Tomoyo Fan club


HAVE A NICE DAY!

Tomoyo Fan club

IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Apr 25, 2016 5:45 pm ...
:Bởi vì chẳng có ai nên Reed xin phép được quẩy tung cả 4rum lên... alone tatoi
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Apr 23, 2016 11:18 am ...
:Tui chỉ muốn nói là forum bị bỏ hoang lâu quá rồi ... Tui tham gia từ năm học lớp 6 giờ lên lớp 11 rồi, bao nhiêu là kỷ niệm, thấy forum thế này kể cũng buồn. Nếu có dịp mấy thành viên kì cựu lập chat room trên facebook đi, bọn mình  kết bạn trên facebook hết, thỉnh thoảng cũng nói chuyện mà~
Ốc Xào Me nhắn vớiTạm biệt nhé ~ Tomoyo Fan Club
gửi vào lúc Sun Nov 16, 2014 12:38 pm ...
:Hôm nay- ngày 16/11/2014
Đã 3 năm từ khi tôi gia nhập vào Tomoyo Fan Club. Lúc đó tôi chỉ mới là đứa nhóc lớp 4, bé xíu và chưa hiểu gì nhiều. Mọi người biết đến tôi với tên gọi Yumi. Cuộc sống ảo của tôi bắt đầu. Mọi người luôn quan tâm và giải thích những cái sai của tôi. Nhưng có lẽ tôi quá cố chấp...
trieucao nhắn vớiCô gái và chiếc khăn cầu vồng.
gửi vào lúc Mon Nov 24, 2014 4:54 pm ...
:Thật ra, tôi cũng không biết tên của em là gì, và em thật sự bao nhiêu tuổi. Nhưng tôi cứ mặc định gọi em là Len và nghĩ rằng em kém tuổi tôi. Cái tên Len nảy ra một cách tình cờ. Hôm ấy, em quàng một chiếc khăn len to sụ với màu của cầu vồng, bước đi thảnh thơi… Em chờ đợi chuyến xe của mình một cách …
trieucao nhắn với1h đồng hồ của người cha
gửi vào lúc Thu Nov 13, 2014 5:13 pm ...
:1h đồng hồ của người cha
Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

– Bố ơi, con hỏi bố một câu …
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Aug 02, 2014 1:09 pm ...
:CÁC TÌNH YÊU!!!!!!!! DAISUKI <3 <3 <3 Ta chưa báo tin là ta đã đỗ cấp 3 rồi nhỉ 88888 ta đỗ cấp 3 rồi đó XD
Watanabe Yuki nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Jul 04, 2014 3:25 pm ...
:Tình hình là ai ở tphcm vậy?! có ai đi Manga Fes ko?! > < laloi
Edo-kun nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Dec 27, 2013 9:25 pm ...
:Còn ai nhớ CEF?
Himawari Chan nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Dec 24, 2013 7:22 pm ...
:Noel đến rồi, hú hú ^o^ Chúc mn Giáng Sinh vui vẻ, hạnh phúc, đầm ấm bên gia đình và nhận dc nhìu quà nha =)) p/s: Năm nay ở nhà vẫn hơn ra Sài Gòn hít thở bụi trong lành :3
Suzume nhắn vớiMột người nào đó quan tâm~
gửi vào lúc Mon Dec 09, 2013 4:51 pm ...
:Trc ngày thi một tuần gần như ngày nào cũng học từ 9-11h tối ở nhà cô :'( Hớ hớ ns vậy thôi chứ vui vật vã :) cơ mà học kiểu này đi thi k đc giải j thì chết đi cho xong :'(
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Dec 23, 2013 2:04 pm ...
:Hầu hết m.n đã quên mất sn em................................ ns vậy thôi, chứ nó qua lâu rồi, 3/12 cơ :'(
Midori Yoi nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Dec 14, 2013 9:00 pm ...
:Rm đang vắng và mình đang onl với một cơ số khách viếng thăm rồi  hihung  hihung 
Mong sao mau Tết để mọi người onl  hihung 
Ề - Đố nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Dec 11, 2013 5:03 pm ...
:Lâu rồi chưa vào^^
Suzume nhắn với»Ai cũng được~
gửi vào lúc Fri Nov 08, 2013 1:05 pm ...
:Sắp thi hsg cmnr~ Thật đau khổ~ học còn chưa ra đâu vào đâu mà đã sắp thi rồi >"< ! Tiếng Anh mất gốc cmnr, thế mà phải bỏ để học đội tuyển >"< Shit >"
Mukuhiba-6918 nhắn với»Mém bờ TFC iu vấu =))
gửi vào lúc Wed Sep 04, 2013 11:47 am ...
:TT^TT hú hú, năm nay lên lớp 8 rồi, học tối mắt tối mũi TT^TT ko thể onl TFC hàng ngày đc, có khi cả tuần mới đc 1 lần TT^TT So ri các tềnh iu TT^TT Kim sẽ cố gắng học Hóa cho tốt để thi vào chuyên. Nếu như ko vào đc chuyên thì TT^TT Mọi người ở lại zui zẻ nhé. Bùn quá TT^TT Có chuyện muốn nói thì PM nick FB của Kim là Sẻ Xào Dứa nhá TT^TT
Bạch Phách Tử nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Sep 01, 2013 11:24 pm ...
:hey hey, có ai biết fic nào mới và hay k?? chỉ mình với nhé ^^
Pupu-chan nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 29, 2013 7:23 pm ...
:Năm nay là năm cuối cấp 2 rồi + với việc bài vở và học hành càng bận thêm nên có thể Na sẽ off dài hạn như các mem khác ah~ TT^TT, chúc mọi người onl vui vẻ, đặc biệt là những bạn đang học lớp 9 như Na sẽ thi tốt nhé! ^^ Iu mọi người nhiều lắm!!! domat domat 
Jun San nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 27, 2013 11:13 am ...
:Jun sắp phải off một thời gian *do có lắm việc bên cấp 3 quá nên chắc chả mấy khi onl được thôi* nên tạm biệt mn nhé, chúc mọi người luôn vui vẻ. Và hẹn gặp lại một ngày không xa nhé
I love You all !!!!!
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Aug 25, 2013 2:59 am ...
:Mọi người tham gia teitan-academyworld.forumvi.com của em nha! Tks mn nhiều :)
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 23, 2013 3:27 am ...
:Xin chào :)) Không ai có thể làm cú đêm như tớ à=)) Mình thật hạnh phúc quá đi XD Thôi 3h30' rồi tớ đi ngủ đêy,mai còn đi học Mr.9 nữa =)) Bye all=)) Good Morning =))
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 22, 2013 12:46 am ...
:Ta là con cú*YOLO* lai Cua=)) và ta biết =)) chả còn ai post bài cả :((
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 20, 2013 6:19 pm ...
:Thật lưu luyến nơi này quá :'> mãi chẳng muỗn rời đi :'> nhưng thời khắc chia tay của chúng ta đã đến rồi. Tạm biệt nhé m.n :'> Reed sẽ off từ h đến tháng 8 vì vc học(đáng ra phải off từ hôm nọ nhưng lại nhớ ra chưa để lại lời nhắn trên TFC nên lại lên viết cái này :v )
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 16, 2013 2:13 am ...
:Rin thức tới bây h và phát hiện ra,mình là con cú đêm thú thực tại TFC=]]] Gần 2h30' rồi mà chưa đi ngủ XD thật phục mình quá XD
mifeullesakuraba113 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 02, 2013 10:59 pm ...
:Khi nào Miss Beauty mới có poll vậy ợ?
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 10:10 pm ...
:Mọi người vô : http://tomoyoccs.7forum.info/t2608-topic?highlight=Shop ủng hộ Shop của Rin và Kim nha~~^^~ Tks mn
Yoki-Maru nhắn với»Akira Satoshi
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 6:39 pm ...
:Rin ơi khi nào onl thì vào nhận rank nhé :))
p.s: mọi người trong rum vui vẻ nha. :D
Kim Bora nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Jul 31, 2013 5:20 pm ...
:Mn ơi, khi nào có Poll của Miss nhớ bầu cho Fie nha ! Xem ảnh DK của Fie nha !
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 7:49 pm ...
:Mn ơi~ Tham gia Event Poll Favorite Characters đi nào~~~~ Vắng quá đi==" Nhanh tay tham gia đi nào~~~ OvO
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 4:42 pm ...
:Chào buổi chiều nha mn~~ OvO có ai hông zô nhà spam 888 điiii~~~~~ OvO
Mukuhiba-6918 nhắn với»È vé rỳ bó đì
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 9:42 am ...
:YOLO~~~ Đọc đam trên mp4 thật Yomost =))))))))

Share | 
 

 [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Mon Feb 21, 2011 1:32 pm

Truyện này vẫn kể về chuyện tính của Sak và Sya, nhưng chắc chắn se làm các cậu hứng thú, vì truyện này ko đi theo nhưng lối cũ của các truyện khác...
Vì do là em lấy truyện này từ nguồn : fanfiction.net nên nếu như có sai sót gì thì xin mọi người pỏ wa ....
*Ghi chú thêm : fic này đc chia thành từng đoạn nhỏ dựa theo lời kể của 2 nhân vật chính là Sak và Sya . Do có 1 số vấn đề nên mình đã lược pỏ 1 số chi tiết nhưng nó sẽ ko ảnh hưởng tới câu chuyện đâu ....




Chương 1



Mùa anh đào lại về



[Lời kể của Sakura]


“Sakura… Kinomoto?” Cô hiệu trưởng hỏi khi lật giở bản lí lịch. “Tuổi: 16, đã tốt nghiệp trường tiểu học TomoEda và học viện Eriol…anh trai em cũng chuyển tới đây sao”

“Vâng…” Tôi nói, cựa quậy một cách không thoải mái trên chiếc ghế của mình

“Rất vui được gặp em, Kinomoto-san, cô là Mizuki Kaho,” Cô hiệu trưởng nói.

“Em cũng rất vui được gặp cô,” Tôi trả lời và nhận một cái gật đầu từ cô giáo

“Ah, Kinomoto-san…anh trai em là một cậu học trò …thông minh và chơi thể thao giỏi …em hẳn tự hào lắm…” Cô Kaho nói. “Rất nổi tiếng vào thời ấy khi còn học ở đây, trường Seijyu, thế nào, em đã thấy háo hức chưa?”

“Vâng…” Tôi lặp lại. Bọn con trai, ngốc nghếch…

“Hmm…?” cô Kaho nói. “Em chuyển đến từ Osaka?”

“Vâng,” Tôi nói. “Em ở đó trong 2 năm, giờ em muốn trở về thị trấn nơi em đã lớn lên và theo học ngôi trường cấp 3 mà anh trai em đã tốt nghiệp”

“Thế cha mẹ em làm việc ở đâu?” cô Kaho hỏi.

Tim tôi chợt thắt lại khi nghe những lời ấy. Câu trả lời đã có nhưng tôi không tài nào thốt ra được. Tôi cố gắng mở miệng và…

“Sau khi… em học xong tiểu học…gia đình em… uh…” Tôi ấp úng

“Ồ…cô xin lỗi,” cô Kaho vội nói. “Cô đã hỏi điều gì không phải sao?”

“Không…không có gì ạ,” Tôi nói.

“Thật may…” cô Kaho khẽ cười. “Em không cần trả lời cô nếu em không muốn.”

Tim tôi đập bình thường trở lại.

Sau vài câu hỏi đơn giản khác…

“Vậy… em hi vọng không gây phiền phức cho ai và sẽ cô gắng hết sức khi được theo học ở đây!” Tôi cúi chào.

Cô Kaho tươi cười. “Tốt lắm, Kinomoto-san…cô tin là em sẽ làm tốt.”

Tôi mỉm cười đáp lại.

“Cảm ơn cô… Mizuki-sensei…”


***

Tôi thở hắt ra căng thẳng khi trông thấy học sinh túa ra từ các căngtin và lớp học.
Tôi nhìn quanh và thấy những hình thù lờ mờ đủ màu sắc … học sinh ở khắp nơi. Cười đùa, nói chuyện…

Tôi nhớ những khoảnh khắc như thế hồi còn học tiểu học… trước đây…

“A, cậu là học sinh mới phải không?” một giọng nói dịu dàng cất lên từ phía sau. Tôi quay lại, bắt gặp một cô bạn có mái tóc dài sẫm màu. Cô bạn mỉm cười và chìa tay ra

“Tên tớ là Daidouji Tomoyo,” cô nói. “Rất vui được gặp cậu”

Tôi bắt tay cô. “Tớ cũng vậy,” chợt thấy niềm vui tràn ngập. “Tớ là Kinomoto Sakura.”

“Nào, tớ sẽ dẫn cậu đi xem xung quanh!” Tomoyo nói. “Tớ cũng sẽ mua luôn bữa sáng cho cậu nếu cậu muốn!”

“Okay!” Tôi nói.

Cô ấy có lẽ là người bạn tốt bụng nhất mà tôi từng gặp

Tôi đã biết ai đó ở đây… nhưng tôi không nhớ là ai. Cho dù người đó là ai… thì người đó đã từng khiến tôi cảm thấy hạnh phúc…

Dẫu sao, tôi cũng đã làm quen được với những người bạn của Tomoyo - họ ngay lập tức trở thành bạn của tôi

“Wow, cậu tới từ Osaka?” Naoko hỏi, nhấc cặp kính lên

“Thật tuyệt!” Chiharu nói.

“Ah…ừ…,” Tôi mỉm cười.

“Của cậu này, Kinomoto-san…” Tomoyo nói và đưa cho tôi một cái bánh bao

“Cảm ơn cậu,” Tôi nói.

“Này, này, Kinomoto-san,” Rika nói. “Chúng tớ gọi cậu là Sakura-chan được không? Cậu cũng có thể bỏ hết mọi qui tắc, lễ nghĩa với chúng tớ đi. Chúng ta là bạn mà!”

“Okay!” Tôi vui vẻ nói.

“Sakura-chan… tên cậu đẹp thật đấy…” Tomoyo nói. “Hoa anh đào…”

“Cảm ơn,” Tôi nói.

“Sắp sang xuân, hoa anh đào sắp nở rồi!” Rika nói. “Cậu sẽ thấy cả ngôi trường của chúng ta ngập chìm trong hoa anh đào…đẹp vô cùng…”

“Phải…” Chiharu mơ màng.

Họ tiếp tục nói thêm về những sự kiện hàng năm diễn ra ở trường và cả về bản thân họ nữa. Tôi thấy rất vui vì họ có thể trở thành bạn của tôi nhanh như thế.

Chà… những cô bạn ấy thật tử tế với tôi. Tôi tự hỏi mọi người trong ngôi trường này liệu có đều giống vậy không…

Tuy nhiên, có vài thứ xảy ra khiến tôi biết rằng sự tử tế chỉ là một khả năng.

“Này nhãi, đưa tiền của mày đây!” một tiếng quát vang lên từ đằng sau tôi.

“Sao…?” Tôi nói và lo sợ quay lại, nhưng đó là…

Tôi nhìn thấy một gã học sinh lớn xác đang túm cổ áo một nam học sinh nhỏ con hơn. Mọi người đứng vây quanh đó để xem nhưng không hề có ý định can thiệp.

“Ôi không…” Tomoyo nói.

“Thằng đó chắc cũng là một học sinh mới,” Rika nói.

“Tên mới đến tiêu rồi…” Chiharu thở dài.

Tên lớn xác trông thật dữ tợn và đáng sợ…nhưng kẻ kia chỉ cười khẩy.

“Tên to con ấy sẽ hạ gục cậu học sinh mới ư…?” Tôi thì thầm.

“Gì cơ?” Naoko nói. “Tên đó không phải là học sinh mới. Mà là gã to con kìa.”

“Gã to con là học sinh mới…?” Tôi ngạc nhiên. “Ý các cậu là…?”

“Xem đi thì biết,” Tomoyo nói và nắm tay tôi để ra dấu yên lặng

“Mày ngoan cố à?” gã to con hùng hổ. “Tao sẽ cho mày nếm mùi!”

“Câm mồm đi,” kẻ kia đáp gọn lỏn

“Cái gì…?” gã lớn xác hỏi.

Tên học sinh nhỏ con chộp lấy tay gã lớn xác . Sau đó cậu ta quẳng hắn xuống đất và dẫm chân lên cánh tay hắn. Có một tiếng “crack” đáng sợ và gã to xác thét lên rồi nằm đơ luôn. Cánh tay gã trông kì quái và chảy máu lênh láng.

Tên nhỏ con đứng thẳng dậy, phủi bụi khỏi đồng phục và rút ra một điếu thuốc lá. Cậu ta lấy bật lửa, châm thuốc

“Mày nên cẩn thận cái miệng chó chết của mày, nhóc con ạ,” cậu ta nói, đứng trên vũng máu chảy ra từ tay gã to con. Mọi người xung quanh dần tản đi trong lo lắng.

Tôi hoảng sợ.

“‘Đưa tiền của mày đây?’ à. Mày quá dũng cảm so với một thằng không có gan đấy…” Cậu ta nói và thổi khói thuốc vào mặt gã to con. “Nói với tao một lần nữa đi, tao sẽ tặng mày nhiều hơn một cánh tay gãy.”

Cậu ta quay đi và đi về phía cổng ra cùng vài kẻ theo sau. Tôi đoán họ là bạn của cậu ta.

“Hắn là ai vậy?” Tôi hỏi.

“Li Syaoran,” Tomoyo nói. “Cũng là một học sinh cùng khối… nhưng cậu ta 18 tuổi rồi…”

“Mẹ cậu ta cực giàu vì là giám đốc một công ty thời trang,” Naoko nói.

“Hắn thật là…” Tôi rụt rè.

“Bạo lực?” Chiharu nói. “Cậu ta luôn như thế đấy… không ai dám gây sự với cậu ta trừ những học sinh mới, những kẻ chưa biết cậu ta là ai…”

“Dù sao…cậu cũng nên cẩn thận với cậu ta…” Rika nói.

“Các cậu làm như cậu ấy là một thứ virus vậy,” Tomoyo cười lớn.

Hmm… cậu ta giống một kẻ huênh hoang hơn.

Bữa trưa kết thúc bằng những lời xì xào bàn tán về Syaoran. Gã mới đến phải nhập viện vì các bác sĩ bảo cánh tay gã đã gãy hoàn toàn.

Nhưng tôi quyết định gạt chuyện này ra khỏi đầu.

“Ồ Sakura, cậu học cùng lớp Vật lí và Toán học với tớ!” Tomoyo nói. “Tớ vui quá.”

“Tớ cũng vậy,” Tôi nói.

Vật lí thì… không sao…

Không đến nỗi tệ. Ý tôi là, ít nhất tôi có bạn học cùng, thế là ổn. Nhưng…

Toán… Lượng giác…khủng khiếp. Tôi chẳng biết gì cả…nhưng Tomoyo sẽ giúp tôi ít nhiều và tôi có thể hiểu nhanh hơn.

Chuông tan học vang lên, học sinh đổ về phía cổng ra.

“Hẹn ngày mai gặp lại, Sakura-chan,” Tomoyo vẫy tay khi một chiếc limousine vừa tới.

“Ô!” Tôi ngạc nhiên thốt lên.

“Nhà Tomoyo-chan cũng rất giàu,” Rika nói. “Mẹ bạn ấy sở hữu một công ty đồ chơi.”

“Nhưng không giống như nhiều người, bạn ấy lựa chọn kiểu sống unbitchy,” Naoko nói. Chiharu bật cười. Tomoyo khịt mũi.

“Tạm biệt nhé!” Tôi vẫy tay.

“Tạm biệt Sakura-chan!” những cô bạn còn lại nói. “Hẹn mai gặp lại!”

Tôi đeo đôi giày trượt vào và đi về hướng nhà mình. Gió thổi thật dễ chịu trên da mặt tôi. Tôi rất hạnh phúc.

Tuy nhiên… niềm hạnh phúc ấy đột nhiên biến thành nỗi kinh hoàng.

Tôi lướt trên vạch sang đường vì đèn xanh cho người đi bộ bật. Nhưng có một chiếc xe chạy với tốc độ điên khùng đang lao về phía tôi

Tôi thật ngu ngốc. Cả người tôi đóng băng vì sợ cho tới khi ai đó túm lấy và đẩy tôi khỏi chỗ đó. Chiếc xe phóng đi và tôi quay lại nhìn người vừa cứu tôi. Không thể tin được.
Đó là Li Syaoran.

“Không sao chứ?” cậu ta vừa đứng dậy vừa hỏi

“V-vâng…” Tôi lắp bắp.

“Cô đần độn quá chừng,” cậu ta nói. “Tại sao cứ đứng đực ở đó thế?” Cậu ta bước đi và rút ra một điếu thuốc.

“Đợi đã!” Tôi nói.

“Chuyện gì?” - cậu ta cáu kỉnh.

…một cơn bão giận dữ hình như sắp ập đến.

“Cảm ơn anh…” Tôi lí nhí…vì tôi thực sự sợ hãi.

“Lần sau hãy ngó chừng đường sá và làm ơn xê dịch đôi chân khỉ gió ấy… nó sẽ giúp nhiều cho những người quanh đây đấy,” cậu ta nói rồi bỏ đi.

Tôi nghe cậu ta làu bàu, “Người đâu mà…”

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
Cái này hơi dài,mình coi lâu ùi giờ post lên cho mấy bạn coi(ráng chịu đựng sức dài nhé!) domat

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Mon Feb 21, 2011 6:17 pm

--------------------------------------------------------------------------------

“Hi, Touya,” Tôi nói, mở cửa vào nhà

“Em bị làm sao vậy?” anh trai Touya của tôi hỏi khi trông thấy vết xước trên cánh tay tôi.

“Ồ… em bị ngã,” tôi nói. “Em xin lỗi…”

“Gì chứ…” Touya thở dài. “Làm bữa tối đi.”

“Okay!” Tôi nói

“Anh muốn ăn okonomiyaki…” Touya nói. “Anh chuẩn bị đồ để nướng rồi…”

“Sao, em muốn ăn mì và súp cơ,” tôi nói.

“Okonomiyaki cũng có mì bên trong!” Touya nói. “Bằng lòng chưa.”

“Anh…đồ…son of…(một câu **** - ‘son of bitch’)” Tôi giơ nắm đấm lên

“Em biết đấy…” Touya thản nhiên. “That ***** cũng là mẹ của em…”

“ANH CHẾT ĐI!”

Sáng hôm sau

[Lời kể của Syaoran]

"Chào," Eriol Hiiragizawa vẫy tay.

"Yo," tôi nói, châm một điếu thuốc.

Eriol ho khùng khục khi hít phải khói thuốc. "Cậu không thể hút ở bên ngoài sao? Nó làm chúng tớ chết ngộp…"

"Ra ngoài hút thì sẽ không chọc tức giáo viên được…" Tôi lầm bầm, châm lại điếu thuốc

"Cậu đúng là đồ hư hỏng…" Takashi Yamazaki cười lớn. "Đó là điểm đáng yêu của cậu… ồ, và gương mặt cậu nữa..."

"Khỉ …" tôi nói, quẳng cục tẩy vào cậu ta. Cậu ta chộp lấy rồi vứt nó lên bàn.

Chuông vào lớp reng và tiết học đầu tiên bắt đầu. (Ugh… giờ Nhật ngữ) Năm phút sau khi cô giáo bắt đầu bài giảng, một con bé chạy vào lớp.

Tôi ngước nhìn lên

"Em xin lỗi, em đến muộn!" con bé nói, lôi quyển Nhật ngữ ra.

Con bé đó… hôm qua tôi đã cứu nó trên đường.

"Kinomoto Sakura… không sao… em ngồi vào chỗ đi," cô giáo nói. Con bé ngượng nghịu ngồi xuống bên cạnh Eriol - người ngồi ngay bên phải phía trên tôi.

"Ðược rồi…giờ là bài học của chúng ta…" cô giáo nói và viết tựa lên bảng.

Con bé Kinomoto ấy không đến nỗi ngu ngốc như tôi nghĩ. Nó đọc rất tốt tiếng Nhật, cả viết nữa.

Mặc kệ, dù sao tôi cũng chẳng biết gì về những thứ viết trên bảng cả.

Kết thúc giờ học nhảm nhí, chuông reo và tôi thấy Kinomoto đâm sầm vào Meiling…

Tuyệt, Meiling luôn biết cách làm những đứa con gái khác phải khóc. Heh…

"Coi chừng chứ đồ đần!" con bé quát Kinomoto.

"Tớ xin lỗi," Kinomoto nói.

Geez… với một đứa mới đến thì hơi quá…

Tôi đi về phía Meiling. "Này Meiling…em làm gì thế?" Tôi hỏi.

"Li-kun, em mang cho anh ít snack này!" Meiling nói giọng ngọt như kẹo.

"Anh không đói," Tôi nói, rút bật lửa ra.

"Thôi nào Li-kun, cùng ăn đi mà!" Meiling năn nỉ.

"Ô, anh là người đã cứu tôi…" Kinomoto đột nhiên quay sang nhìn tôi.

"Sao…?" Meiling hỏi.

"Ờ, lần sau đừng có tự giết mình nữa đấy," tôi nói.

Kinomoto im lặng. "Cùng nhau đi ăn nào, Li-kun!" Meiling phớt lờ… đúng là đồ con gái.

"Ðược rồi," Tôi thở hắt ra.

"Yay!" cô nàng nói, đẩy Kinomoto ra và khoác vai tôi. Chúng tôi đi về phía nhà ăn.

Tôi không đụng tới chỗ thức ăn Meiling mang theo. Thế là cô ta bắt đầu huyên thuyên về đám bạn cùng những chuyện tào lao của cô ta

"Và con bé nói…" Meiling tiếp tục.

"Này Meiling, anh phải đi đây," Tôi nói và đứng lên khỏi ghế

"Gì cơ? Nhưng anh còn chưa ăn gì mà" Meiling nói.

"Anh đã bảo em là anh không đói… vì chúa làm ơn nghe anh một chút…" Tôi làu bàu. Phải thừa nhận rằng Meiling lằng nhằng hơn Kinomoto nhiều.

"Hẹn gặp em sau…" Tôi nói rồi bỏ đi. Meiling nhìn theo tôi.

Tôi đi về phía hàng cây anh đào. Mùa đông tới… và sau đó là mùa xuân… những bông hoa anh đào sẽ nở. Tôi thở dài và chạm vào thân cây…

Nơi này… giúp tôi bình tĩnh lại… như chưa hề có chuyện gì xảy ra…

Tôi ngước lên nhìn trời. "Tiết 2 chắc bắt đầu rồi" Tôi lẩm bẩm.

Tôi rút một điếu thuốc ra và ngồi xuống cạnh gốc cây…

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

"Syaoran… mẹ sẽ tìm cho con một gia sư," Yelan nói (mẹ tôi đấy).

"Gì cơ?" Tôi la lên. "Con không cần."

"Nhìn kết quả này xem… tiếng Nhật của con quá tệ hại và con sắp rớt hết ở những môn còn lại rồi!" mẹ tôi nói, đặt tờ thông báo điểm môn học lên bàn.

Tôi trông thấy những môn học với những điểm số tồi tàn quen thuộc

Tôi ngồi xuống ghế. Mẹ nhận ra sự thờ ơ của tôi nên nói thêm, "Nếu con không nâng được mức điểm tổng kết lên ‘C’ thì mẹ sẽ gửi con vào trường học của quân đội."

"KHÔNG!" Tôi gào. "Mẹ không thể làm thế với con!"

"Có, mẹ có thể và mẹ sẽ làm như thế," Yelan lớn giọng. "Cùng lắm là cuối ngày hôm nay, mẹ sẽ tìm cho con một gia sư."

Bà đứng dậy. "Giờ mẹ sẽ gọi điện cho Sonomi và hỏi coi con gái cô ấy có thể giúp con không," bà nói.

"Con không chịu để Daidouji kèm đâu," tôi bực dọc.

"Tốt, vậy thì để người khác…" mẹ nói và đi về phòng.

Bà đóng cửa còn tôi điên tiết nhìn theo. CHẾT TIỆT!

[Bên ngoài lời kể]

"Ồ, lâu lắm rồi nhỉ, dạo này chị thế nào?" bà Sonomi nói khi nghe thấy giọng người bạn cũ trong điện thoại.

"À… Tôi hiểu… Syaoran cần một gia sư?" Sonomi hỏi. Tomoyo đi đến chỗ mẹ

"Mẹ?" cô bé nói. Sonomi liếc nhìn Tomoyo ám chỉ cô bé nên yên lặng

"Ồ… tôi xin lỗi… Tomoyo rất bận, sau khi nó lên làm đội trưởng đội hợp xướng và nhóm nhạc… tôi sợ nó không thể giúp thằng bé được…" Sonomi nói. "Tôi thật sự xin lỗi."

"Ồ, được rồi… tôi sẽ giúp chị tìm, được chứ?"

"Ồ, vâng, dĩ nhiên rồi."

"Vâng…vâng… tôi luôn sẵn lòng…vâng… chào chị…"

Sonomi đặt điện thoại xuống. "Mẹ, chuyện gì vậy?" Tomoyo hỏi.

"À… con biết Li Syaoran đó… thằng bé cần một gia sư dạy cho môn Nhật ngữ… nhưng vì con rất bận nên mẹ nghĩ con không giúp được nó…" bà Sonomi nói.

"Vâng, đúng thế thật… con rất tiếc…" Tomoyo nói.

"Không…không sao đâu…chúng ta chỉ cần giúp tìm một ai đó…" Sonomi nói.

"Ồ khoan đã, con biết rồi!" Tomoyo nói. "Con có một cô bạn mới rất giỏi Nhật ngữ, con nghĩ cô ấy có thể giúp…"

"Bạn con?" Sonomi hỏi.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Tue Feb 22, 2011 2:39 pm

--------------------------------------------------------------------------------

[Lời kể của Sakura]

"Tớ? Làm gia sư?" Tôi bật cười. "Tớ có giỏi giang gì đâu…"

"Cậu học rất cừ môn Nhật ngữ!" Chiharu nói. "Cậu được điểm kiểm tra cao nhất đấy thôi!"

"Vậy sao?" Tôi hỏi lại

"Cậu sẽ được trả tiền mà Sakura-chan, nhà cậu ta giàu lắm," Naoko nói.

"Cậu ta?" Tôi thắc mắc.

"Ahaha…" Tomoyo véo nhẹ Naoko. "À… ừ… cậu ta giàu lắm…"

"Cậu có thể giúp đỡ chút gì đó cho anh trai và việc này cũng không gây stress gì đâu," Rika nói.

"Hơn nữa, chỉ là một công việc thôi mà, trừ phi cậu muốn kết bạn với cậu ta."

"Cậu… nói đúng…" Tôi lầm bầm.

Tomoyo và Naoko thở phào nhẹ nhõm.

"Tớ sẽ…thử coi" Tôi nói.

"Tuyệt!" Tomoyo nói.

Họ nói khá đúng về tôi và môn Nhật ngữ… môn đó tương đối dễ dàng với tôi…nhưng tôi thực sự học tệ môn toán

Thôi kệ, ít nhất tôi đã làm được điều gì đó ngoài việc tồn tại.

Tiết học đầu tiên trôi qua không thoải mái chút nào khi tôi nhận ra Syaoran ngồi cạnh mình. Tôi cố tránh nhìn cậu ta nhưng mỗi khi tôi quay lại đều thấy cậu ta đang nhìn tôi và tôi phải vội vàng quay mặt đi.

Tiết học thứ hai và thứ ba là giờ Vật lí và Âm nhạc, nói chung không đến nỗi tệ. Tiết thứ tư Lịch sử, tiếp theo - tiết năm và tiết sáu là giờ Vật lí và Lượng giác (Môn học mà tôi không biết làm sao để vượt qua).

Giờ ăn trưa là thứ tôi trông đợi nhất. Những người bạn của tôi đối xử thật tốt khiến tôi có cảm tưởng đã quen họ họ nhiều năm rồi, dù thực ra tôi mới chỉ biết họ được 2 ngày, tính cả hôm nay. Thêm một ngày học nữa kết thúc, nhanh hơn tôi nghĩ

"Sakura-chan này," Tomoyo nói, nắm tay tôi. "Tớ đưa cậu đến nhà học sinh cậu nhé?"

"Uh…được…" Tôi lắp bắp

"Mẹ tớ đã nói chuyện với anh trai cậu rồi…anh ấy đồng ý" Tomoyo nháy mắt. "Đi nào"

Tôi chui vào trong chiếc limousine và chiếc xe chạy tới trước một cái nhà cực lớn. "Wow… Tomoyo-chan, đây là nhà cậu hả?" Tôi hỏi

"Không, nhưng cũng xêm xêm thế," Tomoyo cười khúc khích. "Đây là nhà học sinh của cậu."

"Cậu ta giàu thật đấy!" Tôi sửng sốt.

"Chúng tớ đâu có nói dối cậu, Sakura-chan," Tomoyo cười.

"Nói với chủ nhà là Daidouji Sonomi bảo cậu tới đây nhé," Tomoyo nói. "Đó là mẹ tớ."

"Okay…" Tôi nói, xách cặp lên

"May mắn nha!" Tomoyo nói khi người lái xe đóng cửa và lái đi

Tôi nuốt khan, hít một hơi thật sâu.

"Okay Sakura…vì anh hai…không được lùi býớc!" Tôi tự động viên. "Cố lên Sakura, cố lên… phải làm tốt một việc gì đó chứ… dù cho… dù cho nó có thể dẫn mày tới địa ngục!!"

Tôi bước về phía cổng ngôi nhà và nhấn chuông cửa.

"Ai đó?" một giọng phụ nữ hỏi.

"Ah… uh… tôi là Kinomoto Sakura…" Tôi trả lời

"Mời vào," giọng nói lại cất lên và cánh cửa mở ra.

"Có gì mà phải sợ chứ…" Tôi bực dọc với chính mình, bước vào trong nhà.

"Xin chào…?" Tôi nói, cởi bỏ giày và thay đôi dép để đi trong nhà

Một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp khoảng chừng bốn mươi tuổi xuất hiện trước mặt tôi.

"Kinomoto Sakura… cô Sonomi nhờ cháu tới đây phải không?" bà hỏi, giọng nói thật trầm ấm, dịu dàng.

"Vâng…cháu là Kinomoto Sakura, rất vui được gặp cô," Tôi cúi chào.

Bà cũng cúi chào tôi.

"Cô là Li Yelan, rất vui được gặp cháu," bà nói.

Tôi giật mình. Li…không phải là… cậu Li ấy chứ…

"Cháu dùng một tách trà với cô nhé?" Yelan nói. "Con trai cô chút nữa là về thôi."

"Vâng," Tôi nói và chúng tôi ngồi xuống đối diện nhau bên chiếc bàn, uống trà.

"Cô gọi cháu là Sakura-chan được không?" Yelan nói. "Hi vọng cháu không phiền."

"Không đâu thưa cô …" Tôi nói. "Không hề phiền ạ."

Tôi mỉm cười.

"Cháu dễ thương lắm," Bà Yelan mỉm cười. "Cháu biết không, cháu làm cô nhớ lại một người bạn mà cô từng quen…"

"Thế ạ?" Tôi ngượng nghịu.

"Ừ, cả cháu và cô ấy đều xinh đẹp và rạng rỡ," Yelan nói.

"Cháu đâu có xinh đẹp…" Tôi nói. "Chính xác thì…"

"Tuyệt đẹp," Yelan kết thúc, lại mỉm cuời lần nữa.

"Ôi, cảm ơn cô," Tôi càng xấu hổ hơn.

Yelan tươi cười. Chà, bà thật tốt… có lẽ con trai bà cũng vậy…hoặc là…tôi hi vọng thế…

"Cô mong cháu thấy vui khi ‘dạy’ tiếng Nhật cho con trai cô," bà nói tiếp. "Nó gặp khó khăn với môn học đó…hơi tệ"

"Vâng, cháu sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu ấy," Tôi nói

"Rất tốt," Yelan nói. "Cô sẽ trả cháu 50,000 yen mỗi ngày, được chứ?"

"Vâng, được ạ," Tôi đáp, ngạc nhiên vì số tiền quá lớn

"Con về rồi," một giọng nói cất lên. Giọng con trai…chắc là của người tôi sẽ dạy.

Nhưng chờ đã… giọng nói này… sao mà giống như…

"Vào đây, Syaoran," Bà Li nói.

ÔI TRỜI ƠI! Là CẬU TA!!!

Mắt tôi mở lớn.

"Gia sư của con đáng yêu lắm và cô ấy sẽ giúp con học tốt môn Nhật ngữ đấy," Yelan nói.

"Bảo với cô ta," Syaoran làu bàu. "Là con cóc cần lòng từ thiện vớ vẩn của cô ta."

Cậu ta nhìn lên và trông thấy tôi

"Đây là Kinomoto Sakura…" bà Yelan nói. "Cô ấy sẽ là gia sư mới của con."


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tomoyo
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World + Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 25/01/1995
Đến từ Tomoyo fan club
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của tomoyo

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Tue Feb 22, 2011 9:40 pm

hay thật đấy numberone

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomoyoccs.7forum.info
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Wed Feb 23, 2011 1:29 pm

Chương 2

Buổi học đầu tiên

[Lời kể của Syaoran]

"Đây là Kinomoto Sakura…" Mẹ tôi nói. "Cô ấy sẽ là gia sư mới của con."

Tôi ngó Kinomoto chằm chằm. Không…không thể được…

"CÁI GÌ? Con bé này dạy con học?" Tôi nói. "Mẹ - mẹ nói dối!"

"Không, mẹ không nói dối," mẹ tôi bắt đầu nổi cáu. "Cô bé sẽ tới đây lúc 5h chiều hàng ngày, bắt đầu từ hôm nay."

"A… ơ…" Kinomoto nói. "Có lẽ cháu nên đi…"

"Không," Yelan nói. "Cứ ở lại, Sakura-chan, không phải lỗi của cháu."

"Con không chịu đâu," Tôi nói.

"Có, con phải chịu," mẹ tôi giận dữ. "Nếu con không nghe theo, mẹ sẽ gửi con vào quân đội."

"Mẹ chết tiệt!" Tôi gào lên. "Sao mẹ không nghe con dù chỉ một lần hả?"

Bà ta luôn làm những trò khỉ này! Cũng giống như khi ‘Cô ấy’ mất…

Tôi dậm mạnh chân bước lên cầu thang và đóng sầm cánh cửa phòng mình.

***

[Lời kể của Sakura]

Tôi đứng chết trân

Bà Yelan thở dài. "Xin lỗi đã để cháu trông thấy cảnh này," bà nói. "Syaoran rất dễ nổi cáu như thế."

Tại sao chứ?

"Cháu không muốn bất lịch sự… nhưng…" Tôi ấp úng.

"Cháu muốn hỏi tại sao?" Yelan nhìn tôi.

"À… vâng…" Tôi nói.

Yelan thở dài. "Đó là lỗi của cô…" Bà buồn bã.

"Tại sao cô lại nói thế?" Tôi ngạc nhiên.

Yelan mỉm cười buồn. "Cháu sẽ hiểu" bà nói.

"Sao ạ…" Tôi nói.

"Nào Sakura-chan, cháu đã có đủ mọi thứ để dạy thằng bé rồi chứ?" bà hỏi.

"À vâng," Tôi vừa nói vừa lục tìm trong túi sách. "Cháu mang theo hai quyển sách… một quyển bằng tiếng Nhật và một bằng tiếng Trung, như vậy cậu ấy có thể hiểu dễ hơn."

"Tốt," Yelan nói. "Cảm ơn cháu, Sakura-chan."

"Yelan-sama," Tôi mỉm cười.

"Cháu lên trên đó," bà Yelan nhìn lên cầu thang. "Phòng của nó ở cuối hành lang, bên phải."

"Vâng!" Tôi nói, bước lên cầu thang.

Tôi đứng trước cánh cửa và gõ.

Không có tiếng đáp lại.

Tôi mở cửa và trông thấy Syaoran đang nằm dài trên giường.

"Tôi không nói là cô được vào đây," cậu ta nói.

Hừm.

Tôi đặt túi xách xuống bàn. "Ra đây ngồi, Li-san," Tôi nói, cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh và rành rọt.

"Không," Syaoran đáp gọn lỏn. Cậu ta bắt đầu nhắn tin bằng điện thoại.

"Làm ơn ngồi xuống đây được không?" Tôi cứng giọng.

"Cô điếc à?" Syaoran hỏi.

Vậy đó.

"Tốt thôi… buồn thật" Tôi nói bằng giọng tiếc nuối mỉa mai. Syaoran nhìn tôi.

"Gì vậy?" Cậu ta hỏi.

"Tôi sẽ đi nói với mẹ cậu là cậu không muốn học và bà sẽ gửi cậu vào trường học quân đội," Tôi nói, nheo mắt.

"Cô không dám đâu," cậu ta cáu kỉnh.

"Cứ thử xem," Tôi độp lại.

Cậu ta uể oải ngồi xuống đối diện tôi.

"Ngoan lắm," Tôi nói, đặt sách lên bàn.

"Cái quái gì thế?" Syaoran hỏi.

"Một quyển sách tiếng Trung và một quyển tiếng Nhật," Tôi đáp. "Mẹ cậu bảo tôi là cậu gặp khó khăn với tiếng Nhật, có lẽ học với tiếng Trung thì cậu sẽ thấy dễ dàng hơn."

"Không hẳn," cậu ta nói, nhìn lướt qua quyển tiếng Trung. Cậu ta rút ra một điếu thuốc và chuẩn bị châm lửa.

"Không hút thuốc trong giờ học," Tôi nói, giật lấy những thứ trên tay cậu ta.

Syaoran trợn mắt nhìn tôi.

Đúng thế. Cậu ta sẽ phải chấp nhận sự thật rằng tôi mới là người ra lệnh ở đây.

"Okay, tiếng Nhật trước," Tôi mở quyển sách. "Hãy bắt đầu bằng một mẫu đơn giản."

Tôi viết một mẫu câu bằng tiếng Nhật trong sách ra một tờ giấy

Kimi wa dare desuka?

"Cậu đọc và dịch đi," Tôi đặt tờ giấy xuống trước mặt cậu ta.

"Không biết," Syaoran đáp.

"Thôi nào, cậu thậm chí chẳng thèm nhìn," Tôi bực dọc.

Cậu ta lại nhìn lướt tờ giấy một cách thờ ơ rồi quay lại với chiếc điện thoại .

"Tôi không biết," cậu ta nói.

Lạy chúa tôi…

Tôi giật điện thoại của cậu ta. "Không dùng điện thoại luôn," Tôi nói.

Thế là, Syaoran buộc phải tập trung hơn.

"Kimi… kimi wa…dare… desuka…" Cậu ta đọc.

"Dịch?" Tôi hỏi.

"Bạn… là… ai?" Syaoran trả lời.

"Tốt!" Tôi nói. "Okay, giờ là một mẫu tiếng Trung."

Tôi lại viết một mẫu khác xuống tờ giấy.

Zai xue xiao li, wo jiao ir hen duo peng you.

"Câu này," Tôi yêu cầu.

Cậu ta nhìn nó một lúc; không mất nhiều thời gian như với câu tiếng Nhật. "Zai xue xiao li, wo jiao ir hen duo peng you," cậu ta đọc. "Tôi có rất nhiều bạn ở trường."

"Cậu giỏi lắm, Li," Tôi khen.

"Sao cũng được," Syaoran nói.

"Rồi! Thêm một vài mẫu nữa," Tôi hào hứng.

Cậu ta rên rỉ.

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

"Nè Sakura-chan, buổi học thế nào?" Chiharu hỏi.

"Thực sự thì, hơi buồn cười một chút," Tôi nói.

"Hm? Tại sao?" Rika hỏi.

"Thì… chỉ là… tớ ít tuổi hơn cậu ta…nhưng lại dạy cậu ta học…thấy kì cục sao đó…" Tôi đáp.

Tomoyo bật cười. "Ôi, đúng là cậu…,"

Tôi cầm miếng sandwich lên và cắn một miếng nhỏ.

"Rồi sẽ thú vị đây," Chiharu nói.

Tôi thở dài. "Cậu ta thật là…"

"Thất thườngl?" Chiharu nói.

"Hung dữ?" Rika nói.

"Độc địa?" Naoko nói.

"Hợm hĩnh?" Tomoyo nói.

"Ừ… tất cả," Tôi nói. Họ cười lớn. "Đúng thế, đúng thế," Naoko nói.

"Ừm…tớ không rõ nhưng," Rika nói. "Có thể…bởi vì cha mẹ cậu ta?"

"Mẹ cậu ta rất tốt," Tôi phản đối. "Không thể do bà ấy được."

"Vậy thì…có lẽ chuyện gì đó đã xảy ra với cậu ta," Tomoyo nói. "Chuyện gì đó tồi tệ hoặc…"

Những lời này khiến tôi cảm thấy lo lắng. Thương hại chăng?

"Tớ không biết… nhưng có lẽ cậu ta sẽ kể cho tớ nghe vì từ giờ tớ sẽ dạy cậu ta học," Tôi nói.

"Có khả năng lắm," Chiharu nói.

"Chúc may mắn, Sakura-chan," Naoko nói. "Cậu ta là một vấn đề nan giải đấy."

"Phải… cảm ơn cậu."

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

"Ồ, chào cháu, Sakura-chan," bà Yelan nói. "Hôm nay cô ra ngoài có chút việc."

"Vâng, chúc cô đi may mắn," Tôi cúi chào.

Yelan mỉm cười. "Syaoran ở trên tầng," bà nói.

"Vâng," Tôi đi lên cầu thang.

Tôi gõ cữa. Một lần nữa, không có tiếng đáp lại.

"Xin chào?" Tôi nói và mở cửa.

Không có ai trong phòng. "Gì chứ?" Tôi hoang mang.

Nhưng…

"Agh…hắn trốn đi rồi," Tôi lầm bầm rồi ngồi xuống cạnh chiếc bàn. "Không sao, mình sẽ tranh thủ làm bài về nhà…"

Tôi lôi sách vở ra và bắt đầu làm bài tập...

***

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Thu Feb 24, 2011 2:39 pm

[Lời kể của Syaoran]

"Thằng nhãi," một tên nói. "Mày không biết là mày đang đụng phải ai đâu!"

Tôi nhả khói vào mặt nó. "Tao biết để làm gì chứ…?"

"Ranh con khốn kiếp!" gã đó lao về phía tôi.

Tôi ngậm điếu thuốc trong miệng và giật mạnh một cái gậy từ đống vật liệu đằng sau. Khi gã lao tới, tôi đập thẳng nó vào giữa mặt gã và nghe tiếng quai hàm gã gãy vụn.

Gã bất tỉnh, đổ gục vào tường.

"Hiroki-sama!" mấy tên đồng bọn hốt hoảng.

Chắc mũi gã đó sẽ không còn đẹp nữa

"Mày chết đi thằng nhãi!" Cả bốn thằng còn lại cùng lao vào tôi.

"Thằng nhãi…?" Tôi hỏi

Tôi tống thẳng cái gậy vào giữa mặt chúng. Cả bốn thằng cùng ngã lăn ra đất, bất tỉnh và hẳn sẽ cùng có những cái mũi xấu như nhau.

"Hừ… lũ khốn chúng mày không đáng được sống…" Tôi quẳng điếu thuốc của mình xuống mặt chúng.

Tôi quay bước, đi về chỗ đậu xe.

Chiếc xe gào rú khi tôi luớt đi trên xa lộ. Cái băng chết tiệt…chúng thậm chí không biết lập một băng cho tử tế.

Tôi về đến nhà và nhận thấy chỉ có một phòng duy nhất sáng đèn là phòng mình. Tôi trèo lên hàng rào và tường để về phòng.

Leo đến cửa sổ tôi nhìn thấy.

Là Kinomoto.

"Cậu đã đi đâu vậy?" con bé ngạc nhiên.

Tôi chui qua cửa sổ vào phòng và cởi áo khoác ngoài ra.

"Không phải việc của cô," Tôi đáp.

Con bé quay lại việc nó đang làm, tôi ngồi xuống đối diện nó. "Cô sẽ không mách mẹ tôi chứ?" Tôi hỏi.

"Không," con bé trả lời. "Sao tôi phải làm thế?"

"Tôi nghĩ cô là một trong những con nhãi hay mách lẻo chuyện người khác," Tôi vươn tới nhìn cho rõ mặt nó .

Hình như con bé không buồn để ý. "Này, Li," nó nói. "Tôi không phải là loại người đó…hay là một con nhãi"

"Vậy chứ cô là gì… một thằng nhãi à?"

"Cậu thích gọi tất cả các cô gái là con nhãi sao?"

"Ừ… đúng thế."

Con bé ngước nhìn tôi, không nói gì. "Bắt đầu học thôi," nó nói và rút sách ra. Geez…nó thậm chí không hề nổi khùng.

"Hôm nay trông cô như có chuyện gì vui," Tôi nói.

"Không hẳn," Nó nói. "Tôi bình thường.'"

"O…kay…" Tôi nói.

Tôi chống hai tay lên cằm.

"Cậu mệt à?" cô ta hỏi.

"Ừ… rất mệt…" Tôi gầm gừ. "Bọn rác rưởi ấy."

"Xin lỗi?" Kinomoto hỏi.

"Không có gì…" Tôi vội nói.

"Rồi… bài học tiếng Nhật tiếp theo…" Kinomoto nói, lấy ra một tờ giấy.

Con bé viết thứ gì đó bằng tiếng Trung…

Jing tian de tian chi, hen hao.

Tôi nhìn xuống trong vài giây…

"Jing tian de tian, hen hao," Tôi đọc. "Trời hôm nay đẹp và ấm áp."

"Okay!" Kinomoto nói rồi viết một câu bằng tiếng Nhật.

Nó khiến tôi mất một lúc lâu.

"Là… ‘watashi namae wa Sakura desu,’" Kinomoto nói. "Tên tôi là Sakura."

"Đọc lại đi," Tôi bảo.

"Chẳng phải tôi vừa mới đọc sao?" Kinomoto hỏi.

"Tôi chỉ muốn xem cô đọc nó như thế nào thôi mà," Tôi nói.

"Watashi namae wa Sakura desu," Con bé nhắc lại. "Đây."

Cô ta viết nghuệch ngoạc thứ gì đó và tôi liếc nhìn.

"Watashi namae wa Sakura desu," Tôi nói dối, chẳng thèm quan tâm cô ta viết cái gì.

"Không," con bé thở dài. "Tôi biết là cậu sẽ làm thế mà…"

Chết tiệt.

"Cô lừa tôi," Tôi giận dữ.

"Không, tại cậu chỉ lặp lại những gì tôi nói thôi," Kinomoto nói rồi đột nhiên nhìn tôi chằm chằm.

"Gì nữa?" Tôi hỏi.

"Kia là máu phải không?" cô ta hỏi, vẫn nhìn tôi chằm chằm.

Tôi sờ tay lên má, nhưng chẳng thấy gì cả

"Đâu…?" Tôi hỏi.

"Ngay đó," cô ta đáp, chỉ vào mặt tôi.

"Đâu?" Tôi hỏi. Tôi không cảm thấy gì hết, tôi bắt đầu nổi cáu. Cô ta muốn giễu cợt tôi à?

"Ngay đó!" cô ta vẫn lặp lại.

TRÒ KHỐN KIẾP GÌ VẬY?

"ĐÂU?" Tôi điên tiết gào lớn hết mức có thể.

"NGAY ĐÓ!" cô ta cũng gào lại.

Cô ta chộp lấy tay tôi và đưa lên phía gò má của tôi. Có một vết xước nhỏ và hơi chảy máu. Chắc cái gậy đã gây ra chuyện này khi tôi giật mạnh nó xuống.

Nhưng đó không phải là vấn đề. Vấn đề là…

Kinomoto đang ngồi rất gần tôi vì con bé đã cố giúp tôi chạm vào vết thương..

Chúng tôi ngồi sững ra nhìn nhau…

Cả hai cùng đằng hắng và quay vội đi.

"Ờ… cảm ơn cô," Tôi nói.

"Không có gì…". Kinomoto nói.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tomoyo
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World + Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 25/01/1995
Đến từ Tomoyo fan club
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của tomoyo

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Thu Feb 24, 2011 5:28 pm

hay quá bạn thật giỏi văn ! ^.^

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomoyoccs.7forum.info
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Thu Feb 24, 2011 5:38 pm

Ui........cái này là fic dịch mà bạn!ko phải của mình

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Fri Feb 25, 2011 11:33 am

[Lời kể của Sakura]

Thật kì lạ.

Nhưng… những buổi dạy gia sư dường như không có ý nghĩa gì với cậu ta cả. Cậu ta ngó tôi như thể không hề quen biết tôi, như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ở lớp, cậu ta ít khi lên tiếng và chẳng chịu làm gì trong khi mọi người đều bận rộn.

Nhưng rồi, có một ngày… tôi trông thấy cậu ta, đang đứng ngắm nhìn một cây anh đào.

Mùa đông chầm chậm trôi qua và mùa xuân đang tới.

Tôi quan sát cậu ta chăm chú

Cậu ta thích hoa anh đào ư?

Giờ ăn trưa cậu ta cũng ngồi hút thuốc bên cạnh gốc cây.

"Có chuyện gì với Li và cây anh đào vậy nhỉ?" Tôi thắc mắc.

"Tớ không biết…" Rika nói. "Không ai biết hết."

"Cậu ta thường ngồi ở đó mỗi khi không tụ tập với bạn bè," Chiharu nói. "Kì quặc."

"Hmm…" Tôi nói. "Dù sao cũng tốt khi cậu ta biết thích thứ gì đó tử tế."

"Ồ Sakura-chan, mắc chi cậu phải bận tâm dữ vậy?" Naoko hỏi.

"Này Sakura-chan, đừng nói là cậu để ý cậu ta rồi nhé?" Chiharu cười ma quái.

"Phản ứng hóa học chăng?" Tomoyo và Rika đồng thanh.

Họ cười phá lên.

"KHÔNG…" Tôi nói. "Chỉ là một chuyện kì lạ thôi mà, các cậu cũng biết?"

"…"

"Thôi đi!"

"Ðược rồi…" họ cùng nói.


Tôi thở phào nhẹ nhõm.

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

Tan học, học sinh đổ ra ngoài, tới những xe buýt, ô tô, xe đạp và những phương tiện khác.

Tôi lấy xe đạp của anh Touya khỏi nhà để xe (anh ấy cho tôi mượn vì giày trượt của tôi đã bị bẩn sau vụ suýt va chạm với ôtô) và dắt về phía cổng trường.

Gió đông đang dần biến mất, hơi thở ấm áp của mùa xuân mới chớm đang dần len lỏi vào mặt đất, vào không khí. Tôi ngoảnh nhìn lại sân trường và trông thấy cây anh đào đang nhẹ nhàng đung đưa trong gió lạnh.

Tôi đi tới chỗ cây anh đào, khẽ chạm vào thân cây.

"Sakura!"

Tôi chớp mắt.

"Gì – gì thế?" Tôi tự thầm thì với mình.

Gì thế? Ai đó… vừa gọi tôi ư? Tôi nhìn dáo dác xung quanh nhưng không thấy ai cả.

"Chà…kì quái…" Tôi lẩm bẩm, quay lại với cái cây và đụng phải một người.

"AH!" Tôi la lên, nhảy lùi lại.

Đó là Li. "Làm gì ở đây vậy?" Cậu ta hỏi, quăng điếu thuốc xuống đất
"À…ơ…nó là một cái cây thật đẹp …" Tôi nói.

Sao tôi không nhận ra cậu ta cũng ở đây nhỉ!

"Ừ," cậu ta đáp hờ hững. "Hôm nay chúng ta có buổi học phải không?"

"Ừ… đúng vậy," Tôi lấy xe đạp ra.

"Thôi, để tôi chở cô đi luôn bằng ô tô," Cậu ta nói, khoác vai tôi và giành lấy cái xe đạp

"Sakura!"

Tôi giật mình.

Trời, lại nữa!

"Chuyện gì thế?" Li quay sang.

"Õ… không có gì…" Tôi nói. "Chỉ là… tôi nghe thấy…" Tôi nhìn quanh và vẫn không thấy gì lạ cả.

"Nghe thấy…?" Li hỏi.

"AHAHA! " Tôi bật cười căng thẳng. "KHÔNG CÓ GÌ ĐÂU MÀ!"

Syaoran tóm lấy cánh tay tôi. "Chuyện nhảm nhí gì cũng được, nhưng làm ơn đi mau cho!" Cậu ta nói, lôi tôi về phía bãi đậu xe.

Có ba gã từ đâu xông ra chặn đường chúng tôi. Trông chúng thương tích đầy mình.

"Chuyện gì…?" Tôi lo lắng hỏi Li.

"Tôi điên lên rồi đấy," Li gầm gừ.

"Á…"

"Này thằng khốn!" một gã gào. "Chúng tao sẽ trả lại mày món nợ lần trước!"

"A… vậy là mẹ chúng mày đã bảo chúng mày không được chôm đồ của người khác hả ?" Li uể oải nói.

"Mày chết đi!" Một thằng khác ****. Chúng lao vào chúng tôi.

"Kinomoto… lùi lại," Li thầm thì.

TRỜI ĐẤT! CẬU ĐANG ÐƯA TÔI VÀO CHỖ NGUY HIỂM ĐẤY!

Mấy gã côn đồ đấm, đá tới tấp, nhưng Syaoran né được.

Thế rồi một thằng giữ được cậu ta và hai thằng khác thoi liên tục vào bụng và mặt cậu ta. Li bị thương còn môi cậu ta bắt đầu chảy máu.

"Buông cậu ấy ra bọn khốn!" Tôi kêu lên, rút quyển sách toán ra, nện cật lực vào đầu bọn chúng.

Tất cả họ đều ngã lăn ra đất.

Li nhanh chóng đứng dậy và sút mạnh vào mặt chúng .

Mấy tên đó bất tỉnh nhân sự, trông còn thê thảm hơn lúc trước.

"Ôi…" Tôi ấp úng.

"Đằng nào chúng cũng kiệt quệ quá rồi…" Li nói, nắm cánh tay tôi. Chúng tôi đi về chỗ xe cậu ta đậu.

Chúng tôi ngồi một lúc trong yên lặng.

"Không sao chứ?" Cuối cùng cậu ta hỏi.

Tôi nhìn cậu ta "Tôi...ổn hơn cậu", môi cậu ta đang chảy máu và một bên má thì thâm tím.

"Ít ra tôi đã biết được một ai đó cũng không đến nỗi vô dụng," Cậu ta cười khẩy.

"Này…" Tôi nói, đưa tay lau máu trên môi cậu ta.

Chúng tôi nhìn nhau.

"…"

Rốt cuộc Li quay đi trước. Cậu ta tra chìa khóa xe vào ổ và khởi động xe.

"Cảm ơn…" cậu ta lầm bầm.

"Ừ…" Tôi lí nhí đáp lại.

Chúng tôi không nói thêm điều gì cho tới khi về đến nhà.

"Con về rồi à, Syaoran…" Bà Yelan nói khi trông thấy chúng tôi. Bà ngó Li chằm chằm.

"Cháu chào cô," Tôi cúi chào.

"Con bị làm sao thế?" Bà nhìn Li đầy nghiêm nghị.

"À… ờ…" Li ấp úng.

Ôi không, trận ẩu đả…

"Cậu ấy bị ngã khi giúp cháu chụp quyển sách rơi từ trên cầu thang xuống," Tôi vội nói dối.

Bà Yelan nhìn tôi. Li cũng vậy.

Tôi véo mạnh vào lưng cậu ta và cậu ta vội vàng nói, "Phải, đúng thế...". Ngốc thật.

"Mẹ hiểu…" Yelan nói. "Thôi, các con mau bắt đầu học đi, mẹ phải lên công ty chuẩn bị cho buổi họp"

Bà khoác túi xách lên và đi ra gara để ôtô.

"A… Li…đi thôi," Tôi thì thào.

Chúng tôi nhanh chóng lên tầng rồi ngồi xuống bàn học.

Sau đó Li nhận được một cuộc điện thoại.

Có tiếng một cô gái ở đầu dây bên kia. "À…anh…" Li nói. Cậu ta nhìn tôi. "Không có gì…"

Im lặng một lúc khi cô gái kia nói.

"Ðược…anh sẽ tới," Cậu ta trả lời. Cậu ta ngắt điện thoại và đi xuống cầu thang.

"N-này, cậu định làm gì vậy?" Tôi chạy theo cậu ta.

"Ra ngoài," Li đáp.

"Không!" Tôi nói. "Cậu không được đi, cậu sẽ gặp rắc rối đấy!"

"Không có chuyện đó đâu," Li nói.

Cậu ta vào gara và dắt moto ra (mẹ cậu ta đã lấy ôtô đi).

Cậu ta nổ máy moto, đội mũ bảo hiểm vào. "Không!" Tôi vừa nói vừa ôm bụng. "Tôi sẽ gặp rắc rối!"

"Thì sao?" Li đáp, cố gạt tôi khỏi đường đi.

"KHÔNG!" Tôi kêu lên.

Có tiếng động cơ ôtô tiến về phía chúng tôi. Đó là chiếc xe Li đã lái từ trường về.

Chúng tôi đứng chết trân khi chiếc ôtô đỗ ngay trước mặt chúng tôi.

Là mẹ cậu ta, Yelan.

Bà ra khỏi xe và nhìn chúng tôi.

"Hai đứa đang làm gì thế này?" Bà nghiêm khắc hỏi.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Sat Feb 26, 2011 8:34 pm

Chương 3.
Món quà của Tình yêu và Mất mát
[Lời kể của Syaoran]

"Hai đứa đang làm gì thế này?" Mẹ tôi nghiêm khắc hỏi.

Chết tiệt.

"Yelan-sama, sao cô về sớm thế ạ?" Kinomoto ấp úng.

"Cô quên sổ sách… nhưng tại sao hai đứa lại ở ngoài này?" mẹ nói, nhìn chúng tôi dò xét.

Kinomoto gần như sắp buột miệng nói ra sự thật.

"Chúng cháu đi mượn vài quyển sách mới!" Con bé nói, giơ túi xách lên.

Yelan ngó Kinomoto chăm chăm. Tôi cũng vậy.

"Cháu xin lỗi, Yelan-sama vì đã không xin phép cô trước," Kinomoto cúi đầu xin lỗi.

"Ồ, không sao đâu," mẹ tôi mỉm cười. "Hai đứa cứ đi đi…"

Con bé trèo lên xe và chúng tôi phóng đi.

Tôi đưa cho nó mũ bảo hiểm của mình còn tôi đeo kính râm vào. Mặt trời chiều chiếu xuống chói chang khiến tôi không nhìn thấy gì.

Tôi lái đến thư viện để mượn sách

Vì đã là chiều muộn nên không có nhiều người ở thư viện lắm

"Whoa…hay quá" Kinomoto thốt lên, ngắm nghía đám manga.

Thở dài ngao ngán, tôi đang định quay ra thì chợt trông thấy …

Một cuốn sách về Khảo cổ học.

Tôi cầm quyển sách lên, mỉm cười. "Mình nhớ quyển sách này…".

"Hả? Nhớ cái gì?" Kinomoto đến bên tôi hỏi.

"Không…không có gì," Tôi đặt vội quyển sách xuống.

"Thôi nào, cho tôi xem với," Kinomoto nài nỉ.

"Geez, không phải việc của cô!" Tôi nói.

Kinomoto cau mày. "Xấu xa," cô ta giật quyển sách của tôi.

Con nhãi…

"Ô…" con bé thốt lên khi nhìn cái bìa sách rồi ngắm nó một lúc lâu.

"Gì thế?" Tôi hờ hững hỏi.

"À, nó… chỉ là…" con bé ấp úng.

"Sao?" Tôi hỏi.

"Bố tôi… tôi nghĩ đã có lần thấy bố tôi đọc quyển sách này," con bé mỉm cười. "Ông đã từng rất thích đọc nó."

"’ Đã từng’ là sao?" tôi hỏi.

"Ông mất rồi…hồi tôi còn nhỏ," con bé khẽ nói.

"Ồ,"

Không khí trở nên thật ngột ngạt, nhưng Kinomoto chỉ mỉm cười.

"Hm…" Tôi thở dài. "Đi thôi…"

Kinomoto lấy vài quyển sách và chúng tôi phóng về nhà.

"Li…" con bé chợt hỏi.

"Sao…?" Tôi nói.

"Cậu biết cây anh đào ở trường mình chứ?".

"Biết cái gì?" Tôi hỏi.

"Tại sao…tại sao cậu luôn thích đến chỗ nó thế? Ý tôi là, tôi nghĩ nó cũng đẹp, nhưng mà…" con bé ngập ngừng. "Tôi chỉ tò mò thôi."

Tôi không trả lời. Dù sao chuyện ấy cũng chẳng liên quan đến cô ta…

"…"

"Cậu nói gì đi chứ, Li?" con bé hỏi.

"Đó là nơi tôi luôn thích đến, từ lâu rồi," Tôi trả lời.

"Ồ…" con bé nói.

Chúng tôi về tới nhà và bắt đầu buổi học như bình thường. Agh…những bài học chết tiệt…

***

[Lời kể của Sakura]

"Tốt, cậu phát âm chuẩn rồi đấy," Tôi gấp sách, kết thúc buổi học.

"Okay… giờ… tôi về đây," Tôi đang định bước ra khỏi phòng thì chợt trông thấy cái gì đó

Tôi cầm lên…

"Này, cái này để làm gì vậy?" Tôi hỏi.

"Cái gì?" Li hỏi.

Đó là một hộp chocolate được buộc bên ngoài bởi một sợi ruybăng màu vàng

Có một tấm thiệp. Tôi cầm lên nhưng Li đã giật lại cả hai thứ trước khi tôi kịp đọc.

"Không phải việc của cô…" Cậu ta nói, cất cái hộp đi.

"Cho ai thế?" Tôi ngạc nhiên.

"Đã bảo không phải việc của cô," Li đáp.

"Thôi nào, cậu có thể nói —"

"Là của bạn gái tôi, được chưa? Giờ cô đi được chưa?" Li tức giận.

Oh…

Những lời ấy đột nhiên gây ra một thứ ảnh hưởng kì lạ đối với tôi. Làm sao…làm sao có thể? Cảm giác này là….

"Ðược…được thôi," Tôi ra khỏi phòng.

Cảm giác kì cục ấy dâng trào cùng sự căm ghét. "Hừ, việc gì cậu phải cướp lại như thế! Cậu chỉ cần nói tôi trả lại cho cậu thôi mà, đồ khùng!" Tôi nổi cáu, đóng sầm cánh cửa sau lưng.

Tôi đùng đùng xuống cầu thang (may mà bà Yelan không ở nhà) và chạy ra ngoài. "Hừm… đồ ngớ ngẩn…" Tôi lầm bầm **** rủa. "Đần độn…"

Rồi…tôi ngừng lại.

Một thứ gì ướt rơi xuống mặt tôi…

Tôi ngước lên và nhận ra trời sắp mưa. Những hạt mưa lạnh bắt đầu tới tấp rơi xuống… quần áo, đầu tóc tôi ướt lướt thướt.

Khỉ thật, tôi quên không nhờ hắn ta đưa về…chả sao cả…tôi sẽ đi bộ về.

Thà đi bộ còn hơn ngồi chung xe với đồ ngu ngốc ấy.

Tôi đi bộ đến công viên Chim cánh cụt. Cầu trượt Cánh cụt chúa cũng bị mưa bao phủ và đôi cánh của nó rung bần bật vì gió.

Tôi rùng mình vì lạnh. Tối mịt và tôi cảm thấy lo lắng… tôi sợ.

Sau đó bởi lạnh quá, không chịu nổi nên tôi đành ngồi xuống hàng ghế chỗ trạm xe buýt. Ngọn đèn đường trên đầu tôi nhấp nháy vì những con côn trùng bay xung quanh.

Tôi nhắm tịt mắt. "S-Sakura ngu – ngu ngốc…" Tôi run rẩy. "Nh-Nhìn xem mày đã l-làm gì…"

"Sakura… Sakura…"

"Cái gì…?" Tôi thì thầm.

"Sakura… Sa —"

"Này, đồ ngốc," ai đó gọi

Tôi ngẩng lên và thấy một tấm áo khoác ấm áp chợt phủ quanh người mình. Là Syaoran; cậu ta cũng ướt như chuột lột nhưng hình như không bận tâm tới cái lạnh lắm.

"Muốn chết hay sao?" cậu ta làu bàu. "Đi trong mưa à..."

"Hừ," Tôi vẫn còn bực tức.

"Thôi nào… để tôi đưa cô về," Li nói.

"Không" Tôi đáp.

"Tôi không muốn gặp phiền phức vì cô đâu," Li nói, giọng cứng cỏi và kéo tôi đứng dậy.

Cái lạnh khiến tôi trở nên yếu đuối, nên cậu ta dễ dàng đẩy được tôi vào ôtô.

Không ai trong chúng tôi nói lời nào đến khi về tới nhà tôi. Cậu ta còn bật máy sưởi lên nhưng bởi quá mệt và lạnh nên tôi không nói nổi dù chỉ một câu cảm ơn.

Cuối cùng xe cũng đỗ lại trước nhà tôi.

"Nhà đẹp đấy…" Cậu ta nói khi đỡ tôi ra khỏi xe.

"Uh… cảm ơn…" Tôi nói.

Cậu ta ngó nó một lúc lâu. "Gì thế… Li?" Tôi hỏi.

"Hả? À… phải…" Li quay sang tôi. "Đừng để bị cảm, Kinomoto."

Cậu ta trở lại xe và lái đi.

Tôi nhìn theo đến khi chiếc xe khuất hẳn. Và tôi nhận ra chiếc áo của cậu ta vẫn còn trên người mình…

Vừa mở cửa tôi đã trông thấy hai gương mặt đầy lo lắng

"Em đã ở đâu vậy?" Touya hỏi gặng.

"Còn ướt nhẹp nữa," Yukito nói.

"A… em xin lỗi…" Tôi nói. "Nhiều chuyện phức tạp…"

"Là sao?" Touya hỏi.

"Ðường sá, xe cộ… lộn xộn," Tôi trả lời.

"…"

"Ồ được rồi," Yukito nói. "Em mau đi thay đồ đi…"

"Vâng…" Tôi nói và đi lên cầu thang.

"Sakura, áo của ai kia?" Touya hỏi, ngó chằm chằm cái áo.

"À…của bạn em," Tôi bước nhanh hơn.

"Này!" Tôi nghe Touya gọi với theo.

"Thôi, cậu để nó yên đi…hôm nay nó đã chịu đựng đủ rồi," Yukito nói.

"Ừ," Touya thở dài.

Phew, cảm ơn anh nhiều lắm, Yukito.

HẾT PHẦN 1 CHƯƠNG 3 __________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tomoyo
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World + Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 25/01/1995
Đến từ Tomoyo fan club
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của tomoyo

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Sun Feb 27, 2011 2:28 pm

hay quá đi thôi

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomoyoccs.7forum.info
San
Fan tinh tế
Fan tinh tế


Nơi sinh sống : Light land + Nihon country
Nữ
Medal :

Pet :
Birthday : 21/11/1998
Đến từ 9 tầng mây
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của San

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Sun Feb 27, 2011 10:28 pm

ôi thật tuyệt vời!!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Mon Feb 28, 2011 11:58 am

Vì các bạn đã ủng hộ nên mình sẽ post toàn bộ chương 3^^
_____
"Chào buổi sáng, Sakura-chan!" Tomoyo nói.

"A… chào buổi sáng," Tôi nói, mở ngăn tủ của mình.

"Đố biết hôm nay là ngày gì nào?" Chiharu hỏi.

"Ơ…" Tôi ấp úng.

"Ngày Valentine!" Naoko nói và đưa cho tôi một hộp kẹo

"Wow, cảm ơn cậu," Tôi nói. Tomoyo, Naoko, Chiharu, Rika, và tôi chia sẻ chocolate cho nhau.

Chuông vào lớp vang lên.

"Hẹn gặp cậu sau, Sakura-chan," các bạn của tôi vừa nói vừa chạy về lớp học của mình.

"Bye!" Tôi nói và đặt sách vào ngăn tủ nhưng chợt nhìn thấy một thứ khiến tôi chú ý.

"Không… thể nào…" Tôi sửng sốt.

Đó là một hộp chocolate được buộc bên ngoài bởi một sợi ruybăng màu vàng

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

"Cậu không đùa đấy chứ?" Tomoyo hỏi.

"Tớ không biết" Tôi nói. Cùng lúc tôi vừa muốn phát ốm lại vừa háo hức. Không lẽ cậu ta thích tôi…?

"Chắc chắn hắn ta đã bị vẻ dễ thương của cậu chinh phục," Naoko kết luận.

"Đồng ý," Rika cười lớn.

"Khoan đã, hắn ta có để lại thư từ gì không?" Chiharu hỏi.

"Ừm… có…" Tôi rút ra một tấm thiệp nhỏ. Nó được buộc bằng một sợi dây nhỏ màu vàng. Khi tôi vừa bỏ sợi dây ra mấy cô bạn đã chộp ngay lấy để đọc.

Từ lần đầu tiên em tới ngôi trường này tôi đã biết chúng ta có thể đến bên nhau. Có lẽ em không nhận ra, nhưng tôi luôn để ý đến em. Tôi yêu khuôn mặt, mái tóc, con người, tôi yêu tất cả những gì thuộc về em. Em sẽ cho tôi một cõ hội chứ? Em sẽ trở thành cô gái của tôi chứ? Tôi chắc em sẽ…bởi chúng ta đã và sẽ luôn là của nhau.

Người hâm mộ bí mật của em.

"Whoa…" Rika suýt soa.

Tôi đọc tấm thiệp một lúc lâu.

"Ngọt ngào quá," Tomoyo thốt lên.

"Hắn thực sự thích cậu đấy," Chiharu giả vờ sợ hãi.

"Hoặc hắn chỉ muốn nói những lời tán tỉnh tầm thường thôi ," Naoko thở dài.

Tôi vẫn chưa hết shock. Không, không thể là cậu ta… có thể không? Ý tôi là, không, không thể… cậu ta thật hợm hĩnh và ngớ ngẩn, làm sao cậu ta có thể thích tôi một cách nghiêm túc được…

KHÔNG! KHÔNG THỂ NÀO! PHẢI KHÔNG?

"Sakura-chan, cậu không sao chứ?" Tomoyo hỏi.

"À ừ… tớ ổn," Tôi trả lời yếu ớt.

Chuyện này có thật không…liệu cậu ta có thích tôi thật không?

Ôi trời ơi… tôi có thích cậu ta không? TÔI CÓ THÍCH CẬU TA KHÔNG?

"Okay… Tớ phải về lớp đây," Tôi nói bằng giọng không giống như của mình chút nào. "Hẹn gặp các cậu sau!"

Tôi chạy vào lớp, bỏ lại các bạn sau lưng.

Tôi gặp rắc rối lớn rồi.

Giờ tôi mới nhận ra, ánh mắt của Syaoran đã dõi theo tôi cả ngày nay.

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

[Lời kể của Syaoran]

Có chuyện quái gì với Kinomoto vậy nhỉ? Tôi đã cố gắng bắt chuyện với con bé, về buổi học tiếp theo của chúng tôi. Hôm nay tôi không học được…vì có việc phải làm. Nhưng nó cứ lẩn tránh tôi.

Tôi thở dài ngao ngán khi Meiling cùng đám bạn của cô ta bước vào. Chúng chỉ tán gẫu và tán gẫu, tôi đeo Ipop vào tai, vặn mức volume lên lớn nhất.

Đám đó huýt hoáy khi con bé Kinomoto đi ngang qua (dù tôi chỉ nhìn chứ không nghe thấy). Tôi cố dùng mắt để ra hiệu, nhưng một lần nữa, con bé lại phớt lờ tôi, bỏ đi mà không nói lời nào.

Chuyện gì xảy ra với nó hôm nay vậy? Chuyện quái gì…?

Không phải tôi lo lắng mà là…

Tôi chỉ tò mò, thế thôi...

Tôi đi xuống cửa hàng để mua hoa anh đào, và lại trông thấy Kinomoto. Con bé đang ngắm nghía những bông hoa nhưng tôi túm lấy cánh tay nó

"Kinomoto ngốc nhất thế giới," Tôi nói. "Tỉnh lại đi, đồ ngốc."

Trông con bé như sắp nổi giận. Nhưng ngay khi nhận thấy tôi, mặt nó lại chuyển sang màu…trắng?

Con bé đứng ngó tôi trân trân, mặt đã chuyển màu đỏ.

"Kinomoto?"

Tôi phẩy tay trên mặt nó .

"Ahh!" Con bé nín thinh. "Xin lỗi." Giọng nó lạc đi

"Này," Tôi bực dọc. "Có chuyện gì…?"

"Ưm… không!" con bé ngắt lời tôi, cố gắng bỏ chạy.

Tôi chộp lấy tay nó. "Có chuyện quái quỉ gì với cô vậy?" Tôi hỏi. "Cô cư xử thật…"

"Không có gì!" Con bé nói, càng trở nên đỏ hơn.

"Có phải cô bị ốm vì chuyện tối qua không?" Tôi hỏi. "Cô đã đứng dưới mưa cả giờ đồng hồ…"

Tôi cố sờ lên mặt con bé xem nó có bị cảm không nhưng nó ra sức đẩy tôi ra.

Con bé bị làm sao thế? Sao mặt nó đỏ vậy? Chắc chắn là con bé ngu ngốc này đã bị ốm vì trò ngu ngốc tối qua rồi.

"Này!" một giọng ai đó cất lên. Tôi vội buông tay Kinomoto ra.

Tuyệt thật… Meiling…

Con bé ngó Kinomoto. "Hai người đang làm gì thế?" nó hỏi.

Tốt, đồ phiền phức

"Hẹn hò, sao, em muốn gì?" Tôi cười khẩy. Kinomoto đỏ lựng cả người. "Okay…ừm…tạm biệt," con bé nói rồi cắm cúi bỏ đi.

Kinomoto…?

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

Cô ta đến muộn.

Đã gần 7 giờ tối. Đáng lẽ cô ta phải đến đây từ cả tiếng trước rồi chứ.

Tôi rên rỉ chán chường và nằm dài xuống giường.

Tôi nghe tiếng cửa mở rồi đóng lại, mẹ tôi nói "Chào cháu!", và tiếng bước chân bước lên cầu thang.

Tôi uể oải ngồi xuống cạnh chiếc bàn.

Kinomoto rụt rè mở cửa và ngồi xuống đối diện tôi.

"Cô đến trễ," Tôi càu nhàu.

"Tôi…xin lỗi," Con bé nói, lại bắt đầu chuyển sang màu đỏ.

"Cô vẫn ốm sao?" Tôi nói. "Có một thứ gọi là ‘Thuốc;’ tôi nghĩ cô nên thử dùng xem."

"Hả? Không…" Kinomoto nói. "Là…"

Cô ta cúi mặt xuống và chống tay vào đầu gối.

"Định nói gì thì nói mau đi," Tôi bảo. "Cô đang làm mất thời gian của tôi."

"Ừm…ừm…" con bé lúng búng.

"Nghiêm túc này, cô ổn chứ?" Tôi nói. "Cô cư xử thật kì lạ, không…kì quặc mới đúng."

Con bé lắc đầu và cuối cùng cũng chịu nhìn lên

"Li… tôi biết…ừm," con bé ngập ngừng rồi lại cúi mặt xuống. "Tôi biết…là chúng ta mới… gặp nhau… nhưng…nếu cậu nghĩ… là chúng ta có thể…"

"Chúng ta?" Tôi nói. "Cô đang…?"

"Tôi biết với cậu thì không, nhưng với tôi chuyện này thực sự đột ngột," Con bé tiếp tục.

"Trời… nếu cô đang muốn nói tới việc tôi bảo ‘Hẹn hò’ sáng nay thì tôi chỉ muốn giỡn thôi," Tôi nói. "Tôi không hề…"

"Không…không phải chuyện đó," Kinomoto nói.

"Việc cậu có tình cảm với tôi khiến tôi hơi… ngạc nhiên vì là từ một người như cậu… nhưng tôi…" Con bé ấp úng.

"Đợi đã, cái gì thế?" Tôi hỏi. "Cô đang nói về cái gì thế?"

"Tôi biết cậu thích tôi, Li, nhưng…làm ơn cho tôi thêm thời gian để suy nghĩ," con bé quả quyết.

Giờ thì tôi nghĩ con bé này không bình thường thật rồi. Có lẽ nó đã hít phải thứ gì đó.

"Cái quái gì vậy hả?" Tôi quát. Con bé ngẩng lên.

"Tôi không thích cô, tôi đã nói với cô là tôi có bạn gái rồi!" Tôi nói. "Cái gì khiến cô nghĩ rằng tôi thích cô chứ?"

"Nhưng… nhưng tấm thiệp… và cả chocolate nữa!"

"Chocolate nào?"

"Thứ tôi đã nhìn thấy ở đây, ngày hôm qua!"

"Tôi chưa bao giờ đưa nó cho cô!"

"Sao?" Kinomoto nói. "Thế thì…"

"Cô có mang theo cái hộp đó không?" Tôi hỏi. Con bé gật đầu và đưa tôi cái hộp.

Tôi nhìn nó. Đúng là trông nó rất giống cái hộp của tôi. Tôi đọc tấm thiệp kèm theo.

"Chà… gã này sướt mướt thật," Tôi vừa nói vừa đọc. "Cứ như là hắn muốn ăn tươi nuốt sống cô ấy."

"Vậy… không phải là cậu sao?" Kinomoto hỏi.

"Không," Tôi đáp và lôi ra cái hộp khác, cái hộp của tôi.

"Ôi…" Con bé ngó sững rồi lại cúi gằm mặt xuống.

"Này…" Tôi vội nói.

Nhưng con bé cười lớn. "Trời, tôi hoàn toàn nghĩ đó là cậu!".

"Ừ… phải…vui thật," Tôi nói.

"Vậy thì ai đã tặng tôi cái này nhỉ…?" nó hỏi.

"Không phải tôi…" Tôi nói.

Con bé thở hắt ra khi cơn tức cười đã lắng xuống. "Rồi," nó nói. "Học thôi…"

"Chết tiệt…" Tôi thở dài.

**************

[Lời kể của Sakura]

Hừm… vậy đó không phải là Li…

Thật nhẹ cả người…nhưng…

Có điều gì đó bảo với tôi rằng cảm giác này không ổn…

"Aw…sẽ hay ho lắm đây," Naoko nói.

"Thế thì ai mới là chủ nhân thực sự nhỉ?" Rika thắc mắc.

"Ai biết được," Tomoyo thở dài.

Chuông tan học reo lên và mọi người cùng nhau dọn dẹp những đồ đạc, dụng cụ của buổi trưng bày.

"Tớ rất lo," Chiharu nói. "Tớ sợ sân khấu không được đẹp như mong muốn"

"Đừng lo…chúng ta có tới gần 3 tháng để chuẩn bị cơ mà," Tomoyo nói.

"Không tưởng tượng nổi là chúng ta sẽ diễn một vở bi kịch tình yêu trước toàn trường," Tôi nói.

"Tớ nghĩ các vai diễn sẽ được phân trong tuần sau" Naoko nói, nhìn lên bảng thông tin.

"Ahaha… sẽ ra sao nếu Sakura – chan và Li nhận hai vai chính nhỉ… chắc là vui phải biết!" Chiharu nói.

Tất cả chúng tôi đều cười ngặt nghẽo.

"Okay Sakura-chan," Tomoyo nói khi chiếc limousine vừa tới. "Hẹn gặp lại!"

Chúng tôi nói lời tạm biệt nhau rồi chia tay, còn tôi đi về phía nhà Li.

Sẽ ra sao…nếu tôi được nhận vai chính nhỉ? Chắc tôi sẽ ngất xỉu và tự tử mất…

"Sakura-san…" ai đó gọi tôi. Tôi quay lại và nhận ra một cậu bạn học cùng lớp tiếng Anh.

"Ồ, chào Masashi-san…" Tôi nói.

Masashi mỉm cười. "Cậu đang đi đâu à?" cậu ta hỏi.

"Ừ, tớ phải đi… ơ… gặp một người…" tôi trả lời.

"Ồ… tớ hiểu…" Masashi nói. "Vậy… ừm… tớ có thể cho cậu xem thứ này không?"

"Ồ được chứ…" Tôi nói và theo Masashi đi vào phòng học tiếng Anh.

Cậu ta quay lại nhìn tôi, ngượng ngùng.

"Ừm… đây, Sakura-san…" Cậu ta nói, đưa cho tôi một hộp chocolate. Giống hệt như những viên kẹo tôi đã nhận được.

"M-Masashi-san… đừng nói là…" Tôi sững sờ.

"Sakura-san… tớ thích cậu…và tớ muốn hẹn hò với cậu…" Cậu ta càng ngượng ngùng hõn.

TRỜI, MÌNH KHÔNG THỂ NGỜ!

"Cậu đồng ý chứ…?" Cậu ta hỏi.

"À… ờ…" Tôi lắp bắp.

Đột nhiên có ai đó tóm lấy lưng áo cậu ta và quẳng cậu ta vào tường.

"Masashi-san!" Tôi vội vàng bật điện lên

Và tôi nhìn thấy…trời, phát điên mất…

Là Li đang nắm cổ áo Masashi. "Ối… tôi nghĩ cậu đang định quấy rối cô ấy… xin lỗi," cậu ta nói, buông Masashi ra.

"Li!" Tôi giận dữ kêu lên.

"Okay… tôi sẽ để hai người yên," cậu ta nói.

"Không, chờ đã…" Tôi nói.

Masashi rất tốt… nhưng…

"Tớ xin lỗi, Masashi-san… nhưng…tớ không thể hẹn hò với cậu," Tôi nói.

Masashi chết trân. Li giả vờ như không nghe thấy gì.

"Tớ xin lỗi… nhưng tớ không thể," Tôi nói.

Masashi nín thinh một lúc. Tôi cũng không dám thở…

"Tớ hiểu rồi, Sakura-san… chắc cậu cũng shock vì chúng ta mới biết nhau chỉ một tuần," cậu ta nói và đi về phía cửa. "Nhưng một ngày nào đó… tớ nhất định sẽ thắng… kể cả là trước Li-san đi nữa," cậu ta mỉm cười.

"CÁI GÌ?" Li và tôi cùng thốt lên.

"Good day," Masashi nói rồi bỏ đi.

Chúng tôi nhìn theo cậu ta, rồi quay qua nhìn nhau.

"Tệ nhỉ," Li nói. Tôi gật đầu tán thành.

"Này, cậu tới làm gì vậy?" Tôi hỏi khi cả hai đã đi ra ngoài.

"Tìm cô chứ còn làm gì nữa?" Cậu ta trả lời.

"Tại sao?" Tôi hỏi.

"Đồ gia sư ngốc nghếch," Li nói. "Không lo ổn thoả hết mấy vụ của cô thì tôi cũng bị ảnh hưởng."

"Cậu có bao giờ lo ổn thỏa cái gì," Tôi làu bàu. "Chỉ giỏi chống chế"

"…"

Tôi nhận ra cậu ta đang đeo cặp trên vai và ôm một bó hoa trên tay

"Cái đó tặng cho mẹ cậu à?" Tôi hỏi, liếc nhìn bó hoa.

"Không…" Li đáp.

"Hả…?" Tôi nói.

"Là cho… bạn gái tôi," Li nói.

"Ồ…"

Im lặng một lúc.

"Cô có muốn gặp cô ấy không?" Cuối cùng cậu ta hỏi.

"Ồ, chắc chắn rồi…" Tôi nghĩ đến Meiling (geez, cô ta là đồ đáng ghét).

Meiling và Li… có thể lắm…

"Không phải là Meiling… nếu cô đang thắc mắc," Li nói và khởi động xe. "Toàn những lời bọn ngu ngốc nói… và Meiling không là gì cả…"

"Tôi hiểu…" Tôi nói.

Cậu ta lái xe…đến…

Nghĩa địa?

Chúng tôi đi đến trước một nấm mộ có những bó hoa nhỏ đặt quanh.

Tôi lặng yên.

"Cô ấy… đã mất lâu rồi," Li nói và đặt bó hoa xuống. Sau đó cậu ta rút ra hộp chocolate mà tôi từng biết, và để nó xuống cạnh bia mộ

"Tôi… xin lỗi," Tôi nói.

Li không nói gì. Cậu ta chỉ đứng ngắm ngôi mộ một lúc lâu. Tôi nhìn xuống tìm cái tên, tấm bia rất mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy dòng chữ "Amamiya."

"Cô ấy có cái tên thật đẹp," Tôi khen.

"Tôi chắc cô ấy sẽ vui lắm…" Li nói.

"Cô ấy là…tình yêu đầu của cậu?" Tôi hỏi.

"Đúng vậy…" Li nói. "Một phần cái chết của cô ấy… cũng là do tôi."

"Sao? Cậu đã làm gì?" Tôi hỏi.

"Đó là chuyện riêng tư…" cậu ta nói, ngước nhìn lên trời. "Tôi không bao giờ có thể tha thứ cho mình…trừ khi cô ấy tha thứ cho tôi."

"Li…" Tôi nói. Chà, đây là lần đầu tiên tôi được nghe một điều sâu sắc và buồn bã đến vậy từ cậu ta.

Sau đó Li quay sang. "Này… về thôi, mẹ tôi sẽ về sớm đấy," cậu ta nói rồi đi ra bãi đỗ xe.

"Okay… tôi tới đây," Tôi nói.

Tôi ngoái nhìn lại ngôi mộ lần nữa.

Người cậu ta yêu đã mất…có phải vì thế mà cậu ta trở nên như thế này? Cậu ta có khác không khi cô ấy còn sống?

Tôi nhận ra một tấm thiệp nhỏ bên cạnh chiếc hộp.

"Nào, đi thôi," cậu ta nói lúc tôi đang cố ngó tấm thiệp.

"Ừ..." Tôi đành chạy trở lại chỗ cậu ta.


Heaven seems so close to here, but I can’t reach it…

With you gone my heart is broken… shattered…

And only you can heal it.

My first love, my only love

You are the first and last to me…

I will always remember you… dream of you…

Until I meet you again one day…

When I die… I will find you… no matter what happens…

No one will stop me from finding you again… not even God.

I love you forever… into eternity…

Even though you don’t forgive me.

I will love you always.

HẾT CHƯƠNG 3. __________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Sun Mar 06, 2011 10:21 pm

Chương 4


Vở kịch đáng nhớ

[Lời kể của Sakura]

"Ta không thể sống thiếu nàng," Li nói. "Với ta nàng là người duy nhất."

Tôi cúi đầu lặng lẽ. "Em…cũng yêu chàng, nhưng chúng ta không thể!" Tôi lắc đầu. "Em không thể ở bên chàng được!"

Tôi gạt nước mắt và Li bước lại gần tôi.

"Em xin lỗi…" Tôi thì thầm. "Trái tim em đang tan vỡ."

Tôi gục xuống, nhưng Li đã ôm giữ tôi lại. "Không!" cậu nói. "Dù cho chuyện gì xảy ra… ta…cũng sẽ không để lời nguyền ấy ngăn trở chúng ta!"

"Cắt!" Tomoyo hô. "Xuất sắc!"

Li vội buông tôi ra như thể tôi là một thứ vi trùng. "Thế là xong…" Tôi nghe cậu ta lẩm bẩm.

Mọi người vỗ tay và huýt sáo tán thưởng.

Naoko lau nước mắt bằng khăn tay. "Thật… quá tuyệt vời," cô bạn nói.

Tôi bực mình. Mọi người nói cái gì vậy chứ, Li đã hoàn toàn làm rối tung lên…

"Chà, cậu gần khóc rồi đó Sakura-chan!" Chiharu nói. "Cậu giỏi lắm!"

"Ahaha…" Tôi bối rối. "Tớ chỉ cố gắng thể hiện một cảnh thật buồn thôi…"

"Hơi bị nhập vai đấy, Li nhỉ?" Hiragizawa chọc. Li quắc mắt.

"Thích thì vào đây mà diễn, đồ khỉ," cậu ta độp lại. Mọi người cười nghiêng ngả.

Bạn có ngạc nhiên không? Tôi sẽ kể cho bạn nghe. Tất cả bắt đầu chỉ vài ngày sau hôm chúng tôi đến
thăm mộ Amamiya…

*Hồi tưởng*

Lớp tiếng Anh của chúng tôi chuẩn bị diễn một vở kịch mang tên "Bản giao hưởng bi thảm". Một câu chuyện tình buồn diễn ra giữa một nàng công chúa bị lời nguyền đeo đuổi và một chàng hoàng tử - người muốn giải cứu nàng vì họ yêu nhau; lời nguyền phán rằng bất cứ ai yêu nàng công chúa đều sẽ phải chết. Đó thật sự là một vở bi kịch buồn thảm.

"Hãy bốc thăm để phân vai cho công bằng" Rika nói, lôi ra một cái túi to.

Vì Rika là tổng đạo diễn nên chịu trách nhiệm sắp xếp tất cả mọi việc. Tomoyo có nhiệm vụ thiết kế sân khấu và trang phục (thật ngạc nhiên là cô ấy không tốn nhiều thời gian để hoàn thành tốt công việc này).Mọi người tự viết tên mình lên giấy và cho vào trong cái túi.

"Rồi!" Rika nói. "Vai hoàng tử thuộc về…"

Cô mỉm cười. "Li Syaoran!"

Mọi người đồng loạt quay xuống nhìn Li. "Chết tiệt!," cậu ta làu bàu.

"Whoo-hoo Li!" Yamazaki phấn khích.

"Chàng ơi! Chàng hỡi!" Eriol thống thiết .

"Im đi!" Li nạt còn họ cười lăn cười bò.

"Và công chúa là…" Rika nói, rút ra một mẩu giấy. Cô đọc nó rồi chợt lặng im

"Ơ… Rika-chan?" Chiharu hỏi.

Rika ngẩng lên, mỉm cười. Sau đó cô bạn ném cho tôi một cái nhìn đầy vẻ có lỗi.
Không… không thể…

"Kinomoto Sakura!" Rika nói. Tôi như bị sét đánh.

Mọi người cùng nổ ra một trận cười lớn. Họ đều đã dự đoán sẽ là tôi (ngoại trừ Meiling và hội của cô ta).

*Kết thúc hồi tưởng*

"Nào mọi người, chúng ta còn một tuần nữa!" Rika nói. "Hãy cùng làm việc chăm chỉ nhé!"

"Hai!" Tất cả đồng thanh.

"Hôm nay đến đây thôi!" Rika nói. "Hẹn ngày mai gặp lại!"

Chuông tan học vang lên và học sinh đổ ra khỏi lớp.

"Hừ…đến khi nào cái trò này mới kết thúc đây," Li nói.

"A! Sao em không phải là công chúa chứ!" Meiling nói. "Không thể là con ngốc Kinomoto đó."

Hừm, có lẽ tại vì mọi người không ưa được cái mặt cô chứ sao…

"Chỉ là một vở kịch thôi mà Meiling, bình tĩnh đi," Li nói.

"Làm sao anh có thể bình thản như thế hả!" Meiling tức giận. "Con nhỏKinomoto dám đóng cặp với anh thay em!"

Tôi thở dài.

"Ôi Meiling, có thôi đi không?" Chiharu tỏ vẻ chán ngán.

"Phải đấy, cậu đang khiến mọi người đau hết cả đầu…" Naoko nói. Tomoyo và Rika mỉm cười.

"Hứ!" Meiling nói, nhập bọn với nhóm bạn của cô ta.

"Cảm ơn các cậu" Tôi nói, cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Dĩ nhiên ban đầu Li cực lực phản đối vở kịch, nhưng nếu cậu ta không chịu tham gia thì sẽ bị đánh trượt môn tiếng Anh (mẹ cậu ta đã cảnh báo sẽ tước quyền sử dụng thẻ tín dụng nếu cậu ta bị trượt bất kì môn học nào).

Bởi vậy…

Trong hàng tuần lễ, lớp chúng tôi bắt tay vào chuẩn bị sân khấu và dàn dựng vở kịch. Li diễn xuất không tốt lắm, nhưng tôi thì khác. Tuy nhiên…lúc nào mọi người cũng rối rít khen ngợi như là…

"TUYỆT VỜI!" Tomoyo suýt soa.

"Trên cả mong đợi," Rika mỉm cười.

"Không ai có thể làm tốt hơn các cậu đâu!" Chiharu nói.

"Cố lên nhé!" Naoko nói.

Li và tôi đứng ngây ra.

"Không…chỉ là…" Chúng tôi cùng nói.

"Giờ hai cậu thực sự là một cặp ăn ý rồi!" Tomoyo nói. Họ thở dài sung sướng.

Li và tôi cũng thở dài, nhưng đầy ngao ngán.

Geez…

***********
[Lời kể của Syaoran]

Ngày mai… tôi sẽ tiêu mất," Kinomoto nói, cất sách vào trong cặp.

"Chỉ là diễn thôi mà…có phải làm thật đâu," Tôi nói, dụi điếu thuốc xuống gạt tàn. "Việc gì phải căng thẳng thế chứ?"

"Sợ hãi sân khấu," con bé nói.

"Chẳng ai thèm quan tâm nếu cô diễn tồi, đến nửa cái trường này chưa biết cô là ai…" Tôi hờ hững.

"Họ sẽ biết, sau khi tôi phá hỏng vở kịch này," con bé ủ rũ.

Khỉ thật, nó không chịu ngừng than thở.

"Coi này, tôi diễn cạnh cô trong hầu hết các cảnh… vì thế tôi sẽ cố giúp cô, được chứ?" Tôi nói. "Chỉ cần giả vờ như tôi và cô đang nói chuyện bình thường thế này này…"

"Sao cậu có thể bình tĩnh vậy?" Con bé hỏi. "Cứ như là cậu không hề quan tâm…"

"Tôi không quan tâm," Tôi nói. "Nhưng đám giáo viên chết tiệt ấy đã dọa đánh trượt tôi…"

"Thế… cậu có thấy tự tin không?" Con bé hỏi.

Tự tin về cái gì?

"Đó không phải là thật," Tôi nói. "Đó chỉ là…" Tôi ngừng lại. "Cô chỉ cần cho họ thấy cô diễn xuất thế nào…với những lời thoại trong kịch bản… có gì to tát đâu."

Con bé thở dài. "Hi vọng cậu…nói đúng," nó nói.

"Vở kịch ngu ngốc gì thế này chứ?" Tôi vừa nói vừa đọc kịch bản.

Hoàng tử ôm ghì lấy công chúa.

"Tôi phải âu yếm cô sao? Tởm quá," Tôi đọc phần lời thoại.

"Cậu phải làm gì?" Con bé kêu lên.

"Đừng lo, tôi giỡn thôi," Tôi nói. "Nó viết là, ‘Hoàng tử ôm ghì lấy công chúa.’"

"Ôi trời…" Con bé nói.

Nó chớp chớp mắt và bắt đầu đỏ mặt.

"Wow, họ thực sự muốn dựng một thảm kịch đây," Tôi đọc phần cuối câu chuyện. "Hình như mọi người đều chết hết."

Tôi ngước lên và trông thấy bộ dạng kì cục của con bé. "Có chuyện gì vậy?" Tôi hỏi.

"À… ơ… không," con bé nói.

"Cái gì, chúng ta phải ‘hôn’ sao?" Tôi sửng sốt.

"Ừ…" Nó ngượng ngùng đáp.

"Cũng chỉ là giả bộ thôi," Tôi nói. Khoan đã…chẳng lẽ con bé nghĩ rằng…

Tôi nhìn nó.

"Vậy là cô xấu hổ?" Tôi hỏi. "Chỉ là một cái hôn lướt trên môi thôi mà."

"À… ờ… tôi…" Nó ấp úng.

Tôi cười khẩy. "Muốn tập thử không?" Tôi nói bằng giọng ám muội và trườn về phía con bé. "Tôi biết một kiểu hay lắm…"

"Á! Không!" Con bé giãy ra. "Không cần —"

"Thử đi nào, thú vị lắm," Tôi nói. Tôi chống tay phải xuống sàn nhà và khiến con bé ngã ngửa ra

"Không Li!" Con bé càng đỏ gay gắt hơn. "Tôi không…"

Tôi chạm một tay lên má nó và chầm chậm cúi xuống.

Con bé nhắm tịt mắt.

Nó thật ngốc nghếch…

Tôi dừng lại ngay khi môi tôi gần chạm vào môi con bé. Sau đó tôi chờ đợi và nó từ từ mở mắt ra :"Cô đúng là đồ ngốc," Tôi cười khoái trá và ngồi dậy.

"Không thể tin được là cô nghĩ rằng tôi sẽ hôn cô," Tôi nói. "Buồn cười thật."

"C-cậu dám dọa tôi!" nó nói. "Cậu…"

"Vì thế nên cô mới là đồ ngốc," Tôi đắc thắng.

"…cậu…" Nó lắp bắp.

"…?"

"Không ngờ cậu dám làm thế…" Nó gục đầu xuống, nức nở. "Đồ ngớ ngẩn!" nó nói, giọng nghẹn ngào

"Này, chỉ giỡn chơi thôi mà!" Tôi nói. "Đừng khóc nhè chỉ vì…"

"Tôi ghét cậu, cậu quá đáng lắm!" Nó bắt đầu khóc.

Ôi trời, con nhỏ khùng…

"Xem này, tôi xin lỗi, được chưa?" Tôi đầu hàng

Đột nhiên nó nín khóc và cười ngặt nghẽo. "Hả?" Tôi ngạc nhiên.

"SỢ CHƯA!" Con bé cười lớn.

"Đồ lừa đảo," Tôi hậm hực

"Vì thế nên cậu mới là đồ ngốc," Nó lặp lại.

"Sao cô dám…"

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

Khán giả nồng nhiệt vỗ tay sau màn biểu diễn của đội hợp xướng. Họ cúi chào và đi vào phía trong sân khấu.

"Đó là phần biểu diễn của câu lạc bộ âm nhạc," giọng người dẫn chương trình. "Sau đây là phần biểu diễn của lớp tiếng Anh của giáo viên Terada Yoshiyuki."

Mọi người đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Tôi đứng đợi trong phòng thay đồ của con trai.

"Này Li, chúc may mắn với Kinomoto nhé," Yamazaki nói.

"Nhà ngươi câm mồm đi," Tôi nói. "Nếu không ta sẽ đâm chết ngươi bằng thanh gươm cùn này."

Yamazaki và Hiragizawa cười bò.

"Tại sao Li cứ phải dính với Kinomoto vậy nhỉ?" Hiragizawa hỏi. "Hơi bị…"

"Ngu ngốc?" Tôi càu nhàu. "Dĩ nhiên rồi."

"Mà thôi," Hiragizawa nói. "Làm tốt nhé!"

"Cố gắng lên!" Yamazaki nói. "Trước khi mọi nỗ lực trở thành vô ích!" Hai thằng cười khoái chí.

"Tớ sẽ giết hai cậu sau vụ này…" Tôi gầm gừ.

"Xin chân thành cảm ơn vì đã đến dự với chúng tôi ngày hôm nay!" tiếng Daidouji vang lên trên loa.

"Lớp tiếng Anh xin trân trọng giới thiệu vở kịch ‘Bản giao hưởng bi thảm’!"

Khán giả vỗ tay nhiệt liệt

Kinomoto và tôi đứng đợi phía sau tấm màn sân khấu

Tôi nhìn thấy bộ mặt hoảng loạn của Kinomoto. "Cô sợ à?" Tôi thì thầm.

"Không…tất nhiên là không… tôi chỉ…" con bé lúng búng.

"Phải, không khí thật tuyệt," Tôi khẽ vén tấm rèm để nhìn xuống khán giả.

Kinomoto ngó chằm chằm xuống khán giả. "Sao vậy?" Tôi hỏi.

"Ừ… ừm…" con bé thở dài. "Tôi không nghĩ mình sẽ làm được…"

"Tệ thật Kinomoto…" Tôi nói. "Quá muộn để rút lui rồi."

*********************

[Lời kể của Sakura]

Cậu ta nói đúng… tôi không thể chạy trốn mọi người, nhưng tôi vô cùng căng thẳng.

"Này…" Li nói, đặt tay lên vai tôi.

"Sao…?" Tôi hỏi.

"Tôi ở ngay phía sau cô," cậu ta thì thầm vào tai tôi, khiến mọi nỗi căng thẳng trong tôi đột nhiên tan biến đi đâu mất.

Xét theo nghĩa nào đó, đây là sự cổ vũ của cậu ta. Chuyện này có thể xảy ra?

"O… okay…" Tôi nói.

Tomoyo bắt đầu câu chuyện và giới thiệu các nhân vật.

"Từ rất lâu rồi, ở một nõi xa xôi, có một vương quốc giàu có… được trị vì bởi đức vua vĩ đại và hoàng hậu thông thái. Tuy nhiên, cuộc chiến giữa họ và một phù thuỷ nổ ra, và mụ phù thuỷ ấy đã nguyền rủa người con gái duy nhất của họ bằng một lời nguyền khủng khiếp …"

Bàn tay của Syaoran đang đặt trên vai tôi khẽ trượt xuống dưới và nắm lấy bàn tay phải của tôi

Cái gì… sao tự nhiên cậu ta trở nên tử tế thế này? Tôi cảm thấy mặt mình đỏ lên.

"Hoàng hậu không tin vào lời nguyền, nhưng đức vua thì có…và một năm sau, con gái của họ chào đời."
(Rika bế ra một em bé giả và mỉm cười với Yamazaki).

Cảnh của tôi càng đến gần, bàn tay của Syaoran nắm càng chặt hơn, từng chút một. Tôi xấu hổ và quay sang nhìn cậu ta, nhưng cậu ta chỉ nhìn ra sân khấu...cứ như cậu ta không biết mình đang làm gì …

"Nhưng sau đó… vài năm trôi qua… nhà vua đột ngột qua đời…và thêm vài năm nữa…hoàng hậu cũng

mất vì đột quị…"

Tomoyo dừng lại bởi vài khán giả bắt đầu xôn xao

"Cái chết của họ không hề được báo trước… vì vậy cả vương quốc đều tin rằng đó là do lời nguyền của mụ phù thuỷ. Vương quốc ngập chìm trong hoảng loạn và những kẻ tin theo đã đến van xin mụ phù thuỷ để lời nguyền được tháo bỏ …"

Syaoran đột ngột quay sang tôi, nhưng tôi không nói nổi lời nào, chỉ nhìn chằm chằm cậu ta.

SAKURA ĐẦN ĐỘN, MÀY ĐANG LÀM GÌ THẾ? ĐỪNG NHÌN CẬU TA NỮA…

"Chuyện gì vậy?" cậu ta hỏi.

"Mụ phù thuỷ biết rằng quá nhiều thứ đã bị phá huỷ nên mụ giảm nhẹ lời nguyền đi. Rằng công chúa phải tìm thấy người cô yêu…và chàng cũng phải yêu cô…"

"A…ơ…" Tôi lắp bắp.

"Cô cần phải tự bình tĩnh lại đi," Syaoran nói, lại hướng ra sân khấu. Tay cậu ta vẫn giữ chặt tay tôi.

"Rồi công chúa lớn lên…một cô gái vô cùng xinh đẹp… nàng che dấu bản thân bằng vẻ ngoài lạnh lùng… để tránh không yêu ai vì nàng biết nếu ai yêu nàng người đó sẽ phải chết…"

"Sẵn sàng chưa, Kinomoto?" Cậu ta hỏi.

"Ừ…tôi đoán vậy," Tôi đáp.

"Đừng lo… cứ diễn bình thường như con nhãi giống cô hàng ngày ấy," Cậu ta nói.

"Ừ…" Tôi nói.

Gì chứ, TÔI KHÔNG PHẢI LÀ NHÃI!

"Ý cậu là như một thằng nhãi giống cậu á?" Tôi giận dữ.

"Gì cũng được…" Cậu ta nói và đẩy tôi ra sân khấu.

"Kh-khoan đã!" Tôi kêu lên.

"Công chúa có rất nhiều người đến cầu hôn, nhưng họ đều chết chỉ một thời gian ngắn sau khi gặp công chúa…" Tomoyo nói.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Sat Mar 12, 2011 1:03 pm

Tất cả khán giả đều nhìn tôi, tôi cảm thấy như bị đóng băng. Lúc đó, tôi sém ngất xỉu vì hoảng sợ, nhưng…

"Kinomoto!" Li quát khe khẽ. "Làm cái quái gì thế! DIỄN ĐI!"

"Phải!" Tôi tự nhủ khi Naoko đến gần tôi.

"Sakura-chan, cậu không sao chứ?" cô bạn thì thầm.

"Ừ, tớ không sao…" Tôi thì thầm lại.

"Okay…" Naoko nháy mắt. "May mắn nhé…" Cô dâng cho tôi một lẵng hoa.

"Đây, thưa công chúa," Cô nói bằng giọng nhún nhường nhất. "Một thứ tuyệt đẹp… cho một người tuyệt đẹp."

Trong cảnh này, tôi phải gạt cái lẵng đi. Hơi khó khăn… nhưng…

"Đừng lo… cứ diễn như một con nhãi giống cô ấy…"

Tên… Li đó… đồ…

"Ngươi nghĩ ngươi đang làm gì, hả?" Tôi nói giọng khắc nghiệt, giơ tay gạt mạnh cái lẵng hoa trên tay Naoko. Naoko thở hổn hển sợ hãi:

"Sao ngươi dám mang cho ta một thứ xấu xí thế này, cút mau cho khuất mắt ta!" Tôi mắng.

Naoko bật khóc và chạy đi.

Đám đông xôn xao.

Khi Naoko chạy về đến cuối sân khấu, cô cười toe toét và ra hiệu cho tôi.

"Ðược lắm!" cô bạn mỉm cười.

Tôi gật đầu. Phải rồi… giờ tôi không còn sợ gì nữa.

Cảnh tiếp theo, tôi đang ngồi trong một khu vườn

"Một ngày nọ…một chàng hoàng tử quí phái đến…"

Li bước ra trong trang phục hoàng tử, hông đeo thanh kiếm giả. Cậu ta nhếch mép như thể muốn cười nhạo tôi. Gần một nửa chỗ khán giả hò hét khi cậu ta xuất hiện.

"Hoàng tử không hề giống công chúa, chàng luôn đối xử tử tế với tất cả mọi người, trừ khi đứng trước kẻ thù …" Tomoyo nói. "Và chàng biết về câu chuyện lời nguyền của công chúa…"

"Xin nàng thứ lỗi," Li nói với tôi, tôi bước lùi lại. Giọng cậu ta thật dịu dàng…và ấm áp, nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều.

Nhưng giọng nói này, giọng nói này sao mà…quen quá…

Là sao chứ…?

Đám nữ sinh phía dưới gào thét tên cậu ta. "LI-KUN, CHÚNG EM YÊU ANH!"

"Làm ơn giữ yên lặng cho!" cô Kaho nhắc nhở đám khán giả kích động.

"Ta có thể biết tên nàng không, thưa công chúa?" Cậu ta mỉm cười. Tôi như bị hóa đá

Khán giả phía dưới cũng im phăng phắc

"Kinomoto, nói gì đi chứ!" Li rít lên, trở lại với tông giọng hàng ngày của cậu ta.

"A…!" Tôi nói, gạt tay cậu ta đi. "Ngươi không cần biết tên ta," Tôi tức giận.

Li phì cười, nhưng nhanh chóng lấy lại bộ mặt ngây thơ. "Xin đừng lo sợ, thưa công chúa," giọng nói cậu ta ấm áp trở lại. "Tên ta là Nakamura Kaito…"

Cậu ta khẽ cầm tay tôi (đừng lo, đây là một phần kịch bản) và dịu dàng đặt lên đó một nụ hôn.

Bọn con gái kêu thét lên vì ghen tị.

"Hasegawa… Ayumi," Tôi ngập ngừng.

"Rất vui được biết nàng," Cậu ta lại mỉm cười.

Geez, nếu cậu ta được như thế này ngoài đời…

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

"Ayumi… Ta… không thể ngừng nghĩ về nàng," Li nói

Lời thoại tiếp theo…lời thoại tiếp theo…

Tôi nhìn cậu ta ngạc nhiên.

"Ý chàng là sao?" Tôi hỏi khi Li bước lại gần tôi. "Chàng…"

"Xin hãy ở lại bên ta… xin nàng," Li nói, ôm tôi thật chặt.

Eh? Cái này không có trong kịch bản…

Tôi sửng sốt nhìn cậu ta nhưng khuôn mặt cậu ta bị khuất trong ánh đèn sân
khấu. Cậu ta ôm tôi chặt hơn.

"Ở lại… bên ta," Li thì thầm. "Ở lại…"

"…"

"Hoàng tử đã đem lòng yêu công chúa," Tomoyo nói sau khi tấm màn khép lại.

"Và Ayumi không biết phải làm gì…"

Li và tôi bước ra khỏi sân khấu trong lúc những người khác tất bật vào vị trí của mình.

"Tốt lắm, Li," Rika nói. "Cậu diễn xuất rất sâu."

"Li…" Tôi nói.

"Gì?" Li hỏi, nhìn tôi. Khuôn mặt cậu ta đã trở về trạng thái bình thường.

"Phần đó… tôi không nghĩ nó có trong kịch bản," Tôi ngập ngừng.

"Phần nào?" cậu ta hỏi.

"Phần mà cậu nói với tôi lúc nãy…" Tôi nói. "Nó không có trong —"

"Dĩ nhiên là có rồi, đồ ngốc," Cậu ta nói. "Cô đang nói cái khỉ gì thế?"

"Sao?" Tôi nói. "Tôi chưa bao giờ nhìn thấy lời thoại đó…"

"Nghe này, chỉ cần lo về lời thoại của cô thôi…đừng bận tâm về lời thoại của
tôi," Cậu ta nói, rút bật lửa ra.

"…"

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

"Công chúa không biết phải làm gì," Tomoyo đọc. "Sau đó một tháng, từ một cuộc chiến, hoàng tử trở lại gặp công chúa".

"Ta luôn nhớ tới nàng… và khi ta nghĩ đến việc sẽ không được ở bên nàng…ta cảm thấy đau đớn…rất đau…" Li nói, đặt tay lên ngực.

Vài cô nàng vẫn còn hò hét, nhưng không được lớn lắm vì cô Kaho đã cảnh báo họ.

"Kaito…" Tôi nói. "Em…"

Cậu ta bước tới và ôm choàng lấy tôi. Tôi thở hổn hển trong khi đám con gái bắt đầu hò hét lớn hơn

"Kaito…xin đừng nói gì cả," Tôi van nài .

"Ayumi…ta yêu nàng," Cậu ta nói. "Ta muốn ở bên nàng."

Tôi sững ra ngó Li. Li nhận thấy vẻ kì cục của tôi…

"Kinomoto…" cậu ta gầm gừ. Cuối cùng tôi cũng tỉnh lại. Trời ạ, tôi gần như đã quên mất lời thoại.

"Tại sao?" Tôi hỏi.

"Ta không thể sống thiếu nàng," Li nói. "Với ta nàng là người duy nhất…"-Tôi cúi gằm mặt.

"Em…nhưng chúng ta không thể!" Tôi lắc đâu. "Em không thể ở bên chàng được!"
Tôi gạt nước mắt, Li bước lại gần tôi.

"Em xin lỗi…" Tôi thì thầm. "Trái tim em đang tan vỡ…"

Tôi gục xuống và Li đỡ lấy tôi. "Không!" cậu ta nói. "Cho dù chuyện gì xảy ra…ta cũng sẽ không để lời nguyền ấy ngăn trở chúng ta!"

"Kaito…!" Tôi nói. "Em…em cũng yêu chàng!"

Chúng tôi ôm ghì lấy nhau và Li mỉm cười.

"Ta yêu em," Li nói, cúi xuống hôn tôi tha thiết. Tôi mở to mắt sững sờ...

HẾT CHƯƠNG 4

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Oran-san
Admin
Admin


Lover : Tử Nguyệt
Nơi sinh sống : Piffle World+ Nihon Country
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 28/07/1994
Đến từ Tomoyo fc (hehe)
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Oran-san
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Tue Mar 15, 2011 5:54 pm

ặc,khúc cuối...coi xong...xỉu
*định thần*
chả là thấy hơi bị nhanh nhưng cũng ko sao...cứ cho đây là diễn kịch nên cũng....
nhưng mà Sya hơi bị dạn,^^





Minh chứng tình yêu của đôi ta~~ kiss kiss
[/size]
Spoiler:
 

Quà của bé Ran dễ thương tung tăng tung tăng 

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomoyoccs.7forum.info
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Wed Mar 23, 2011 12:42 pm

ss coi nhiều chap sau mới "té ghế" thực sự nhunvai
_____________________
Chương 5


Chiến đấu ở đây và ở đó


***********
[Lời kể của Sakura]

Li đã hôn tôi…
Một nụ hôn thực sự.
Không thể thở được nên tôi chầm chậm đẩy Li ra, mắt chúng tôi gặp nhau. Tôi thở hổn hển nhưng Li chỉ nhìn tôi

Một khoảng im lặng không dễ chịu chút nào.

Tomoyo chắc hẳn phải biết điều này và dẫn chen vào, "Vậy là hoàng tử và công chúa đã thú nhận tình yêu của họ…và họ cùng tin vào một kết thúc có hậu…"

Tôi tiếp tục nhìn Li cho đến khi cảnh diễn kết thúc. Cậu ta không nhìn lại tôi.

Nhưng tôi không định để chuyện này phá hỏng vở kịch; và hình như Li cũng vậy.

Khoảng 10 phút sau, vở kịch đã đi đến những cảnh cuối.

Ở cảnh cuối cùng, hoàng tử Kaito bị thương nặng, chàng ngã vào vòng tay của Ayumi.

Ayumi khóc than trong lúc Kaito dần lịm đi. Chàng nói rằng chàng yêu nàng và vì quá đau khổ, Ayumi đã tự vẫn bằng một con dao.

"Vậy là lời nguyền được tháo bỏ khỏi công chúa." (Lời tác giả: Nghe như chuyện Romeo và Juliet ấy nhỉ)

Tấm màn hạ xuống và khán giả vừa vỗ tay vừa bật khóc

"Wow, các cậu thật sự đã tạo nên một câu chuyện buồn đấy," Rika nói, lau nước mắt và quay sang

Tomoyo, người đang mỉm cười. "Các cậu làm tốt lắm."

"Cảm ơn…" Tôi mỉm cười. Tôi quay sang Li, nhưng cậu ta đã đi ra ngoài sân khấu

"Li?" Tôi thì thầm

Tomoyo bước đến cạnh tôi, khuôn mặt đầy lo lắng. "Tớ biết ‘phần đó’ không có trong kịch bản…" cô bạn nói. "Tớ nghĩ cậu cần nói chuyện với cậu ấy"

"Phải," Tôi nói và đi theo cậu ta.

Tôi thấy cậu ta đang ngồi ở bậc thang lên sân khấu, hút thuốc.

"Li…" Tôi nói, đi về phía cậu ta.

Cậu ta thoáng nhìn tôi, nhưng vội ngó đi chỗ khác.

"Cô muốn gì?" Cậu ta hỏi.

"Li… tại sao cậu làm thế?" Tôi hỏi.

"Làm gì?" Cậu ta hỏi.

"Tại sao cậu hôn tôi?" Tôi bắt đầu thấy hơi bực mình vì mất kiên nhẫn.

"Tôi muốn vở kịch đạt hiệu quả cao hơn…chứ còn gì nữa?" Cậu ta nói, quẳng điếu thuốc xuống mặt sàn.

"Nhưng…" Tôi ấp úng.

"Nghe này," Cậu ta nói, dẫm chân lên điếu thuốc, quay lại đối mặt với tôi.

"Đừng chỉ vì cái hôn đó mà nghĩ rằng tôi thích cô," Cậu ta nói. "Cô biết tôi thích ai… và đó không phải là cô, đúng không? Vì thế làm ơn để tôi yên, được chứ?"

Cậu ta quay vào bên trong còn tôi đứng chết lặng.

Tên đó là loại người gì vậy chứ?

Một kẻ như thế thường xuyên loanh quanh bên cạnh cây anh đào ư? Giờ lại đột ngột hôn tôi… hắn bị làm sao vậy…

Hmm…

**************

[Lời kể của Syaoran]

Ngày hôm sau, khi tôi trở về nhà cùng Kinomoto (tôi lại phải đón con bé sau giờ học), mẹ tôi đã đợi sẵn
ở phòng khách. Trông mặt bà không vui vẻ gì.

"Nhìn cái này xem," Bà nói, ném bảng thông báo điểm cho tôi.

Shit…

"Con lại bị điểm D môn tiếng Nhật" Bà nói. "Con sẽ nói gì đây?"

"…"

"A…" Kinomoto đọc bảng điểm. "Đây là..."

"Syaoran, có vẻ như con không cho mẹ lựa chọn nào nữa rồi," Yelan nói. "Mẹ sẽ lấy lại toàn bộ thẻ tín dụng của con, và con bị cấm ra khỏi nhà một tháng…mẹ không muốn nhìn thấy bất cứ hóa đơn thanh toán nào nữa…không thì con sẽ bị nhốt trong nhà một năm."

"CÁI GÌ?" Tôi gào lên. "KHÔNG PHẢI LỖI CỦA CON!"

"Cứ theo điểm kiểm tra của con thì đúng thế đấy," Yelan nạt.

"Thưa cô, Yelan-san!" Kinomoto cắt ngang. "Nếu… nếu Li đạt được điểm B tổng kết các môn… cô sẽ tha
cho cậu ấy chứ?"

Tôi ngó Kinomoto chằm chằm.

"…"

Kinomoto nhìn tôi van vỉ. "Làm õn đi… Li," con bé thì thầm.

Chết tiệt.

"Con… hứa sẽ đạt ít nhất là điểm B tổng kết học kì này," Tôi nói.

Yelan trầm ngâm một lúc.

"Ðược…" bà nói. "Nếu con thực sự đạt được điểm B…mẹ sẽ dỡ bỏ mọi sự trừng phạt."

Tôi quay lại nhìn Kinomoto.

"Cảm ơn cô, Yelan-san!" Kinomoto nói. "Cháu sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu ấy!"

"Okay Sakura-chan… hãy cố lên nhé," Yelan nói.

"Okay, đi nào Li," Kinomoto nói và bước lên cầu thang. Tôi chậm chạp bước theo nó.

"Con thật may mắn," Yelan nói với theo. "Cô bé lúc nào cũng lo cho con."

"Tôi cóc cần sự chăm sóc ngu ngốc của cô," Tôi lẩm bẩm.

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

"Đây," Kinomoto nói, xếp chồng lên một đống 6 cuốn sách. "Cậu sẽ cần rất nhiều thứ đấy."

"Tại sao cô giúp tôi?" Tôi hỏi.

"Bởi vì," Kinomoto nói. "Tôi muốn giúp, thế thôi."

"Vậy cô không… ơ… cô không bận tâm về cái hôn đó nữa chứ?" Tôi nói. "Ý tôi là, cả hai chúng ta đều
biết đó chỉ là đóng kịch, tôi nói điều này vì đó là nụ hôn đầu của cô…"

"Ai bảo cậu đó là nụ hôn đầu của tôi?" con bé hỏi. Tôi dừng lại.

"…"

Con bé bật cười.

"Cậu nói đúng, chẳng có gì to tát hết…" con bé nói rồi im lặng một chút để suy nghĩ

"Nhưng kể cũng vui thật," nó khẽ mỉm cười. "Giờ thì…"

Chúng tôi không nói gì trong lúc nó sắp xếp sách vở.

"Này…" Tôi nói. Con bé ngẩng lên. "Gì cơ?" nó hỏi.

Những từ ngữ khiến tôi muốn tắc thở, nhưng cái quái gì thế này, tôi sẽ chết mất nếu không nói ra.

"Cảm ơn…" Tôi nói khổ sở, nhìn xuống đất. Con bé mỉm cười. "Không có gì," nó nói. "Chỉ cần cố gắng đối xử tốt hơn với tôi thôi."

Gì chứ…

"Này, chúng ta là bạn mà," nó nói.

"Chúng ta?"

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

Tôi nghe tiếng bụng con bé réo

"Ahaha… xấu hổ quá," con bé cười ngượng.

"Trước khi tới đây cô đã ăn gì chưa?" Tôi hỏi.

"À…tôi không có thời gian để ăn trưa ở trường," Nó trả lời.

"Tốt thôi, ra ngoài ăn cái gì đó nào," Tôi nói, cầm chìa khóa lên.

Kinomoto ngó tôi ngạc nhiên.

"Chỉ như là BẠN BÈ thôi mà," Tôi càu nhàu. Con bé mỉm cười.

Mẹ tôi lại đi vắng, nên chúng tôi chỉ cần lấy moto và đi đến một cửa hàng bán đồ ăn nhanh ở gần nhà.

"Tôi sẽ đi lấy thứ gì đó…chờ đấy," Tôi nói, đỗ xe moto và đi vào trong cửa hàng, còn Kinomoto ngồi đợi ở
một cái bàn.

Tôi gọi vài món và chúng tôi ăn trong im lặng.

Tôi liếc sang trái, trông thấy vài đứa bạn của Meiling lườm nguýt Kinomoto bằng ánh mắt kinh tởm.
Tôi phớt lờ chúng.

"Ừm…này…" Kinomoto nói, mân mê cái ống hút.

"Sao?" Tôi hỏi, hớp một ngụm coke.

"Ống hút được phát minh ra cũng có lí do cả đấy," Kinomoto nói.

"Vớ vẩn," Tôi hờ hững.

"Tôi sẽ đi lấy thêm giấy ăn…" Kinomoto nói khi bị sánh coke ra váy.

"Không, để tôi…dù sao tôi cũng ăn xong rồi…" Tôi đứng dậy rồi vào bên trong quầy và hỏi xin thêm giấy
ăn.

Ngó ra ngoài tôi thấy vài gã tiến về phía Kinomoto.

"Này bé, đi chơi với bọn anh không?" Tôi nghe một gã hỏi.

Cô ta sẽ tự lo được thôi…

"Không…Tôi đang đợi…" Kinomoto nói

Một gã nắm lấy cổ tay con bé. "Thôi nào, cô em…em đang đợi ai thế?" gã hỏi.

"B-bạn trai tôi!" Con bé trả lời.

Tôi sém ngã lăn ra đất.

CÔ TA NGHĨ CÔ TA ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY?

"Và nếu anh ấy bắt gặp mấy người, anh ấy sẽ cho mấy người biết tay!" Con bé nói tiếp.

Chết tiệt thật.

Đủ rồi… cô ta đi quá xa rồi đấy.

*********

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Sat Apr 02, 2011 9:24 am

Lời kể của Sakura]

Li, cậu ở đâu?

"À phải, thế con lừa mà em gọi là bạn trai đang ở đâu hử?" gã đàn ông hỏi.

"Im đi!" Tôi tát cho gã một cái vào mặt, gã mất đà và ngã chồng kềnh ra đất.

"Whoa!" ai đó đằng sau thốt lên.

Gã đàn ông chùi máu trên miệng. "Con nhãi khốn kiếp, tao sẽ dạy cho mày cách tôn trọng tao!".

Những thằng khác túm lấy tôi.

"Buông ra!" Tôi kêu lên, cắn tay một gã đang giữ mình. Chết đi…

"ARGH!" gã đó kêu.

"CỨU VỚI!" Tôi hét.

"Này!" ai đó nói. Tôi quay lại và trông thấy Li – vẫn đang cầm trên tay chỗ giấy
ăn.

"Bỏ cô ấy ra," Cậu ta nói.

"Mày là bạn trai của nó hả?" Một gã hỏi.

"Mày nói cái gì vậy?" Li hỏi lại.

"Syaoran!" Tôi gọi bằng giọng tha thiết nhất.

Li trợn mắt nhìn tôi.

Sao chứ…?

"Trả lời tao!" Một gã nói.

Li im lặng.

"Chắc vậy…" Rốt cuộc cậu ta lầm bầm.

"Tới đây nào thằng chó!" Gã bị tôi tát lên tiếng. "Cho tao xem mày có thể làm
gì —"

Li thoi một quả vào giữa mặt gã đó, hắn ngã lăn ra, miệng chảy máu toe toét.

"Thằng khốn!" Gã khác gào lên. "Tao sẽ —"

Li hất thẳng cốc coke vào mặt thằng này.

"Mắt tao!" Gã này hú lên, chạy ra ngoài.

"Chúng mày cần được giúp để ngậm hết mồm lại," Li làu bàu.

Cậu ta cầm chỗ thức ăn chúng tôi đang ăn dở và quăng nó vào mặt một gã khác "Lũ heo nên ăn đồ ăn của con người và để cho họ yên," cậu ta nói. "Mẹ chúng mày không dạy chúng mày như thế à?"

"Thằng lỏi chết tiệt!" Một gã ****.

Nhưng rồi tên đã bị tôi tát đột ngột chộp lấy tôi. Hắn dí một con dao lên cổ tôi. "Đứng yên, nếu không tao giết nó!" hắn nói.

Li sững lại.

"Bỏ ra!" Tôi kêu.
Li chỉ biết đứng như trời trồng, và thế là những thằng khác bắt đầu xông vào cậu ta. Chủ cửa hàng vội nhấc điện thoại gọi cảnh sát. Mọi người toán loạn tránh xa khỏi chỗ hỗn độn.

"Hahaha!". Gã đàn ông cười lớn. "Yếu lòng khi con người yêu quí báu của mày sắp chết hả!"

Li chỉ đứng đó, tới khi không chịu được và ngã lăn ra đất.

Tại sao cậu ta chỉ đứng một chỗ như thế…?

"Syaoran!" Tôi gào.

"Sa… Sakura…" Li gọi.

Sa… kura…

Cậu ấy đã gọi tôi… bằng tên tôi…

NHƯNG AI THÈM QUAN TÂM CHỨ!

Tôi quay lại với kẻ đang giữ mình. "Đồ khốn!" Tôi húc đầu mình lên cằm hắn.

"ARRGHH!". Hắn thét lên đau đớn, tôi giật lấy con dao trong tay hắn.

Tôi lại tát thêm một cái nữa vào mặt hắn, hắn lại ngã ngửa ra

"Whoa, phụ nữ nổi giận!" ai đó thốt lên.

PHẢI! TÔI ĐANG ĐIÊN LÊN ĐÂY!

"Tránh ra nếu không muốn bị tao đâm!" Tôi nạt, những thằng khác vội lùi lại.

Chúng đỡ tên bị ngã dậy và vội chuồn đi.

Tôi chạy tới chỗ Li .

"Cậu không sao chứ?" Tôi hỏi.

"Ừ… tôi không sao…" cậu ta nói, nặng nhọc đi ra chỗ chiếc xe. Cậu ta nổ máy xe và tôi ôm chặt cậu ta từ phía sau.

"Tôi xin lỗi," Tôi nói. Cậu ta đã bị thương nặng vì tôi…

"Không…không sao mà…" Cậu ta nói. Im lặng một lúc. "Nhưng đừng gọi tôi
là ‘Syaoran’ thêm lần nào nữa…" cậu ta nói thêm.

"Hả…? Tại sao?" Tại sao. Chính cậu ta cũng đã gọi tôi là ‘Sakura’…

"Đừng gọi nữa, thế thôi," Cậu ta nói.

Chúng tôi chầm chậm lái về nhà.

May mà mẹ cậu ta vẫn chưa về tới nơi. Nếu về đến rồi, bà hẳn sẽ hỏi tại sao
Syaoran bị thương và tôi ghét phải nói dối bà…

Li nằm nghỉ trên giường trong lúc tôi lục tìm hộp cứu thương của cậu ta.

Tôi ngồi xuống cạnh cậu ta, cậu ta mệt mỏi mở mắt ra nhìn tôi.

Tôi đổ cồn ra một miếng vải. "Tôi xin lỗi…vì…" Tôi ấp úng.

"Thôi, cô đã xin lỗi rồi," Cậu ta bực bội.

"Ừ…phải…" Tôi nói.

Tôi giúp cậu ta cởi áo sơ mi và nhìn thấy… whoa, cậu ta có nhiều cơ bắp thật…

Tôi chớp mắt và lắc đầu lia lịa

ĐỪNG THẾ CHỨ, ĐỒ NGU!

"Gì vậy?" Li hỏi.

"Không có gì!" Tôi vội nói, chấm miếng vải lên vùng bụng cậu ta, nơi có vài vết
thương.

"Agh…" Li cựa quậy.

"Xin lỗi… cồn xót lắm…" Tôi nói, khẽ chấm thêm ít cồn lại vào chỗ vết thương.

"Tưởng tôi không biết điều đó chắc?" Li nói.

"Ôi im miệng đi nhóc," Tôi chấm mạnh hơn.

"AH!" Li gào lên. "Đừng mạnh tay vậy chứ!"

"Này, nó sẽ không đau đến thế đâu nếu cậu chịu ngồi yên!" Tôi bảo.

"Cô mới là người làm mạnh tay chứ!" Li cãi.

"Đó là vì cậu cứ la hét và cựa quậy liên tục!" Tôi quát.

"Tôi sẽ không làm thế nếu cô ngừng hành hạ tôi!" Li hét.

"Cậu chính là người bắt đầu kêu ca trước!" Tôi hét lại.

Miếng vải chạm vào vết thương nặng nhất của cậu ta.

"CHẾT TIỆT! ĐAU!" Li gào lên, ngã ngửa ra giường.

"Á!" Tôi bị mất cân bằng nên ngã theo.

"Ơ…" Tôi nói

Tôi nằm đè lên cậu ta và gần đến nỗi mũi hai đứa gần chạm nhau

Chúng tôi ngây ra nhìn nhau một cách ngu ngốc.

Cuối cùng tôi cũng tìm lại được giọng nói của mình.

"Xin lỗi," Tôi nói, vội vàng ngồi dậy.

"Không sao…" Li nói.

"…"

"…"

"Để tôi…" Tôi nói và cẩn thận chấm cồn lên những vết thương trên mặt cậu ta.

Cậu ta rùng mình vì đau nhưng không nói gì.

Chuyện này…khiến tôi nhớ lại nụ hôn đó… tôi cố gắng gạt nó ra khỏi đầu…

Dù sao nó cũng không phải là thật.

"Còn đau không?" Tôi hỏi nhỏ.

"Không…" Cậu ta lí nhí. "Không đau nữa."

"Đây…" Tôi nói, thổi nhẹ vào vết thương của cậu ta. Cậu ta ngó tôi trân trân.

"Đó," Tôi băng nốt mấy vết thương lại.

"Cảm ơn…" Li mệt mỏi nói.

"Rồi… giờ đến lúc học…" Tôi lục tìm trong túi xách.

Li thở dài. "Cô muốn tôi chết…"

"Không đau, không đau," Tôi vỗ lên bìa quyển tiếng Anh.

"Nói cái gì ngu ngốc," Li khịt mũi.

HẾT PHẦN 1 CHƯƠNG 5

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO __________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Tue Apr 19, 2011 9:14 pm

"Sakura-chan… vết thương đó…" Tomoyo nói. "Chuyện gì thế?"

"À, tớ…ơ…!" Tôi nói. "Tớ bị vướng vào một trận ẩu đả…"

"Ôi, cậu không bị sao chứ, Sakura-chan?" Rika hỏi.

"Với ai?" Chiharu hỏi.

"Vài gã du côn…" Tôi nói.

"Whoa, cậu đã hạ tất cả bọn chúng hả?" Naoko hỏi.

"Không… Li đã bảo vệ tớ," Tôi thú nhận.

Tomoyo, Chiharu, Naoko, và Rika nhìn tôi chằm chằm.

"Sao?" Tôi hỏi.

"Chuyện này rất… không bình thường," Tomoyo nói. "Cậu ta thường không làm
thế… kể cả đối với bọn trẻ con."

"Whoa, thật không?" Tôi ngạc nhiên.

Họ cùng gật đầu.

OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

Li lại đang ngồi cạnh cây anh đào. Tại sao cậu ta luôn ngồi ở đó? Khiến tôi
không khỏi thắc mắc…

"Này, Kinomoto,".

Tôi quay lại.

Đó là Meiling và đám bạn của cô ta. "Đi với chúng tao," cô ta nói.

"…"

Chúng tôi đi tới một góc trong sân trường. Mấy đứa bạn cô ta đột nhiên đẩy tôi
ngã xuống đất.

"Này!" Tôi nói.

Nhưng Meiling đã tiến đến tát vào mặt tôi.

"Con nhãi… mày tránh xa Li-kun của tao ra," Meiling quát. "Mày không xứng với
anh ấy!"

"Cô đang nói cái gì vậy?" Tôi phẫn nộ.

"Tao biết mày thích anh ấy!" Cô ta nói. Cô ta lại tát tôi, lần này mạnh hơn. Đám con gái lại đẩy tôi về phía cô ta.

"Anh ấy là quá nhiều đối với mày!" Cô ta nạt. "Anh ấy là của tao!"

"AI NÓI ANH ẤY THUỘC VỀ CÔ?" Tôi gào lại và đáp trả cô ta một cái tát.

Cô ta ngã ra sau.

Tôi như bị đóng băng.

Trời ơi. Tôi vừa nói gì?

"ĐỒ KHỐN!" Meiling hét lên. Mũi cô ta chảy máu. Bạn cô ta túm lấy tôi và cô ta tát tôi thêm một cái thật mạnh

Cuối cùng chúng cũng vứt tôi xuống đất.

"Li-kun sẽ cưới tao!" Cô ta nói. "Và mày đừng hòng xía mũi vào!"

"Tôi không bảo là tôi thích anh ấy!" Tôi nói.

"Dối trá!" Meiling ****. Chúng đá tới tấp lên mặt và người tôi, và tôi lịm đi vì kiệt sức.

Tôi không thích Li…

Tôi không thích Li…

Tôi không thích anh ấy…

Sakura! Sakura!

Giọng nói đó là gì…? Ai đang gọi tôi sao? Cái gì vậy?

Sakura… Sakura…

Tôi đã từng nghe thấy giọng nói đó trước đây…nhưng là ai cơ chứ? Tôi không thể nhớ ra…

Sakura… hãy hứa với anh…

Hứa ư? Hứa cái gì…?

"Sakura… Sakura…" vẫn là giọng nói ấy… lần này rõ ràng hơn.

Tôi không tài nào mở nổi mắt nhưng đã dần lấy lại cảm giác. Tôi mệt và lạnh…nhưng ai đó đang nắm
tay tôi, tôi cảm thấy thật ấm áp…

"Kinomoto…tỉnh lại đi…" Người ấy nói, vả nhẹ vào mặt tôi.

Tôi từ từ mở mắt và trông thấy…

"Li…?" Tôi thều thào. "Tại sao…tại sao cậu lại ở đây…?"

Trông cậu ta đầy lo lắng. "Cô không đến dạy học," cậu ta trả lời.

"Sao-sao cơ? Mấy giờ rồi?" Tôi yếu ớt hỏi.

"9 giờ tối," Li đáp.

"Trời…" Tôi nói.

"Nào," Li nói và quì xuống rồi đỡ tôi lên lưng cậu ta.

"Chuyện gì đã xảy ra?" Cậu ta hỏi.

"Tôi…" Tôi ấp úng. Sẽ ra sao nếu tôi nói với cậu ta Meiling đã đánh tôi? Chắc cậu ta sẽ không thèm
tin…hoặc sẽ cười nhạo tôi…

"Tôi…bị ngất…" Tôi nói dối. "Tôi hơi sốt…"

"Nói dối," Li nói, quay sang bên phải ngó lại tôi.

Tôi thở dài.

Cậu ta quay về đằng trước. "Cô không cần phải nói với tôi," Cậu ta nói.

"Ừ…" Tôi thở dài. Tôi thực sự mệt mỏi.

"Mùa xuân đến thật nhanh…" Cậu ta khẽ nói.

"Cậu thích… mùa xuân?" Tôi hỏi.

"Đúng…" Cậu ta nói. "Và không."

"…?"

"Cô ấy mất vào mùa xuân…" Li nói. "Đã bảy năm trôi qua… và tôi vẫn chưa thể vượt qua…nhưng đó là
cuộc sống."

"Sao cậu lại nói điều này với tôi…" Tôi lầm bầm.

"Không phải chúng ta là bạn sao?" Cậu ta bực dọc.

Cậu ta đi về chỗ ô tô và cẩn thận đặt tôi xuống hàng ghế trước. Sau đó cậu ta thắt dây an toàn cho tôi
rồi ngồi xuống ghế lái xe.

Cậu ta khởi động ô tô. "Meiling đã làm chuyện này, đúng không?" Cậu ta lặng lẽ hỏi.

"Ơ...sao cậu biết…?" Tôi hỏi.

"Chỉ nghi ngờ thôi," Cậu ta nói.

"Ồ…" Tôi nói.

"Cô ta đã nói gì với cô?" Cậu ta hỏi.

"Uh…không có gì nhiều…" Tôi lại nói dối. Sẽ thế nào nếu cậu ta biết tôi đã nói những gì chứ? Chắc chắn
cậu ta sẽ cười dữ hơn…

Li không nói gì thêm, chỉ lái xe trong im lặng. Cho tới khi…

Xe đỗ lại trước nhà tôi. Không có ai ở nhà, Touya đi làm rất khuya.

"Ổn chứ?" Li hỏi, mở cửa ôtô cho tôi.

"Ừm, tôi ổn," Tôi nói, lê bước vào nhà.

"Hãy nói với tôi… nếu cô gặp chuyện gì đó…" Li nói. Trông cậu ta như sắp sửa nói ra điều gì nhưng đã
kịp dừng lại.

"Cảm ơn…" Tôi nói. Tôi quay vào, định mở cửa.

"Này…" Cậu ta đột ngột gọi.

"Sao?" Tôi ngoảnh lại.

"À… không có gì," Cậu ta nói. "Hẹn gặp lại."

"O…kay…" Tôi nói, và cậu ta lái xe đi.

*******************

[Lời kể của Syaoran]

Tôi trông thấy thư thông báo điểm tổng kết học kì khi mở hòm thư. Tôi xé dấu niêm phong rồi đọc nội
dung bên trong

Tôi như muốn phát bệnh.

"Khỉ thật…" Tôi lẩm bẩm. Tôi đi vào nhà, lên cầu thang, nơi Kinomoto đang đọc sách trong phòng của tôi.

Cô ngẩng lên nhìn tôi và mỉm cười. "Sao thế?"

"Đây…" Tôi nói, quăng cái phong bì và Kinomoto chụp lấy nó.

Cô ấy đọc tờ giấy rồi mở to mắt kinh ngạc.

"Phải…" Tôi nói.

"Đây là…" Kinomoto lắp bắp

HẾT CHƯƠNG 5

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Honma Meiko
Fan trụ cột
Fan trụ cột


Chức vụ Người canh giữ
Thuộc tính: Dương
Amaterasu
Nơi sinh sống : Card World+Nihon Country
Nữ
Medal :


Pet :
Birthday : 17/12/1999
Đến từ thế giới manga
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Honma Meiko

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Sat May 07, 2011 10:19 am

co the cho em biet chi vao dau de viet fic duoc khong em da nghi ra mot cau chuyen ve tômyo va eriol
OI chua oi em chi muon viet duoc fic nay de cho cac ban thạm khao y khien thoi ma


A , quen em thay bai viet cua chi tbhat hay day longlanh Uoc gi em duoc nhu chi

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kindy_Sakura
Fan năng động
Fan năng động


Nơi sinh sống : Piffle World+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 21/09/1996
Đến từ Tokyo
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Kindy_Sakura

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Sat May 07, 2011 11:50 am

http://tomoyoccs.7forum.info/f7-forum
ở đó nha em!mà fic này chị ko có viết,sưu tầm thôi!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content



>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao   Today at 4:59 am


Về Đầu Trang Go down
 

[FanFic]Một câu chuyện khác về Sak và Syao

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấnđề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tomoyo Fan club :: Tomoyo fan club :: Tủ sách :: Fanfiction :: CCS - TRC-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs