Tomoyo Fan club


HAVE A NICE DAY!

Tomoyo Fan club

IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Apr 25, 2016 5:45 pm ...
:Bởi vì chẳng có ai nên Reed xin phép được quẩy tung cả 4rum lên... alone tatoi
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Apr 23, 2016 11:18 am ...
:Tui chỉ muốn nói là forum bị bỏ hoang lâu quá rồi ... Tui tham gia từ năm học lớp 6 giờ lên lớp 11 rồi, bao nhiêu là kỷ niệm, thấy forum thế này kể cũng buồn. Nếu có dịp mấy thành viên kì cựu lập chat room trên facebook đi, bọn mình  kết bạn trên facebook hết, thỉnh thoảng cũng nói chuyện mà~
Ốc Xào Me nhắn vớiTạm biệt nhé ~ Tomoyo Fan Club
gửi vào lúc Sun Nov 16, 2014 12:38 pm ...
:Hôm nay- ngày 16/11/2014
Đã 3 năm từ khi tôi gia nhập vào Tomoyo Fan Club. Lúc đó tôi chỉ mới là đứa nhóc lớp 4, bé xíu và chưa hiểu gì nhiều. Mọi người biết đến tôi với tên gọi Yumi. Cuộc sống ảo của tôi bắt đầu. Mọi người luôn quan tâm và giải thích những cái sai của tôi. Nhưng có lẽ tôi quá cố chấp...
trieucao nhắn vớiCô gái và chiếc khăn cầu vồng.
gửi vào lúc Mon Nov 24, 2014 4:54 pm ...
:Thật ra, tôi cũng không biết tên của em là gì, và em thật sự bao nhiêu tuổi. Nhưng tôi cứ mặc định gọi em là Len và nghĩ rằng em kém tuổi tôi. Cái tên Len nảy ra một cách tình cờ. Hôm ấy, em quàng một chiếc khăn len to sụ với màu của cầu vồng, bước đi thảnh thơi… Em chờ đợi chuyến xe của mình một cách …
trieucao nhắn với1h đồng hồ của người cha
gửi vào lúc Thu Nov 13, 2014 5:13 pm ...
:1h đồng hồ của người cha
Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

– Bố ơi, con hỏi bố một câu …
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Aug 02, 2014 1:09 pm ...
:CÁC TÌNH YÊU!!!!!!!! DAISUKI <3 <3 <3 Ta chưa báo tin là ta đã đỗ cấp 3 rồi nhỉ 88888 ta đỗ cấp 3 rồi đó XD
Watanabe Yuki nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Jul 04, 2014 3:25 pm ...
:Tình hình là ai ở tphcm vậy?! có ai đi Manga Fes ko?! > < laloi
Edo-kun nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Dec 27, 2013 9:25 pm ...
:Còn ai nhớ CEF?
Himawari Chan nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Dec 24, 2013 7:22 pm ...
:Noel đến rồi, hú hú ^o^ Chúc mn Giáng Sinh vui vẻ, hạnh phúc, đầm ấm bên gia đình và nhận dc nhìu quà nha =)) p/s: Năm nay ở nhà vẫn hơn ra Sài Gòn hít thở bụi trong lành :3
Suzume nhắn vớiMột người nào đó quan tâm~
gửi vào lúc Mon Dec 09, 2013 4:51 pm ...
:Trc ngày thi một tuần gần như ngày nào cũng học từ 9-11h tối ở nhà cô :'( Hớ hớ ns vậy thôi chứ vui vật vã :) cơ mà học kiểu này đi thi k đc giải j thì chết đi cho xong :'(
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Dec 23, 2013 2:04 pm ...
:Hầu hết m.n đã quên mất sn em................................ ns vậy thôi, chứ nó qua lâu rồi, 3/12 cơ :'(
Midori Yoi nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Dec 14, 2013 9:00 pm ...
:Rm đang vắng và mình đang onl với một cơ số khách viếng thăm rồi  hihung  hihung 
Mong sao mau Tết để mọi người onl  hihung 
Ề - Đố nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Dec 11, 2013 5:03 pm ...
:Lâu rồi chưa vào^^
Suzume nhắn với»Ai cũng được~
gửi vào lúc Fri Nov 08, 2013 1:05 pm ...
:Sắp thi hsg cmnr~ Thật đau khổ~ học còn chưa ra đâu vào đâu mà đã sắp thi rồi >"< ! Tiếng Anh mất gốc cmnr, thế mà phải bỏ để học đội tuyển >"< Shit >"
Mukuhiba-6918 nhắn với»Mém bờ TFC iu vấu =))
gửi vào lúc Wed Sep 04, 2013 11:47 am ...
:TT^TT hú hú, năm nay lên lớp 8 rồi, học tối mắt tối mũi TT^TT ko thể onl TFC hàng ngày đc, có khi cả tuần mới đc 1 lần TT^TT So ri các tềnh iu TT^TT Kim sẽ cố gắng học Hóa cho tốt để thi vào chuyên. Nếu như ko vào đc chuyên thì TT^TT Mọi người ở lại zui zẻ nhé. Bùn quá TT^TT Có chuyện muốn nói thì PM nick FB của Kim là Sẻ Xào Dứa nhá TT^TT
Bạch Phách Tử nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Sep 01, 2013 11:24 pm ...
:hey hey, có ai biết fic nào mới và hay k?? chỉ mình với nhé ^^
Pupu-chan nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 29, 2013 7:23 pm ...
:Năm nay là năm cuối cấp 2 rồi + với việc bài vở và học hành càng bận thêm nên có thể Na sẽ off dài hạn như các mem khác ah~ TT^TT, chúc mọi người onl vui vẻ, đặc biệt là những bạn đang học lớp 9 như Na sẽ thi tốt nhé! ^^ Iu mọi người nhiều lắm!!! domat domat 
Jun San nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 27, 2013 11:13 am ...
:Jun sắp phải off một thời gian *do có lắm việc bên cấp 3 quá nên chắc chả mấy khi onl được thôi* nên tạm biệt mn nhé, chúc mọi người luôn vui vẻ. Và hẹn gặp lại một ngày không xa nhé
I love You all !!!!!
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Aug 25, 2013 2:59 am ...
:Mọi người tham gia teitan-academyworld.forumvi.com của em nha! Tks mn nhiều :)
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 23, 2013 3:27 am ...
:Xin chào :)) Không ai có thể làm cú đêm như tớ à=)) Mình thật hạnh phúc quá đi XD Thôi 3h30' rồi tớ đi ngủ đêy,mai còn đi học Mr.9 nữa =)) Bye all=)) Good Morning =))
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 22, 2013 12:46 am ...
:Ta là con cú*YOLO* lai Cua=)) và ta biết =)) chả còn ai post bài cả :((
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 20, 2013 6:19 pm ...
:Thật lưu luyến nơi này quá :'> mãi chẳng muỗn rời đi :'> nhưng thời khắc chia tay của chúng ta đã đến rồi. Tạm biệt nhé m.n :'> Reed sẽ off từ h đến tháng 8 vì vc học(đáng ra phải off từ hôm nọ nhưng lại nhớ ra chưa để lại lời nhắn trên TFC nên lại lên viết cái này :v )
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 16, 2013 2:13 am ...
:Rin thức tới bây h và phát hiện ra,mình là con cú đêm thú thực tại TFC=]]] Gần 2h30' rồi mà chưa đi ngủ XD thật phục mình quá XD
mifeullesakuraba113 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 02, 2013 10:59 pm ...
:Khi nào Miss Beauty mới có poll vậy ợ?
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 10:10 pm ...
:Mọi người vô : http://tomoyoccs.7forum.info/t2608-topic?highlight=Shop ủng hộ Shop của Rin và Kim nha~~^^~ Tks mn
Yoki-Maru nhắn với»Akira Satoshi
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 6:39 pm ...
:Rin ơi khi nào onl thì vào nhận rank nhé :))
p.s: mọi người trong rum vui vẻ nha. :D
Kim Bora nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Jul 31, 2013 5:20 pm ...
:Mn ơi, khi nào có Poll của Miss nhớ bầu cho Fie nha ! Xem ảnh DK của Fie nha !
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 7:49 pm ...
:Mn ơi~ Tham gia Event Poll Favorite Characters đi nào~~~~ Vắng quá đi==" Nhanh tay tham gia đi nào~~~ OvO
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 4:42 pm ...
:Chào buổi chiều nha mn~~ OvO có ai hông zô nhà spam 888 điiii~~~~~ OvO
Mukuhiba-6918 nhắn với»È vé rỳ bó đì
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 9:42 am ...
:YOLO~~~ Đọc đam trên mp4 thật Yomost =))))))))

Share | 
 

 [CLAMP][NokTom]The Snow White

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Himawari Chan
Mì-chàn aka Miki
Mì-chàn aka Miki


Nơi sinh sống : Piffle World và Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 01/06/2000
Đến từ Nơi mình xuất phát chứ đâu :v
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Himawari Chan

Bài gửiTiêu đề: [CLAMP][NokTom]The Snow White   Tue Jul 05, 2016 4:44 pm

Author: Azure_1802
Rating: tất cả mọi người
Note: có biến đổi 1 số tính cách nhân vật
Category: Original
Warning: không có
Paring: các nhân vật trong truyện của Clamp
Disclaimer: Tsubasa Chronicle, Cardcaptor Sakura, x1999, Angelic layer, Chobits, RGVeda.
Summary: Đã 3 năm từ khi Syaoran trở về Nhật Bản, bây giờ Tomoyo, Sakura và Syaoran đã học lớp 9, vào ngày bắt đầu năm học mới tại học viện clamp, Tomoyo đã gặp Nokoru, mọi chuyện bắt đầu...
Note của người đăng fic: Fic này KHÔNG phải do mình viết. Mình chỉ post fic ở đây nhằm mục đích lưu trữ, do khó khăn lắm mới thấy được vài trang post fic này *khóc 1 dòng sông* Mình cũng không có thông tin tác giả nên không thể xin per đăng được, chỉ mong nếu Author có lướt qua thì thứ lỗi cho em nhé ạ ;w; Dù sao thì đây cũng là fic đầu tiên mình đọc về NokTom nên mình rất thích và post lên đây chủ yếu để sau này tự thẩm ;w;
Đây là trang mình tìm thấy Fic: http://caukieu.8forum.net/t105-topic

oOo
The Snow-white

Chapter 1: Nàng Bạch Tuyết

Tuyết, từng hạt, từng hạt, rơi, rơi, phủ lấy nền đất, mọi vật đều chịu sự bao trùm của tuyết. Tuyết - lạnh lùng, kiêu sa. Tuyết - đẹp đẽ, sáng ngời...

Xưa kia có nàng công chúa, xinh đẹp, hiền lành, tốt bụng, tên gọi Bạch Tuyết. Đôi môi đỏ như máu, mái tóc đen như mun, làn da trắng như tuýêt. Trải qua bao sóng gió, đau khổ, nàng công chúa Bạch Tuyết đã được hạnh phúc bên hoàng tử.

Ngày nay, nàng công chúa đó đang sống một cuộc sống hiện đại, đầy đủ tiện nghi trên đất nước mặt trời mọc - Nhật Bản. Với mái tóc dài màu tím và đôi mắt tím cùng với làn da trắng kiêu sa, nàng vẫn xinh đẹp, hiền lành. Tên của nàng là Tomoyo Daidouji.

..........................

Trong một căn phòng khách khá sang trọng, ách sáng phát ra từ một chiếc đèn chùm bằng pha lê lấp lánh phủ sáng lên khắp căn phòng, những tiếng cười trong trẻo, hiền hoà phát lên. Trên một chiếc ghế sofa dài sang trọng là 2 cô bé rất dễ thương, đáng yêu đang ngồi. Một cô bé với mái tóc ngắn màu nâu, đôi mắt xanh ngọc bích long lanh trông vô cùng xinh xắn. Cô bé còn lại trông như thiên thần, mái tóc dài màu tím mềm mượt cùng đôi mắt tím huyền ảo, lung linh. Đó là Sakura và Tomoyo, đôi bạn thân thiết nổi tiếng nhất trong cả thành phố này. Cả hai đều đang cười rất tươi

-“Cậu đùa vui thật đấy, Sakura.”

-“Tớ không đùa đâu, tớ nói thật đấy. Hôm qua, Kero vì giành kẹo với chú cún con nhà hàng xóm nên bị chú cào vô mặt, tức quá, Kero biến thành hình dạng thật, chú cún kia sợ quá bỏ chạy mất, thế là Kero lấy được kẹo.”

-“Kero vẫn chứng nào tật nấy nhỉ.”

-“Ừ, cậu ấy vẫn thế đấy.”

-“Ngày mai là vào năm học mới rồi nhỉ.”

-“Ừ, tụi mình sắp lên lớp 9 rồi.”

-“Hôm nay cậu ngủ lại nhé.”

-“Được đấy, lâu rồi tớ không ở lại nhà cậu. Mai tụi mình đi học chung luôn.”

-“Thế cậu đã chuẩn bị tập vở chưa?”

-“Rồi, bố tớ bảo tớ mang theo đấy, vì bố biết thế nào tớ cũng ở lại đây mà.”

-“Bố cậu tuyệt thật đấy.”

-“Hì” Sakura cười. “Ơ, thế các chị cậu đâu rồi?”

-“Các chị ấy bận cả rồi. Hình như ở công ty nhà tớ có việc gì gấp lắm đấy.”

-“Ôi, thế à? Tiếc quá, tớ đang muốn nếm món bánh chị 3 của cậu làm”

-“Không sao, mai tan học cậu trở về nhà tớ đi, sáng mai tớ sẽ nhắn chị ấy làm bánh cho cậu.”

-“Được à? Có làm phiền chị ấy không?” Sakura lộ vẻ mừng rỡ.

-“Được mà, không sao đâu, chị ấy thích thế mà, cứ hễ có ai khen bánh chị ấy làm là chị ấy mừng lắm.”

-“Bánh chị ấy làm ngon thật mà.”

-“Chị 3 tớ mà nghe được cậu khen thế chắc chị ấy sẽ xỉu vì thích mất.”

-“Ha ha ha, ôi, đã khuya rồi, đi ngủ thôi, kẻo ngày mai tớ lại dậy trễ đấy.”

-“Ừ, 11 giờ đêm rồi, đi ngủ nào. Đang là cuối mùa đông, thức khuya sẽ bị cảm đấy.”

-“Đi nào.”

Hai cô bé rời phòng khách để đến một căn phòng khá rộng, đồ đạc được sắp xếp rất gọn gàng, ngăn nắp. Căn phòng được trong trí rất đẹp và vô cùng dễ thương.

-“Waaaa, đẹp quáaaaa!!!” Sakura chạy đến chỗ một bình hoa ở góc phòng, những bông hoa được làm bằng giấy, nhưng trông rất sống động, như là hoa thật, chiếc bình cắm hoa bằng thuỷ tinh trong suốt, phản chiếu ánh đèn lấp lánh. “Cậu tự làm đấy à, Tomoyo?”

-“ Chị 2 chỉ cho tớ làm đấy. Đẹp chứ?”

-“Còn phải hỏi, tất nhiên là đẹp rồi.”

-“Cám ơn nhé.” Tomoyo cừơi hiền. “Hôm nào tớ sẽ chỉ cậu làm.”

-“Thật chứ? Cậu hứa nhé.”

-“Hứa chắc mà.”

Cả hai cô bé đi ngủ, không ai chú ý đến bên ngoài. Người đi đường thưa dần trên các con đường. Những người còn lại vội vã về nhà, không ai chú ý đến:

Ngoài trời, tuyết đang rơi trận tuyết cuối cùng trước khi mùa đông kết thúc.

Ngày mai, mùa xuân sẽ đến.

Ngoài trời, tuyết vẫn đang rơi.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Himawari Chan
Mì-chàn aka Miki
Mì-chàn aka Miki


Nơi sinh sống : Piffle World và Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 01/06/2000
Đến từ Nơi mình xuất phát chứ đâu :v
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Himawari Chan

Bài gửiTiêu đề: Re: [CLAMP][NokTom]The Snow White   Tue Jul 05, 2016 4:45 pm

Chapter 2: Cuộc gặp gỡ cuối mùa đông


Sáng hôm sau...

-“Sakura, thức dậy nào, tới giờ đi học rồi đấy.” Tomoyo lay Sakura còn đang ngủ nướng.

-“Bố, cho con ngủ một chút nữa đi.” Sakura mè nheo.

-“Thôi nào, dậy đi học đi, Sakura.”

Sakura mở mắt, ngài ngủ: “Dậy rồi nè.”

-“Cuối cùng cũng chịu dậy rồi hả, cô nương?” Tomoyo cười tươi.

-“Aaaa, tớ quên mất đang ở nhà cậu, mấy giờ rồi vậy? Đã tới giờ học chưa?” Sakura hoảng hốt.

-“Mới có 7 giờ thôi, còn 1 tiếng nữa mới tới giờ học.”

-“Ôi!!” Sakura thở dài.

-“Đi xuống ăn sáng nào. Hai chị tớ đi học rồi, nhưng tớ đã nhắn chị 3 tớ làm bánh cho cậu rồi. Tan học cậu tới nhà tớ là có ngay.”

-“Ôi, tớ chưa cám ơn chị ấy.”

-“Để chiều nay cậu tới cám ơn cũng chưa muộn mà.”

Xong bữa sáng, cả hai vui vẻ ra cổng.

-“Cậu làm gì thế, Tomoyo?”

-“Tớ chờ chị tài xế lái xe ra, bọn mình sẽ đi xe đến trường mà.”

-“Ơ, thế không phải bọn mình sẽ đi bộ à?”

-“Đi bộ từ đây đến trường phải mất 2 tiếng đồng hồ đấy, lúc đó cửa trường đóng rồi, tụi mình sẽ trễ học.”

-“Phải ha.”

Xe ra, Tomoyo và Sakura cùng lên xe. Trên đường đi, hai cô bé bàn nhau rất nhiều chuyện. Chẳng mấy chốc, đã đến khu trường học. Chiếc cổng to ẩn giấu đằng sau nó là một khu trường học to lớn, rộng như một thành phố nhỏ - Học viện Clamp.

-“Đã học 8 năm rồi nhưng tớ vẫn không thể không ngạc nhiên khi thấy Học viện đồ sộ này.” Sakura thì thầm.

-“Ừ, khu Imonoyama này rộng quá.” Tomoyo đồng tình.

-“A, Syaoran!!!” Sakura chạy ào tới chỗ một cậu bé tóc nâu, mắt màu hổ phách, trông cậu rất đẹp trai.

-“Sa...Sa...Sakura!!” Syaoran đỏ mặt.

-“Cậu đến đúng lúc quá, bọn tớ cũng vừa đến.” Sakura vui vẻ nói.

-“Chào cậu, Syaoran.” Tomoyo nhẹ nhàng nói. “Sakura, để cậu ấy thở với.”

-“Chào cậu, Tomoyo.”
-“Tụi mình vào trường thôi, kẻo trễ đấy.” Tomoyo nói.

Cả bọn đến Khối Cao trung. Đầu tiên là bảng danh sách xếp lớp, nơi có rất nhiều học sinh đang đứng ở đấy cố chen lấn để xem mình được xếp vào lớp nào. Cả ba người bạn cùng chen vào để đến gần bảng.

-“Ôi!!! Không!!!” Sakura la lên thất thanh.

-“Sao thế? Có chuyện gì à?” Syaoran và Tomoyo lo lắng.

-“Tớ không sao nhưng...”

-“Nhưng sao?”

-“Hic, tớ và Syaoran học cùng lớp.”

-“Vậy thì cậu phải vui chứ?” Tomoyo hỏi, hơi ngạc nhiên.

-“Nhưng...Tomoyo lại học lớp khác!”

-“Hả? Đâu nào? Tớ xem xem.” Tomoyo lại gần chỗ Sakura đang đứng. “Ôi, đúng thế thật, Sakura và Syaoran học lớp B, tớ học lớp A. Lớp A hình như chỉ có mình tớ thôi, Chiharu và các bạn khác cũng học lớp B.”

“Buồn thật đấy, tụi mình bị chia ra rồi!” Syaoran cũng đang xem danh sách. “Này, Eriol cũng học cùng lớp với cậu đấy, Tomoyo.”

-“Thế à? Vậy tớ không phải học một mình rồi.”

-“Chào các cậu.” Một giọng nói phát ra từ đằng sau. “Có ai đang nhắc tớ à?”

-“A, chào Eriol.” Sakura mừng rỡ. “Bọn tớ đang nói chuyện xếp lớp, cậu học chung lớp A với Tomoyo.”

-“Vậy sao? Thế còn cậu, Syaoran và các bạn khác thì sao?”

-“Bọn tớ học lớp B” Giọng Sakura lắng xúông.

-“Ồ, vậy à?”

Tiếng chuông vang lên, mọi người bắt đầu tập hợp ở hội trường.

-“Chào cậu nhé Sakura, tớ đến chỗ tập hợp lớp A đây. Tan học gặp lại nhé.”

-“Chào cậu. Tan học gặp lại” Sakura trả lời rồi chạy đi cùng với Syaoran.

Tomoyo và Eriol đến chỗ tập hợp của lớp A ở Hội trường. Ở trên khán đài, một màn hình lớn được dựng lên, trên màn hình, một phụ nữ tóc ngắn, mặc Kimono, tay cầm một cái quạt, đang nói lời phát biểu. Đó là cô Hịêu trưởng Học viện Clamp, cũng là giám đốc của toàn khu Imonoyama. Sau lời phát biểu của cô Hiệu trưởng là lời chào mừng năm học của một học sinh đại diện cho Khối cao trung, cậu ta là một người khá cao lớn, tóc vàng, mắt xanh, vì ngồi ở khá xa nên Tomoyo không thấy rõ mặt cậu ấy, chỉ thấy các cô nữ sinh reo hò cuồng nhiệt. Sau lễ khai giảng, mọi người về lớp học, Tomoyo cũng thế. Cô bước vào phòng học của lớp A, không thấy ai cả, “Eriol đang bị các nữ sinh vây lấy, có lẽ cậu ấy sẽ vào sau” Tomoyo nghĩ, nhưng có vẻ như Tomoyo là người đầu tiên vào lớp, cô tự tìm một chỗ ngồi ở bàn thứ ba day chính giữa, treo cặp xách vào hông bàn và chờ, 5 phút trôi qua, vẫn không có ai vào lớp, “Hay là mình đi nhầm phòng?” ô nghĩ và lấy sơ đồ khối Cao trung để dò lại phòng, “Lớp A, phòng A26, đúng phòng rồi mà.” Cô cất sơ đồ đi và chờ thêm một chút. Bỗng, “Ầm, ầm”, hàng loạt các nữ sinh túa vào phòng.

-“Ơ, cậu ấy đâu rồi? Họ nói cậu ấy đã đến lớp rồi mà, sao kì vậy?” Các nữ sinh kháo nhau.

Một cô bé đến gần Tomoyo và hỏi: “Cậu gì ơi, nãy giờ cậu ở đây phải không? Cậu có thấy ai vào đây không?”

-“Đúng là tớ ở đây từ nãy nhưng tớ không thấy ai cả. Các cậu cũng học lớp A à?” Sao các cậu không vào lớp học?”

-“Bọn tớ muốn tranh thủ ít phút để gặp Imonoyama.”

“Imonoyama? Sao giống họ của cô Hịêu trưởng thế nhỉ?” Tomoyo nghĩ thầm.

-“Imonoyama nào thế?” Cô hỏi.

-“Cậu không biết thật à? Imonoyama là Hội trưởng Hội học sinh khối Cao trung Học viện Clamp đấy.” Họ nói. “Chắc là cậu ấy chưa đến lớp đâu, mọi người chia ra đi tìm nào. Tạm biệt cậu nhé.”

-“Nhưng mà, chỉ năm phút nữa là vào học rồi đấy.” Tomoyo ngạc nhiên.

“RẦM RẦM”

Một tiếng động từ xa kèm theo tiếng la hét: “Imonoyama!” “Imonoyama!”

-“A, cậu ấy đến rồi kìa!!” Đám nữ sinh lúc nãy chạy ra khỏi lớp. Một giây sau khi họ chạy ra, một học sinh nam chạy vào lớp và thở dốc. Cậu ta trông giống như cậu học sinh vừa mới lên phát biểu khi nãy.

-“Hộc, hộc. Mệt quá. Sức khoẻ của những cô gái thật đáng nể.” Cậu ta vừa thở dốc vừa nói và quay người hứơng về phía các dãy bàn. Bất chợt, cậu ấy chú ý đến Tomoyo - một cô bé trông như thiên thần, đang tròn mắt nhìn cậu. “Chào quý cô nương.” Imonoyama nghiêng mình cúi chào rất lịch lãm.

-“Chào cậu.” Tomoyo nhẹ nhàng đáp lại. “Cậu là người vừa lên phát biểu khi nãy phải không?”

-“Vâng, thưa quý cô.”

-“Không cần phải gọi thế đâu.” Tomoyo cười, cô nghĩ thầm: “Anh chàng này đùa hay thật.” . –“Thế cậu tên gì? Học lớp nào?”

-“Tên tôi là Imonoyama Nokoru, tôi học lớp A, thưa cô nương.”

-“Không cần gọi khách sáo thế, tụi mình là bạn cùng lớp mà.”

-“Vâng, xin nghe”

Tomoyo hơi bất ngờ: “Không ngờ mình lại học cùng lớp với đại diện học sinh Cao trung, được chọn làm đại diện chắc cậu ta phải giỏi lắm.” –“Sao cậu thở dốc thế? Có chuyện gì vậy?”

-“Tớ bị các cô gái đuổi theo.”

-“A, cậu là anh chàng Imonoyama mà nãy giờ các cô đang làm ầm lên đấy à?”

-“Không dám.” Nokoru cười nhẹ. “Tớ vẫn chưa biết tên cậu.”

-“À, tớ là Tomoyo, Tomoyo Daidouji. Chào cậu, Imonoyama.”

-“Tomoyo, một cái tên thật đẹp. Gọi tớ Nokoru là được rồi. Tớ có thể gọi cậu là Tomoyo chứ?”

-“Được chứ.” Tomoyo nói.

-“Tớ có thể ngồi ở đây chứ?” Nokoru chỉ vào một cái bàn ở bên cạnh bàn của Tomoyo.

-“Cậu cứ tự nhiên.”

-“Cám ơn rất nhiều.” Nokoru lại cúi xuống một cách lịch thiệp.

-“Cậu hay đùa thật đấy, Nokoru.” Tomoyo cười nhẹ nhàng.

Nụ cười của Tomoyo thật đẹp và nhẹ nhàng, trong một thoáng, Nokoru đã đỏ mặt vì nụ cười hiền lành, rạng rỡ đó.

Mùa xuân đã đến, hoa Sakura đã nở rộ....

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Himawari Chan
Mì-chàn aka Miki
Mì-chàn aka Miki


Nơi sinh sống : Piffle World và Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 01/06/2000
Đến từ Nơi mình xuất phát chứ đâu :v
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Himawari Chan

Bài gửiTiêu đề: Re: [CLAMP][NokTom]The Snow White   Tue Jul 05, 2016 4:45 pm

Chapter 3: Tình cảm đầu xuân.

Hai tuần sau khi bắt đầu năm học
Sakura đang ngồi ở một băng ghế dài trong khuôn viên trường. Cô nhìn quanh, mọi người đang chơi đùa thật vui vẻ, sân chơi được bao trùm bởi một khu sinh thái tuyệt vời ngay trong Học viện. Ngồi ở đây có thể thấy rất nhiều cây cối, có cả những loài cây cổ thụ ngàn năm được trồng ở đây. Ở đây còn có rất nhiều động vật quý hiếm. Chốc chốc lại có một cô bé la lên vì một con rắn lục ko nọc độc, hay thi thoảng lại có cả một chú rùa chui vào mai của mình khiến một cậu học trò vấp ngã. Bình thường, Sakura sẽ rất thích thú khi thấy cảnh này và thế nào cô cũng chạy đến nghịch với một chú sóc hay một chú thỏ con, nhưng hôm nay, Sakura không còn tâm trí đâu để làm như thế, cô đang lo lắng.

“Sao chẳng thấy ai cả vậy?” Sakura nghĩ thầm.

“Syaoran, Tomoyo đâu rồi?” Cô nhìn quanh với vẻ mặt đăm chiêu.

“Mọi người đã hẹn nhau ra đây giờ tan học mà. Vừa ra khỏi lớp mình đã không thấy Syaoran đâu cả. Cậu ấy đi đâu nhỉ? Còn Tomoyo nữa. Không lẽ mọi người đều bận việc? Hay là các cậu ấy quên điểm hẹn rồi?” Sakura càng bồn chồn lo lắng hơn. Cô đi loanh quanh tìm các bạn.

“Á Á Á!!!”

Một tiếng hét thất thanh vang lên, Sakura giật mình nhìn ra đằng sau. Bất ngờ, một cô bé có vóc dáng tiểu học chạy ào đến, đằng sau cô là một đàn cáo đang đuổi đến. Cô bé chạy quá nhanh nên đã va phải Sakura, khiến cả hai ngã lăn ra đất. Trong lúc cô bé đang cuống cuồng đứng lên thì bọn cáo đã đuổi gần đến.

-“Ôi, không!!” Cô bé rên rẩm, đinh chạy đi, cô quay lại nhìn thấy Sakura còn đang dò dẫm trên mặt đất, cô bé lưỡng lự không muốn đi, cô kéo Sakura dậy. Nhưng Sakura chưa đứng lên, bọn cáo đã đến gần lắm, cả hai đang hoảng hốt không biết làm sao thì, một dáng người chạy ra từ một gốc cây gần đó, người đó chạy rất nhanh đến trước mặt Sakura và cô bé nọ. Sakura nhận thấy đó là một nam sinh, vóc dáng cao lớn.

“HUÝT!!!”

Sau tiếng huýt sáo của cậu học sinh đó, bọn cáo dừng lại, không dám động đậy.

-“Mau ra khỏi đây, không được gây nguy hiểm cho con người!!” Tiếng nói phát ra rất có uy lực, lũ cáo hoảng hốt chạy đi, không con nào dám ở lại. Sau khi bọn cáo đã đi hẳn, cậu ta quay người lại. Đó là một nam sinh có mái tóc vàng, mắt xanh, trông rất đẹp trai, cậu ta đang cười rất dịu dàng:

-“Bọn chúng đã đi rồi, xin đừng sợ. Chúng không nguy hiểm đâu, chúng chỉ thích đùa thôi. Các quý cô không sao chứ?”

-“Tôi không sao. Cám ơn cậu.” Sakura trả lời.

-“Em cũng thế. Cám ơn anh nhiều lắm.” Cô bé trả lời.

-“Các cô đều không sao, thật tốt quá.” Anh chàng lại mỉm cười.

-“Nokoru! Nokoru! Cậu ở đâu thế?” Một giọng nói dịu dàng cất lên.

-“Tớ ở đây!” Anh chàng trả lời.

Từ sau một thân cây, một cô bé dễ thương bước ra, gương mặt cô đầy vẻ lo lắng:

-“Cậu vụt chạy đi làm tớ lo quá.”

-“Tomoyo!!” Sakura hét lên và chạy đến ôm chầm Tomoyo.

-“A, Sakura?” Giọng Tomoyo đầy ngạc nhiên. “Sao cậu lại ở đây? Không phải tụi mình hẹn nhau ở kia sao? Sao người cậu bị xây xát thế? Cậu có sao không?”

-“Tớ chờ các cậu lâu quá nên đi loanh quanh tìm, rồi cô bé này chạy đến, cô ấy bị lũ cáo rượt, chạy vội quá nên va vào tớ.” Sakura tường thuật lại.

-“Ôi, cậu có bị thương ở đâu không?” Tomoyo lo lắng.

-“Tớ không sao. Chỉ bị xây xát nhẹ thôi.” Sakura cười, nói.

-“Còn cô bé này, em có bị thương ở đâu không?” Tomoyo quay sang cô bé và hỏi.

-“Em không sao cả.” Cô bé trả lời.

-“Thế lũ cáo đâu?” Tomoyo nhìn quanh, hỏi.

-“Nhờ cậu ấy đấy. Cậu ấy đã đuổi chúng đi rồi.” Sakura chỉ vào Nokoru và nói với Tomoyo.

-“Ôi, là cậu à? Thật cám ơn cậu, Nokoru.” Tomoyo nói với Nokoru.

-“Không có chi. Bảo vệ phụ nữ là việc phải làm mà.” Nokoru nhẹ nhàng.

-“Ồ, Tomoyo, cậu biết cậu ấy à?” Gịong Sakura vô cùng ngạc nhiên.

-“À, tớ quên giới thiệu. Đây là Imonoyama Nokoru, là bạn cùng lớp với tớ và là Hội trưởng Hội học sinh. Nokoru, đây là Kinomoto Sakura, bạn từ nhỏ của tớ.”

-“Waaa, Hội trưởng hội học sinh sao? Chắc cậu phải giỏi lắm nhỉ. Chào cậu, rất hân hạnh được làm quen.” Sakura thích thú.

-“Tôi thật hân hạnh được làm quen với một cô bé xinh xắn, dễ thương thế này.” Nokoru cúi chào lịch thịêp.

-“Hoeeee?”

-“Cậu ấy hay đùa thế đấy, cậu đừng bận tâm.” Tomoyo cười xoà.

-“A, chào các anh chị, em đi đây ạ.” Cô bé lên tiếng.

-“À, quên mất, em tên gì? Học lớp nào? Để bọn chị đưa em về nhà nhé.” Sakura hỏi. Bây giờ cô mới nhìn kỹ cô bé này, cô bé trông thật dễ thương và có gì đó rất đặc biệt, có lẽ là ở mái tóc đỏ rực. Đôi mắt vàng long lanh càng làm cô bé đặc biệt hơn.

-“Em tên là Ashura ạ. Em học lớp 7A” Cô bé vui vẻ trả lời.

-“Em học lớp 7 rồi à? Lúc đầu chị cứ tưởng em học tiểu học chứ.” Sakura cừơi tươi.

-“Ừ, mới đầu tớ cũng tưởng cô bé học tiểu học.” Tomoyo đồng tình.

-“Cô bé, để anh đưa về lớp nhé.” Nokoru dịu dàng.

-“Xin lỗi, nhưng hình như mọi người hiểu lầm rồi.” Ashura nói. “Em là con trai ạ.”

-“Hoeeee?”

-“Ồooooi?”

-“Hảaaaa?”

Cả ba người cùng đồng thanh, ngạc nhiên tột độ.

-“Bất ngờ thật. Không ngờ cô bé đặc biệt dễ thương này lại là con trai.” Tomoyo ngạc nhiên.

-“Vâng ạ, nhiều người cũng nhầm em là con gái lắm ạ.” Ashura bẽn lẽn.

-“Vậy em về nhà nhé, có cần bọn chị đưa về không?” Sakura hỏi, vẫn chưa hết ngạc nhiên.

-“Thôi, không cần đâu ạ. Em đang chờ anh trai.”

-“Vậy à? Anh trai em à?”

-“Không hẳn thế, nhưng anh ấy giống như anh trai em vậy.”

-“Ashura! Ashura!” Một giọng trầm ấm, rắn rỏi vang lên.

-“Anh Yasha! Em ở đằng này!” Ashura nói và chạy ào đến phía một anh thanh niên cao lớn, tóc đen, mắt đen, da cũng...đen nốt, mặc đồng phục của Khối đại học Học viện Clamp.

-“Anh tìm em nãy giờ, em ở đâu thế?” Anh thanh niên tên Yasha hỏi.

Ashura kể lại mọi việc, trong lúc Ashura kể lại, Yasha không ít lần liếc sang chỗ bọn Sakura đang đứng. Nokoru, Sakura và Tomoyo cũng đã nhận ra điều đó.

-“Cám ơn mọi người đã giúp Ashura, bây giờ chúng tôi xin phép đi.” Yasha nói và dắt Ashura đi khỏi, trước khi đi khuất, anh ta không quên ném cho cả bọn một cái nhìn kì dị.

-“Hơ, cái anh này vui thật, sao lại liếc mình ghê thế nhỉ?” Nokoru gãi cằm.

-“Tớ nhận ra anh ta rồi, đấy là Yasha, một sinh viên nổi tiếng ở Khối đại học, bạn cùng lớp với anh Touya và anh Yukito.” Sakura đập nắm tay vào lòng bàn tay kia.

-“Vậy à? Tớ cũng nhận ra anh ấy, đó là người hồi năm ngoái đã từ chối chị 2 tớ vì lí do là tâm trí của anh ấy chỉ dành cho một cậu bé nhỏ bé cần được bảo vệ. Sau đó, anh cả của tớ đã nện cho anh ta một trận vì dám làm nổ tung phòng thí nghiệm có tập tài liệu mà anh tớ dầy công làm nên” Tomoyo nói bằng giọng xa xăm.

-“Ôi, hoá ra các cậu ở đây à? Làm tớ tìm mãi.” Syaoran từ một bụi cây chập choạng đi ra, trên người đầy vết xước và đầu tóc rối bù, hai tay cầm rất nhiều thứ, tay trái cầm một túi đầy thư cùng với hàng đống bánh trong khi tay phải đang cầm một cây gậy bẻ từ cành cây, trên cây gậy dính một chất lỏng màu đỏ - máu.

-“SYAORAN!!!” Sakura mừng rỡ ôm chầm lấy Syaoran, chặt đến nỗi mặt anh chàng vừa đỏ bừng vừa tái mét.

-“S...a...k...u...r....a...” Syaoran run giọng. “T...ớ...c...h...ế...t...m...ấ...t”

-“Trông các cậu tình cảm thật.” Tomoyo cười tươi.

-“Đúng đấy, nhưng tớ nghĩ có lẽ cậu ấy cần được thở một chút.” Nokoru bình luận.

-“Á, tớ xin lỗi.” Sakura vội buông ra. Syaoran đang mềm nhũn như cọng bún liền tụt xuống đất. Sau một lúc để Syaoran lấy lại hơi thở, Sakura hỏi dồn dập:

-“Cậu có sao không Syaoran? Sao cậu đến trễ thế? Sao lúc mới bắt đầu giờ nghỉ là tớ chẳng thấy cậu đâu cả? Sao người cậu trầy trụa nhiều thế? Cậu có bị thương ở đâu không?....”

-“Sakura, từ từ thôi chứ, cậu ấy chưa kịp hoàn hồn cơ mà.” Sau một hồi liến thoắng của Sakura, Tomoyo lên tiếng.

-“Ấy tớ quên mất, xin lỗi.” Sakura đỏ mặt.

-“Sakura đúng là một cô gái cá tính nhỉ” Nokoru cười tươi.

Sakura càng đỏ bừng lên. Tay chân huơ lung tung, làm rơi cả cặp xách, cô luống cuống cúi xuống nhặt lên.

-“Tớ không sao.” Syaoran đã tìm lại được tiếng nói của mình sau trận “nã pháo” của Sakura.

-“Sao cậu trầy trụa nhiều thế?” Tomoyo lặp lại câu hỏi của Sakura.

-“Hơ, tớ không sao. Xin lỗi chuyện trễ hẹn, vì tớ bị đuổi.”

-“Bị đuổi?” Sakura, Tomoyo và Nokoru đều ngạc nhiên.

-“Chẳng biết tớ đã làm gì mà lúc mới bắt đầu giờ chơi, tớ vừa bước ra khỏi lớp là hàng đống nữ sinh chạy đến rựơt tớ, tớ hoảng hồn chạy đi, họ lại đuổi theo. Tớ chạy lòng vòng quanh khu Cao trung này mấy vòng rồi mà họ vẫn còn đuổi theo. Tớ phải nấp vào mấy bụi cây, định đến chỗ hẹn thì gặp các cậu ở đây.” Syaoran lại thở tiếp, trông cậu rất mệt mỏi, nhưng cậu vẫn không khỏi thắc mắc: “Cậu học sinh tóc vàng, mắt xanh này là ai?”

Tuy nhiên, cậu chưa kịp hỏi, Sakura đã bồi tiếp:

-“Vậy, đống này là gì?” Cô chỉ vào tay trái Syaoran đang cầm những cái túi có hàng đống bao thư và bánh kẹo, thắc mắc. - “Cậu mua đấy à?”

-“Không, các nữ sinh đó bắt tớ cầm ấy chứ. Họ bắt tớ nhận rồi quay sang đánh nhau, tớ phải lẻn chuồn đi.” Syaoran kể lại, giọng vẫn còn run run và trong mắt vẫn chút hoảng hốt.

-“Ồ” Tomoyo có vẻ đã hiểu rõ vấn đề, nhưng cô vẫn còn chút thắc mắc, cô chỉ vào cây gậy bẻ từ cành cây dính máu. “Thế còn cái này, nó dùng để làm gì? Sao nó dính máu vậy?”

-“Ơ...” Syaoran ấp úng, hơi đỏ mặt. “Thôi, các cậu không nên biết đâu.

-“Cứ nói đi mà, nó để làm gì vậy.” Sakura nài nỉ, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.

-“Tớ...ơ...lúc họ đuổi kịp và bắt tớ nhận cái túi này...rồi họ quay sang đánh nhau ấy...tớ bị dính lây và...lúc thoát ra được...tớ phải bẻ nó...làm...làm...” Syaoran ngượng nghịu, ấp úng, mặt đỏ bừng, hai ngón tay trỏ ở hai bàn tay chỉ vào nhau, miệng lắp bắp, không nói nên lời.

-“Sao? Cậu bẻ nó làm gì?” Sakura càng lo lắng hơn.

-“...” Syaoran nói nhỏ đến mức chỉ như lời thì thầm, mặt cậu đỏ hơn bao giờ hết, càng lúc càng đỏ thêm.

-“Sao?” Sakura vẫn chăm chú vào sắc mặt Syaoran. “Cậu bị sốt à, Syaoran? Mặt cậu đỏ quá. Cậu dùng cây gậy đó làm gì? Hay cậu bị ong chích? Cậu dùng nó để đuổi ong à?”

Tomoyo cũng hết sức lo lắng, trông cô bồn chồn không yên, ánh mắt lộ vẻ hoang mang. Nokoru nhìn thấy vẻ mặt Tomoyo, bỗng, anh cảm thấy có gì đó nhoi nhói trong lòng. Nokoru vội trấn an:

-“Ở Học viện Clamp, ong không được ở ngoài sân chơi. Chỉ có trong khu động vật và Khu nghiên cứu sinh vật thôi”

-“Ồ” vẻ mặt Tomoyo đã dịu lại. Cô nhẹ nhàng hỏi Syaoran: “Thế cái cây đó là gì?”

-“Tớ...tớ...DÙNG NÓ ĐỂ CHỐNG!!!!” Syaoran bật tiếng lớn, mặt cậu bây giờ đỏ như quả gấc chín.

-“Hoeeee?”

-“Để chống à?” Tomoyo ngạc nhiên hết cỡ.

-“Thế tại sao nó lại dính máu?” Nokoru cũng đang hết sức ngạc nhiên.

-“Là...là...vì...vì...đó không phải là máu...đó là...nước sốt cà chua...tớ vấp té vô...hộp nước sốt bỏ đi.”

-“Hà, hoá ra là thế. Làm tớ hết hồn.” Sakura thở phào nhẹ nhõm.

-“Xin lỗi. Nhưng, đây là ai vậy?” Syaoran xin lỗi, vẫn không hết thắc mắc về anh chàng tóc vàng này. Hình như cậu đã gặp anh chàng này ở đâu đó.

-“À, tớ quên mất. Đây là Imonoyama Nokoru, cậu ấy là bạn cùng lớp của Tomoyo. Còn đây là Lee Syaoran, là bạn thân từ nhỏ của tớ và Tomoyo” Sakura vui vẻ giới thiệu.

-“Phải rồi, cậu là Imonoyama – con trai út của giám đốc tập đoàn Imonoyama đấy phải không? Cậu rất nổi tíêng, tường là Hội trưởng hội học sinh khối tiếu học và hiện đang là Hội trưởng hội học sinh khối Cao trung, là đại diện cho học sinh lên phát biểu trong buổi lễ khai giảng. Cậu còn là một thiên tài về mọi lĩnh vực khoa học tự nhiên và khoa học nhân văn. Imonoyama còn là một người hào hoa, rất tốt bụng và luôn giúp đỡ phái nữ.” Syaoran thuyết trình một hơi dài đầy hào hứng.

-“Thật cám ơn về lời khen” Nokoru cười, lịch lãm.

-“Cậu còn nổi tiếng ham chơi, hay làm trễ việc của Hội học sinh...” Syaoran tiếp tục, vẫn rất hào hứng và...vô tâm.

-“Thôi, được rồi.” Nokoru bật té ngửa và ngăn lại.

-“Cậu biết nhiều về Nokoru nhỉ. Tớ là bạn cùng lớp mà cũng chẳng bíêt nhiều bằng cậu.” Tomoyo ngạc nhiên về thông tin của Syaoran.

-“Sao cậu biết được vậy, Syaoran?” Sakura cũng đang ngạc nhiên.

-“Ơ, tớ nghe từ một người bạn của tớ, lúc trước cũng làm trong hội học sinh khối Tiểu học, bây giờ cậu ấy cũng là thư kí Hội học sinh Khối Cao trung, Ijuyn Akira.”

-“Ôi, hoá ra là Akira à? Sao cậu quen được cậu ấy vậy Syaoran, tôi có thể gọi như thế chứ?”

-“Không sao. Trong một lần thi đấu Quyền pháp ở câu lạc bộ Kungfu, tớ đấu với cậu ấy.”

-“Vậy à? Thôi, trễ rồi, tớ đi đây. Rất vui được làm quen với Syaoran và Sakura.” Nokoru nhìn đồng hồ, tiếc núôi.

-“Ủa? Cậu không đi ăn kem với bọn tớ sao, Nokoru?” Tomoyo hỏi, hơi buồn.

-“Không được rồi, để hôm khác nhé, tớ còn phải về Hội học sinh.” Nokoru cười, lòng anh cảm thấy bồn chồn, xao xuyến.

-“Thôi vậy cũng được, thế hôm nào cậu không bận?” Tomoyo tiếc rẻ, lòng cô gợi lên một cảm giác buồn bã.

-“Có lẽ là Chủ nhật. Uhm, chủ nhật, tớ hoàn toàn rảnh, để hôm ấy nhé.”

-“Ừ, thôi tạm biệt nhé. Bye” Tomoyo nói, nỗi buồn kì lạ trong cô lại trỗi lên.

-“Chủ nhật nhớ phải đi với bọn tớ nhé.” Sakura vẫn vui vẻ, vô tư nhưng trong thâm tâm cô đã nhận thấy nỗi buồn trong lòng cô bạn thân của mình.

-“Bye. Tớ nhớ mà.” Nokoru cười dù trong lòng ngổn ngang đầy suy tư.

-“Chà, Hội trưởng bỗng nhiên ‘bận rộn’ công việc của Hội học sinh từ khi nào vậy ta?” Một người từ từ tiến ra từ bụi cây.

-“À, Suoh!! Cậu đứng đó từ khi nào vậy?” Nokoru ngạc nhiên.

-“Tôi đứng từ nãy rồi, từ lúc mà hội trưởng đuổi bọn cáo đi cơ.” Cậu học sinh lúc nãy trả lời, đôi mắt lấp lánh đắc thắng. Cậu là một nam sinh khá đẹp trai với màu mắt nâu vàng và mái tóc xanh tím, khuôn mặt cứng rắn đầy vẻ nghiêm túc. Đó là Takamura Suoh – Phó Hội trưởng hội học sinh và là học sinh năm 2 Cao trung.

-“Lâu thế cơ à? Vậy mà tôi không biết. Sao cậu không ra làm quen với mọi người.” Nokoru nói, cố che đậy tâm trạng của mình.

-“À, vì muốn xem xem Hội trưởng nói chuyện gì với họ.” Suoh hấp háy mắt.

-“Hoá ra cậu theo dõi anh à?” Nokoru mắt rưng rưng.

-“Ha, em đâu dám, nhưng không ngờ lại biết được Hội trưởng bận rộn vì công việc của Hội đến nỗi không đi ăn kem-món-cực-thích- của hội trưởng.”

-“Thôi mà, đừng có chọc nữa.” Nokoru phụng phịu.
-“Thôi, em về văn phòng Hội trước đây, anh không được trốn đâu đấy” Suoh nói và đi mất.

-“ Chậc, đi nhanh thật. Mới đây mà chẳng thấy bóng dáng đâu cả, cái cậu Suoh này.” Nokoru cười.

Một cơn gió nhẹ thoáng qua, cành lá xào xạc, những cách hoa anh đào rơi xuống, phủ lấy người con trai đang đứng dưới gốc cây, lòng bồn chồn, Nokoru ngước mặt nhìn lên cây Sakura. Anh không thể hiểu được cảm giác của mình bây giờ. Ngực anh đã nhói đau khi thấy cô ấy - người con gái ấy – Tomoyo lo lắng cho một người ban thân thiết của cô ấy. Tại sao? Tại sao? Khi ở gần cô anh luôn cảm thấy hạnh phúc, khi không gặp mặt anh lại rất muốn gặp cô. Tại sao? Tại sao? Tim anh đập liên hồi khi ở bên cô. Tại sao? Tại sao? Anh lại luôn muốn cô vui vẻ, không muốn cô đau buồn. Tại sao? Tại sao? Anh luôn quan tâm đến phái nữ, anh luôn muốn họ vui vẻ, nhưng chưa bao giờ...chưa bao giờ...anh cảm thấy thế này....

Một cơn gió nữa, đưa thật nhiều cánh hoa, rơi, rơi, hoa ngập tràn trong lòng, hoa tràn vào tâm trí, hoa vây bủa trái tim,...

Mùa xuân, hoa,....Mọi thứ thật êm đềm nhưng lòng chàng trai ấy lại không. Anh thầm hỏi: “Mùa xuân ơi, cảm giác này là gì?”

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Himawari Chan
Mì-chàn aka Miki
Mì-chàn aka Miki


Nơi sinh sống : Piffle World và Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 01/06/2000
Đến từ Nơi mình xuất phát chứ đâu :v
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Himawari Chan

Bài gửiTiêu đề: Re: [CLAMP][NokTom]The Snow White   Tue Jul 05, 2016 4:48 pm

Chapter 4: Nắng đầu hè


Hai tháng sau...

Cuối tháng 4...mùa hè...

Mùa xuân đã qua, những bông hoa anh đào cuối cùng còn lại trên những cành cây đã rơi xuống, cây hoa giờ đã trở về với thuở ban đầu: trơ trọi, xơ xác...

Nắng...

Cái nắng trắng tinh, ấm áp, nhẹ nhàng soi rọi khắp nẻo đừơng, êm ả, dịu dàng như một nàng tiên nhỏ của mùa xuân đã không còn, thay vào đó là cái nắng vàng choé, chói lọi, nóng nực và thiêu đốt làn da con người như một yêu tinh nghịch ngợm đang cố chọc phá loài người.

Gió...

Làn gió mát dịu nhẹ, êm đềm, đưa theo hương thơm của hoa, lá, cỏ, cây, làn gió làm con người ta sảng khoái tinh thần và lòng rộn ràng vui sứơng đã đi nghỉ ngơi nhường chỗ cho những cơn gió mang theo hơi nóng thổi phà vào người ta, những cơn gió mang mùi vị xa xăm của biển, mang hương vị mặn mà của nứơc biển, mang theo những nỗi ngán ngẩm, phiền muộn.

....

Những cơn gió, những tia nắng, xuyên suốt mọi ngả, rọi khắp mọi nơi, trên đất nước này - Nhật Bản. Nhà nhà, người người, đều phải chịu cái nóng ngột ngạt, khó chịu đó. Nhưng, chỉ có một chỗ là không. Tại nơi này, gió, nắng,... mọi thứ vẫn giữ nguyên, không thay đổi, vâng, đây chính là Học viện Clamp. Thời tiết ở Học viện Clamp không giống như bên ngoài, bốn mùa đều là mùa xuân nên học viên không hề thấy một chút khó chịu nào, mọi người ở đây đều rất vui vẻ, họ đang bàn bạc sôi nổi về kỳ nghỉ hè sắp tới. Có điều...có một nơi - một căn phòng trong Học viện đồ sộ này không hề có bất kỳ tiếng động nào về kỳ nghỉ hè, trong khi đáng lẽ ra người chủ nhân của căn phòng ấy mọi năm đều hào hứng đề ra vô vàn những ý kiến về kỳ nghỉ một cách vô cùng hứng thú thì bây giờ người ấy đang trầm tư hơn bất kì một người sống nội tâm nào. Đấy chính là Văn phòng Hội học sinh khối Cao trung.

... “XOẢNG”

Tiếng rơi vỡ của đồ vật vang lên trong Văn phòng Hội học sinh khối Cao trung. Một giọng nói hoảng hốt cất lên:

-“Ôi, tách vỡ rồi!!!” Ijuin Akira – Thư kí Hội học sinh, hốt hoảng chạy lại nơi cái tách vừa bị tuột khỏi tay một người và rơi xuống vỡ toang.

-“Xin lỗi, Akira. Anh vô ý quá.” Nokoru Imonoyama - Hội trưởng Hội học sinh và cũng là người vừa làm vỡ chiếc tách đang rối rít xin lỗi. Anh định cúi người nhặt những mảnh vỡ tách lên thì có tiếng mở cửa kèm theo một giọng nói:

-“Có chuyện gì thế? Lại vỡ tách à?” Takamura Suoh - Hội Phó hội học sinh bước vào, vừa vào phòng anh đã đoán ra được chuyện gì đã xảy ra ở đây. Anh bước lại gần “hiện trường”:

-“Cái này là cái thứ 8 rồi đấy, Hội trưởng.” Suoh nhìn thẳng vào Nokoru vẻ dò hỏi. “Có chuyện gì xảy ra với anh à?”

-“Đúng đó Hội trưởng, tuy trước giờ Hội trưởng nổi tiếng về khoản hậu đậu, vụng về, yếu thể thao, dây thần kinh vận động kém, nhưng Hội trưởng chưa bao giờ làm đổ vỡ ly tách cả.” Akira bổ sung với một khuôn mặt tươi cười ngây ngô trông rất đáng yêu.

Sự thật thà đến ngây thơ của Akira làm Nokoru và Suoh té bật ngửa. Lồm cồm bò dậy, Nokoru trả lời, tay cầm cái khăn tay lau mồ hôi trán:

-“Akira đôi lúc thật thà quá đáng.” Ở đằng sau Suoh gật đầu đồng ý. Nhìn vẻ mặt ngây ngô đang hiện dấu chấm hỏi của Akira. Nokoru liền trấn an Suoh và Akira: “Anh không sao đâu Akira, Suoh. Chỉ là dạo này không khí nóng bức nên hơi bức bối khó chịu trong người thôi.”

Nokoru vừa dứt câu trả lời, ở sau lưng Suoh và Akira đã hội ngay thành một nhóm “những ông bố” xầm xầm xì xì:

-“Chuyện chưa từng thấy đây Akira, Hội trưởng mà lại khó chịu vì mùa hè.” Suoh nói với vẻ mặt hết sức kinh ngạc.

-“Đúng là sư huynh Takamura. Nhận ra ngay điểm kì lạ của Hội trưởng, trước giờ Hội trưởng chưa hề khó chịu trong bất kì mùa nào. Thậm chí là còn tràn đầy sinh lực vào mùa hè nữa cơ” Akira cũng ngạc nhiên không kém.

-“Hội trưởng còn bày ra bao nhiêu là trò trong mùa hè, làm trễ nãi công việc của Hội”

-“Đúng thế, vậy mà bây giờ, Hội trưởng bảo là thấy bức bối, khó chịu.”

-“Phải, chắc chắn là có chuyện gì đó.”

...Xầm xì xầm xì....

Ở phía trước, Nokoru cảm thấy khí lạnh bốc lên ngùn ngụt đằng sau lưng và đang run cầm cập. “Sao đang mùa hè nóng bức mà lại lạnh thế nhỉ?” Nokoru run rẩy thắc mắc.



Có vẻ như “những ông bố” Suoh và Akira đã họp nhóm xong và đang tiến đến quyết định “Hỏi thẳng Hội trưởng Nokoru”:

-“Hội trưởng!” Cả hai cùng đồng thanh.

-“Hả? Gì thế?” Nokoru vui vẻ quay lại với nụ cười thường thấy trên môi. Nhưng ngay sau đó anh giật lùi lại vì khí thế đang bốc hừng hực của 2 người.

-“Hội trưởng” Akira với đôi mắt đầy lửa đang dí sát Nokoru.

-“Vâ...ân...vâng. Có chuyện gì vậy Akira, trông cậu dễ sợ quá.” Nokoru giật lùi, đổ mồ hôi hột.

-“Hội-trưởng-mau-nói-cho-em-biết” Akira nhấn mạnh từng tiếng.

-“Có... có... chuyện gì?” Nokoru lắp bắp.

-“Hội-trưởng-bị-gì-thế?” Đôi mắt rực lửa trên gương mặt chibi của Akira làm Nokoru vô cùng lúng túng.

-“Akira, nói thế không được, như thế thì còn lâu Hội trưởng mới chịu khai thật.” Suoh nắm cổ áo Akira lôi giật lại, thì thầm.

-“Vậy phải làm thế nào?”

-“Anh nghĩ phải từ từ đi thẳng vào đề rồi mới tấn công” Suoh ra chiều nghiêm trọng.

-“Em hỉêu rồi”. Gật gật liên tục. “Qủa đúng là sư huynh Takamura”

-“Ừ, đúng là Suoh, làm gì cũng suy nghĩ thấu đáo.”

Một tiếng nói lạ vang lên, Suoh và Akira quay lại, Nokoru đứng bên cạnh cả hai từ hồi nào và đang gật đầu đồng ý, vẻ mặt chibi đang nhăn trán suy nghĩ dáng nghiêm trọng lắm.

-“Hội trưởng!!!” Bất ngờ “Hội trưởng...nghe...nghe...hết rồi à?”

-“Ừa” Nụ cười tươi rói như hoa trước 2 gương mặt chibi đang từ từ thu nhỏ lại của Akira, Suoh. “Cám ơn cả hai đã lo lắng cho anh, nhưng anh chẳng sao cả.”

-“Hội trưởng nói thật chứ?” Akira vẫn dai dẳng.

-“Thật mà.” Lại thêm một nụ cười nữa, khiến bao nhiêu lo lắng của 2 thành viên còn lại trong Hội tan biến hết.

-“Vậy thì tốt quá, Hội trưởng” Suoh thở dài, mỉm cười.

-“A, để em đi pha trà lại nhé. Hội trưởng, sư huynh Takamura chờ chút nhé.” Cậu thư kí dễ thương vội lao đi với tốc độ ánh sáng.

Nokoru nhìn ra ngoài, sân Học viện Clamp vẫn đầy gió, hoa, lá, cây, cỏ, nhưng trong lòng anh và những người cùng họ Imonoyama thì lại không như vậy, điều mà anh đang cố che giấu Akira và Suoh, đìêu mà những thành viên xây dựng và những người có liên quan đến Học viện Clamp đang vô cùng lo lắng: Một nguy cơ tiềm ẩn.

Nokoru nhìn ra đằng xa, anh bắt gặp một nụ cười tươi tắn của một cô bé tiểu học đang vui đùa cùng các bạn, các em bé không hề hay biết chuỵên gì sắp sửa xảy ra với Học viện tuyệt vời này và khi đó, nụ cười sẽ mãi mãi biến mất khỏi nơi đây. Nhưng, Nokoru không chấp nhận đìêu đó, anh sẽ tìm mọi cách để cứu giữ nơi này.

-“Hội trưởng!! Hội trưởng!!!” tiếng gọi của Akira khiến Nokoru giật mình.

-“Có chuyện gì thế, Akira?”

-“Em pha trà xong rồi, Hội trưởng lại ngẩn người ra nữa.”

-“À, xin lỗi nhé, anh đang bận suy nghĩ vài điều.” Uống vội tách trà do Akira đưa. “Anh ra ngoài chút, yên tâm, anh không trốn đi chơi đâu.” Bước ra khỏi cửa, Nokoru vội vã bước đi, anh hướng tới một căn phòng lớn ở trung tâm Học viện – phòng Hịêu trưởng.

“Cốc cốc” Nokoru gõ cửa.

-“Nokoru phải không? Vào đi.”

Anh đẩy cửa bước vào, phòng Hiệu trưởng là 1 căn phòng lớn, được bày trí đơn giản: một cái bàn làm việc ở sát vách phòng, bức tường đối diện với bàn làm việc là một màn hình lớn, bức tường còn lại là cửa sổ với cửa kính trong suốt và rèm cửa trắng tinh. Cô Hịêu trưởng đang ngồi bên bàn làm việc, hai bàn tay thoăn thoắt trên bàn phím máy vi tính.

-“Con tìm ta có việc gì không?” Mắt vẫn gắn chặt vào màn hình, tay vẫn làm việc không ngừng, nhưng trong giọng nói uy quyền thường ngày của cô Hiệu trưởng phảng phất một nỗi lo lắng.

-“Thưa cô, con muốn nói về tình hình hịên giờ của Học viện,” Gịong nói của Nokoru không hề có chút lo lắng mà lại chất chứa sự kiên quyết. “Theo như những gì chúng ta đã chứng kiến, hiện giờ Học viện Clamp đang trong tình trạng báo động và chúng ta chưa tìm ra nguyên nhân để khắc phục. Con muốn chúng ta hãy dời một số khối lớp gần nơi nguy hiểm về ‘Khu dự phòng’ để tránh nguy hiểm cho các học sinh.”

-“Nokoru này, hiện giờ Học viện Clamp vẫn còn an toàn, chưa nguy hại đến học sinh trong trường, nếu chúng ta di dời các khối lớp về ‘Khu dự phòng’ chắc chắn sẽ gây náo động và lo lắng cho mọi người.” Cô Hiệu trưởng thở dài, mắt vẫn gắn vào màn hình nhưng tay đã chậm lại và từ từ dừng hẳn.

-“Nhưng như thế nếu Học viện trở nên nguy hiểm thì sẽ không thể xoay sở kịp thời.” Nokoru đã tỏ ra nóng nảy nhưng anh vẫn giữ được bình tĩnh. Bàn tay nắm chặt lại, làm những ngón tay run lên, mộ dòng máu đỏ chảy ra.

-“Ta biết sự lo lắng của con, chúng ta đang cố gắng để khắc phục tình trạng, ta tin là các học sinh của Học viện này vẫn sẽ được an toàn, nếu có dấu hiệu cho thấy Học viện trở nên nguy hiểm hơn, ta sẽ di tán mọi người đến ‘Khu dự phòng’ ngay lập tức.” Cô Hiệu trưởng thở dài, quay đầu lại nhìn Nokoru. “Ta nghĩ con nên đi nghỉ đi, con lo nghĩ quá nhiều rồi.” Và cô lại quay về với công việc của mình.

-“Con...!!” Nokoru định tranh cãi tiếp, nhưng anh dừng lại, từ từ cúi đầu xuống, “Vâng, con xin phép.” Với gương mặt buồn bã, anh quay người, bước đi thẳng ra cửa.

Cô Hiệu trưởng nhìn theo cái bóng vừa đi khuất của Nokoru, cô thở dài một lần nữa và tập trung vào công việc.


Tại một nơi khác ở Học viện Clamp:

-“Nhìn này Tomoyo, tuyệt chưa? Đang là mùa hè mà hoa vẫn nở này” Một cô bé dễ thương với mái tóc ngắn màu nâu, đôi mắt xanh ngọc bích lấp lánh tinh nghịch đang reo lên vui mừng.

-“Thì năm nào cũng thế mà Sakura, ở Học viện Clamp bốn mùa đều là mùa xuân.” Một cô bé khác trông xinh đẹp như thiên thần đang mỉm cười đáp lại. Mái tóc màu tím nhẹ bay trong gió và đôi mắt tím đang cười tràn đầy niềm vui.

-“Ừ nhỉ, tớ vẫn chưa quen được, năm nào tớ cũng bị bất ngờ thế này.” Sakura gãi gãi đầu, cười trừ.

-“Ôi, trông Sakura thế nào cũng dễ thương hết!!!” Mắt lấp lánh. “Từ từ nào Sakura, làm lại động tác đó đi, tớ lấy máy quay phim” Tomoyo vội vã lục tìm trong túi nhỏ.

-“Hoeee?!” Ngạc nhiên. “To...Tomoyo... ơ...ah....!”

Tomoyo đã lấy ra chiếc máy quay phim nho nhỏ xinh xinh, “Sakura, cười lên nào, quay nhìn hứơng này!”

-“Hoee” Gãi gãi đầu, mặt đỏ lựng.

-“Sakura dễ thương quá!! Ủa? Sao kì vậy?” Tomoyo ngạc nhiên nhìn lại cái máy quay đang cầm trên tay.

-“Có chuyện gì à, Tomoyo?” Sakura chạy lại gần, mặt lo lắng.

-“Máy quay...không mở được.” Tomoyo vừa điều chỉnh các nút trên máy vừa nói.

-“Hay là hết băng?” Sakura góp ý.

-“Không thể nào, tớ vừa thay một cuộn băng mới toanh.” Tomoyo vẫn đang điều chỉnh, giọng có hơi lo lắng.

-“Hoặc hết pin chăng?” Sakura đưa ra ý kiến.

-“Hồi sáng nay tớ có sạc đầy pin mà.” Tomoyo đang kéo ngăn đựng băng, giọng lo lắng.

-“Có thể nó bị va đập đâu đó nên hỏng chỗ nào ấy?” Sakura lại đưa ý kiến, cố gắng không làm cô bạn mình buồn.

-“Có lẽ cậu nói đúng” Tomoyo thôi “hành hạ” cái máy, cất nó vào túi và buồn bã nói “Ôi, cái máy tớ mới mua, vậy mà bây giờ đã hư rồi.”

-“Thôi mà, đừng buồn Tomoyo, cậu sẽ sửa được mà.” Sakura cố gắng an ủi bạn mình.

-“Vậy...vậy...” Tomoyo cúi mặt, người run lên “Vậy là tớ không thể quay được cảnh lúc nãy Sakura vô cùng đáng yêu rồi!!!” Tomoyo nấc lên .

-“To...Tomoyo...!!” Sakura cười méo xệch

-“Thôi, không sao, lần sau tớ nhất định quay được!!” Nói với vẻ quyết tâm.

-“Sakura! Tomoyo! Các cậu ở đây à? Nãy giờ tớ tìm mãi.” Một cậu bé có mái tóc nâu, đôi mắt hổ phách hộc tốc chạy tới chỗ hai cô bé.

-“Syaoran!!” Sakura reo lên mừng rỡ

-“Chào cậu.” Tomoyo cười. “Sakura, Syaoran các cậu cứ ở nói chuyện nhé, tớ đi cất cái máy quay đã” Cô cười tinh nghịch, quay người đi, vẫy vẫy tay.

-“Tomoyo!” Sakura mặt đỏ như gấc, gọi với theo.

-“Tớ quay lại ngay mà” Tomoyo nói lại, đi vội, miệng cười tủm tỉm, nghĩ thầm: “Chậc, Sakura đỏ mặt rồi, dễ thương quá đi mất. Không nên làm ‘kỳ đà cản mũi’.” Tomoyo hứơng về lớp mình, nơi này còn xa Khối Cao trung lắm, cô đi vội vã, nhưng một mùi tươi mát từ đâu ùa tới, những âm thanh trong veo, réo rắt tràn ngập không gian, cô đi theo tiếng âm thanh, không định hướng mình đang đi đâu. Cô đến trước một bụi cây hoa tú cầu, không ngần ngại, cô cúi người chui qua bụi cây, và, xuất hiện trước mắt cô là một nơi vô cùng tuyệt vời, cảnh vật tuyệt đẹp: hai hàng cây xanh cao phủ bóng râm xuống con đường đất êm đềm, thẳng tắp, cỏ xanh ở hai bên mép đường mượt mà trả dài thành một đồng cỏ bao la, những bông hoa dứơi các gốc cây nở rộ, toả mùi hương thơm mãnh liệt, đó là những loại hoa mà cô chưa từng thấy bao giờ, xa xa, một dòng suối đang chảy, tiến lại gần dòng suối, nước trong veo, từng đàn cá bơi lội tung tăng, tiếng nước chảy róc rách nghe thật vui tai, một chú thỏ trắng từ đâu nhảy đến bên cạnh Tomoyo, nó có vẻ dạn người, cô ngần ngại đưa tay vuốt ve bộ lông mềm, ấm áp. Cô bế thỏ lên và bắt đầu đi xung quanh nơi này, tiếng chim hót hoà cùng với tiếng suối chảy tạo nên một bản nhạc thiên nhiên vô cùng êm dịu, mùi hương thơm của hoa, cỏ khiến người ta dễ chịu, thư giãn tâm hồn, không khí trong lành mát mẻ giúp ta cởi bỏ hết những ưu tư, phiền não, bực bội để hoà mình cùng thiên nhiên. Tomoyo đến gần một cây hoa anh đào, hoa còn đầy khắp các cành “Không ngờ là vẫn còn một cây Sakura nhiều hoa thế này, Sakura mà có ở đây chắc đang reo lên vui mừng đây” Tomoyo thầm nghĩ, mỉm cười. Bất chợt, một cơn gió mát thổi nhè nhẹ khiến những cánh hoa từ trên cây rơi xuống, cuốn quanh người Tomoyo, cô nhẹ nhàng đưa 1 tay ra hứng lấy những cánh hoa màu hồng dịu ngọt.


Cũng trong khu rừng ấy, Nokoru đang đi thẫn thờ dưới những tán cây rộng lớn, nơi đây thật yên bình, dễ chịu, mỗi khi có chuyện lo lắng hay bực bội, anh đều đến đây. “A, mình nhớ ở đằng kia có một cây hoa anh đào nở hoa quanh năm, mỗi năm đều nở rất nhiều hoa.” Nokoru hướng đến cây hoa, anh rất rành đường ở đây nên chỉ một giây sau anh đã đến gần cây Sakura, chỉ còn cách một bụi rậm. Nokoru không muốn chui qua bụi rậm, anh leo lên một cái cây gần đó, dây thần kinh vận động của Nokoru hòan toàn không tốt đối với những môn thể thao, nhưng anh trèo cây thoăn thoắt và đã đứng lên được một cành cây rắn chắc, đã nhìn thấy cây hoa quen thụôc anh vén lùm cây che mắt mình lên để nhìn rõ hơn đường xuống. Nhưng, một hình dáng thanh mảnh, nhỏ nhắn đứng dứơi gốc cây hoa khiến anh khựng lại, anh nhìn rõ hơn, một cô gái với mái tóc dài màu tím, một tay bế một chú thỏ, một tay đưa ra hứng những cánh hoa màu hồng đang cuốn quanh cô. “Một nàng tiên?!” Nokoru thì thầm, ngạc nhiên hết sức, và,

“RẦM” ngạc nhiên khi đang trèo cây đúng là không nên, Nokoru đã rơi thẳng xuống đất, tạo một tiếng động khá lớn.

Nghe động, Tomoyo quay lại, một đống lùm xùm ở dưới gốc một cái cây gần đó, cô ngần ngừ bước lại gần, cái đống lùm xùm đó bật dậy, lầm bầm gì đó một mình. Tomoyo giật mình, cô nhận ra giọng nói đó:

-“Nokoru!!” Tomoyo hoảng hốt chạy lại gần. “Sao cậu ở đây? Cậu vừa té trên cây xuống à? Cậu có bị thương không?”

-“Ơ...ah...Tomoyo?!!” Nokoru nhìn lên, ngạc nhiên. “Hoá ra là cậu à? Vậy mà tớ tưởng...” gãi gãi tai, cười ngố.

-“Tưởng gì cơ? Cậu không sao chứ?” Tomoyo hơi ngạc nhiên nhưng vẫn lo lắng.

-“À, tớ không sao, hình như chưa gãy cái xương nào” Nokoru cười hi hi.

-“Vậy mà dám nói không sao à?”

-“Hơ, gì cơ???”

-“Tay cậu chảy máu kìa!” Tomoyo phải hét lên.

-“Ủa? Tớ chẳng cảm thấy gì cả.” Nokoru nhìn lại hai bàn tay mà cậu đã làm chảy máu từ khi còn trong phòng Hịêu trưởng.

-“Phải cầm máu ngay” Nói đọan, Tomoyo lấy từ trong cái túi nhỏ dùng để đựng máy quay phim một bao cứu thương, cô nhẹ nhàng sát trùng và băng bó cả hai tay cho Nokoru. “Xong rồi đấy, có vẻ như không phải nó vừa bị thương mà khoảng 20 phút rồi đấy, cậu không cảm thấy gì thật sao?”

-“Ừ, tớ chẳng có cảm giác gì cả.” Mắt tròn xoe nhìn tay bàn tay đã được băng lại, nói một cách ngạc nhiên.

-“Cậu có nhớ cậu đã làm gì khiến cho có thể bị thương không?” Tomoyo cất bao cứu thương vào túi, dò hỏi.

-“Hơ,” Nghĩ ngợi mông lung. “Có lẽ là từ phòng Hiệu trưởng.”

-“Gì cơ?!!!” Hốt hoảng tột độ. “Bị từ lúc ở phòng Hiệu trưởng? Vậy mà cậu chẳng có cảm giác gì?”

-“!!!” gật gật, chẳng thể nói được gì.

-“Sao cậu ngốc thế hả?” Lần đầu tiên Tomoyo cảm thấy giận đến thế. “Cũng may là vết thương không lớn nên chỉ chảy ít máu thôi đấy, nếu không thì cậu đã xỉu từ nãy giờ rồi!!!”

-“Bình...bình tĩnh lại nào, Tomoyo!” Giơ 2 tay lên ngang mặt, miệng méo xệch, đổ mồ hôi hột. Lần đầu tiên anh thấy Tomoyo giận dữ như vậy, tuy quen biết không lâu nhưng Nokoru đã quen với hình ảnh một Tomoyo dịu dàng, hiền lành.

-“Cậu thật là ngốc quá đi mất!” Tomoyo vẫn còn khá giận, nhưng cô nhận thấy mình đã quá nóng nảy. “A! Xin lỗi, tớ nóng nảy quá.” đỏ mặt, vội vàng ngồi xuống.

-“Lần đầu tớ thấy Tomoyo dữ như thế đấy.” Cười ha ha.

-“Xi...xi...xin lỗi...” Mặt đỏ hơn nữa, lúng túng

-“À, có gì đâu.” Nokoru vẫn cười. “Tomoyo cũng biết khu rừng tuyệt vời này à?”

-“A, không, tớ vừa phát hiện ra thôi, tớ bị mùi hương và âm thanh của khu rừng này lôi kéo.” Đã hết đỏ mặt, trả lời với một nụ cười khi thấy Nokoru cũng cảm thấy nơi này rất tuyệt vời. “Đây đúng là một thiên đàng nhỉ?”

-“Ừhm” Nokoru ngước nhìn những hàng cây và bầu trời, tai lắng nghe những âm thanh véo von của thiên nhiên, mùi hương thơm của khu rừng lan toả xung quanh. Nỗi buồn và lo lắng lại trỗi dậy trong lòng anh.

Tomoyo đã nhận ra điều ấy trong đôi mắt Nokoru, cô hỏi: “Cậu có chuyện gì buồn phiền à?”

-“À, không, không có gì.” Nokoru sực tỉnh lại, vội vàng trả lời.

-“Câu ‘không có gì’ này thật giống mỗi khi Sakura bị cảm và nói dối với mọi người” Tomoyo nhận xét, nhưng không có ý dò hỏi. Cô không muốn ép buộc ai nói ra những điều mà họ cố giấu “Nơi này đúng là tuyệt thật, gió nhẹ nhàng, mát mẻ, hương hoa dịu dàng, thơm mát, bản nhạc thiên nhiên vui vẻ... Đúng là Học viện Clamp.”

-“Tuyệt vời? Học viện Clamp?” Nokoru thót lên khi nghe 3 tiếng ‘Học viện Clamp’

-“Sao? Có gì à?” Tomoyo ngạc nhiên.

-“Học viện này có thể đã rất tuyệt vời nhưng bây giờ thì không!” Gịong nói lạnh băng thoát ra từ mịêng Nokoru làm Tomoyo cảm thấy bối rối.

-“Cậu...”

-“Học viện này trở nên nguy hiểm hơn bất cứ nơi nào. Cái nguy cơ đang ở mức báo động 2 mà không ai biết.” Gịong nói đã hoàn toàn lạnh băng.

-“Cậu đang nói gì thế, Nokoru? Nguy cơ? Báo động 2?” Tomoyo hết sức bàng hoàng. “Chẳng lẽ Học viện đang trở nên nguy hiểm sao?”

-“A, không, không, tớ nói chơi ấy mà, không có gì đâu.” Gịât mình vì giọng nói lo lắng của Tomoyo, Nokoru vội vàng đính chính.

-“Thật chứ?” Tomoyo vẫn còn lo lắng.

-“Th...thâ...t...thật mà” Nokoru nhìn đi nơi khác, tránh nhìn thẳng vào Tomoyo.

-“Thế thì tốt quá.” Tomoyo biết rằng Nokoru đang nói dối.

-“À...ừ..”

-“Tớ không ép nhưng nếu cậu có gì trong lòng cần người tâm sự thì cứ đến tìm tớ nhé.” Một nụ cười dịu dàng khiến lòng người yên ổn.

-“Ừ, cám ơn cậu” Nokoru cười, anh nhận thấy Tomoyo không muốn ép anh phải nói ra điều đang cất giấu trong lòng, anh thật sự rất biết ơn Tomoyo, “cám ơn cậu, Tomoyo” lòng anh vang lên tiếng nói và Nokoru đã có một quyết định, anh sẽ làm tất cả để cứu lấy học viện này.

Gío như đồng tình với cả hai, nó nhẹ nhàng thổi lên người những đợt gió mát, làm lòng người êm dịu, làm những ước muốn tốt đẹp của con người trở nên gần hơn, làm ý chí con người ngày càng bền chắc.

Gió...

Thổi...

Cánh hoa...

Rơi

Rơi

Nhè nhẹ, cuốn quanh người thiếu niên và thiếu nữ với tấm lòng nhân ái, dịu dàng cùng những ước mơ tốt đẹp.

Nắng...

Nhè nhẹ...

Soi sáng...

Học viện Clamp sáng lên trong ánh nắng...nhưng...ẩn giấu sau nó một mối nguy hiểm...mà nắng không thể chiếu rọi....

Mùa hè...

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Himawari Chan
Mì-chàn aka Miki
Mì-chàn aka Miki


Nơi sinh sống : Piffle World và Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 01/06/2000
Đến từ Nơi mình xuất phát chứ đâu :v
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Himawari Chan

Bài gửiTiêu đề: Re: [CLAMP][NokTom]The Snow White   Tue Jul 05, 2016 4:49 pm

Chapter 5: Khủng hoảng


Ngày hôm sau...

-“Tớ đảm bảo là tớ chẳng hề làm gì cả, thật mà, tin tớ 1 chút thì có sao đâu?!!” Ở cuối hành lang, một anh chàng đang cố tìm mọi lời lẽ của mình để xoa dịu sự giận dỗi của cô bạn thân.

-“Không, gây ra chuỵên này không phải cậu chứ còn ai vào đây?” Cô bé dễ thương không hề để tâm đến lời thanh minh của cậu bạn, cô vẫn còn đang rất giận.

-“Thôi nào, Chiharu, tớ đã nói là tớ không làm mà.” Yamazaki vẫn cố thuyết phục.

-“Cái tính khoác lác của cậu, tớ tin làm sao được chứ.” Chiharu phùng má giận dỗi.

-“Chi...”Yamazaki đang định nói thì 1 giọng nói dịu dàng, trong trẻo cất lên.

-“Có chuỵên gì thế?”

-“Ô, Tomoyo đấy à?” Yamazaki ngẩng đầu, hỏi. Anh chàng đang hết sức ngạc nhiên.

-“Tomoyo!! Lâu quá không gặp, từ đầu năm tới giờ cậu chuyển lớp khác nên ít khi gặp cậu quá.” Chiharu nhào tới, cô thực sự vui mừng khi gặp Tomoyo. “Hic, sao cậu không chịu thi ít điểm một chút để học chung lớp với bọn tớ?”

-“A, tớ...”

-“À, nói về chuyện này, ngày xưa tại hoàng cung Thái Lan, đã có một hoàng tử cố ý hạ thấp điểm của mình để....” Yamazaki lại ‘bắt đầu’, nhưng mới được vài câu thì bị Chiharu chặn họng.

-“Này, được rồi đấy.” Mắt nhắm lại, đổ mồ hôi hột, tay bịt miệng cậu bạn thân lại.

-“À, thôi quên chuyện đó đi. Hình như các cậu đang cãi nhau, có chuỵên gì à?” Tomoyo cười nhẹ trước hai người bạn của mình và hỏi về chuyện khi nãy.

-“A, tớ quên mất. Tomoyo, cậu xem này, có quá đáng không cơ chứ?” Chiharu đưa cho Tomoyo xem một thứ có hình dạng giống như một quyển sổ bìa màu hồng nhưng to hơn một chút và trong 2 lớp bìa là một màn ảnh TV cỡ nhỏ.

-“Ồ, một máy nuôi thú ảo. Cậu cũng chơi nữa à? Trò này thú vị lắm đấy” Tomoyo đỡ lấy chiếc máy, sau khi xem xét một lúc, cô hỏi: “Tớ có thấy vấn đề gì đâu? Con vật của cậu vẫn ngủ ngon lành và trông vô cùng dễ thương đấy chứ.”

-“Không, tớ muốn nói vấn đề ở đây là chỗ “dễ thương” đấy. Con Xweter của tớ vốn là một anh chàng vô cùng dũng mãnh. Vậy mà, bây giờ lại đeo một cái nơ hồng trên đầu và còn có đôi mắt long lanh đầy lông mi nữa chứ” Chiharu mếu máo sắp khóc, kể lể lại. “Đây hoàn toàn là tác phẩm của Yamazaki đấy” Gịong Chiharu đột nhiên biến sắc, sát khí bốc ngùn ngụt từ người cô bé.

Sau khi lứơt ngón tay trên dãy phím nút của máy, Tomoyo quay sang nói với bạn mình. “Chiharu à, tớ thấy thì không phải là Yamazaki làm đâu, vì tính chất của thú ảo chỉ nó chủ nhân của nó mới biến đổi được, và khi muốn đổi tính chất của nó phải có password mật. Cậu không tiết lộ pass cho ai đấy chứ?”

-“Ôi, tớ không có nói cho ai cả. Vậy là nó bị hỏng à?”

-“Uhm, có lẽ là lỗi dữ liệu, cho tớ mượn nhé, tớ sẽ nói với anh hai tớ sửa cho cậu.” Tomoyo mỉm cười, nụ cười khiến người khác vô cùng yên tâm.

-“Ôi, thật à? Có thể sửa được sao? Cám ơn cậu trước nhé!” Chiharu reo lên vui mừng.

-“Ừ, vì đây là sản phẩm công ty nhà tớ sản xuất mà, nếu có gì không được thì phải chịu trách nhiệm ngay chứ. Nhưng có lẽ tớ sẽ coi sơ qua trước khi đưa anh tớ, vì anh ấy dạo này bận túi bụi.” Tomoyo nói vẫn với nụ cười dịu dàng ấy. Sẵn đây nói luôn, Daidouji là một tập đoàn lớn, chuyên sản xuất đồ chơi trẻ em, đồ chơi tuổi teen và các mặt hàng điện tử. Tomoyo là con út của chủ tịch tập đoàn, cô có 3 anh chị, người anh trai đang học năm thứ ba đại học công nghệ, người chị thứ là một sinh viên năm nhất đại học khoa học tự nhiên và người chị còn lại đang là học sinh năm cuối Khối trung học Học viện Clamp. Có lẽ do huyết thống của gia đình và tư chất thông minh trời cho, Tomoyo là một thiên tài trong ngành Thiết kế và là một tài năng kiệt xuất về Công nghệ điện tử học. Tuy chỉ mới 15 tuổi nhưng cùng với 3 anh chị của mình, cô thường tham gia vào việc quản lí tập đoàn, trong thời gian cha mẹ cô đang mất tích.

-“Không sao đâu, ai chẳng biết Tomoyo là một thiên tài về công nghệ điện tử chứ.” Chiharu cười rất tươi, cô nói thầm với Tomoyo: “Thôi, tạm biệt cậu nhé, tớ phải xin lỗi gã Yamazaki đã” Nói xong cô quay sang Yamazaki, hai người nói chuyện và đi mất. Còn lại Tomoyo, cô thở dài, bỏ ‘Máy nuôi thú’ của Chiharu vào túi và đi tiếp. “Công nhận Chiharu tài thật, có thể trừng trị được Yamazaki. Mà nói gì thì nói, Yamazaki là một người bạn tốt, chỉ có điều cậu ta có cái mịêng xạo quá trời.” Cô thầm cười trong lòng khi nghĩ về những người bạn tuyệt vời của mình. Đang chìm đắm trong suy tưởng, một tiếng hét kéo cô trở về với thế giới hiện thực.

-“Làm ơn đi, Minamoto!! Bỏ tớ ra” Một giọng nam cất lên, nghe vô cùng hoảng hốt và sợ hãi.

-“Không, em không bỏ, anh hãy nghe em nói” Một giọng nam khác vang lên, gịong này dường như rất tuyệt vọng và có hơi cao tông một chút so với giọng nam bình thường.

Tomoyo tiến lại nơi phát ra 2 giọng nói, họ là 2 học sinh thuộc khối Trung học, đồng phục và màu giày của họ cho Tomoyo biết điều đó, “ồ, họ là bạn cùng lớp của chị ba, họ rất nổi tiếng, một người là Minamoto còn người kia là....à...là Iori” Tomoyo nghĩ thầm, nép sát vào bức tường cô im lặng đứng quan sát họ. Có vẻ như Minamoto đang vô cùng hoảng hốt trước một Iori đang đứng trước mặt. “Ồ, phải lúc nãy Iori đã gọi Minamoto là ‘anh’ không nhỉ? Chị mình bảo là họ chẳng có họ hàng thân thuộc gì hết mà.”

-“Iori...làm ơn đi, tớ xin cậu đấy. Đúng là tớ đã có lỗi khi hôm nọ đã giật dù của cậu khi trời mưa và đẩy cậu xuống vũng nước mưa, nhưng tớ chỉ đùa thôi mà, tớ chỉ muốn cậu biết được cảm giác thú vị khi tắm mưa. Tuy sau đó cậu bị cảm nhưng lúc đó cậu đã rất vui mà, sao bây giờ lại ám tớ như vậy?” Minamoto nói nguyên một tràng, giọng van nài hơi ướm chút hoảng sợ.

-“Minamoto...anh nói gì vậy? Em, không hề giận anh đìêu chi cả, em chỉ muốn là...là...” Iori đỏ mặt, miệng lắp bắp. Tomoyo có vẻ đã hiểu chuyện gì xảy ra, “có lẽ không cần thiết phải nhìn thêm nữa, mà tại sao mình lại phải quan sát họ chứ?” cô nghĩ thầm và bước đi thật nhanh vào thang máy, vài giây sau cô đã không còn nghe tiếng họ nữa và cô cũng không hề biết rằng, cũng tại nơi mà cô vừa rời khỏi. một anh chàng điển trai, nổi tiếng tên là Minamoto đang chạy toé khói miệng la oai oái:

-“Oh my God!!! Ai cứu tôi với!!! Mẹ ơi cứu con!! Bố ơi cứu con!! Chúa ơi cứu con!!!....” Và đằng sau anh, một anh chàng khác đang bám sát nút, đó cũng là một anh chàng điển trai, nổi tiếng tên là Iori và đôi mắt anh đang bùng lửa, trong ngọn lửa ấy có một hình trái tim từ từ to dần lên...
-“Đứng lại nào Minamoto! Để cho em hôn anh một cái.”


Và đương nhiên là chúng ta không cần phải theo dõi tiếp diễn biến câu chuyện trên, hãy trở lại với Tomoyo của chúng ta.

Cô đang ở trong thang máy, cô không có bất kì suy nghĩ nào về chuyện mình mới chứng kiến, cô chỉ biết rằng cô nên đến Câu lạc bộ Cổ động của Sakura ngay lập tức, hôm nay Câu lạc bộ Hợp xứơng được nghỉ, cô đã đem theo cái máy quay phim mới, cô có thể quay được toàn bộ cảnh hoạt động của Sakura. Thang máy dừng lại, Tomoyo bước ra, người cô gặp đầu tiên là Ashura, đang đứng đợi thang máy. Có lẽ cậu bé đang bị cảm, bằng chứng là cậu đang đeo một cái khẩu trang màu trắng, che hết khuôn mặt xinh xắn và tóc tai thì rối bù.

-“A, chào em, Ashura-kun! Em bị cảm à?”

-“Dạ, chào chị Tomoya-san” Gịong nói nghèn nghẹt của người đang bị tịt mũi làm bất cứ ai nghe cũng thấy buồn cười.

-“Chị không phải là Tomoya, chị là Tomoyo.” Tomoyo cười với Ashura.

-“Vâng, Tomio-san” Ashura lập lại, nhưng lại trật lất.

-“Ôi, em không thể nhớ tên chị được sao? Buồn quá.” Nét mặt Tomoyo xơi xụ lại, đôi mắt cụp xuống.

-“A, em không có ý đó, Tamago-kun”

-“À, ‘trứng’ hả? Em thèm ăn trứng à? Tiếc là hôm nay nhà ăn không có trứng” (chú thích: ‘tamago’=trứng) Tomoyo hơi ngạc nhiên, giọng không giấu được sự tò mò.

-“A, không,...ôi...em không thể nói đúng đựơc tên chị mặc dù em rất muốn...Cả những người khác cũng vậy...em biết rõ tên họ nhưng lại không thể phát âm đúng đựơc....Vì chuyện này mà anh Yushin đang rất giận vì tưởng em chọc anh ấy...” Ashura lấy tay vò đầu, giọng tịt mũi đang mếu máo.

-“Yushin? A, là Yasha phải không? Em bị thế này lâu chưa?”Gịong vô cùng lo lắng, cô hỏi.

-“Từ lúc em bị cảm....khoảng 3 hôm trước...” Ashura nói ỉu xìu.

-“Vậy em đã đi khám bệnh chưa? Bác sĩ có nói gì không?”

-“Em có đi rồi....bác sĩ nói chỉ bị cảm mạo bình thường thôi...vài ngày là khỏi...”

-“Em nên đến phòng y tế nghỉ đi, chị thấy em đang sốt lắm rồi đấy. Hoặc em nên về nhà, để chị đưa em về nhé.” Tomoyo đưa tay sờ trán Ashura, dịu dàng hỏi.

-“Thôi ạ, em đến phòng y tế là đựơc rồi, cám ơn chị. Ja, mata” (vậy thì, hẹn gặp lại) Ashura mỉm cười vô cùng dễ thương và bứơc vào cầu thang.

-“Uhm, mata. Chúc em sớm khỏi bệnh nhé.” Tomoyo vẫy tay với Ashura vẫn không hết lo lắng. “Này khoan đã Ashura, để chị đưa em đến phòng y tế, đi một mình khi đang bệnh thế này nguy hiểm lắm.” Tomoyo chạy tới, đẩy cửa thang máy đang từ từ khép lại, lách mình vào trong.

-“Nhưng...nhưng...như thế có làm phiền chị không? Có ảnh hưởng việc của chị không?” Cậu bé ngại ngùng hỏi.

-“Không sao đâu, giúp người bị bệnh đương nhiên là chuyện phải làm rồi.” Cô mỉm cười dịu dàng trước gương mặt ngại ngùng rất đáng yêu của cậu bé. Ashura cười lại, ánh mắt vô cùng biết ơn.

Thang máy mở cửa và cả hai cùng bước ra, đi thẳng lên hành lang rộng của Dãy cơ sở. Đương nhiên là trong Học viện này, mỗi khu đều có phòng y tế, nhưng chỉ có phòng y tế ở Dãy cơ sở là lớn nhất, hiện đại nhất, đầy đủ nhất. Cửa phòng y tế cũng như bao nhiêu phòng khác, đều rất lớn; cánh cửa bằng gỗ được sơn màu trắng, có gắn kính vân hoa và treo một tấm bảng to ở trên cao, trên bảng vẽ một chú mèo màu đen trông vô cùng dễ thương, bên cạnh hình vẽ chú mèo là một dòng chữ bay bướm, mượt mà: “Phòng y tế Cat’s eyes”. Đẩy cửa bước vào, điều đập vào mắt bạn đầu tiên là màu trắng, tất cả mọi thứ, từ màn cửa đến thảm trải sàn, từ trần nhà đến vách tường, chỗ nào cũng là màu trắng; gần cạnh cửa sổ đầu tiên là một bàn làm việc màu trắng, bàn vô cùng ngăn nắp và sạch sẽ. Cách xa bàn khoảng 1 mét là một tấm phủ cũng màu trắng, đằng sau tấm rèm phủ ấy là hàng dãy giường y tế sạch sẽ, trắng tinh. Căn phòng tràn đầy mùi thuốc sát trùng, làm bất cứ ai đi vào đều có cảm tưởng như mình đang ở trong một bệnh viện cỡ trung.

Tomoyo không thấy người phụ trách đâu cả, bàn làm việc không có ai, không có dấu vết gì cho thấy là người phụ trách đã đi ra ngoài. Cô vén tấm rèm phủ lên và nhìn vào gian phòng bên trong và cô phát hiện ra ngay lập tức, trên chiếc giường đầu tiên, gần rèm cửa nhất và cũng gần cửa sổ nhất, một người đang nằm trên ấy, người ấy mặc áo blouse trắng, mái tóc vàng dài phủ gáy, đang nằm ngáy o o trên giường, khoé miệng dính nước bọt, cảnh này sẽ làm cho mọi người nhớ đến Nobita trong Doraemon lắm đấy. Tomoyo lại gần người đóm, Ashura khẽ theo sau.

-“Thầy phụ trách!! Thầy, dậy đi ạ.” Tomoyo gọi khe khẽ. Nhưng hình như “ông” thầy phụ trách này ông hề nghe được, có lẽ ông đang chu du nơi nào đó cùng với anh chàng hậu đậu của chúng ta chăng?

-“Thầy phụ trách!!” Tomoyo lại gọi, lần này lớn tiếng hơn.

“Zzzzzzzzzz” (=>chú thích: tiếng ngáy)

-“THẦY PHỤ TRÁCH!” lần này là một tiếng la rất to, nhưng... “thầy phụ trách” chỉ trở mình một tiếng và rồi ngủ ngon lành.

-“Em thật sự không muốn dùng cách này nhưng...xin lỗi thầy.” Tomoyo lấy từ trong túi xách ra một chai nước đá - vốn là để dành cho Sakura, và ịn chai nước lên mặt “thầy phụ trách”, gọi to hết cỡ: “THẦY. PHỤ. TRÁCH.”

Như thế này thì cho dù đang ngủ đông như gấu cũng phải giật mình thức giấc. “Ông” thầy của chúng ta giật mình ngồi dậy, ngáp 1 cái thoải mái, quay sang Tomoyo và Ashura, nói tỉnh bơ:

-“Ủa, bệnh nhân mới à? Gào to thế chứng tỏ em còn khoẻ lắm, không sao đâu...” Giơ tay xuỳ xuỳ như đuổi ruồi, thầy ngáp thêm một cái và lần này đã tỉnh táo hẳn, bây giờ chúng ta có thể nhìn rõ mặt “ông” thầy này, gọi là thầy có vẻ hơi quá, anh ta trông còn rất trẻ, chỉ khoảng 20 tuổi, da trắng, mắt xanh thăm thẳm, tóc vàng phủ gáy, anh ta nhìn lại Tomoyo đang làm vẻ mặt mà sẽ khiến cho các bạn rất nhớ đến Shikamaru trong Naruto, và reo lên:

-“A, Tomoyo-chan đây mà, cô em gái yêu quý đây mà, có chuyện gì không, Tomoyo-chan?” Mắt sáng rực rỡ như ngọn đèn neon, thầy phụ trách nhảy nhổm lên và bắt đầu màn hỏi thăm cực kì vui vẻ. “À, đây là ai thế?” Anh nhìn sang Ashura, hỏi.

-“Fye-kun, em không muốn nói nhiều, cậu ấy là Ashura, cậu ấy đang bị bệnh, và anh hãy chữa cho cậu bé.” Gịong chán nản, Tomoyo nói với Fye. Thực ra, nếu nói Tomoyo có 3 anh chị thì cũng không đúng, thực ra là 4 nếu tính luôn Fye-kẻ đã từng bị ông Daidouji – Cha của Tomoyo, từ. Vì ông này có tính cách vô cùng quái dị, khác xa gia đình, tuy là con đầu lòng nhưng lại thích tự do, không muốn bị vứong bận chuyện gia đình, khác với anh hai của Tomoyo. Bây giờ ta đã biết một người anh của Tomoyo, còn 3 người nữa, đừng nôn nóng, sẽ biết ngay mà, nhưng không phải là bây giờ, không được quên đấy nhé, đây sẽ là chi tiết quan trọng để bạn hiểu được phần tiếp theo.

-“Ô, đúng là cậu bé đang sốt này, đựơc rồi...” Sau khi hỏi thăm, đưa thuốc và một mực bắt Ashura nằm trên giường nghỉ ngơi, Fye quay sang Tomoyo đang đứng nhìn ông anh mình.

-“Ồi đừng làm vẻ mặt đó chứ,Tomoyo-chan!! Nhìn lạnh lùng quá, không hợp với em gái dễ thương của anh chút nào!”

-“Em đang muốn hỏi đây, Fye-kun. Hình như đang giờ làm việc của anh mà, sao anh nằm đó ngủ?” Gịong nghiêm nghị khác thường, Tomoyo hỏi anh mình với một vẻ mặt nghiêm không kém.

-“Hic, Tomoyo-chan!! Càng ngày càng giống chị hai của em đó! Oi thôi, được rồi. Tại vì đang ngồi thì buồn ngủ, mà chỗ đó gần cửa sổ, gió thổi thiu thiu mát lắm” Gãi gãi tai, miệng cười trừ, mặt nhìn giống như Okita lúc nhớ tới đồ ngọt.

-“Trời ạ!! Anh cả, anh nói thế mà nghe được à?”

-“A, vì bệnh nhân mấy hôm nay nhiều quá mà. Với lại ai cũng chỉ bị cảm mạo nhưng lại có biến chứng rất kì lạ.”

Sau một hồi nói chuyện với anh trai của mình, Tomoyo tạm biệt Fye và Ashura để đi đến chỗ Sakura, cuộc đối thoại trên bạn sẽ biết ngay thôi.


Với tốc độ phi thường, 5 phút sau Tomoyo đã có mặt ở Câu lạc bộ Cổ động của Sakura. Cô vừa đến đang tìm kiếm Sakura, cuối cùng cô cũng phát hiện cô bạn thân của mình đang đứng dưới gốc cây, vẻ mặt lo lắng, đang nói chuyện với các bạn khác. Tomoyo lại gần, tươi cười:

-“Sakura, xin lỗi tớ đến trễ...”

Tomoyo chưa kịp nói hết câu, Sakura đã nhào tới ôm chầm lấy cô, thổn thức:

-“Hic, Tomoyo cậu ở đâu vậy? Tớ trông cậu nãy giờ. Hic hu hu hu”

-“Sao vậy Sakura? Sao lại khóc thế?” Tomoyo hơi ngạc nhiên vì thái độ của cô bạn mình, Sakura không bao giờ khóc trước mặt nhiều người như thế.

-“To...Tomoyo...Syaoran...”

-“Syaoran làm sao?” Tomoyo lo lắng vì trước giờ cho dù xảy ra chuyện gì, Sakura cũng luôn kiên cường, vậy mà lần này, có lẽ là chuyện rất trầm trọng.

-“Cậu...cậu ấy bị bệnh”

-“ Vậy đã đưa cậu ấy đi bệnh viện chưa? Cậu ấy bệnh nặng lắm à?”

-“Đã đưa đi rồi...nhưng bác sĩ nói cậu ấy chỉ bị cảm thông thường thôi...”

-“Vậy thì có gì đâu, cậu không cần lo lắng vậy đâu” Tomoyo thở phào nhẹ nhõm.

-“Không....nếu chỉ có thế...mà...Syaoran...lúc...lúc nãy...cậu ấy...”

-“Cậu ấy thế nào?”

-“Cậu ấy...mặc đồng phục cổ động của nữ...rồi múa bài cổ động nữ...”

-“Sao cơ?” Tomoyo kinh ngạc thật sự. Nỗi lo từ khi nói chuyện với Fye làm Tomoyo nghi ngờ....cô đã nghĩ....

Ngày hôm sau...

Tại 1 nơi không xa trong học viện...

À, nói chính xác hơn là tại một căn phòng to lớn, đẹp đẽ. Một con người đang ngồi trên chiếc ghế đằng sau bàn làm việc, anh ta có mái tóc vàng, mắt xanh. Nhưng anh ta không hề làm bất kì một công việc gì ngoài chuyện ngồi ngây ra đấy như người mất hồn, khiến cho 2 ngừoi còn lại - trong căn phòng ấy, cảm thấy nghi ngờ.

-“Sư huynh Takamura, anh có thấy là Hội trưởng đang cư xử rất lạ lùng không?” Một cậu nam sinh trông rất ư là dễ thương với mái tóc đen và đôi mắt nâu đen khẽ lên tiếng.

-“Ừ, chẳng biết anh ấy đang bị sao nữa. Lạ lùng quá đỗi.” Một cậu nam sinh khác khẽ trả lời, cậu này có mái tóc xanh tím và đôi mắt nâu vàng.

Vâng, như mọi người đã thấy, đấy chính là sự việc đang “âm thầm” diễn ra tại 1 căn phòng không-có-ai-có-thể-nói-là-nó-nhỏ: Phòng Hội học sinh khối Cao trung tại Học viện Clamp. Và đương nhiên là chắc các bạn cũng nhận ra được những nhân vật trên là ai phải không? Xin nói luôn: đấy là 3 thành viên của Hội học sinh khối Cao trung, Imonoyama Nokoru, Takamura Suoh và Ijuin Akira. Trở lại cuộc nói chuyện giữa Suoh và Akira:

-“Anh có nghĩ là có chuỵên gì đã xảy ra không?” Akira thầm thì.

-“Anh cũng không rõ nữa. Nhưng có lẽ là không cần phải hỏi Hội trưởng đâu, anh ấy nhất định sẽ không trả lời nghiêm chỉnh.” Suoh đáp lại, vẻ mặt buồn rầu.

-“Ơ ơ ơ ớ ớ...” Một tiếng động vang lên, cắt ngang cuộc đối thoại giữa 2 “ông bố”. Cả hai cùng xoay lại nơi phát ra tiếng động, và, ở đằng kia, đằng sau cái bàn làm việc chất chồng giấy tờ, trên cái ghế xoay kiểu “tổng giám đốc”, một sinh vật, không, nói đúng ra là 1 con người, 1 nam sinh, trông rất đẹp trai, và còn đẹp trai hơn khi mà anh ta đang ngáp 1 cái vô cùng to.

-“Ớ ớ ơ, chán quá đi thôi...tại sao trong 1 buổi chiều đẹp trời thế này mà mình lại phải ngồi đây với đống giấy tờ này chứ!!??” Nokoru đứng phắt dậy, hai bàn tay nắm lại, mắt rưng rưng nước, gào lên. Ở đâu đó đằng kia, có 2 người đang té nhào xuống đất, lồm cồm đứng dậy, thở phì phò.

-“Hội trưởng thật là...” Akira, mắt đảo thành hình chữ “no”, miệng kéo thành hình chữ “he” (A/N: chữ “no”, “he” trong bảng Hiragana)

-“Hội trưởng,...em biết là anh rất chán nản,...nhưng làm ơn xử lí đống giấy tờ này trước đã, vì anh ham chơi quá nên bây giờ mới tích lại thành đống như thế đấy.” Suoh, 1 giọt mồ hôi to đùng từ từ lăn xuống, đẩy Nokoru ngồi lại chỗ.

-“Hic, đáng ghét đáng ghét...” Một Nokoru chibi đang ngồi, mặt tròn tròn hậm hực, hai chấm đen làm mắt trong đó có 1 bên mắt có 1 giọt nước đọng khoé mắt, hai tay, tay cầm tờ giấy tay cầm cây viết, làm việc với tốc độ ánh sáng.

“Có lẽ là không cần phải quá lo lắng cho con người này.” Suoh và Akira đồng suy nghĩ, từ từ đi ra cửa.

Chờ cho cả 2 đã đi khuất, Nokoru dừng tay, anh kéo ngăn tủ, lấy ra 1 tập hồ sơ và tập trung cực độ vào đấy. Đó là 1 tập hồ sơ dày, bì màu vàng ngoài bìa không hề ghi bất cứ chữ gì, ngoại trừ biểu tượng của Học viện Clamp. Anh lật trang đầu tiên, trang này in một hình vẽ, trông giống như một động cơ máy móc. Lật trang kế tiếp, trang này in đầy chữ, nhưng nhìn bên ngoài, chẳng ai có thể hiểu được trong đó viết cái gì, nội dung ra sao, vì những chữ viết vô cùng lạ mắt, nó trông như kí tự của người Ai Cập cổ, nhưng lại không phải, có lẽ đó là 1 loại kí hiệu mật. Nokoru có thể hiểu được loại kí hiệu này, bằng chứng là anh vừa đọc trang chữ vừa lật lại xem hình vẽ ở trang đầu vưà ghi chú lên 1 tờ giấy bên cạnh. Anh thật sự tập trung, đến nỗi anh không hề nghe được một cuộc nói chuyện ngay ngoài cửa phòng, à không, không phải là 1 cuộc nói chuyện, mà là 1 cuộc nói chuyện qua địên thoại cầm tay, ngay trước văn phòng Hội học sinh. Người đang làm việc này là 1 cô gái và cô gái này cũng không hề nhận ra rằng...mình đang đứng trước cửa phòng Hội học sinh:

-Moshi moshi (alô), có phải là công ty chính của tập đoàn Daidouji?

-Vâng, đúng vậy, cô cần chi ạ?

-À, xin nối máy cho tôi gặp Phó tổng giám đốc....

...


Trở lại bên trong phòng Hội học sinh...

Nokoru vẫn đang chăm chú vào tập hồ sơ nọ, trán anh ướt đẫm mồ hôi, chân mày xoắn lại, cắn cắn vào cây viết. Bỗng:

“ĐÙNG”

Một tiếng động rất lớn vang lên. Anh giật mình, vội xoay lại đằng sau, nhìn ra cửa sổ, anh thấy hàng loạt chim chóc bay qua. Trên bầu trời, mây đen kéo đến ùn ùn, sấm chớp ầm ầm. Ở bên dưới, từng dòng người chạy tán loạn, cố chen nhau núp vào những hành lang to lớn của Học vịên, họ la lối hoảng hốt: “Tại sao trong Học viện lại có mưa được nhỉ?”, “Học viện Clamp có mưa? Không thể tin được, chuyện này chưa từng có mà”....

Đúng vậy, trước giờ Học viện Clamp luôn luôn là mùa xuân, luôn luôn có cây cối, hoa cỏ, luôn luôn là 1 thiên đường tươi đẹp, và đương nhiên là chưa bao giờ có mưa, cho dù ở bên ngoài trời mưa tầm tã hay bão táp, thì trong Học viện vẫn bình yên, vì những vệ tinh thời tiết của riêng Học viện được lập trình tự phá huỷ mây mưa và phát ra sóng âm ngăn cản bão. Nếu có mưa trong Học viện, thì chỉ là những cơn mưa nhỏ nhân tạo dùng để tưới cây, chưa bao giờ có 1 trận mưa lớn như cơn mưa đang được dự báo sẽ đổ xúông ngay bây giờ. Mọi người đương nhiên là rất ngạc nhiên, nhưng Nokoru thì không, anh đã biết trước chuyện này.


------FLASHBACK------

Nokoru đang đứng trước cửa phòng cô Hiệu trưởng, anh ngần ngại không dám gõ cửa, 1 tuần nay, từ khi biết được tình hình của Học viện, anh đã làm phiền cô quá nhiều, mặc dù anh biết, người lo lắng nhất, không ai khác, chính là cô Hịêu trưởng. Anh không muốn làm cô thêm phiền muộn, nhưng, bây giờ anh cần phải biết chính xác hơn mọi thứ đang diễn ra trong Học viện.

“Cốc cốc” Nokoru gõ cửa.

“Nokoru phải không? Vào đi” Một giọng nói phát ra từ đằng sau cánh cửa, giọng cô Hiệu trưởng. Nhưng nó không còn trong trẻo và đầy uy lực như mọi khi, giọng của cô Hịêu trưởng bây giờ nghe khàn khàn và vô cùng mệt mỏi. Nokoru đẩy cửa, bước vào. Anh tiến đến bàn làm việc của cô như thường lệ, phòng Hiệu trưởng vẫn y như cũ, nhưg cô Hịêu trưởng bây giờ không còn xinh đẹp, uy quỳên như vài ngày trước anh đã gặp, cô ốm hơn, xanh xao và mái tóc đen búi theo kiểu truyền thống giờ đã điểm vài sợi tóc bạc.

-“Chào, lâu rồi không gặp con, Nokoru.” Cô ngước lên nhìn Nokoru, mỉm cười.

-“Vâng...” Nokoru nhăn trán, miệng thì thầm. Đột nhiên, cô Hịêu trưởng từ từ ngã xuống bàn, anh vội vàng chạy đến đỡ cô dậy.

-“A, cám ơn con, Nokoru, vì dạo này không ngủ đủ giấc nên đột nhiên buồn ngủ ấy mà.” Cô lại mỉm cười, 1 nụ cười dịu dàng.

-“Cô...không sao chứ ạ? Tình hình hiện giờ vô cùng đáng lo nhưng cũng phải chăm lo cho bản thân chứ ạ. Vì cô là chỗ dựa cho toàn Học viện này mà...với lại...” Nokoru cúi mặt, cắn chặt môi, anh vô cùng đau lòng khi thấy người như thế này, anh không muốn trông thấy như thế... -“Mẹ...”

-“Xem nào, Nokoru. Chẳng phải ta đã thoả thuận là trong Học viện thì không xưng hô như thế sao?” Cô cười nhẹ, đưa tay vuốt tóc Nokoru. Anh không tránh bàn tay của cô như thường ngày. “Mà, con đến đây tìm ta có việc gì không?”

-“Con...con muốn hỏi thăm tình hình Học viện.”

-“À, bây giờ ta không thể giải thích hết tình hình cho con được, hãy cầm lấy tập hồ sơ này, nó là cấu trúc của Học viện và ở trang cuối có ghi lại chi tiết diễn tiến của Học viện, con cứ xem, nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi ta.” Cô Hiệu trưởng đưa anh tập hồ sơ màu vàng và xoay lại dàn vi tính.

-“Vâng, con cám ơn, con sẽ xem kĩ.” Nokoru cúi đầu chào và quay bứoc định đi ra.

-“À khoan, Nokoru, ta quên mất. Ngày mai sẽ có 1 trận mưa lớn trong Học viện.”

-“Hơ, sao ạ? Học viện Clamp đâu thể có mưa lớn?”

-“Đúng, nhưng đây là 1 cơn mưa nhân tạo, Khoa Kĩ thụât của Học viện sẽ tiến hành với hi vọng sẽ quét được bớt những thứ đang tàn phá Học viện.”

-“Nhưng...làm thế nào...”

-“Trong thành phần nước mưa nhân tạo ngày mai sẽ có những nguyên tố đặc biệt, không chỉ tiệt trùng mà còn diệt khuẩn...Con hiểu chứ?”

-“Con hiểu rồi, con xin phép.” Anh quay bước, đi ra khỏi phòng.

------End FLASHBACK-------

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Himawari Chan
Mì-chàn aka Miki
Mì-chàn aka Miki


Nơi sinh sống : Piffle World và Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 01/06/2000
Đến từ Nơi mình xuất phát chứ đâu :v
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Himawari Chan

Bài gửiTiêu đề: Re: [CLAMP][NokTom]The Snow White   Tue Jul 05, 2016 4:51 pm

Chapter 6: Viruses or sweets?



Buổi chiều ngày hôm sau..


Tomoyo đang ngồi trong 1 chiếc xe taxi, cô đang trên đường đến công ty nhà Daidouji. Cô có việc phải đến đấy, 1 việc rất quan trọng. Liên quan đến tình trạng 1 người bạn thân của cô và lại là vấn đề rắc rối cho một ngừơi quan trọng với cô, “ngừoi quan trọng ư?” cô nghĩ thầm. Đôi mắt cô nhìn đăm đăm ra cảnh bên ngoài, từng đoàn người nhộn nhịp bứơc đi trên đường phố, họ nói chuyện, nô đùa, nụ cười trên môi và không ai biết điều gì đang xảy ra và sẽ xảy ra với họ, không với cả Tokyo này.

Ít phút sau, chiếc taxi đã đến nơi. Tomoyo bước ra khỏi xe. Cô tiến bước tới 1 toà nhà, không, phải gọi là 1 toà cao ốc vô cùng tráng lệ-Công ty nhà Daidouji. Toà cao ốc cao 24 tầng, đứng sừng sững hùng dũng với kiến trúc các lâu đài phương Tây xen lẫn mùi vị của những đền đài Ấn Độ, có thể nói rằng, đây là 1 công trình nguy nga nhưng hơi quái dị vì kiến trúc sư đã vẽ nên bản thiết kế cho toà cao ốc công ty Daidouji không ai hơn chính là Fye Daidouji. Khi anh 6 tuổi, cha mẹ-tức là ông bà Daidouji đã quyết định cho xây lại công ty. Và cậu quý tử Fye-khi đó mới lớp 1, vừa học xong giờ Mĩ thuật trong trường, đã về giựt ngay bản thiết kế công trình mà ông Daidouji vắt óc nghĩ ra, bôi đi và vẽ lại toà nhà quái đản này, điều ngạc nhiên là bà Daidouji lại rất thích kiểu thiết kế này.

Trở lại với Tomoyo, cô đi vào trong và đưa thẻ từ cảm ứng, cánh cửa đầu tiên mở ra dẫn vào phòng tiếp tân.

-“Chị Souma, em có hẹn trứoc với phó tổng giám đốc và giám đốc rồi, chị cho em lên tầng 16 nhé.” Cô nói với Souma-nhân viên trong công ty, là thư kí của phó tổng giám đốc.

-“Đương nhiên rồi, Tomoyo-Phó giám đốc tương lai” Souma cười và đưa Tomoyo đến “thang máy”

Tuy đã quen với cái “thang máy” này nhưng Tomoyo vẫn không khỏi nhăn mặt. “Thang máy” này là 1 loại đặc biệt mà chỉ Daidouji C. mới có: thang máy có hình mèo Đoraemon, cao khoảng 40cm và có thể đặt lên 2 lòng bàn tay dễ dàng. Cách họat động của “thang máy” cũng vô cùng đặc biệt: chỉ cần bỏ 1 viên kẹo vào miệng của Đoraemon, chú mèo sẽ khởi động và hỏi tầng muốn lên, ngừơi chỉ cần nói số tầng thì cánh quạt chong chóng trên đầu Đoraemon hoặc 1 bảo bối nào đó sẽ...lôi xềnh xệch người ta lên tầng đó. Trong công ty có khoảng 20 thang máy Đoraemon, mỗi thang máy mỗi kiểu...di chuyển khác nhau và khác thường. Nhà phát minh đã sáng chế ra cái thang máy này không ai khác ngoài Fye. Tomoyo đã có lúc nghĩ rằng: “Fye rất thông minh, vui tính và tốt bụng nhưng có lẽ anh ấy hơi quái quái 1 chút”. Nhưng có nói gì đi nữa thì Fye vẫn là 1 thiên tài, vì anh ta đã có hơn 50 phát minh...quái dị, quái đản từ năm 12 tuổi tới bây giờ 22 tuổi. Và anh ấy đã làm cho anh hai của Tomoyo ngán tới tận cổ vì cứ phải đi theo nhắc chừng anh cả.

Cuối cùng, chú mèo đã thành công đưa Tomoyo lên tầng 16, và đối với Tomoyo đây cũng là may mắn vì lần này chú ta đưa cô lên bằng cỗ máy thời gian. Tomoyo thở dài, đi thẳng dọc hành lang, đến 1 căn phòng có cánh cửa trắng, có tấm biển khắc: Phòng ban điều hành. Cô đẩy cửa bứơc vào. Trong phòng không có gì khác ngoài 7 chiếc bàn làm việc được kê gần vách phòng: 2 bàn lớn nhất dựng ở vách đối dịên cửa dành cho Chủ tịch và Phó chủ tịch, 1 bàn nhỏ hơn cũng được dựng bên cạnh dành cho Uỷ viên, 2 bàn kế tiếp ở vách kề bên trái của bàn Phó chủ tịch là của Tổng giám đốc và Phó giám đốc, 2 bàn nữa ở vách còn lại: Gíam đốc, Phó giám đốc. Mỗi bàn làm việc đều có máy vi tính xách tay nhỏ, và bộ hồ sơ và độ bừa bãi sẽ được tính theo bàn từ lớn tới nhỏ. Hiện giờ chỉ có 2 bàn là có người, bàn phó tổng giám đốc và bàn giám đốc. Hai ngừoi đều cắm cúi vào tập giấy trứơc mặt. Giám đốc của công ty Daidouji là một cô gái xinh đẹp, mái tóc dài màu xanh da trời và đôi mắt xanh bỉên, trông nhẹ nhàng và thanh thoát, đấy là Umi-chị tư của Tomoyo. Phó tổng giám đốc cũng là 1 cô gái rất đẹp, mái tóc xanh dương đậm và đôi mắt màu nước hồ xanh thẳm, thật trang trọng và quí phái-Kendappa, chị ba của Tomoyo. Tomoyo đứng bên góc của phòng lặng nhìn các chị làm việc, cô định chờ các chị xong công việc, cô không muốn quấy rầy khi các chị đang bận bịu như thế.

Umi năm nay 17 tuổi, hơn Tomoyo 2 tuổi nhưng cô đang học năm nhất đại học, mới đây ban giám hiệu khối trung học của học viện Clamp đã thống nhất rằng Umi không cần phải học trung học nữa mà có thể đi thẳng lên đại học, khác với Tomoyo giỏi về Thiết kế và công nghệ điện tử thì Umi lại giỏi về khoa học kĩ thuật, ẩm thực, Umi làm bánh rất ngon, Sakura rất thích bánh của Umi.

Với 1 luận án quá xuất sắc, Kendappa 19 tuổi từ sinh viên năm nhất trở thành sinh viên năm cuối, cô giỏi về khoa học tự nhiên và đàn rất hay, cô còn là người luôn cho Tomoyo lời khuyên hữu ích. Tiện nói luôn, người anh hai đang học năm thứ ba đại học công nghệ, giờ đã tốt nghiệp rất nhanh chóng vì thành tích của anh khiến cho các sinh viên khác không thể theo kịp, anh 21 tuổi và đang làm việc cho công ty và 1 vài viện nghiên cứu, ngoài công nghệ thông tin, anh giỏi thiên văn vì thích các vì sao. Nhà Daidouji điểm qua thì toàn nhân tài, học rất cao, chỉ có Fye, anh cả là không học đại học, điên cuồng theo đuổi hội hoạ, có lẽ đấy là lí do mà ông Daidouji từ anh chăng?


Sau một lúc, Umi ngẩng lên và nhìn thấy Tomoyo.

-“Tomo-chan?!! Em đến bao giờ vậy? Sao không lên tiếng?” Cô hỏi.

-“Em có hẹn với chị Ken-chan nhưng thấy mấy chị chăm chú quá nên không muốn làm phiền.” Tomoyo trả lời.

-“Uh!!! Ken-chan quên mất rồi à?” Umi hỏi Kendappa.

-“Chị có quên đâu, chỉ là không nhớ khi nào em tới thôi. Được rồi, hôm qua trong điện thoại em nói là cần máy gì đó phải không?”

-“Dạ, em muốn 1 máy quét virus cực kĩ dùng cho thiết bị điện tử. Hình như công ty mình có máy ấy.”

........................


-----------------------------------------


Nokoru đang ngồi trong bàn của anh ở Hội học sinh. Từ đây nhìn ra ngoài sân Học viện thật vui, có thể nhìn thấy rất nhiều chuyện thú vị. Mọi người có vẻ đã ổn định trở lại. Cơn mưa nhân tạo hôm qua do Học viện tạo ra có vẻ đã có chút hiệu qủa. Những loại bệnh kì dị đã bớt, những bệnh nhân cũng đã thuyên giảm phần nào. Hệ thống máy tính và thiết bị công nghệ của Học viện đã ổn định lại. Các thành phần đặc biệt của nước mưa là những con chip cực nhỏ đã xâm nhập và ảnh hưởng vào hệ thống khởi động khẩn cấp chương trình diệt virus được lập trình sẵn và đồng thời chất diệt khuẩn trong nước phần nào cũng tiêu diệt vi trùng gây bệnh.

Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời, rồi lũ virus đột nhập hệ thống sẽ dần dần chống lại được chương trình diệt virus và chúng sẽ lại gây ra những căn bệnh kì quái. Hiện giờ Học viện đang cố hết sức để nhanh chóng có thể tiêu diệt loại virus kì dị này. Cách hay nhất bây giờ là tìm cho ra gã hacker đã tạo ra và phân tán virus nhưng không hề có 1 manh mối nào để tìm ra hắn.

Nokoru đang suy tư thì

“Cốc cốc”
Tiếng gõ cửa rất nhẹ nhàng vang lên. “Ai vậy nhỉ? Suoh đang bận thi đấu ở Trung tâm thể dục thể thao, Akira dạy nấu ăn trong khối Đại học. Với lại họ đâu có cần gõ cửa” Nokoru nghĩ.

-“Mời vào” Anh nói và chạy đến mở cửa.

-“Chào cậu, Nokoru” Một điều làm Nokoru thật bất ngờ, sau cánh cửa là Tomoyo và thầy phụ trách phòng y tế-Fye.

-“To....Tomoyo, sao...cậu lại ở đây? Đi cùng thầy phụ trách nữa, có chuyện gì không?” Nokoru lắp bắp, không che giấu được sự ngạc nhiên.

-“À, tớ tới đây muốn bàn với cậu về chuyện của Học viện...” Tomoyo nhẹ nhàng nói.

-“Chuyện của Học viện?!!!” Nokoru kinh ngạc.

-“Khoan đã nào Nokoru, cậu không định mời chúng tôi vào sao? Tôi đang thèm 1 tách trà, nếu có bánh thì càng tốt.” Fye lém lỉnh nói.

-“A, xin lỗi, xin mời. Cứ tự nhiên” Nokoru lúng túng mời hai người vào và đi pha trà. Lát sau anh trở lại với 3 tách trà: “Trà đây, nhưng tiếc là không có bánh.”

-“Ôi!!!!” Fye rên rẩm.

-“Được rồi, cám ơn cậu.” Tomoyo vội nói.

-“Cậu nói ‘chuyện của Học viện’ là sao?” Nokoru đi thẳng vào vấn đề.

-“Cậu cũng biết mà, Học viện đang bị 1 loại virus máy tính rất mạnh xâm nhập vào hệ thống, nó ảnh hưởng đến dây chuyền lọc nước, điều hoà của Học viện làm gây ra 1 vi khuẩn bệnh cho người.”

-“Cậu...sao...sao cậu biểt chuyện đó!?!!”

-“Không có gì, 2 tuần trước tớ đã đem máy nuôi thú ảo do công ty tớ sản xuất của một người bạn, bạn ấy bảo nó có chút vấn đề. Ban đầu tớ chỉ nghĩ đó là 1 vài lỗi kĩ thuật, nhưng khi tháo rời linh kiện ra và rà quét lỗi trên máy dò lỗi của công ty thì không hề thấy 1 lỗi nào mà lại phát hiện 1 loại virus máy tính cực mạnh. Sau đó, hệ thống tưới tiêu ở 1 bồn hoa có vấn đề, tớ đã lén tháo máy chính của ống tưới và mang về xem thử, xin lỗi vì chuyện ấy, trong máy chính đó cũng xuất hiện loại virus này. Sau đó mọi người đột nhiên bị bệnh, những căn bệnh kì dị, Fye-anh trai tớ, cũng là thầy phụ trách phòng y tế, đã khám và lấy mẫu vật 1 số học sinh bị bệnh, thấy trong các mẫu vật đó đều có cùng 1 loại vi khuẩn có cấu trúc tế bào giống nhau. Sau đó lần tìm trong nguồn nước đã lọc của Học viện cũng có vi khuẩn đó, nhưng nước trong máy trước khi lọc lại không có loại vi khuẩn gây những căn bệnh kì quái, từ đó có thể suy ra hệ thống lọc nước có vấn đề. Tớ đã dùng máy vi tính xách tay dò tìm trong hệ thống lọc nước và cũng thấy loại virus máy tính xuất hiện trong đó. Chỉ cần bấy nhiêu cũng có thể đi đến kết luận: Loại virus đó ảnh hưởng vào nước và không khí của Học viện, tạo ra vi khuẩn gây bệnh.” Tomoyo nói và nhấp 1 ngụm nước....

-“Vậy, tất cả điều đó đều do cậu và thầy phụ trách...anh cậu, tìm ra?” Nokoru rất ngạc nhiên, không chỉ vì chuyện Fye là anh trai của Tomoyo, anh biết Tomoyo rất đặc biệt, rất giỏi và là 1 thiên tài. Tuy cô luôn giấu sự đặc biệt đó đi nhưng anh biết điều đó. Chỉ duy nhất điều này, nguyên nhân làm khủng hoảng Học viện, cả phòng Kĩ thuật và Khoa học của Học viện phải truy tìm 3 tháng trời thì chỉ trong 2 tuần cô ấy-một học sinh lớp 9, đã tìm ra. Anh từ ngạc nhiên chuỷên sang nể phục và vui mừng-cuổi cùng cũng có 1 người để anh có thể tâm sự về những vấn đề của Học viện.
“Thế cậu có cách để khắc phục chuyện này không?” Anh hỏi.

-“Không phải Học viện đã làm chuyện đó rồi sao? Trong cơn mưa bất thường chiều qua có những thành phần đặc bịêt, làm khắc phục bớt khủng hoảng trong Học viện.” Fye trả lời.

-“Cả điều đó hai người cũng biết sao?” Nokoru thêm 1 lần nữa ngạc nhiên.

-“Không, chỉ có Fye phát hiện ra thôi, anh ấy là thiên tài về khoản này mà. Tớ chỉ nghe anh ấy nói lại.” Tomoyo cười trong khi Fye phổng mũi vì được khen.

-“Nếu vậy, hai người...tới đây chỉ để nói thế thôi sao?” Nokoru hỏi, hơi thất vọng.

-“Đương nhiên là không rồi. Tớ tới đây để bàn với cậu về chuyện tiêu diệt loại virus đó.” Tomoyo mỉm cười trấn an.

-“Tiêu diệt? Có thể sao? Nhưng sao cậu lại nói với tớ? Chuyện này phải hỏi cô Hiệu trưởng mà?” Lại một lần nữa, Nokoru bị bất ngờ.

-“Tớ đã định đến nói với cô Hịêu trưởng, nhưng cô ấy từ chối gặp mặt và bảo tớ có chuyện gì thì tới bàn với cậu.” Cô thở dài.

-“Ôi, vậy cách tiêu diệt virus đó là thế nào?” Nokoru tò mò.

-“Daidouji C. có 1 loại máy diệt virus cực chính. Nó có thể diệt bất cứ loại virus nào, dựa vào mức độ ‘tàn phá’ của virus, máy sẽ tự động tạo ra chương trình diệt có mức độ mạnh hơn virus.” Tomoyo giải thích.

-“Thế thì hay quá rồi!!” Nokoru vui mừng ra mặt. Chợt: “Còn những người bị bệnh, rồi vi khuẩn gây bệnh thì sao?” Anh trở lại vẻ lo lắng.

-“Không cần phải lo đâu, Fye-kun đã chế ra vaccin trị bệnh và thuốc sát khuẩn dành riêng cho loại vi khuẩn gây bệnh.” Tomoyo cười và Fye lại 1 lần nữa phổng mũi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

-“Tomoyo, cậu nhìn này, Syaoran đã khỏi bệnh rồi.” Sakura cười tươi như hoa, tay kéo Syaoran xềnh xệch, ôm chầm lấy Tomoyo. “Cám ơn cậu nhiều lắm, Tomoyo. Cả anh Fye nữa” Cô nói và cũng ôm lấy Fye.

-“Ôi, máy nuôi thú của tớ trở lại như cũ rồi, cám ơn nhé Tomoyo” Chiharu vui vẻ, cô thì thầm vào tai Tomoyo “tớ phải đi xin lỗi Yamazaki đây”

-“Chị Tomoyo, em khỏi bệnh rồi nè. Cám ơn chị lắm.” Ashura cũng nhào tớ bắt tay Tomoyo lia lịa.

Virus đã bị tiêu diệt hết, không còn chút nào. Vi khuẩn cũng đã bị diệt và những người bệnh đã khoẻ lại nhờ vaccin của Fye. Cô Hiệu trưởng sau khi hồi phục sức khoẻ, đã thông báo cho toàn trường biết về nguyên nhân khủng hoảng và tình trạng hiện giờ của Học viện. Cô không quên thông báo và cám ơn về người đã tìm ra và tiêu diệt virus: Tomoyo, Nokoru và Fye.

Tiếng cười nói rộn ràng khắp nơi...

Đứng dưới 1 tán cây, Tomoyo nhìn ra, cô rất hạnh phúc, nhưng cô lại vẫn xốn xang trong lòng mà cô không hiểu nguyên do vì sao. Nokoru đang bị vây quanh bởi hàng tá các cô gái muốn cám ơn, anh còn bị kẹp chặt bởi Akira nước mắt nứơc mũi tèm lem, với Suoh bám cứng anh trong khuôn mặt trách móc nhưng lại vui mừng.
“Mọi người đều vui vẻ, hạnh phúc, tốt quá rồi...còn...cảm giác này là sao?” Tomoyo nghĩ.

-“Cám ơn cậu, Tomoyo” Cô cảm thấy 1 vòng tay đang vui mừng ôm cô, mái tóc vàng...Nokoru, nước mắt lưng tròng vì cảm động. Hơi ngần ngại, Tomoyo quàng tay vỗ về.

-“Tomoyo, Nokoru hai cậu ở đây à? Mọi người rủ nhau đi ăn kem, các cậu đi không?” Gịong hào hứng của Syaoran.

Cả hai vội vã đẩy ra, trong một thoáng hai người mặt đỏ như gấc chín.

-“Sao thế???” Syaoran ngơ ngẩn, không hiểu chuyện gì.

-“Không! Không có gì đâu! Đi ăn kem thôi!!!”. Đồng thanh la lên. Cười đùa vui vẻ với bạn bè...


Nắng nhè nhẹ đưa tấm thân lười nhác rọi khắp mọi nơi...

Gío đưa hương vị của đất, cát, mùi hương của biển vào đất liền...

Tiếng ve râm ran khắp phố....

Tiếng cười vang vọng...

Đâu đó trong lòng có một cái gì đó nảy nở... nhè nhẹ, sâu lắng,...từ từ đưa vào trái tim một cảm xúc màu hồng hồng ngòn ngọt....

Mùa hè đã tới......

Học viện Clamp đang chìm trong tiếng cười nói vui vẻ. Mọi sự hoảng loạn đã không còn, mọi thứ khủng hoảng đều đã chấm dứt. Mọi người đều không hề lo lắng gì cả.

-"Tomoyo này" Nokoru dang cùng Tomoyo và các bạn ăn kem tại 1 gốc cây to trong Học viện, Fye đã mua rất nhiều kem để đãi mọi người sau lần khủng hoảng tại Học viện. Nokoru rất vui mừng vì mọi chuyện đã đc giải quyết xong xuôi, nhưng, anh còn một nỗi lo khác.

-"Hửm? Có chuyện gì?" Tomoyo vui vẻ hỏi lại.

-"À, chuyện...virus thì đã giải quyết xong, vi khuẩn cũng không còn nữa..." Anh ngập ngừng, anh không muốn cô lo nghĩ nhiều nữa, cô đã giúp anh quá nhiều rồi.

-"Uh, cậu còn lo chuyện gì à?" Tomoyo nghiêng đầu hỏi.

-"À...cũng không có gì đâu" Anh quyết định sẽ tự mình tìm hiểu chuyện này.

-"Ồ, Nokoru!!! Giấu giếm thế là không tốt đâu nhé" Fye từ đâu chạy tới, xen vào giữa Tomoyo và Nokoru.
"Sao cậu không nói luôn là cậu lo về gã hacker đó đi" Anh cười vui vẻ.
"À, hay cậu không muốn cô em gái dễ thương của anh phải lo nghĩ nhiều. Anh nói đúng không nhỉ?" Fye nháy mắt với Nokoru.

-"Hơ..." Nokoru mặt đỏ lựng.

-"Ha, về chuyện đó à? Sao cậu không nói sớm, Nokoru?" Tomoyo nói. "Có lẽ bây giờ hãy cứ yên tâm về gã hacker đó, có lẽ hắn ta sẽ không làm gì trong thời gian tới đc, một khi chương trình diệt virus cao cấp vừa được cài đặt vào hệ thống của Học viện, và vaccin cho loại bệnh mà vi khuẩn đó gây ra vẫn còn khá nhiều, với lại anh Fye còn giữ công thức của vaccin đó mà." Tomoyo cười khích lệ. "Hắn sẽ chưa dám làm gì đâu"

-"Uh, hy vọng là cậu đúng." Nokoru cười nhẹ.

-"Ôi, hai người thân nhau quá nhỉ?" Một giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng vang lên.

-"Ui, Eriol!!" Tomoyo và Nokoru cùng đồng thanh và cùng đỏ mặt.
"Không, không, làm gì có chuyện đó!!!" Lại đồng thanh.

-"Ô? Tớ có nói gì đâu mà?" Eriol nghiêng đầu cười hiền.

-"..." *vẫn đỏ mặt*

-"À, tớ có việc phải đi đằng này 1 chút, nói với mọi người là tớ quay lại ngay nhé" Eriol đứng dậy.

-"À, ừ..." *vẫn còn đỏ mặt* Eriol cuời và đi khỏi.

-"Tomoyo, Nokoru!!Sao hai cậu đỏ mặt thế? Bị ốm à? Có cần đi bệnh viện không?" Bạn bè xung quanh đang ăn uống cùng ùa tới hỏi thăm.

-"A, không!!! Tớ không sao cả" Đồng thanh.
Mọi người lặng nhìn một lúc rồi phá ra cười.


Trong khi mọi người cười vui vẻ ngoài sân Học viện, thì trong 1 phòng học gần đó, một bóng người nhìn ra cửa sổ.

-"Vui quá nhỉ? Cứ cười đi Nokoru Imonoyama!! Ta sẽ bắt ngươi phải trả giá. Tomoyo sẽ không bao giờ là của ngươi...!!!"


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Himawari Chan
Mì-chàn aka Miki
Mì-chàn aka Miki


Nơi sinh sống : Piffle World và Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 01/06/2000
Đến từ Nơi mình xuất phát chứ đâu :v
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Himawari Chan

Bài gửiTiêu đề: Re: [CLAMP][NokTom]The Snow White   Tue Jul 05, 2016 4:54 pm

Chapter 7: Con đường mới

Part 1: Món quà sinh nhật và mối đe doạ


Mùa thu 3 năm sau...

Mùa thu....

Lá vàng rơi,
từng đợt,
từng đợt....

Lá rơi,
đẹp lộng lẫy....

Trong cơn mưa lá vàng, nụ cười vẫn tràn ngập,

có ai hay chăng, mùa thu đã đến....

Gío hiu hắt, se lạnh

Gío thổi mát tâm hồn con người

Gío mang đến hương vị yêu thương...

Mùi thơm thoang thoảng vừa chớm nở của một đoá hoa nhỏ bé...

Nhưng cơn gió cũng mang một chút dư âm, vọng về từ lâu lắm

Cái dư âm khe khẽ đó ùa vào tâm trí...làm lòng người sợ hãi....

Sợ hãi...


Tomoyo rảo bước trên một con đường nhỏ, cô vừa đi vừa đếm bước mông lung. Cô không thích mùa thu, nó có gì đó làm cô sợ, cô không thể hiểu, cô cũng không thể nhớ ra, hình như đã từ lâu lắm rồi, mùa thu đã không còn là bạn của cô, cô ngừng lại, ngồi xuống một ghế đá gần đó. Không thể nhớ. Bất chợt, cô ngước lên. Bầu trời thu trong xanh, gió mát lùa vào mái tóc tím, khiến nó tung bay phấp phới. Đôi mắt khẽ khép lại, cô lắng nghe tiếng gió. Gío đưa hương thơm của hoa lá cỏ cây đến, nó dìu dịu đưa con người chìm vào hạnh phúc. Mùa thu trong Học viện Clamp thật tuyệt. Từ sau vụ virus làm phá hoại Học viện hồi 3 năm trước, cô Hiệu trưởng đã cho gỡ bớt hệ thống điều hoà máy móc của Học viện, để mỗi năm học sinh đều có thể hưởng thụ hương vị của 4 mùa, thay cho Học viện ngày trước quanh năm chỉ có mùa xuân. Tomoyo mở mắt ra, một khuôn mặt khác đang dí sát nhìn chằm chằm cô, Tomoyo hoảng hốt:

-“Nokoru!!!” Cô nhận ra, mái tóc vàng óng màu mặt trời và đôi mắt da trời xanh thẳm đó. “Cậu làm gì ở đây vậy? Sao nhìn tớ ghê thế?”

Nokoru cất giọng ngang phè phè: “Tại vì tớ đang kiếm người cộng sự nghiên cứu của tớ, tưởng cô ấy trốn ở đâu, ai dè cô ấy đang ngồi ngủ nơi công cộng.”

-“Tớ đâu có ngủ!” Tomoyo đỏ mặt, xấu hổ. Dạo này Nokoru rất hay chọc cô.

-“Thôi mà, tớ đùa thôi, đừng giận tớ, tội nghiệp mà.” Trở lại chất giọng ấm áp, Nokoru cười hiền. “Cậu đang làm gì ở đây thế?”

-“Tớ đang lắng nghe gió. Mùa thu mà.” Cô cười, nói.

-“Uhm, mùa thu ở Học viện Clamp là tuỵêt nhất đấy. Tomoyo có vẻ thích mùa thu quá nhỉ?” Nokoru lại cười.

-“...”

-“Có chuyện gì à?!!” Nokoru hơi hoảng.

-“À, không, không có gì đâu.” Tomoyo cười trừ, phẩy tay.

-“Vậy thì tốt rồi. Nào chúng ta cùng về phòng nghiên cứu đi. Tớ có cái này hay lắm, muốn cho cậu xem.” Nokoru hào hứng.

-“Ô, thế à? Đó là gì thế?” Tomoyo hưởng ứng.

-“Cứ từ từ rồi cậu sẽ biết” Nokoru cười dịu dàng và kéo tay Tomoyo đi về hướng phòng nghiên cứu của khối Trung học Học viện Clamp.

Từ khi lên trung học, Tomoyo và Nokoru cùng một vài người bạn trong lớp nâng cao đã được chuỷên qua hệ đào tạo đặc biệt. Ở đây, Tomoyo vẫn học như bình thường nhưng chương trình đặc biệt hơn, sẽ chia ra từng nhóm, mỗi nhóm có 3 người cùng nghiên cứu 1 đề tài tự do trong suốt 3 năm trung học, tuỳ thích sử dụng phòng thí nghiệm, dụng cụ, cứ mỗi cuối học kì sẽ nộp 1 bản luận án, dựa vào đó làm một bài kiểm tra tổng hợp để lên lớp. Đây thực sự là 1 chương trình học rất khó khăn nhưng lại thú vị và chỉ dành cho những thiên tài có số điểm rất cao trong kì thi chuyển cấp. Trong kì thi đó Tomoyo đã đứng hạng nhất với 698 điểm tròn, đồng hạng với cô là Nokoru và Eriol. Nhưng không hiểu vì tình cờ hay ngẫu nhiên mà khi bốc thăm chọn nhóm, cả 3 người lại bốc đúng nhóm 6, và vì thế họ cùng nhóm với nhau. Cả nhóm đồng ý nghiên cứu đề tài: “Chất liệu hỗn hợp rắn hơn và đẹp hơn kim cương” Hiện giờ công trình nghiên cứu đã đi tới giai đoạn cuối.

Một lúc sau, Nokoru và Tomoyo đã có mặt ở phòng nghiên cứu. Nokoru bước vào trước, Tomoyo thở hổn hển đi theo.

-“Có gì vậy Nokoru?” Cô nhìn trước nhìn sau không thấy gì bè nhìn qua vai Nokoru và phát hiện ra một vật thể rất đẹp đang nằm trên bàn. Đó là một mảnh thuỷ tinh to bằng nửa lòng bàn tay, có hình trái tim, sáng lấp lánh ánh lên bảy màu và nó trông vô cùng rực rỡ. “Woaaa, đây là gì vậy Nokoru? Đẹp quá!!” Tomoyo reo lên phấn khích.

-“Đó là một chất lịêu gần giống thuỷ tinh và pha lê. Tớ đã thử bỏ mảnh sao rơi hôm trước và dung dịch nước vôi trong có pha với dung dịch tạo chất lịêu bền hơn kim cương mà tụi mình đang nghiên cứu ấy, thêm vài mảnh thuỷ tinh vào. Lúc nó chỉ mới là một chất lỏng rất sệt, chẳng biết thế nào tớ lại bỏ thêm tuyết ngăn đá tủ lạnh vô, thế là nó thành ra thế này.” Nokoru giải thích một trành, ra vẻ thích thú lắm.

-“Vậy là cậu bỏ chất lỏng ấy vào khuôn à? Sao nó có hình trái tim?” Tomoyo hỏi, cô đang săm soi vật thể.

-“À...là...tớ cứ để thế đấy chứ, nhưng nó tự tạo hình giống như trái tim như thế, chứ tớ không dám bỏ vào khuôn, vì không hiểu chất liệu nào có thể đựng được nó, cậu thấy tớ phải để lên khay gỗ chứ?” Nokoru gãi gãi đầu.

-“Uh, vì sao vậy? Tớ có thể chạm vào nó không?”

-“Vì nó hoà tan cả thuỷ tinh, nhưng bây giờ thì nó đã thành chất rắn rồi, rất cứng, cứ chạm vào đi, không sao đâu.” Nokoru trấn an.

Tay Tomoyo nhè nhẹ chạm vào vật thể, cô cảm nhận được nó không lạnh, cũng không nóng, nó rất mát và lại có cảm giác mềm mại nhẹ nhàng.

-“Ôi, thật kì diệu, tớ có cảm giác nó rất mềm” Tomoyo thốt lên kinh ngạc.

-“Tớ cũng ngạc nhiên lắm. Đã thử dùng búa tạ đập vỡ, nhưng nó không hề trầy xước tới 1 chút nào hết, dùng mũi khoan kim cương cũng không thể xuyên qua nó” Nokoru hào hứng.

-“Thật à? Hay quá. Vậy là vật thể này bền giống chất lịêu cứng tụi mình nghiên cứu không?” Tomoyo tò mò.

-“Có lẽ là nó không cứng bằng đâu, cậu thấy mấy mảnh này không?” Nokoru chỉ tay vào khay gỗ bên cạnh, có vài mảnh nhỏ giống với vật thể ở đó. “Nó là những mảnh sót trên khay, tớ dùng chất liệu cứng nhấn mạnh vào thì nó vỡ ra làm đôi, vậy nên vật thể này không cứng bằng chất liệu đó đâu” Nokoru giải thích.

-“Uh, nhưng nó cũng rất tuyệt. Cậu giỏi thật đấy, Nokoru” Tomoyo cười rất tươi.

-“Vậy....vậy à? Cám ơn” Nokoru lúng túng.

-“Eriol có biết vật thể này không?”

-“Tớ đã cho cậu ấy xem rồi, cậu ấy rất thích” Nokoru cười.

-“Vậy à?” Tomoyo đáp và quay lại vật thể.

Nokoru tinh nghịch ngắm Tomoyo đang quan sát vật thể một cách thích thú. Anh thích nhìn Tomoyo khi cô cố gắng tìm hiểu về một vấn đề gì đó. Giống như một đứa bé đang cố gắng tìm hiểu một thứ đồ chơi mới lạ. Cô rất tập trung và khi ấy gương mặt thể hiện hết những suy nghĩ của cô. Anh cười nhẹ khi Tomoyo nâng vật thể lên và lỡ tay xém làm rơi nó xuống, cô luống cuống vội vàng chụp lại rồi thở phù nhẹ nhõm.

-“Cậu thích chứ, Tomoyo?” Nokoru mỉm cười.

-“Hả? Ơ, đương nhiên rồi” Tomoyo vẫn lật qua lật lại vật thể để tìm hiểu, nghe Nokoru hỏi, cô giật mình quay lại.

-“Tặng cậu đấy” Nokoru đáp gọn lỏn, miệng mỉm cười khi Tomoyo lại suýt làm rơi vật thể khi nghe cậu bảo tặng cô.

-“Sao... Sao lại tặng tớ?” Tomoyo ngạc nhiên.

-“Qùa sinh nhật tớ tặng cậu đấy, tháng 9 này có sinh nhật cậu mà. Coi như tớ tặng quà sớm nhé.” Nokoru cười dịu dàng.

Khuôn mặt Tomoyo từ ngạc nhiên chuỷên sang vui mừng: “Cám ơn Nokoru nhiều” Cô cười tươi, cô thật sự rất vui, nhưng trong một lúc gương mặt Tomoyo tối sầm lại. Cô vội vàng định thần lại để Nokoru không thấy nhưng anh đã kịp nhìn thấy. Nokoru hỏi:

-“Có chuyện gì à? Trông cậu không được khoẻ?” Gịong phảng phất chút lo lắng.

-“À, không có gì cả, tớ chỉ thấy hơi ngạc nhiên thôi, vì lâu quá không có ai khác tặng quà cho tớ, trừ Sakura, các bạn và gia đình” Tomoyo vội vàng đính chính, cô cười, tuy nhiên sâu thẳm bên trong ánh mắt cô lại thấm vẻ buồn bã.

Nokoru vẫn nhận ra vẻ buồn bã trong mắt cô, lòng anh nhói đau. Tomoyo không bao giờ chịu tâm sự bất kì chuyện gì, bất cứ vấn đề gì làm cô lo lắng, cô đều giấu trong lòng.
-“Có chuyện gì cậu cứ nói với tớ, tớ sẵn sàng lắng nghe mà” Thật dịu dàng, Nokoru nói.

-“Tớ biết rồi, cám ơn Nokoru” Tomoyo cười.

Nokoru tiến lại gần cô, hai tay giữ vai cô, mắt nhìn thẳng mặt Tomoyo: “Vậy, cậu hãy nói cho tớ biết, cậu đang cảm thấy gì? Sao trông cậu lại buồn đến vậy?”

Tomoyo không tránh khỏi ngạc nhiên, Nokoru dịu dàng quá, anh ấy khiến cô muốn trút hết nỗi lòng mình ra, cô muốn nói hết tất cả về những điều cô đang lo lắng, cô muốn nói cho anh biết về nỗi lo âu của mùa thu tràn ngập trong lòng cô và khi nãy nó lại dâng trào trong cô, cô muốn anh biết rằng cô....y....

Tomoyo quay mặt đi, tránh ánh nhìn của Nokoru, cô trả lời: “Chỉ là tớ hơi chóng mặt thôi, tớ không sao đâu”

Nokoru nhăn mặt, anh kéo gương mặt cô nhìn thẳng vào mắt mình, anh thấy rõ nét bối rối trong ánh mắt ấy, anh thấy nỗi buồn phảng phất trong ấy. “Chẳng lẽ...anh không đáng để em tin cậy sao, Tomoyo?”

Tomoyo có phần ngạc nhiên vì cách xưng hô của Nokoru, cô trả lời: “Không, không phải thế...Nokoru...tớ....” Cô chưa kịp nói hết câu thì nhận được một nụ hôn trên môi từ Nokoru, anh hôn cô thắm thiết.

Tomoyo vội đẩy Nokoru ra, cô ngạc nhiên: “Nokoru? Sao...?”

-“Anh yêu em, Tomoyo, từ 3 năm trước. Anh đã nhận ra tình cảm của mình.” Nokoru điềm tĩnh đáp. “Sắp tốt nghiệp rồi, anh muốn nhận từ em một câu trả lời.”

-“Nokoru...em...em” Tomoyo lúng túng, cô muốn ngay lập tức ôm lấy Nokoru, nói với anh rằng cô cũng...cô cũng...yêu anh...từ cái hôm cô gặp anh vào năm cuối Cao trung, nhưng...

“CẠCH”

Một tiếng động, cửa phòng thí nghiệm bật mở, và ngừơi đứng trước cửa là Eriol, trông anh có vẻ ngạc nhiên.

-“Ủa? Tomoyo? Nokoru? Hai người đang ở trong phòng thí nghiệm à? Làm tớ đi tìm nãy giờ.” Eriol quay nhìn vật thể trên bàn và nói vui vẻ: “A, cậu đưa cho Tomoyo xem rồi à?” Anh hỏi Nokoru và quay sang Tomoyo “Cậu ấy tặng cho cậu à?”

-“A, ừ...Nokoru bảo là tặng tớ.” Tomoyo trả lời, miệng cười nhẹ.

-“Vậy sao? Tớ cũng có quà sinh nhật cho Tomoyo nè, tuy là không đẹp như của Nokoru” Eriol rút trong túi áo ra một cái hộp nhỏ có buộc nơ hồng phía góc trên và đưa cho Tomoyo.

Cô đón lấy và hỏi: “Tớ mở ra được chứ?”

-“Cứ tự nhiên” Eriol cười tươi.

Tomoyo mở hộp và bên trong là một sợi dây chuỳên bạc, mảnh, trông rất dễ thương. “Cám ơn Eriol nhiều”

-“Không có chi, vì sinh nhật tớ cậu cũng tặng quà mà.” Eriol vẫn cười. “À, Sakura đang tìm cậu đấy” Anh thông báo.

-“Vậy...vậy...Nokoru...tớ đi nhé. Cám ơn về món quà” Tomoyo cầm vật thể lên và bỏ vào hộp có đựng dây chuyền của Eriol. Cô lúng túng đi ra cửa.

-“Tomoyo” Nokoru gọi. “Tớ vẫn chờ câu trả lời ở cậu” Nokoru nói và mỉm cười thật tươi.

-“Vâng, tớ biết” Tomoyo trả lời cùng với một nụ cười, rồi cô vụt chạy, mặt đỏ lựng.

Eriol nhìn theo dáng Tomoyo, anh nói: “Thôi, tớ cũng đi đây, chào nhé”

-“Uh, tớ cũng đi ngay đây” Nokoru đáp và dọn dẹp lại bàn thí nghiệm.

Eriol quay bước, ra đến cửa, anh quay lại và nói với Nokoru:

-“Không dễ dàng vậy đâu, Nokoru”

-“Sao cơ?” Nokoru ngạc nhiên hỏi lại.

Eriol không trả lời, anh chỉ mỉm cười một cách kì lạ rồi bỏ đi. Nụ cừơi đó làm Nokoru có cảm giác lo lắng.

P/s: Hết rùi nha, không còn chap nào nữa đâu huhu

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content



>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: [CLAMP][NokTom]The Snow White   Today at 1:01 pm


Về Đầu Trang Go down
 

[CLAMP][NokTom]The Snow White

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấnđề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tomoyo Fan club :: Tomoyo fan club :: Tủ sách :: Fanfiction :: CCS - TRC-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs