nhưng anh chẳng nói ra. Không bao giờ.
- Ừm... còn sớm mới vào lớp mà. Tôi ngồi chơi thôi!
Eriol đến bên và ngồi cạnh Tomoyo. Tomoyo rất ngạc nhiên khi thấy anh chủ động như vậy. Cô nghĩ anh sẽ quan tâm tới Akizuki nhiều hơn khi thấy được mái tóc của cô ấy. Nhưng cô lầm rồi....
Im lặng... im lặng... cả 2 chẳng biết nói gì. Eriol có vẻ đã lấy lại bình tĩnh. Tomoyo cười dịu dàng, cô cất tiếng:
- Eriol chưa bao giờ gọi tên tôi từ khi tôi đến đây... Đã được hơn 3 tuần rồi đó...
- Hm...
Eriol quay ra. Ừ nhỉ. Anh chưa từng gọi tên cô. Mặc dù cái tên đó vẫn luôn luẩn quẩn trong đầu anh. Anh không gọi tên ai lâu lắm rồi... Anh có nên...? Từ khi Tomoyo xuất hiện, cô đã làm rất nhiều cho anh. Anh có nên đền ơn cô bằng cách gọi tên cô không?
Anh dần mở miệng. Định nói, nhưng... anh không làm được. Và anh lại ngồi im. Anh thấy thất vọng về bản thân mình. Sao anh lại nhút nhát như vậy?
- Eriol à, nhìn tôi đi!
Anh quay ra, và nhận được nụ cười dễ thương của Tomoyo. Nụ cười luôn làm anh cảm thấy ấm áp. Ngoài "Cô ta", anh chưa từng thấy ai có nụ cười này.
- Dễ chịu hơn chưa? Đừng ngại ngần khi nhìn vào tôi nhé... Anh... có thấy gì trên người tôi không?
Eriol chợt nhớ ra. Anh chưa từng nói với Tomoyo rằng anh đã nhìn thấy gần như mọi thứ trên người cô... Anh lại thấy mình quá lạnh lùng với cô. Sau tất cả những gì cô làm cho anh.
Tomoyo vẫn cười dịu dàng, cô đang kiên nhẫn đợi anh lên tiếng. À đúng rồi, anh cũng chưa từng cười với cô. Cô buồn nhưng đôi mỗi vẫn cố cười, cô đã giúp anh được cái gì cơ chứ?
- Tomoyo.
Cô giật mình. Giọng nói ấm áp đó đang gọi tên cô. Eriol đã gọi tên cô. Cô nhìn anh như thể muốn nói "Hãy gọi tên tôi lần nữa..."
- Tomoyo!
Tomoyo không thể vui hơn. Cô ôm chầm anh không chút ngại ngùng. Anh cũng không cau mày. Giọng nói vui mừng của cô vang lên bên tai anh, thật gần:
- Vui quá đi. Cuối cùng thì anh cũng chịu gọi tên tôi rồi! Tôi đã đợi khoảnh khắc này mãi...
- Ngốc. Sao lại khóc?
Tomoyo quờ quờ lên mắt, đúng là có ước ướt. Cô vui đến thế sao. Tomoyo buông Eriol ra, trên môi vẫn nở nụ cười tươi thắm. Tiếng gọi tên cô của anh như càng thúc đẩy lòng quyết tâm sẽ giúp anh tìm lại đôi mắt ngày xưa.

Và nếu như trái tim cô rung động.... Cô sẽ thay thế người con gái từng phản bội anh... Nếu...

Cô nghĩ vậy đấy.

- À.. Còn Akizuki... - Tomoyo hơi e ngại.
- Tôi sẽ chờ kết quả...
Eriol lặng lẽ nói. Và anh lại ngước lên trời.

Đúng lúc đó, tiếng chuông báo hiệu vào lớp. Tomoyo vui vẻ cầm chiếc camera đã ghi lại giọng nói của anh khi gọi tên cô.... Giây phúc hạnh phúc nhất từ khi cô bước vào trường...

- Anh vẫn mang chiếc kính bên mình chứ?
- Nhiều chuyện quá!

END CHAP 5






Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Ốc Xào Me
Fan cổ thụ
Fan cổ thụ


Lover : Không
Nơi sinh sống : Nihon Country + Dark Land
Pet :
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Ốc Xào Me

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Sun Mar 24, 2013 11:35 pm

Waaaaaaaaaaaaaaaaaaaa~
Em thích câu chiện này love
Viết nhanh lên nhé chị
em đợi đay

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Tue Mar 26, 2013 9:10 pm

CHAP 6: Sắc màu hiện rõ

- Eriol!
Akizuki dừng lại trước "Colorful" - Một nơi dành cho học sinh, sinh viên đến uống nước thư giãn sau giờ học. Quán nhìn rất đồ sộ, được trang trí theo phong cách rất teen. Hợp cho giới trẻ.
Nhìn qua kính, Akizuki ngạc nhiên khi tình cờ thấy Eriol đang mặc trang phục bồi bàn, với tạp dề, nơ đỏ rất lịch sự. Và trong đầu cô nàng chỉ luẩn quẩn một ý nghĩ "Cậu ấy thật đẹp trai..."
Eriol cau mày. Anh hơi khó chịu về việc có người phát hiện ra chỗ làm của mình. Nhưng rồi... anh liếc qua mái tóc màu vàng rực rỡ của Akizuki.
Cô nàng nhanh nhảu bước vào, hỏi han này nọ khiến Eriol thấy rất phiền phức. Y như Tomoyo.
- Cậu làm thêm ở đây à? Bao lâu rồi? Sao không nói cho mọi người? BLa... bla...
- Suỵt!
Đưa ngón trỏ lên miệng, anh ra hiệu "hãy nói nhỏ". Và anh kéo ghế ra, vờ Akizuki như một vị khách. Cô nàng sướng rung cả người, rồi ngồi đềnh huềnh vào cái ghế với sự phục vụ tận tình của Eriol. Anh đưa menu cho cô. Và cô thấy một tờ giấy nhỏ.
"Hãy giữ bí mật"
Eriol đứng chờ cô. Cô gật đầu, và sau đó thì anh bỏ vào trong.
- Ế... Mình còn chưa kịp gọi đồ uống nữa mà... - Cô hỏi với trong bộ mặt o.o

Akizuki không biết rằng, Eriol vẫn luôn liếc nhìn cô. Nhìn vào màu vàng quyến rũ ấy... Cô chỉ biết nghĩ rằng: Phải giấu chuyện này với Tomoyo. Và cô sẽ đến đây thường ngày... cứ như vậy, sớm muộn cô cũng sẽ vượt Tomoyo thôi.


Akizuki ngồi lì ở quán cho tới khi Eriol kết thúc ca làm. Khi ra, anh ngạc nhiên khi thấy Aki vẫn còn ngồi ở đó. Cô cười:
- Tớ chưa biết nhà cậu mà~
- Gì chứ?
- Tớ muốn về chung để biết vị trí nhà cậu. Ok?
Eriol im lặng. Anh không biết nên từ chối hay đồng ý, nhưng vì... Akizuki đã làm anh nhìn thấy được màu của mái tóc, nên... anh lặng lẽ gật đầu.

Cả quãng đường, 2 người chẳng nói câu nào với nhau. Họ luôn như thế... Luôn e thẹn. Và cũng chẳng có gì để nói. Một phần cũng vì Akizuki không chủ động bằng Tomoyo. Vì cô quá yêu anh, nên luôn ngại ngùng mỗi khi cất tiếng.
Eriol chợt dừng chân, anh lạnh nhạt:
- Nhà tớ ở đây.. Thỏa mãn rồi chứ. Tớ không mời cậu vào nhà đâu... Muộn rồi... Về đi..
- A~ Nhưng... - Akizuki cảm thấy thật hụt hẫng. Anh thật lạnh lùng. Điều đó là cô thấy đau nhói.
Eriol vẫn dừng lại để nghe cô nói tiếp, nhưng cô lại không thể nói, cô chỉ cười, phảng phất một nỗi buồn:
- Được rồi... Hẹn gặp ở trường. Cậu ngủ ngon nhé!
Cô chạy vụt đi... Anh vẫn nhìn mái tóc ấy cho tới khi bóng cô khuất hẳn. Y như buổi chiều mưa hôm đó... anh cũng nhìn Akizuki cho tới lúc cô chạy xa và biến mất.

Dù gì... Khoảng cách giữa họ còn quá xa... Và anh cũng cảm thấy thế...

***************************

Hôm nay... một ngày Chủ Nhật. Buổi sáng sớm trong lành... mặt trời ló rạng...

"Hm?"
Eriol đang đứng ở hành lang của tầng 1. Mới sáng sớm thôi mà anh đã hoa mắt rồi. Chẳng phải đằng kia là Tomoyo đang tươi roi rói đứng trước cổng nhà anh hay sao? Vẫn như thường lệ, cô đang cầm chiếc camera.
- Eriol!! Chào buổi sáng!!
Tomoyo cười thật tươi, vẫy vẫy tay về phía anh và gọi thật to. Còn anh thì đang đờ đẫn nhìn cô. ==" Cô oang oang:
- Nè~ Tôi đã cất công đến đây từ sáng sớm như vậy mà anh nỡ để tôi ở ngoài sao? Mau ra mở cổng đi chứ. Đồ ngốc!
Eriol muốn phì cười vì cái mặt phồng của Tomoyo. Trông đến là ngộ. Nhưng mà... anh không thể cười. Từ khi nào mà anh đã đánh mất luôn cả nụ cười của mình vậy? Từ khi nào?

Mời Tomoyo vào nhà lần thứ 2, anh thấy dễ chịu. Phải. Cô luôn là người khiến anh cảm thấy thoải mái nhất khi ở bên. Cô là người đang hàn gắn lại vết thương của anh. Cô có một tấm lòng nhân hậu, một tình thương trong sáng.
Anh đã quên không để ý rằng... Anh đã có thể nhìn thấy toàn bộ màu sắc trên người cô rồi... Vì anh quá mải mê với những nụ cười. Bộ đồng phục, đôi giày đen bóng, anh đều đã nhìn thấy. Nhưng vì Tomoyo lại choàng bên ngoài chiếc áo khoác màu xám, nên anh cứ ngỡ mình chưa nhìn thấy gì...

Ngồi vào bàn ăn, cô tươi cười bày những món ăn mang từ nhà đến, nói rằng:
- Tôi tự làm đó. Không biết có vừa ý anh không! Ăn thử một bữa sáng khác lạ xem sao. Eriol.
Eriol không nói gì. Cô làm những việc này là vì anh sao?

Anh thấy hạnh phúc... Nhưng đáng tiếc thật...

"Sao mình không cười được? Mình muốn cười.. khi gặp cô ấy..." Eriol ôm đầu. Tomoyo lo lắng chạy lại:
- Có sao không? Ốm à?
- Không...
- Ầy...
Tomoyo than một tiếng. Cô vén tóc mái lên và... trán cô và trán anh... sát sít nhau. Eriol có hơi e ngại một chút. Lần đầu tiên anh được nhìn gương mặt cô gần đến thế. Thật xinh đẹp... Thật hiền dịu... với đôi mắt to màu tím biếc, đôi môi màu hồng dễ thương... Lông mi cong vút màu đen... Làn da trắng mịn... Anh đều nhìn thấy hết.
- Đúng là không sốt!
Tomoyo rời khỏi anh. Và cô lại cười và giục anh ăn sáng. Vừa rót sữa vào cốc cho anh, cô vừa hớn hở:
- Tôi sẽ giúp anh thư giãn nguyên ngày hôm nay!
- Hả? Tôi không cần... - Eriol quay đi.
- Mặc kệ. Tôi đã quyết định rồi.
Tomoyo vẫn cười, vẫn oang oang làm Eriol khó chịu. Mãi anh mới ăn một miếng đồ ăn, và... anh rất thích. Nhưng thay vì khen ngon, anh lại tuôn ra một câu thẳng thừng:
- Dở tệ!
- Oh~ Anh không thấy ngon à? Không sao. Lần sau sẽ được.
Tomoyo thật ngây thơ. Cô thậm chí còn không biết là anh đang nói dối. Eriol thấy may mắn khi cô là Tomoyo. Cô chẳng buồn, chẳng lo lắng vì những lý do vẩn vơ. Mạnh mẽ và luôn quan tâm anh.

Cô là người mà anh yêu quý.

Sau bữa sáng, Tomoyo cứ bắt Eriol phải lên lầu thay quần áo. Dường như cô có một kế hoạch vui chơi cho anh. Eriol lại tỏ thấy thật phiền hà. Thay xong xuôi, anh xuống tầng... và... anh nghe được tiếng hát của Tomoyo.
Nhẹ nhàng đi xuống bếp, anh ngó vào... Anh thấy bộ đồng phục trên người cô... Dễ thương thật.

"Cô ấy... thật rực rỡ..."
Và lúc này, khi Tomoyo cởi chiếc áo khoác màu xám ra để rửa bát, anh mới nhận ra, mình đã nhìn thấy cô rồi.

Tomoyo vừa rứa bát, cô vừa chơi đùa với những bong bóng xà phòng như một cô nhóc lên 3. Tiếng hát của cô trong trẻo say đắm lòng người tựa như giọng hót của chú chim sơn ca nơi cửa sổ.
Đứng dựa lưng vào tường, anh khoanh tay và ngắm nhìn cô.

Mà chẳng biết... Môi anh... đã nở nụ cười tự lúc nào... Nụ cười ấy thoáng qua, nhẹ nhàng, ấm áp như làn gió xuân...

Không ai biết... Cả anh, cả Tomoyo...

END CHAP 6










Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Sun Apr 07, 2013 3:33 pm

CHAP 7: Ngày Chủ Nhật đáng nhớ

Đứng dựa lưng vào tường, anh khoanh tay và ngắm nhìn cô.

Mà chẳng biết... Môi anh... đã nở nụ cười tự lúc nào... Nụ cười ấy thoáng qua, nhẹ nhàng, ấm áp như làn gió xuân...

Không ai biết... Cả anh, cả Tomoyo...

Không.

Tomoyo biết. Cô liếc đôi mắt màu tím biếc về phía Tomoyo và bắt gặp nụ cười của anh. Cô gần như làm rơi mất cái đĩa vì quá ngỡ ngàng. Anh đang nhìn cô và đang cười. Điều này là sự thật sao? Cô đã làm anh cười ư?
- Eriol...
- H... hm?
Eriol tỉnh lại, nụ cười của anh biến mất. Anh không hề biết mình vừa mới cười, nên khi bị Tomoyo phát hiện là anh đang đứng ngắm cô, anh cũng chẳng có phản ứng gì cả. Anh cứ chăm chăm vào màu sắc trên người cô.
Tomoyo mỉm cười dịu dàng. Cô đang rất hạnh phúc. Thoáng chợt, như một phản xạ không điều kiện, Eriol lục trong túi áo chiếc kính mắt và đeo vào. Từng đường nét trên gương mặt Tomoyo, nụ cười tựa ánh nắng... Anh nhìn rõ hơn tất cả. Tomoyo ngạc nhiên lắm:
- Anh đeo kính làm gì vậy? Hiếm đó nhé... Trong trường hợp này thì...
Tomoyo cười bí hiểm, cô nhanh nhẹn lôi chiếc camera ra quay cảnh trước mặt. Rồi lại sung sướng rên lên.
- Ok. Vì anh đã chịu đeo kính. Nên tôi sẽ thưởng cho anh tấm vé đi chơi ở công viên!
- Rắc rối quá. Không muốn đi!
Mặc cho Eriol ra sức phản đối, Tomoyo vẫn kéo anh ra khỏi nhà bằng được. Và họ thấy Akizuki đang đứng ngoài cổng.
- Cái gì thế này? - Aki bỡ ngỡ khi nhìn "cảnh thân mật tay trong tay" giữa 2 người. Cô đâm ra bực tức - Ê lính mới. Mau bỏ tay ra khỏi người Eriol!!
- Chào Akizuki. Tới rồi thì đi công viên cùng luôn nhé!
- Ơ.. này này..
Tomoyo kéo Eriol chạy vụt qua Akizuki. Đi được khoảng 4 bước, Eriol dùng mọi sức để dừng lại, anh quay ra Aki. Cô nàng thì đang sung sướng, và niềm sung sướng đó nhanh chóng tan biến khi cô nhận được câu nói:
- Làm ơn khóa cửa nhà giùm tớ.
Cô hậm hực khóa cửa rồi đuổi theo Eriol và đưa cho anh chiếc chìa khóa. Màu vàng trên mái tóc đã rõ hơn vì anh đang đeo kính. Anh nhìn rồi quay đi...

***Công viên***

3 người ngồi lên chiếc tàu lượn siêu tốc. Tomoyo biết Aki thích Eriol, nên cô nhường chỗ cho Aki được ngồi cạnh anh. Aki có vẻ hơi hơi "cảm động".
Chiếc tàu dần chuyển bánh... Và... VÙ VÙ..
- Á Á Á!!!!!!
Vấn đề là, Aki không thích những trò chơi mạo hiểm. Cô nàng chỉ miễn cưỡng lên tàu vì sợ Tomoyo sẽ lại thân thiết hơn với Eriol hơn cô. Cô sợ hãi hét to hơn bất cứ ai đang hét. Và... tay cô bỗng nhiên siết chặt tay Eriol trong vô thức. Eriol nhận ra, anh ngồi im không nhúc nhích. Anh đang khó chịu à...? Hay...?
Những đoạn đường lộn vòng đã qua, lúc này Akizuki mới nhận ra là mình đang nắm tay Eriol. Cô đỏ mặt đến nỗi không dám hét nữa. Nhưng cũng không muốn bỏ tay ra. Và cô... lại nắm chặt tay anh hơn.

Lượt tàu kết thúc. Tàu tở về nơi xuất phát. Eriol lạnh lùng lên tiếng:
- Bỏ tay tớ ra đi...
Akizuki tiếc nuối buông tay. Tomoyo cười thật tươi:
- Vui chứ hả? Eriol thấy sao?
- Chán òm.

Bốp...

Tomoyo cho anh ăn một quả đấm. Anh bực tức im thin thít. Nhưng nhìn lại Tomoyo với màu sắc rõ rệt, anh lại thôi...
- Ừ... cũng sảng khoái... - Anh ngại ngùng nói lí nhí.Thật ra Eriol chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của Tomoyo qua cặp mắt kính thêm một lần nữa. Cô cười thật tươi khi nghe anh nói vậy. Akizuki thì đang tức tối, cô cảm thấy rất ghen tị. Vì sao Tomoyo luôn chiến thắng?
- Tớ sẽ đi mua kem. 2 người ở đây đợi nhé!
- Ơ... này này...
Eriol gọi với theo. Anh thấy ở lại với Akizuki thì cũng chẳng sao, nhưng anh chẳng có gì để nói với cô cả, và nếu anh ở lại, cô lại nói ra câu "Tớ thích cậu" một lần nữa thì anh biết phản ứng ra sao. Nên anh quay gót đuổi theo Tomoyo...

Nhưng....

Akizuki đã ôm chầm anh từ đằng sau.
- Còn lâu tớ mới cho cậu đuổi theo cô ấy...
Giọng nói của cô thật gần... Đằng sau lưng anh. Eriol cảm thấy hơi bối rối. Và một lần nữa, anh và Akizuki lại có những hành động rất gần gũi mà anh không muốn nó xảy ra.
- Tại sao? - Anh hỏi lặng lẽ.
- Vì tớ yêu cậu. Cậu biết rõ mà!
- Không phải tớ đã từ chối rồi sao?
Aki im bặt. Nhưng không phải vì cô không biết nói thế nào. Mà vì cô đang khóc. Nước mắt cô từng giọt rơi và áo Eriol. Cô đã yêu thầm Eriol mấy năm nay, chỉ biết đứng từ xa đứng nhìn anh hạnh phúc bên cô gái anh yêu, bây giờ khi cô đã có thể nói ra tình cảm của mình thì lại không được anh đáp lại. Đó là lý do cô khóc.
Eriol cũng đâu phải là con người có trái tim băng. Anh cũng không nỡ thấy một cô gái đang khóc vì mình. Anh buông tay cô ra và quay lưng lại.
- Tớ ở lại là được chứ gì?
Aki vẫn khóc. Cô gái này đúng là kiểu người yếu đuối trước tình yêu. Ngay cả khi Eriol đã chịu ở lại, cô vẫn khóc mà không dám ngẩng mặt lên.
- Đừng có khóc nữa mà! - Eriol năn nỉ. Anh thấy rất là khó chịu. Nhưng mỗi lần như thế, mái tóc lại làm anh dịu đi. Akizuki chợt nhận ra rằng, Eriol vừa mới rất dịu dàng với mình. Cô lau nước mắt và nhìn anh:
- Ừ. Chỉ cần cậu ở lại...
Akizuki đứng đối diện. Anh chợt nhìn thấy màu đen bóng trong đôi mắt. Đó là màu mắt của cô....? Hay đó vẫn chỉ là màu đen không có sức sống như thường lệ?
Anh đã nhận ra điều đó khi thấy một giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mi của Aki.

Màu đen đó là đôi mắt của cô.

"Lại nhìn thấy rồi..." Anh nghĩ và hơi thất vọng. Thật ra trước đó, anh chỉ muốn Tomoyo là người duy nhất anh có thể nhìn thấy. Nhưng giờ đến Aki cũng tác động tới anh, anh biết phải làm gì chứ. Anh không thể vẫn cứ lạnh lùng với cô, vì... cô đặc biệt. Nên anh mới có thể nhìn thấy.
Eriol vẫn quyết định giữ bí mật về chuyện anh có thể thấy thêm một màu sắc nữa...
Tomoyo đã trở lại với 2 cây kem dâu nhìn rất ngon lành.
- 2 người đã nói gì trong lúc tôi đi thế? - Tomoyo vui vẻ hỏi khi thấy vẻ mặt đỏ đỏ của Aki.
- Chúng tôi ấy hả? Hố hố... chuyện bí mật... - Cô bạn cố tình chế giễu, vừa cười vừa mút cây kem. Còn Eriol thì cứ ngồi im không nói gì. Anh thất vô cùng khó chịu.
Lúc này, Tomoyo và Aki mới nhận thấy rằng: mọi cô gái đi qua họ đều đưa ánh mắt ngưỡng mộ vào Eriol. Vì vậy nên anh mới cảm thấy bực bội. Aki cũng bực bội không kém. Và cô gái nào lướt qua anh, cô nàng lại lườm họ một cái.
Khác với Akizuki, để giúp Eriol, cô khoác tay anh một cách tự nhiên để coi như mình là bạn gái Eriol. Eriol hơi ngại ngùng... và cũng thoáng đỏ mặt... Điều đó rất khó nhận biết.
- Cái cô này... làm gì thế? - Akizuki lườm Tomoyo.
- Đang giúp Eriol mà.
- Đồ khỉ quỷ quyệt... - Akizuki đành tạm chịu đựng và bước theo với một tâm trạng "không tốt cho lắm". ==
Tomoyo kéo anh đi chỗ này lại chỗ khác, đưa máy quay lên ghi hình mọi thứ. Cô đáng yêu, nghịch ngợm như một cô nhóc. Eriol một lần nữa... anh nở nụ cười và nhìn Tomoyo bằng đôi mắt ấm áp.

Và Akizuki đã nhìn thấy. Cô cảm thấy đau nhói... Khi mỗi ngày tăng lên, tình cảm Eriol dành cho Tomoyo cũng tăng theo.

Nhưng Eriol và Akizuki sao mà hiểu được bên trong gương mặt vui vẻ ấy lại đang muốn khóc?

Trời lúc này đã tối. Đường phố tràn ngập ánh đèn lung linh như thành mộng mơ. Nhưng tất nhiên là Eriol vẫn chẳng thể cảm nhận được điều đó. Thứ duy nhất nổi bật lúc này chỉ có Akizuki và Tomoyo mà thôi.
Đường phố bắt đầu đông dần những người đi bộ. Từng đám đông lại tập trung ở một nơi khác nhau. Và những đám đông đó vẫn luôn luôn có màu xám...

Đột nhiên...

Một màu sắc hiện rõ thoáng ra rất nhanh... Eriol giật mình khi anh cảm thấy một luồng hơi quen thuộc và thứ màu sắc rực rỡ thoáng qua ấy...

Anh biết là anh nhìn thấy. Anh đã nhìn thấy "cô ta". Người con gái phản bội anh mà anh vẫn còn tình cảm. Nhưng màu sắc đó đã lẩn vào và biến mất trong đám đông. Anh cố gắng định thần lại.
- Sao thế Eriol? - Tomoyo lo lắng hỏi khi thấy bộ dạng bất thần của anh.
- Không sao.
- Anh nói dối!
- Đã bảo không sao cơ mà!!! Trật tự giùm đi!!!
Eriol nổi giận. Y như lần cô mới vào trường. Lần nổi giận thứ 3 của anh. Tomoyo thấy hụt hẫng. Cô im bặt và buông tay anh ra. Khi Eriol lấy lại bình tĩnh, anh biết mình đã làm cô buồn, nhưng lại không đủ can đảm để nói lên câu "Tôi xin lỗi..."
Akizuki... đáng như như bình thường, cô nàng sẽ rất vui khi thấy quan hệ của Tomoyo và Eriol có khúc mắc. Nhưng lần này, khi thấy Tomoyo đang thất vọng, cô cũng thấy buồn theo.
Aki rẽ về nhà trước. Vì nhà cô khác hướng với 2 người họ.
Suốt quãng đường, Tomoyo chẳng nói gì. Chỉ lặng lẽ bước đi làm Eriol thấy rất áy náy và cũng không thoải mái chút nào. Đã đến cổng nhà... Khi Eriol định buông lên lời xin lỗi, Tomoyo lại nói trước... vừa nói cô vừa cúi gằm xuống...
- Tôi chẳng là gì trong mắt anh đúng không?
- S... sao...
- Cho dù anh đã gọi tên tôi. Và... dù tôi cũng đã thấy nụ cười của anh... Nhưng tại sao, anh vẫn không thể nhìn thấy bất cứ màu sắc gì trên người tôi?
Tomoyo bắt đầu khóc. Phải, Eriol đã từng suy nghĩ về điều này. Anh chưa từng nói cho Tomoyo về việc anh đã có thể nhìn thấy cô một cách rõ rệt. Chưa bao giờ!
- Tôi đã cố gắng rất nhiều. Và anh vẫn luôn nổi giận với tôi, luôn cảm thấy tôi phiền phức. Akizuki đã làm cho anh thấy được mái tóc. Còn tôi... tôi vô dụng lắm đúng không?
Tomoyo khóc nhiều hơn. Trong thâm tâm Eriol đã hoàn toàn quên đi cái hình bóng thoắt ẩn thoắt hiện của người con gái ấy. Anh đau đớn...

Đau đớn là sao?

Tomoyo vẫn khóc. Cô nói tiếp trong nước mắt:
- Hãy nói cho tôi biết. Anh nghĩ gì về tôi. Nếu anh ghét tôi, thì tôi sẽ biến ra khỏi cuộc sống của anh ngay lập tức. Bởi vì, như tôi nói lúc đầu mới vào trường, mục tiêu của tôi là làm anh cười. Giờ anh đã cười được rồi, tôi đi cũng không sao... phải không?
Tomoyo quay đi... Không hiểu sao nhìn cái bóng dáng bé nhỏ của cô, eriol lại thấy như cô đang rời xa mình. Và anh sắp mất một thứ gì đó rất quan trọng.
- Đừng đi!!!
Tomoyo dừng chân.
- Cô quả là ngốc nghếch. Cô có biết... tôi cười là vì cô. Nếu bây giờ cô đi mất, làm sao tôi cười được nữa?
- Hãy đến với Akizuki. Cô ấy đặc biệt lắm đấy. Anh biết không... tôi đã từng nghĩ, nếu như... tôi yêu anh, và tôi có thể làm anh cười, thì... tôi sẽ đến với anh. Cho đến giờ phút này thì... anh đã cười rồi, nhưng mà... con tim tôi lại không hướng về anh. Nên tôi ra đi, tôi cũng cảm thấy vui. Bởi vì, anh vẫn không nhìn thấy gì trên người tôi cả.
Eriol thấy đau nhói, lời nói của Tomoyo như những nhát dao đâm thủng trái tim anh.
- Cô... muốn rời xa tôi sao?
- ...
- Vậy thì để tôi nói cho cô biết!! Mái tóc cô và đôi mắt cô màu tím. Cô đang mặc trên người bộ đồng phục với cà vạt xanh. Bên ngoài khoác chiếc áo màu xám!!
Tomoyo mở to đôi mắt. Những chi tiết anh miêu tả hoàn toàn chính xác. Lẽ nào...
- Thấy không? Tôi đã có thể nhìn thấy cô... từ lúc cô mới vào trường, tôi đã nhìn thấy cô rồi. Cho nên... đừng có mà đi như thế...
Tomoyo bỗng thấy vui lên hẳn. Eriol đã thật sự muốn cô ở bên. Vậy thì tội gì cô phải rời bỏ anh?

Cô đến gần anh... nở một nụ cười...
- Đừng lo. Tôi vẫn ở đây... và sẽ không đi đâu cả...

Thấp thoáng từ đằng xa sau một góc tối... Có một người đã thấy tất cả... với những màu sắc trên người cô ta...
"Eriol..."
Ý nghĩ thoáng qua trong nét mặt buồn. Và cô ta bỏ đi lặng lẽ như chưa từng xuất hiện...

END CHAP 7


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Ốc Xào Me
Fan cổ thụ
Fan cổ thụ


Lover : Không
Nơi sinh sống : Nihon Country + Dark Land
Pet :
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Ốc Xào Me

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Wed May 01, 2013 12:24 pm

Chuyện của ss Hay lắm...
Nhưng sao chưa có chap mới vậy ?

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Sat May 04, 2013 7:54 pm

CHAP 8: Người con gái khi xưa...

Sau một ngày Chủ Nhật đặc biệt thì thứ 2 đã đến. Tomoyo vẫn như thường lệ, nhanh nhẹn bước ra khỏi nhà và chạy vội vã đến nhà Eriol.

"...Tôi đã có thể nhìn thấy cô... từ lúc cô mới vào trường, tôi đã nhìn thấy cô rồi. Cho nên... đừng có mà đi như thế.."

Những lời nói của Eriol tối qua đã in đậm trong tâm trí cô, cô không thể nào thôi nghĩ về nó, bởi nó quá quan trọng. Cô tự nhủ rằng không được phép quên. Eriol là người đầu tiên nói ra những lời như vậy với cô. Và cô sẽ cảm thấy rất buồn nếu quên đi mất.
Vui vẻ đặt chiếc camera lên mắt, Tomoyo lại ghi hình mọi thứ. Và... lại là Akizuki. Hình như vẻ mặt của Aki có đôi chút thay đổi. Nó... không còn cau có như bình thường.
- Chào buổi sáng Akizuki! - Tomoyo cười tươi và giơ tay lên chào.
- Ừ... chào buổi sáng.
- Cùng đến nhà Eriol luôn nhé. Chắc anh ta cũng ngủ dậy rồi đấy!
- H.. hả? - Aki đỏ mặt phản ứng lại.
- Không phải cô đang đến nhà Eriol sao? Vì nhà cô ở hướng kia mà...
"Chết tiệt... sao cô ta có thể thản nhiên cười nói về điều này cơ chứ..." Akizuki ngại ngùng, nghĩ thầm khi nhìn thấy cái dáng vẻ hớn hở tươi tắn của Tomoyo. Không thể phủ nhận điều đó, cô trả lời "kệ tôi" một câu nhanh gọn và đi trước. Tomoyo lon ton chạy theo sau.

Gần đến cổng nhà anh, họ thấy một cô gái với mái tóc đen dài thắt 2 bím rất xinh, nhưng trên gương mặt cô lại phảng phất một nỗi buồn man mác khó ai nhận thấy được.

Họ quyết định nấp sau tường và quan sát.

Cô gái cứ đứng trước cửa nhà Eriol, khi anh mở cửa nhà và chuẩn bị bước ra, cô lại lúng túng trốn sau cột cổng, rồi lại ngó ra ngắm nhìn anh với ánh mắt thân thương..
Tomoyo có thể không hiểu, nhưng Akizuki thì khác. Cô có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm, và cô đã nghĩ rằng:
"Có thể là một cô bạn gái cũ... Eriol rất được hâm mộ mà..."

Eriol đang tập thể dục trong sân, anh có một cảm giác gì đó lạ lẫm... Anh đưa mắt ra phía cổng và nhìn nhưng không có ai cả. Tuy nhiên, không để yên, anh liền chạy ra. Nhưng chỉ thấy Aki và Tomoyo đang đứng thờ thẫn từ phía xa.
- Này 2 người kia... Sáng sớm lại đến làm phiền là sao vậy?
- Chào Eriol!! - Tomoyo hô to và hí hửng quay lại cảnh anh đang mặc đồ ở nhà. Anh bực mình lườm và bỏ vào trong.
Tomoyo chạy theo, Aki thì vẫn còn thắc mắc về cô gái lại. Cô đã vội chạy đi mất khi thấy Eriol đang ra ngoài.

Đưa mắt nhìn Tomoyo, cô vẫn rực rỡ như thường lệ, Aki bước vào theo sau, mái tóc vàng óng dưới ánh nắng sớm, đôi mắt đen tuyền sắc sảo. Mỗi người đều có một nét riêng...

Anh... thấy cả 2 đều đặc biệt.

Sau khi thay đồ, anh cùng 2 cô bạn tới trường. Đến cổng trường, mọi ánh mắt của những học sinh lại đổ dồn về phía họ. Những lời xì xèo, bàn tán xôn xao khắp sân trường. Nào là "Chẳng lẽ Eriol bắt cá 2 tay?""Chuyện tình tay ba?" hay "Chắc họ ở chung nhà rồi làm chuyện bí mật"... Eriol thấy thật khó chịu. Và anh thấy những con người đang nói thầm kia thật chẳng ra sao, khi chỉ nhìn anh đi với 2 người con gái mà bắt đầu reo những tin vớ vẩn.

Họ thật xấu xí.

Aki và Tomoyo cũng thấy tức thay cho anh. Tomoyo thì lo lắng cho anh nên cùng anh vào lớp, còn Akizuki, cô phải đứng lại trước một nhóm đang bàn tán sôi nổi và mắng họ một trận thì mới thấy thoải mái rồi bỏ về lớp.
- Haha... Chắc nói trúng tim đen nên mới ra mà nói tụi này hả? - Một anh bạn nhìn theo Aki và cười ghẹo.
- Phải rồi. Sợ chúng ta loan tin này nọ thôi. Nhát như thỏ đế. - Cô bạn bên cạnh đồng tình.
- Eriol cũng đểu thật. Mặt mũi thế kia mà... - Những người khác a dua theo và nhao nhau nói.
Chợt nhiên, một cô gái lạ xuất hiện với một ánh mắt thù hằn. Cô cau mày vào, lộ rõ vẻ tức giận, bực bội, cô lên tiếng lạnh lùng:
- Còn nói xấu Eriol nữa xem?...
Không khí rơi vào trạng thái căng thẳng. Nhóm bạn giải tán vì ánh lườm của cô gái quá đáng sợ. Cô gái ấy... có 2 bím tóc đen dài xinh xắn...

Cô theo gót Eriol...

Hôm nay, học sinh không học tập, mà lại chỉ đến để lao động. Ai cũng cầm chổi, cầm quốc, người quét nhà, người lau cửa, cười làm vườn, khung cảnh nhộn nhịp hiếm thấy. Mọi người cùng nhau làm việc, mọi mệt mỏi cũng bị tiếng cười lấn át hết cả.
Tomoyo và Eriol được phân công dọn dẹp trên lớp, nhưng Akizuki lại phải cùng những người còn lại xuống sân. Cô ghen tị và một lần nữa cảm thấy mình thua cuộc.

Nhưng... Có gì đó khác, đáng lẽ ra, với tính cách bướng bỉnh, cô sẽ nằng nặc đòi ở lại, nhưng... cô lại nhắm mắt cho qua. Y như một cô gái... cao thượng.

- Bụi quá đi mất thôi...
Tomoyo từ nãy tới giờ cứ đứng hứng bụi phấn do Eriol phẩy ra, đầu tóc, đồng phục cô trắng xóa, cô bực tức quát to:
- Này đồ khùng!! Mắt mũi để đâu thế hả? Không thấy tôi đứng đằng sau anh sao?
Eriol giả bộ làm ngơ, quay ra, nói một câu cộc lốc:
- Thì ra chỗ khác mà làm! Nhiều chuyện.
- Cái gì hả? Ít ra thì anh cũng phải xin lỗi tôi một tiếng chứ. Ngốc!! - Cô tức sôi máu hét toáng lên.
Eriol lè lưỡi tinh nghịch. Tomoyo chợt khựng lại, trông anh thật dễ thương, theo thói quen, cô lấy máy quay và ghi hình lại. Cô quên hết tức giận chỉ trong vòng mấy giây tích tắc.
- Dễ thương quá. Trông anh y như trẻ con.
- Này này cô kia... Xóa đi ngay...
Sau một hồi đùa nghịch, họ quay lại làm việc, mỗi người một việc riêng, có lần thấy một mình Tomoyo xách xô nước, Eriol ngại ngùng xách cùng cô. Cô cảm thấy rất vui và càng muốn ở lại bên cạnh anh.

"Giá như con tim tôi đang hướng về anh...Vậy thì tốt rồi..."

Eriol kê xong bàn ghế, quay ra, anh đã thấy Tomoyo ngủ khò khò từ lúc nào. Cô ngồi dưới đất, lưng dựa vào tường ngủ ngon lành. Một tay còn cầm chiếc camera. Trông cô thật xinh đẹp...

Mái tóc tím mượt mà, xoăn dài..
Đôi mắt với hàng mi dài cong vút...
Đôi môi hồng xinh...

Y như một thiên thần.

Phút chốc, Eriol thoáng đỏ mặt, anh như bị vẻ đẹp tự nhiên của Tomoyo cuốn hút. Anh nhìn cô kkhoong chớp mắt. Cứ lẳng lặng ngắm nhìn gương mặt đang say ngủ của cô.

Ngồi xuống đối diện cô, chống tay vào cằm, và... khẽ nở một nụ cười.

Nụ cười mang nét hạnh phúc... Anh chọc chọc vào má cô...

- Akizuki. Có ai vào lớp mình kìa...
- Hả?
Aki đang quét sân bỗng nghe cô bạn bên cạnh chỉ tay về phía cửa lớp, cô thấy... cô gái lạ với mái tóc đen dài...
Aki giật mình, vứt chổi xuống sân và chạy lên lớp...
"Rốt cuộc thì cô là ai đây? Sao cứ theo dõi Eriol hoài vậy?"

Cô gái ngó vào... Và cô vô cùng bàng hoàng khi thấy cảnh tượng gần gũi của Eriol và Tomoyo. Trông họ thật tình cảm.
Eriol chợt nhận ra, một ai đó đang đứng ở cửa, mang màu sắc rõ ràng trên cơ thể.

Anh chậm rãi quay ra... Đôi mắt anh mở to, đôi môi hé mở...

- Meiling...
Cô gái nhìn anh với vẻ mặt buồn bã
"Bím tóc đen... đôi mắt màu đỏ đậm... Đúng là... cô ấy"
Eriol cứ nhìn cô gái không chớp mắt. Anh đứng lên từ từ và...Anh không thể tin vào sự thật này... Rằng người con gái anh yêu khi xưa... đã trở lại.
Meiling cất giọng buồn bã:
- Eriol... Quả thực là anh đã hết yêu em... Anh chuyển đối tượng sang cô ấy... hay là...?
- Hộc hộc... Này!!
Đúng lúc đó, Akizuki đuổi kịp tới nơi.

4 người chạm mặt nhau. 1 người con trai, 3 người con gái...

Mọi chuyện sẽ tốt đẹp hay tồi tệ hơn? Tình cảm của Eriol có lặp lại một lần nữa khi Meiling xuất hiện?

END CHAP 8








Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Mon May 13, 2013 6:21 pm

CHAP 9: Sự trở lại

4 người chạm mặt nhau. 1 người con trai, 3 người con gái...

Mọi chuyện sẽ tốt đẹp hay tồi tệ hơn? Tình cảm của Eriol có lặp lại một lần nữa khi Meiling xuất hiện?

Eriol không biết anh nên mừng hay vui, anh cứ đứng lẳng lặng nhìn vào Meiling không chớp bằng đôi mắt màu xám xịt. Meiling có thể nhận ra điều đó, cô cất tiếng khe khẽ:
- Sao đôi mắt anh... lại như vầy...?

Nghe câu hỏi này, Eriol cảm thấy cô thật vô tâm. Cô không hề nghĩ tới cảm giác của anh trong quá khứ khi cô bỏ rơi anh, ngay cả lúc này, cô vẫn hỏi anh một cách bình thản.

Rốt cuộc thì... cô là ai?

Eriol không thể nhận thấy được sự gần gũi nào từ Meiling. Khi anh đang chuẩn bị lên tiếng, Tomoyo chợt tỉnh, cô dụi dụi mắt, và im lặng nhìn cảnh tượng đang diễn ra.
- Chuyện gì xảy ra thế? - Cô hỏi.
Không ai buồn trả lời cô. Akizuki nở một nụ cười mang vẻ khinh thường, cô nhìn vào Meiling:
- Để tôi đoán nhé. Cô là... bạn gái cũ của Eriol?
- Tôi chẳng có lý do gì để mà trả lời cô. Nhưng vì cô nằm trong cuộc, nên tôi sẽ nói. Đúng đấy!

"Bạn gái cũ..?" Tomoyo nghĩ thầm. Chẳng lẽ đó là lý do làm con người anh thay đổi? Làm đôi mắt anh xám xịt? Làm trái tim anh tan vỡ...?

Có phải vậy không?

Trong đầu Tomoyo chằng chịt những câu hỏi rối bù. Cho dù Eriol chưa từng kể cho cô, nhưng theo linh cảm, cô đã có câu trả lời cho mình.

Meiling xông vào lớp và kéo tay Eriol đi trong sự ngạc nhiên của Tomoyo và Aki. Sao thế này? Sao anh lại không buông cô ta ra...? Anh muốn buông... Nhưng... anh lại không làm được... Anh vẫn cứ bước theo Meiling...

Meiling biết nếu xuất hiện giữa sân trường kiểu này, chắc chắn những lời bàn tán sẽ xì xèo khắp nơi, nên cô đưa anh ra vườn trường theo đường tắt - nơi ít người lui tới.

Akizuki định đuổi theo, nhưng Tomoyo đã ngăn cô lại, Tomoyo vẫn cười tươi như không có chuyện gì xảy ra:
- Tôi biết cô lo... Nhưng nghe lén là xấu lắm đấy. Nên hãy ở lại đây đi...

Cùng lúc đó, tại vườn trường, hai con người... 2 ánh mắt chạm nhau sau 4 năm chia xa... Eriol nhìn Meiling ... Anh vẫn có thể nhìn thấy cô như trước. Sao lại thế chứ? Chẳng lẽ cô vẫn còn quá đặc biệt đối với anh đến vậy?
Sao cô lại xuất hiện lúc này...? Lúc mà con tim anh đang dần dần chuyển hướng...

- Eriol... Em chỉ muốn nói là... Em muốn chúng ta làm lại từ đầu. - Meiling trở về là con người dịu dàng nhưng vẫn toát lên vẻ mạnh mẽ.
- Tại sao? - Anh lên tiếng - Cô đã có người khác rồi...
- Không. Em sai rồi. Năm đó, em thực sự đã sai. Sau một thời gian thì em mới biết rõ bản chất của con người đó. Bề ngoài có vẻ rất ngoan ngoãn với cặp kính, với tiền bạc cám dỗ, nhưng bên trong, hắn là một con quái vật. Em biết em chỉ yêu mình anh. Nên làm ơn...
Những lời thỉnh cầu buông ra, lọt vào tai anh nhanh chóng. Anh phải làm gì...? Anh... anh vẫn còn tìm cảm với Meiling.

- Xin lỗi... Duyên phận chúng ta hết rồi...

Anh còn 2 cô gái luôn luôn chờ anh từng ngày. Anh không muốn bỏ rơi hay làm họ thất vọng.

Meiling hoảng hốt với câu nói thản nhiên của anh, cô chạy đến gần anh, nắm 2 vai anh, đôi mắt ánh lên sự thất vọng:
- Em xin lỗi mà. Làm ơn... hãy cho em thêm một cơ hội.
- Cơ hội? Tại sao lúc bỏ rơi tôi... Cô không nghĩ đến điều này...? Để rồi giờ đây mới chạy tới mà cầu xin, cô không thấy bất công với tôi à..?
Eriol chuyển giọng, anh buông ra những lời lẽ tàn nhẫn.

Meiling khóc... Anh liếc cô... Trái tim hơi thắt lại...

- Vậy sao anh vẫn theo em ra đây...? - Cô cúi gằm xuống mà nói trong nước mắt.- Chẳng lẽ anh theo em chỉ để làm em thất vọng, làm em buồn bã thôi à...
- Tôi đi đây...

Eriol cố gắng lắm mới nhắm mắt vào mà quay đầu bước đi, nhưng anh chưa kịp đi bước nào, thì Meiling đã ôm anh một cách thắm thiết... Mặt cô gục vào lưng anh... Nước mắt chảy vào áo anh...

Y như lúc đó.. Khi mà Akizuki cũng làm vậy...

Eriol lắc đầu, anh bỏ tay cô ra và đi mất... bỏ mặc cô ở đằng sau gào tên mình trong tiếng khóc dài... theo cơn gió... tiếng hét của cô vẫn văng vẳng bên tai anh dù anh đã bỏ xa cô hàng trăm mét.

Thậm chí anh còn không thèm xin lỗi cô một tiếng.

"Eriol... Đừng nghĩ là em sẽ bỏ cuộc..."

Thay vào những giọt nước mắt mặn chát, đôi mắt màu đỏ ngọc lại ánh lên những tia lửa cháy nghi ngút thể hiện sự quyết tâm dành lại tình yêu.

Trở về lớp, thấy anh loạng choạng, Akizuki vội bật dậy:
- Cậu không sao chứ...? Eriol...
Anh nhìn vào đôi mắt đen tuyền, vào mái tóc vàng óng ả rực rỡ, vào đôi môi... đỏ hồng luôn mở của Aki. Phúc chốc, anh nhìn cô bằng đôi mắt ấm áp hiếm thấy và lắc đầu thay cho lời nói "không sao..."
Nhìn về phía Tomoyo, anh thấy cô đang lườm anh. Cô giận dỗi:
- Lại nữa... đây có phải là chuyện mà anh vẫn luôn giấu tôi? Tại sao những gì quan trọng anh đều giấu tôi thế? Cặp kính đó cũng là của cô gái ấy tặng anh phải không??
Tomoyo gần như quát lên. Cô thấy thực sự phẫn nộ với thái độ bàng quan của Eriol với cô. Anh luôn miệng nói "hãy ở bên tôi", vậy mà bao nhiêu chuyện cô muốn biết vẫn dai dẳng im bặt.

- Tomoyo... Cậu ấy vừa về đã la toáng lên là sao? - Aki chống tay vào hông nói.
- Eriol. Rốt cục thì tôi vẫn không thể hiểu nổi anh đang nghĩ gì nữa...

Tomoyo chạy vụt ra cửa lớp khiến Eriol vô cùng hoang mang.

"Đồ ngốc..." Tomoyo cứ cắm đầu cắm cổ chạy, cho đến khi...

Bụp...

Cô va vào ai đó và ngồi thụp xuống đất. Ngước lên nhìn, cô thấy cô gái với 2 bím tóc đen dài xinh đẹp...

Meiling.

"Đây là người anh ấy yêu sao..?" Tomoyo nghĩ trong tâm trí, vừa nghĩ vừa nhìn chằm chằm.
Meiling ngồi xuống và cười, mày lại cau vào:
- Nghe đây. Tôi sẽ dành lại Eriol. Chúng ta hãy cạnh tranh một cách đẹp mắt nhé. Tiện thể, nói luôn với cô bạn tóc vàng của cô nữa. Tôi là Meiling. Đừng bao giờ quên cái tên này!

Và cô bỏ đi... Tomoyo chậm rãi đứng dậy... Nhìn theo bóng dáng cô gái dần khuất đi phía xa..

"Cạnh tranh...?"

Cô không biết có nên nhận lời. Ngay cả cô, cô cũng không thể đọc được những gì con tim mình đang viết. Nhưng cô phải tìm ra...

Tình cảm cô dành cho Eriol là gì?

END CHAP 9



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Secret Moon
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Lover : Không
Nữ
Pet :
Birthday : 22/01/1999
Đến từ Hắc gia cung
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Secret Moon

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Tue May 21, 2013 8:35 pm

CHAP 10: Thứ tình cảm mang tên '..."

"Cạnh tranh...?"

Cô không biết có nên nhận lời. Ngay cả cô, cô cũng không thể đọc được những gì con tim mình đang viết. Nhưng cô phải tìm ra...

Tình cảm cô dành cho Eriol là gì?

Thẫn thờ một lúc... Cô định về nhà luôn, nhưng chợt nhớ ra cặp sách còn để trong lớp. Nói thực, cô chẳng muốn bước vào đó chút nào. Đắn đo mãi, cô vẫn quyết định quay về.

Nhưng chưa bước được nửa bước, Eriol và Aki từ trong lớp hồng hộc chạy ra với vẻ mặt lặng thinh. Aki đang cầm cặp sách của Tomoyo.

- Tomoyo... - Eriol chợt lên tiếng nhè nhẹ. Nhưng Tomoyo cố tình quay đi vờ như không để tâm. Thấy thái độ của cô như vậy, anh lại im lặng.
Aki đến gần Tomoyo, đưa cặp sách cho cô và quay ra cười tươi với Eriol:
- Tụi tớ về trước nhé... Eriol... Có lẽ cậu cần ở 1 mình phải không...?
Và cô bạn kéo tay Tomoyo đi. Bóng dáng 2 người dần khuất sau bước ngoặt để tới cầu thang.

2 cô gái đã ở giữa sân trường, lúc này Aki mới thì thà thì thầm:
- Cô ta nói gì?
- Cạnh tranh... Tôi chẳng biết nên làm gì... Nhưng Akizuki thì chắc chắn sẽ nhận lời phải không?
Aki nhìn Tomoyo, trông cô có vẻ buồn... Aki lại oang oang cái miệng và huých một phát đau điếng vào khuỷu tay Tomoyo:
- Tỉnh mộng đi! Cô nghĩ tôi sẽ bỏ cuộc à? Còn lâu nhé. Tất nhiên là nhận lời rồi.
Và cô bước đi trước. Thật ra, cô chỉ đang cố gắng làm Tomoyo vui lên. Chẳng biết từ lúc nào, cô đã trở nên yêu quý Tomoyo, coi cô như bạn của mình. Nhưng cũng chính là tình địch.

Aki nghĩ vậy. Nhưng có phải đâu... Tình địch? Tomoyo còn không nghĩ đến chuyện đó.

- Đừng có giận Eriol nữa. Cậu ấy đã rất buồn khi cô chạy đi... Với lại, cậu ấy còn nói với tôi một vài điều nữa... Và có nhờ tôi nói lại...
- Là gì? - Tomoyo hỏi cuống.
- Tự đi mà tìm hiểu. Tôi sẽ không nói giùm Eriol... Cậu ấy sẽ phải tự làm.

Tomoyo nhướn mày, đoạn, cô mỉm cười nhìn theo Aki, cô chạy theo và cả 2 cùng về nhà.

Về đến nhà, cô lại suy nghĩ rất rất nhiều điều... Nếu đó là tình yêu... thì cái cảm giác hồi hộp, tim đập thình thịch và cái dáng vẻ đỏ mặt, xấu hổ đâu rồi? Chẳng nhẽ Eriol thực sự chỉ đơn thuần là người bạn thôi sao?
Cô không muốn tin. Cô đang cố thôi thúc trái tim mình rằng hãy yêu anh.

Nhưng... Phải làm sao? Sao con tim vẫn im bặt không chịu lên tiếng nói cho cô biết cái tên của thứ tình cảm cô dành cho anh?

Rối bời.. Tâm trạng rối bời không thể nghĩ được gì nữa... Cô đành lấy chiếc camera thân thuộc xem lại những bức hình và những đoạn video từ khi cô vào trường và những khi ở bên Eriol.

Gương mặt lạnh lùng lần đầu tiên, giọng nói ấm áp trái ngược với gương mặt, vẻ buồn bã, thất vọng, lần đầu tiên anh gọi tên cô, lần đầu tiên anh cười...Rất nhiều, rất nhiều tấm hình của Eriol. Trong đó có cả tấm anh đang đeo kính.

"Chiếc kính này.. có lẽ là của cô gái đó..."

Tomoyo khẽ mỉm cười, vừa cười vừa nhìn vào những tấm hình. Cô nằm ườn xuống thì... Chợt nhiên...

Tít tít... Tiếng chuông điện thoại báo có tin nhắn reo lên làm cô giật mình. Mở nắp màn hình, cô ngạc nhiên khi thấy tên người gửi: Gray Eyes. (đôi mắt xám)

Đó là cái nickname của Eriol mà Tomoyo lưu trong điện thoại.
"Ra ngoài cổng một chút đi."
Tomoyo bật dậy, khoác chiếc áo mỏng vào, cô chạy ra ban công nhìn xuống dưới... Eriol đang đứng đợi cô với vẻ lo lắng, sốt ruột. Chẳng lẽ anh đang sợ cô sẽ không chịu ra gặp anh

Tomoyo chạy vội xuống nhà. Eriol đang đứng dựa vào cột cổng vội đứng thẳng người lên.

Tối hôm nay hơi lạnh so với bình thường,Tomoyo tò mò không biết anh vừa đến, hay là đứng đây cả tiếng đồng hồ rồi. Cô tới gần anh, nắm vào bàn tay đang đút chặt trong túi quần của anh
- Lạnh quá... Anh đứng đợi lâu rồi sao không gọi tôi xuống sớm hơn?
- Tôi sợ cô sẽ không chịu ra...
Eriol hơi bối rối khi cô cầm tay anh, quay đi và trả lời, cố gắng kìm nén dáng vẻ của mình. Tomoyo phì cười, trông anh thật ngộ nghĩnh. Eriol bình tĩnh lại, và khoảng 1, 2 phút sau, anh lên tiếng... Mặt bị mái tóc màu đen che phủ khiến cô không thể thấy vẻ mặt của ạnh
- Đừng giận tôi nữa...
"Hả?"
- Tôi biết đã làm cho cô buồn và thất vọng nhiều... Nhưng tôi đã thấy được màu sắc trên người cô, điều đó chứng tỏ cô rất đặc biệt. Hơn nữa,,, cô cũng là người bạn đầu tiên của tôi... Tôi chỉ sợ... cô sẽ không chịu nổi tính cách của tôi mà đi mất... Thế nên...
Đến đây giọng anh bắt đầu run run...
Tomoyo sửng sốt. Đây chính là điều mà Eriol nhờ Aki nói với cô?
Cô mỉm cười dịu dàng, nắm chắc bàn tay Eriol, một tay còn lại, cô đặt lên gương mặt Eriol, anh bắt đầu ngẩng mặt lên, và lúc này... mặt đối mặt, thật gần. Đôi mắt to màu tím biếc của Tomoyo chỉ cách anh có vài xentimet.
- Tôi không đi đâu cả. Tôi nói từ trước rồi mà...
Eriol chợt thấy căng thẳng. Nhưng anh không quay mặt đi được, Tomoyo cứ như đang đánh thuốc quyến rũ anh vậy. Cô đặt cả 2 tay lên bàn tay anh... và cười:
- Đúng là lạnh thật... Mẹ tôi từng nói: Những người có bàn tay lạnh, thì trái tim sẽ rất ấm áp...

Eriol chăm chăm nhìn cô... Nụ cười, đôi môi hồng... Làn da trắng... Mái tóc xoăn màu tím... Chúng đang làm con tim anh rung động. Cô thật xinh đẹp...
- Muộn rồi... Cô vào nhà đi... Không sẽ bị cảm mất.
- Ừ. Hẹn mai gặp lại.
Eriol quay bước đi, đi được một đoạn, anh ngoảnh đầu lại, giơ bàn tay lên chào Tomoyo cùng với một nụ cười trìu mến.
Tomoyo cười lại. Và cô đứng đó cho tới khi bóng dáng anh khuất hẳn sau bóng tối...

"Cạnh tranh... Lời đề nghị được chấp nhận."

Nở một nụ cười chắc chắn. Cô bước vào nhà...

Tình yêu.

Cô đã yêu anh. Dù chỉ mới nhận ra trong chốc lát, nhưng tình cảm này đã có từ khá lâu rồi... Con tim cô vừa mới nói cho cô biết.

"Akizuki... Cả 2 cùng cố gắng..."

END CHAP 10

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Ốc Xào Me
Fan cổ thụ
Fan cổ thụ


Lover : Không
Nơi sinh sống : Nihon Country + Dark Land
Pet :
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Ốc Xào Me

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Tue Jul 16, 2013 7:30 pm

SAo tỉ không ra chap sớm đi...* giãy đành đành trên tường *....mong chap mới

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content



>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Colors in the eyes   Today at 1:04 pm


Về Đầu Trang Go down
 

[Fiction] Colors in the eyes

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấnđề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tomoyo Fan club :: Tomoyo fan club :: Tủ sách :: Fanfiction :: CCS - TRC-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs