Tomoyo Fan club


HAVE A NICE DAY!

Tomoyo Fan club

IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Apr 25, 2016 5:45 pm ...
:Bởi vì chẳng có ai nên Reed xin phép được quẩy tung cả 4rum lên... alone tatoi
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Apr 23, 2016 11:18 am ...
:Tui chỉ muốn nói là forum bị bỏ hoang lâu quá rồi ... Tui tham gia từ năm học lớp 6 giờ lên lớp 11 rồi, bao nhiêu là kỷ niệm, thấy forum thế này kể cũng buồn. Nếu có dịp mấy thành viên kì cựu lập chat room trên facebook đi, bọn mình  kết bạn trên facebook hết, thỉnh thoảng cũng nói chuyện mà~
Ốc Xào Me nhắn vớiTạm biệt nhé ~ Tomoyo Fan Club
gửi vào lúc Sun Nov 16, 2014 12:38 pm ...
:Hôm nay- ngày 16/11/2014
Đã 3 năm từ khi tôi gia nhập vào Tomoyo Fan Club. Lúc đó tôi chỉ mới là đứa nhóc lớp 4, bé xíu và chưa hiểu gì nhiều. Mọi người biết đến tôi với tên gọi Yumi. Cuộc sống ảo của tôi bắt đầu. Mọi người luôn quan tâm và giải thích những cái sai của tôi. Nhưng có lẽ tôi quá cố chấp...
trieucao nhắn vớiCô gái và chiếc khăn cầu vồng.
gửi vào lúc Mon Nov 24, 2014 4:54 pm ...
:Thật ra, tôi cũng không biết tên của em là gì, và em thật sự bao nhiêu tuổi. Nhưng tôi cứ mặc định gọi em là Len và nghĩ rằng em kém tuổi tôi. Cái tên Len nảy ra một cách tình cờ. Hôm ấy, em quàng một chiếc khăn len to sụ với màu của cầu vồng, bước đi thảnh thơi… Em chờ đợi chuyến xe của mình một cách …
trieucao nhắn với1h đồng hồ của người cha
gửi vào lúc Thu Nov 13, 2014 5:13 pm ...
:1h đồng hồ của người cha
Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

– Bố ơi, con hỏi bố một câu …
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Aug 02, 2014 1:09 pm ...
:CÁC TÌNH YÊU!!!!!!!! DAISUKI <3 <3 <3 Ta chưa báo tin là ta đã đỗ cấp 3 rồi nhỉ 88888 ta đỗ cấp 3 rồi đó XD
Watanabe Yuki nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Jul 04, 2014 3:25 pm ...
:Tình hình là ai ở tphcm vậy?! có ai đi Manga Fes ko?! > < laloi
Edo-kun nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Dec 27, 2013 9:25 pm ...
:Còn ai nhớ CEF?
Himawari Chan nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Dec 24, 2013 7:22 pm ...
:Noel đến rồi, hú hú ^o^ Chúc mn Giáng Sinh vui vẻ, hạnh phúc, đầm ấm bên gia đình và nhận dc nhìu quà nha =)) p/s: Năm nay ở nhà vẫn hơn ra Sài Gòn hít thở bụi trong lành :3
Suzume nhắn vớiMột người nào đó quan tâm~
gửi vào lúc Mon Dec 09, 2013 4:51 pm ...
:Trc ngày thi một tuần gần như ngày nào cũng học từ 9-11h tối ở nhà cô :'( Hớ hớ ns vậy thôi chứ vui vật vã :) cơ mà học kiểu này đi thi k đc giải j thì chết đi cho xong :'(
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Dec 23, 2013 2:04 pm ...
:Hầu hết m.n đã quên mất sn em................................ ns vậy thôi, chứ nó qua lâu rồi, 3/12 cơ :'(
Midori Yoi nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Dec 14, 2013 9:00 pm ...
:Rm đang vắng và mình đang onl với một cơ số khách viếng thăm rồi  hihung  hihung 
Mong sao mau Tết để mọi người onl  hihung 
Ề - Đố nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Dec 11, 2013 5:03 pm ...
:Lâu rồi chưa vào^^
Suzume nhắn với»Ai cũng được~
gửi vào lúc Fri Nov 08, 2013 1:05 pm ...
:Sắp thi hsg cmnr~ Thật đau khổ~ học còn chưa ra đâu vào đâu mà đã sắp thi rồi >"< ! Tiếng Anh mất gốc cmnr, thế mà phải bỏ để học đội tuyển >"< Shit >"
Mukuhiba-6918 nhắn với»Mém bờ TFC iu vấu =))
gửi vào lúc Wed Sep 04, 2013 11:47 am ...
:TT^TT hú hú, năm nay lên lớp 8 rồi, học tối mắt tối mũi TT^TT ko thể onl TFC hàng ngày đc, có khi cả tuần mới đc 1 lần TT^TT So ri các tềnh iu TT^TT Kim sẽ cố gắng học Hóa cho tốt để thi vào chuyên. Nếu như ko vào đc chuyên thì TT^TT Mọi người ở lại zui zẻ nhé. Bùn quá TT^TT Có chuyện muốn nói thì PM nick FB của Kim là Sẻ Xào Dứa nhá TT^TT
Bạch Phách Tử nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Sep 01, 2013 11:24 pm ...
:hey hey, có ai biết fic nào mới và hay k?? chỉ mình với nhé ^^
Pupu-chan nhắn vớiTất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 29, 2013 7:23 pm ...
:Năm nay là năm cuối cấp 2 rồi + với việc bài vở và học hành càng bận thêm nên có thể Na sẽ off dài hạn như các mem khác ah~ TT^TT, chúc mọi người onl vui vẻ, đặc biệt là những bạn đang học lớp 9 như Na sẽ thi tốt nhé! ^^ Iu mọi người nhiều lắm!!! domat domat 
Jun San nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 27, 2013 11:13 am ...
:Jun sắp phải off một thời gian *do có lắm việc bên cấp 3 quá nên chắc chả mấy khi onl được thôi* nên tạm biệt mn nhé, chúc mọi người luôn vui vẻ. Và hẹn gặp lại một ngày không xa nhé
I love You all !!!!!
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Aug 25, 2013 2:59 am ...
:Mọi người tham gia teitan-academyworld.forumvi.com của em nha! Tks mn nhiều :)
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 23, 2013 3:27 am ...
:Xin chào :)) Không ai có thể làm cú đêm như tớ à=)) Mình thật hạnh phúc quá đi XD Thôi 3h30' rồi tớ đi ngủ đêy,mai còn đi học Mr.9 nữa =)) Bye all=)) Good Morning =))
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 22, 2013 12:46 am ...
:Ta là con cú*YOLO* lai Cua=)) và ta biết =)) chả còn ai post bài cả :((
Suzume nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Tue Aug 20, 2013 6:19 pm ...
:Thật lưu luyến nơi này quá :'> mãi chẳng muỗn rời đi :'> nhưng thời khắc chia tay của chúng ta đã đến rồi. Tạm biệt nhé m.n :'> Reed sẽ off từ h đến tháng 8 vì vc học(đáng ra phải off từ hôm nọ nhưng lại nhớ ra chưa để lại lời nhắn trên TFC nên lại lên viết cái này :v )
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 16, 2013 2:13 am ...
:Rin thức tới bây h và phát hiện ra,mình là con cú đêm thú thực tại TFC=]]] Gần 2h30' rồi mà chưa đi ngủ XD thật phục mình quá XD
mifeullesakuraba113 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Aug 02, 2013 10:59 pm ...
:Khi nào Miss Beauty mới có poll vậy ợ?
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 10:10 pm ...
:Mọi người vô : http://tomoyoccs.7forum.info/t2608-topic?highlight=Shop ủng hộ Shop của Rin và Kim nha~~^^~ Tks mn
Yoki-Maru nhắn với»Akira Satoshi
gửi vào lúc Thu Aug 01, 2013 6:39 pm ...
:Rin ơi khi nào onl thì vào nhận rank nhé :))
p.s: mọi người trong rum vui vẻ nha. :D
Kim Bora nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Jul 31, 2013 5:20 pm ...
:Mn ơi, khi nào có Poll của Miss nhớ bầu cho Fie nha ! Xem ảnh DK của Fie nha !
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 7:49 pm ...
:Mn ơi~ Tham gia Event Poll Favorite Characters đi nào~~~~ Vắng quá đi==" Nhanh tay tham gia đi nào~~~ OvO
S.K nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 4:42 pm ...
:Chào buổi chiều nha mn~~ OvO có ai hông zô nhà spam 888 điiii~~~~~ OvO
Mukuhiba-6918 nhắn với»È vé rỳ bó đì
gửi vào lúc Sun Jul 28, 2013 9:42 am ...
:YOLO~~~ Đọc đam trên mp4 thật Yomost =))))))))

Share | 
 

 [TRC] Love or Black-mailing?!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Brielle
Fan mới
Fan mới


Nơi sinh sống : Piffle World+Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 18/11/1994
Đến từ Bluetown
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Brielle

Bài gửiTiêu đề: [TRC] Love or Black-mailing?!   Tue Jun 21, 2011 8:31 pm

Fic title : Love or black-mailing?!
Disclaimer : Clamp (chỉ có cốt truyện và một ít OCC thuộc về tớ, còn lại là của Clamp)
Author: Ocean Eyes
Rating : 13+
Pairings : Syaoron X Sakura, Sakura x Syaoran, … (tớ sẽ thêm sau này, mà cũng có thể là không thêm nữa).
Category : Romance, School-life, Comedy, Fantasy, Sci-fi
Warning : Uhm. No idea… Có lẽ là phải cân nhắc về sự điên khùng (một chút?!) sau này của fic, hay những bạn yếu bụng chịu cười không nổi (có thể chăng).
Summary : Bạn sẽ làm gì khi tự dưng có … một “vị hôn phu” đẹp trai xuất hiện nhưng lại cực kì quái gở và gây ra cho bạn không biết bao nhiêu rắc rối khùng điên. Bạn sẽ làm gì khi tự dưng cuộc sống bình yên vui vẻ của mình chợt biến thành chuỗi những ngày không khác gì bị khủng bố ? Và bạn sẽ làm gì khi biết anh ta là …?



Chương 1: Vị hôn phu(?!) “từ trên trời rớt xuống”.



Trường cấp 3 Tomoeda…


“ … In 1978, a young pilot and his plane disappeared after sighting a UFO.
In 1981, Renato Nicolai, who was living in the south east of France, reported that he saw a plate-like device at a treetop 30 meters away from his garden.
In 1995, … “

Giờ Anh ngữ. Tiếng giáo viên đọc bài đều đều khiến toàn thể học sinh lớp này chỉ muốn gục xuống mà ngủ. Đứa ngáp lấy ngáp để như chưa từng được… ngáp, đứa cố bịt mồm lại tránh tiếng ngáy của mình lọt vào lỗ tai bà cô hắc ám, đứa thì nước mắt nước mũi chảy tèm nhem, mấy đứa bàn cuối không hẹn mà cùng rủ nhau… ngủ mất từ hồi nào. Đang yên đang bình thế tự dưng…

“ Mr.Takashima, are you listening to me?” Bà cô đó liền “chiếu tướng” một “em” xấu số. Phận hẩm mà.

“Ah… yeah” Cậu học sinh đó mộng chưa tỉnh, miệng còn dính đầy nước dãi tèm nhem.

Không buông tha, bà cô tiếp tục tiến:

“So, tell me, what do you think about the existence of the aliens?”

“Wha~t?! Ah, I don’t know…Áhhh ” Vừa dứt câu trả trả lời nửa mê nửa tỉnh của mình, cậu ta đã bị véo tai rồi bị đá cho ra ngoài lớp rồi.

“Được rồi, Takashima!! Nếu em thích ngủ trong giờ tôi đến thế thì hãy chịu phạt ngoài đó nửa tiếng luôn đi!!!! Sau này đến tiết của tôi thì đừng có vác cái mặt ngái ngủ đó của em vào lớp nữa !!! Thời buổi này nhiều học sinh không cần giáo viên nữa rồi nhỉ, mấy em giỏi quá rồi mà. Takashima, bài kiểm tra lần tới của em mà không đạt được 100 điểm thì đừng trách tôi vì sao đã gọi cho cha mẹ em đến trường đấy!!! Các em đó, không có tí gì gọi là tôn trọng những người truyền đạt kiến thức cho học sinh các em cả. Chẳng giống thế hệ của cô ngày xưa, yêu quý giáo viên của mình biết bao. Thế hệ các em bây giờ thì ngược lại hoàn toàn. Oh my god… blah blah“

Vị giáo viên “đáng kính yêu” của chúng ta đang “say đắm” với bài diễn văn tưởng chừng bất tận này. Thành thực mà nói là chẳng ma nào thèm để ý xem bả nói cái quái gì,chậc, cũng có phải bả nói mình đâu mà lo. Có điều trọng lượng của “âm thanh vút cao” phần nào đã tác động đến giấc ngủ “yên bình” của tụi học sinh ngái ngủ bên dưới. Tỉnh rồi chả biết làm gì, một là cố gắng nhìn lên bảng xem nuốt được chữ nào thì nuốt, hai là ngồi đếm nguợc thời gian mong mau mau được ra chơi, ba là ngồi … rủa bà cô “kính yêu” cho bả lần sau bị … đau bụng tiêu chảy cấp hay tai nạn giao thông gãy tay gãy chân rồi chân thương sọ khỉ gì đó…blah…blah.

Sau một hồi nghe “Kinh thánh” chán chê, cuối cùng, ở giây phút quan trọng nhất, một hồi chuông vang lên kéo theo sự bừng tỉnh sau giấc ngủ của lũ học sinh “đáng thương”. Phải, với tụi này thì chỉ có cái chuông báo hiệu hết giờ mới là vị Thánh thực sự thôi, còn mấy bài “Kinh thánh” ngày ngày phải ngồi nhai tới nhai lui của mấy ông bà “Thánh” hắc ám thì có nước vứt vào sọt rác!

Vươn vai mấy cái, cả đám chỉ còn biết reo lên “Khoẻ quá! Thế là qua một tiết học ác quỷ”. Cậu bạn Takashima của chúng ta lúc này đang lầm lũi bước vô lớp, tay không ngừng ôm cái tai vừa bị véo một cách bạo lực, đến giờ (sau khi đã trôi qua nửa tiếng) nó vẫn còn ửng đỏ đây. Có mấy đứa nhìn thấy cái tai đáng thương ấy chỉ biết xuýt xoa trong lòng “ Poor guy!”. Phải, nếu bà cô dạy Anh ngữ kia không phải là có sức mạnh của ma quỷ thì chắc cũng là Superman, lộn, Superwoman! Và hẳn trong lòng cậu bạn Takashima đang không ngừng chửi bả là “Đồ chằn tinh!”. Àh, đồ chằn tinh đấy! Nghe có vẻ hơp lý hơn là Devil hay Superwoman, nhỉ?

Tiếng chuyện trò của mấy ông bà tám đang rộn lên rôm rả.

“Nè, nãy giờ bà có nghe bà cô đó giảng gì không” Học sinh A hỏi.

“Không! Nghe được mới ghê! Lúc đó tui đang bận… ngủ mà” Học sinh B trả lời.

“ Tui cũng chả nghe được gì. Tui thuộc hàng dốt Anh ngữ mà. Ngồi nghe bả giảng tiếng Anh mà cứ tưởng đang nghe tiếng … Mông Cổ” Học sinh C tiếp lời.

“Ha ha. Dù có hiều được tiếng Mông Cổ hay tiếng Anh đi nữa, nhưng bà này bả dạy kiểu gì buồn ngủ chết được” Học sinh D nói thêm.

“Ừh! Giọng bả cứ đều đều, nghe cứ như đang ru ngủ í. Đứa nào hổng ngáp lấy một lần trong giờ bả thì chắc đứa đó là thần thánh luôn đấy!” Học sinh E phụ hoạ.

“È! Nhưng mà tui lại nghe được bả giảng gì nè! Hình như aliens gì đó đó! “ Học sinh F nói.

“Người ngoài hành tinh à? Nghe hay nhỉ, có thằng nào tin chuyện người ngoài hành tinh đang tồn tại trên Trái đất không?” Học sinh G hỏi.

“ Mấy chuyện này nghe mãi thui, nhưng mà tui tin là có đó! Vũ trụ rộng lớn thế này thì đâu thể nào chỉ có Trái đất là có sự sống đâu, ai mà biết được là còn hàng trăm nghìn tỉ ngôi sao có sự sống cơ chứ? Đúng hông?! “ Học sinh H lên tiếng. Rồi thêm cô H, anh I, cậu J… bàn tán sôi nổi về cái đề tài mới này, tranh luận xem Alien có tồn tại hay không.

Dĩ nhiên, có người tin, cũng có người không tin, bảo nhảm nhí, bảo đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng của mấy đứa thích mơ mộng…v.v… Rồi hệ quả tất yếu, cả lớp chia thành hai phe, lúc dầu chỉ là cãi nhau, sau tức khí quá mà xáp lá cà. Giày thối, hộp cơm (đã xử xong),hột ô mai, phấn, bút, tập… được tận dụng triệt để trong trận chiến “sinh tử” này. May là còn có đứa đủ bình tĩnh mà cản hai phe đang sôi sục tinh thần chiến đấu này, không thiếu nữa là cả lớp được mời xuống phòng giám thị uống trà rồi.

Trận chiến bị cắt ngang giữa chừng mà vẫn chưa câu trả lời như mong muốn, thế rồi, cả đám quay qua lườm thành viên duy nhất không tham dự cuộc chiến vừa rồi, và dĩ nhiên cũng là kẻ đủ cam đảm để chấm dứt “mối thù” hai phe. Đó là Kinomoto Sakura, một nữ sinh xinh như búp bê, lại thông minh và cũng là người luôn giữ được vị trí thứ 5 toàn trường. Cho nên có thể nói thật sáng suốt khi hỏi Sakura về mọi vấn đề rắc rối. Trừ vấn đề này…

“Nè, Sakura. Cậu nghĩ xem Alien có tồn tại hay không?” Cả lớp đồng thanh như dàn hợp xướng.

Sakura đổ mồ hôi hột, chỉ còn biết ngồi đó trố mắt nhìn lũ tiểu quỷ quậy phá đang dùng con mắt háo hức chờ đợi câu trả lời của mình. Ngập ngừng, cô đáp:

“ Tớ… không biết. Nhưng thực sự là từ trước đến giờ, tớ không mấy tin về chuyện Alien sống trên Trái đất cho lắm. Nói chung là…”

Còn chưa kịp dứt lời, đột nhiên, một nửa dân số của lớp đã reo hò vui vẻ vì chiến thắng của mình. Tụi nó liền hách dịch nhìn nửa dân số còn lại đang trong tâm trạng tuyệt vọng chán chường. Nhìn thấy cái bản mặt đó của tụi-tin-Alien, tụi-không-tin-Alien càng đắc thắng, càng được dịp lên mặt. Lại rộn cả lên.

“Ê! Tụi bây nghe chưa? Sakura bảo không tin kìa. Tụi bây chuẩn bị chịu phạt đi!”

“ Yeah!!! Một chầu kem bảy màu!!!”

“Một tháng làm trực nhật thay tụi này!”

“ 20 cái vé xem phim Transformers 2. Thêm 20 vé xem Harry Potter mới nữa”

“ 400 đô chơi phiên bản Play Station mới nhất ! “

“ Phải làm trâu làm ngựa cho tụi này!”

“ Ê ê! Tụi bây… vừa vừa phải phải thôi! Bộ định giết tụi này à?”

“Ờ! Thích thế đấy! Có vấn đề sao?”

“Mấy bây… chờ đó! Một ngày nào đó tụi này sẽ “Bại binh phục hận” cho mà lác mắt chơi!”

“Eo ơi! Tụi này sợ quá! Cho xin mấy cái mạng , mấy bây ơi! Ha ha ha ….!!!”

“Bây…”

“Lớp trưởng ơi, calm down! Calm down! Trời ơi! Tụi bây còn đứng đó! Cha này tức quá mà sùi bọt mép bất tỉnh nhân sự rùi nè”

“ Cái thằng khỉ khô ! Tui bất tỉnh rồi sùi bọt mép hồi nào? Chỉ giỏi phá hoại hình tượng người khác!”

“…”

Sakura từ đằng xa, nhìn lớp vui vẻ “sôi động” thế không khỏi khúc khích cười. Ngày nào cũng thế, đến lớp là y như rằng phải có chuyện gì đó xảy ra thì lũ bạn quỷ sứ của cô mới chịu được. Hôm qua còn là đề tài lời nguyền của vua chúa Ai Cập cổ đại, hôm nay thì lại Alien chứ. Và dĩ nhiên cô luôn là người đứng ra giải quyết ba cái vụ này. Đúng là mấy chuyện này chỉ có lớp cô là gan lắm mới dám có thôi! Chứ mấy lớp kia, gây scandal một cái là sợ rúm người khi nghĩ đến mấy hình phạt khủng khiếp của ông thầy giám thị đáng sợ rồi.

Đang miên man suy nghĩ, chợt hồi chuông báo giờ học tiếp theo vang lên. Tụi học sinh đang vui vẻ với nhau thì liền chưng hửng, lòng thầm oán trách ông “Thánh” của tụi nó sao không để thêm chút nữa rồi reo đi, người ta đang vui mà. Dĩ nhiên là chỉ có thể thầm oán thôi, có nói ra thì ông “Thánh” của tụi nó cũng đâu được thay đổi lập trình được cài sẵn đâu?!

May cho tụi học sinh, giờ sau cũng là tiết cuối cùng, với lại tiết này có ông thầy hiền khô dễ bắt nạt lắm, ít ra thì lớp cũng được hưởng vài tràng cười sảng khoái cho đỡ buồn ngủ…

***

Hết tiết.

Nguyên cái lớp nhảy lên như con điên, hét lớn:

“Trời ơi, tự do rùi, tụi bây ơi! Đi ăn kem thui!!!!! “

Rồi cả đám lao ra khỏi cửa lớp như chim sẻ xổ lồng, ồn ào chịu không thấu. Cuối cùng, lớp chỉ còn Sakura ở lại. Hôm nay là phiên trực của cô, thế nên dù muốn đi với đám bạn quậy phá của mình lắm, cô cũng chẳng thể đi cùng được. Tiếc quá, Sakura thích ăn kem lắm, nhất là kem sôcôla vani và kem dâu. Thế là đành để hôm khác thôi.

Lẳng lặng lấy cái chổi quét cái sàn đầy rác này, cô tặc lưỡi. Trời ạ, sau trận chiến hôm nay, cô không nghĩ là chúng bạn cô “gửi” lại lắm rác thế này. Than thân trách phận chi, trách cái lũ bạn vô tình đã “đổ dầu vô lửa”, việc đã nhiều mà còn bày ra thêm rác cho cô dọn đến phờ người. Thôi kệ! Ít ra tụi nó còn có “lương tâm”, sai đứa nào đó (trong nhóm-tin-alien) lau sạch cái bảng giùm cô. Sakura ghét bụi phấn mà, mỗi lần bụi bay vào mũi thì y như rằng cô hắt xì liên hồi thôi, phải mãi một lúc sau mới dừng (mà như thế thì trông mất hình tượng lắm!).

Đang chuẩn bị rời khỏi lớp, đột nhiên, Sakura đột nhiên nhìn thấy một anh bạn lớp kế bên đứng trước mặt mình. Vì bất ngờ quá, Sakura lúng túng hỏi:

“Xin hỏi, bạn có chuyện gì cần mình? Có gì thì mai tìm gặp mình cũng được mà.”

Cậu bạn kia lúng túng một hồi, sau dường như đã dồn hết can đảm rồi, cậu ta liền thổ lộ:

“Mình… Sakura à, mình thích bạn. Mình đã để ý bạn từ lúc nhìn thấy bạn hôm đầu tiên nhập học rồi. Nếu có thể thì… bạn… ờ… bạn quen với mình nhé ?”

Một lời thổ lộ. Oops! Là thổ lộ trực tiếp. Tuy từ trước đến giờ, Sakura luôn nhận được (rất) nhiều lá thư tình thổ lộ tình cảm như thế (nếu không muốn nói quá là cả một hộc tủ đựng đồ của cô, mỗi sáng đều đầy thư ), nhưng cô không trả lời người ta, chỉ giữ lại như… vật kỉ niệm. Đơn giản là cô không thích rắc rối, và cũng chả biết nên trả lời ra sao. Cho nên Sakura nghĩ đơn giản, thôi, nếu họ thấy lâu quá mà không có câu trả lời từ mình thì chắc sẽ tự hiểu mà rút lui thôi. Nhưng cô đâu nghĩ đến tình huống này…

“ Xin lỗi. Mình không thể… quen bạn đâu” Sakura trả lời thẳng thắn. Dù hiểu rằng câu trả lời của cô có thể làm tổn thương người ta, nhưng nếu cô đồng ý, để rồi sau này cô vẫn không yêu mến người ta, chẳng phải càng làm tổn thương họ sao. Vả lại, Sakura không thể tự dưng đồng ý quen một con người mà mình chưa hiểu rõ.

“Vậy nên… đừng kì vọng vào mình. Sau này, bạn sẽ tìm được người con gái khác xứng với bạn hơn mà” Sakura buồn đáp. Phải, như thế vẫn tốt hơn.

“ Vậy là bạn … có người khác rồi ư?” Cậu con trai kia hạ giọng hỏi.

“ Không. Mình chưa có” Cô gái tóc nâu thành thực.

“ Vậy tức là mình còn cơ hội. Chờ đấy, nhất định mình không từ bỏ bạn đâu. Mình mến bạn, và chắc chắn sau này mình có thể khiến bạn yêu mến mình đấy!” Cậu bạn ấy chợt trở nên nghiêm túc hẳn. Đôi mắt đen láy sáng lên sự cương nghị và quyết tâm.

“ Đừng! Mình đã nói rồi, làm ơn đừng kì vọng vào mình quá. Xin l…” Còn chưa dứt lời, cậu bạn kia liền nói lớn chen ngang.

“ Không sao! Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai. Mình theo đuổi bạn vì mình thực sự yêu mến bạn. Mình đã quyết rồi, không ai cản được mình đâu! Bạn hãy chờ xem “

Nói xong, cậu ta đỏ mặt bỏ chạy luôn. Sakura tần ngần đứng lại, trông xa bóng cậu ấy đã biến mất trong bóng tối.

“Nói xong rồi bỏ chạy. Muốn tớ quen cậu thì ít nhất cũng phải để tớ biết tên cậu chứ ??? “




Trên đường về, Sakura tạt vào siêu thị gần nhà mua ít đồ về nấu cho buổi tối. Thỉnh thoảng cô lại nghĩ đến những lời nói của cậu bạn-chưa-biết-tên ấy, điều đó làm cô đỏ mặt. Nghe giọng nói của cậu ta rất chân thành, ít ra không thổ lộ bằng những từ ngữ quá hoa mỹ, sáo rỗng nghe nổi cả da gà của đa số các bức thư tình cô đã nhận được, như: “Em là tia nắng trong anh”, “Em là mặt trời toả sáng trong trái tim u ám của anh”, “Em còn xinh đẹp những viên kim cương quý nhất thế giới”, “Nếu em được sinh ra đời đầu tiên thì Thượng đế sẽ không tạo ra các loài hoa”, “Anh yêu em đến tan chảy trái tim. Anh yêu em đến nát tan con tim này. Xin em cứu lấy lòng anh”…

Ặc! Nghe gì mà sến sủa, củ chuối thế!? Chả có tí chân tình gì trong lời nói cả, toàn là mấy lời được chép ra trong sách “100 câu tỏ tình hay nhất” hay từ shoujo manga ra thôi. Thở dài. Và ngẫm nghĩ. Sakura tự hỏi, những cô gái nếu được nghe lời tỏ tình chân thành ấy của cậu ta, liệu họ sẽ cảm động và đồng ý quen cậu ta chăng? Không biết nữa…

Rồi cô lại thầm hỏi, đến bao giờ cô mới thấy rung động trước một người con trai? Chắc sẽ sớm thôi, đúng không?

Đang miên man suy nghĩ rồi nghĩ suy, chợt Sakura khựng lại. Phát giác ra có điều gì đó hơi bất thường trước khu nhà cô, Sakura liền dùng đôi chân của một vận động viên điền kinh lao hết tốc lực về nhà xem có gì xảy ra không. Hy vọng đó không phải là cháy nhà gì đó thì được rồi.

Nhưng nếu Sakura biết trước chuyện gì sẽ xảy ra sau này với cô, có lẽ lúc đó cô sẽ nói “Thà là cháy nhà còn hơn” chăng?...


Vừa gần về đến nhà, cô nhận thấy có rất nhiều người đang tụ tập trước nhà cô rất đông. Một người hàng xóm vừa nhìn thấy Sakura đã la lớn:

“Sakura! Có chuyện rồi!”

Nghe thế, cô hốt hoảng cố chen vào đám đông để vào được bên trong, lòng cầu nguyện không có chuyện gì xảy đến với ngôi nhà mà cô yêu quý. Chắc là không có cháy nổ gì đúng không?

Vừa chen vào được, cô đã loá hết cả mắt, vì ánh sáng phản chiếu từ hai chiếc Mercedes, hai chiếc Ford Escape, một chiếc BMW Serie và thêm một chiếc Limousine, “em” nào cũng mới coóng và hiện đại nhất cả.

Vội vàng lấy tay che lại (để tránh bị mù loà sau này vì ánh sáng cực đại từ mấy “em” xe), đổ mồ hôi hột, Sakura thắc mắc, ai mà chơi sang mang mấy loại xe đắt tiền tới cái khu “bình dân” này để chọc tức thiên hạ chơi vậy. Cỡ này chắc cũng phải là ngôi sao ca nhạc, người mẫu, tỉ phú hay chính trị gia gì đó, chứ người bình thường (như cô) còn lâu mới dám mơ đến một chiếc sang như thế, tính toàn tiền đô từ năm con số trở lên không. Còn không họ tới nơi này làm chi, khu này có gì vui với mấy đại gia đâu, ba cái quán bar nhạc xập xình từ sáng đến khuya hay khu chơi bowling, nhà hàng sang trọng hẳn phải thích hơn chứ…

Khoan đã, quan trọng hơn là, bây giờ “đội quân xe hùng hậu” đang “dàn trận” trước nhà cô. Cô phải nói mới đ….

“ Tiếc quá! Còn hai chiếc Limousine, hai Fisker, năm Toyota, hai Camry, một Mercedes ờ biệt thự mà không đem theo được tại nghe nơi này nhỏ quá chứa không hết. Chậc, cô ấy thực sự phải sống cái nơi nhỏ hẹp chỉ bằng cái lỗ mũi này ư? Khổ thân người bình dân…”

Sakura muốn nổi đoá lên. Gì chứ, thằng cha công tử Bạc Liêu này giàu có lắm hay sao mà khinh miệt người khác thế? Còn ngồi kể lể xe này xe nọ nữa, đúng là chẳng coi ai ra gì mà! Chịu không nổi, thế là vứt bỏ luôn cái vẻ hiền thục hàng ngày (mà cô luôn cố giữ gìn), Sakura đứng chắn trước một chiếc Mercedes có vẻ sang nhất, vì cô nghĩ rằng thằng cha khoái khoe của này chắc chắn thích phô trương ta đây lắm, rồi hùng hổ hét lớn:

“ Cậu ấm ngồi trong cái xe màu đen kia, ra đây tôi bảo !!! Anh giàu quá nên không coi ai ra gì à? Dẹp xe cái coi, xa của anh chắn hết đường của người ta kìa. Đây là đường giao thông công cộng chứ có phải của riêng anh đâu mà ở đó lấn “

Vừa dứt lời, ngay lập tức, một đống vệ sĩ từ mấy con xe chạy ra với tốc độ ánh sáng, đồng thời nhanh chóng khoá tay cô lại, chắc sợ cô làm càn đây mà. Dù thế, Sakura không chịu thua, cô càng cố vùng vẫy hơn.

“Sao chơi hèn thế? Bảo vệ sĩ của anh khoá tay tôi thì tôi sợ anh à? Nhầm rồi. Tôi không việc gì phải sợ anh. Chính tôi sẽ kiện anh vì tội gây ắc tác giao thông đấy. Chờ mà xem !!!

Có tiếng vỗ tay từ trong xe dội ra. Sau là một tràng cười phá lên nghe-rất-chi-là-gớm. Và rồi chủ nhân của toàn-bộ-những-thứ-sang-trọng-ở-đây bước ra khỏi cái xe (đúng như dự đoán của Sakura mà). Đó là một anh chàng trẻ tuổi, nhìn cũng cỡ cô thôi. Mặc hàng hiệu đắt tiền. Còn mang theo cái kính đen cũng hàng xịn chả kém, ước tính không dưới 1000 đô. Sakura tặc lưỡi, thầm nói: Chậc, tuổi trẻ bồng bột. Thích xài tiền thế thì thế hệ con cháu sau này có nước đi… bán vé số kiếm tiền nuôi thân thôi. Nhưng cô cũng chả nghĩ gì nhiều thêm, một phần là vì đó là việc của người ta, đâu liên quan gì đến mình; cái thứ hai, cha kia đã chịu vác thân ra khỏi cái xe hàng hiệu đó để cô “dằn mặt”. Nhưng chưa kịp mở miệng lên tiếng thì anh công tử nhà giàu đã giành phần nói trước:

“ Can đảm lắm. Thật không hổ danh là vị hôn thê của anh. Khá lắm! Khá lắm Sakura !”

“Đương nhiên! Vì tôi là Kinomoto Sak…. Hoe!? Anh bảo tôi là… hôn thê của anh? “ Đang vênh mặt tự hào, chợt Sakura khựng lại vì cú sốc với cái lời nói vừa rồi của cậu ấm.

“Đương nhiên! ” Cậu ấm nhà ta cười tươi rói một cách “ngây ngô”, khẳng định chắc nịch.

“ Vậy thì… anh cũng không nên đối xử với hôn thê của mình vậy chứ, đúng không? Bảo vệ sỹ của anh thả tôi ra mau đi” Sakura chỉ còn biết cố cười gượng để “đối phó” với anh chàng này. Bởi lẽ cô đã có thể cảm nhận, rằng cậu chàng công tử không hề bình thường tí nào, anh ta là…

“ Đồ điên! Đồ khùng!” Sau khi được thả ra, Sakura đã lườm anh chàng này mà chửi.

“ Đừng thế mà! Sakura! Đừng bỏ anh! I love U !!! “ Anh này chạy theo cô nói một tràng những câu shock không, đôi mắt “cún con” “van” cô ở lại, đừng “hắt hủi” mình.

“ You love me? Thank you “ Nói rồi, Sakura cười rất là mỉm chi, rồi 3 giây sau, cô đã tiễn người ta bằng một … cú đá thăng thiên không thương tiếc. “ Này thì yêu với không yêu nhé, cha khùng này !!! ”

Chỉ nghe tiếng la rất chi thất thanh của một người con trai “yếu đuối” đã biến thành vì tinh tú nào đó trên bầu trời, và tiếng la hốt hoảng của mấy tay vệ sĩ rồi tiếng xe gầm rú lên như điên. Chưa đầy một phút sau, khu phố của cô đã được trở lại vẻ yên bình vốn có. Đám đông còn ngẩn ngơ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, hồi sau chán rồi mà tự giải tán. Còn về phần Sakura, cô phủi phủi tay, vẻ mặt đắc thắng, kiểu như : Chuyện gì vào tay mình mới giải quyết xong.

Vào nhà. Tắm rửa xong, cô vào bếp sửa soạn một bữa tối nhỏ cho riêng mình. Ngước nhìn lên đồng hồ, Sakura thở dài, bất chợt cảm thấy trở nên cô độc biết bao. Mẹ cô đã qua đời từ khi cô còn rất nhỏ, cô lớn lên cùng người bố hiền dịu tài giỏi và ông anh đáng ghét suốt ngày chỉ biết kêu cô là “quái vật”. Nhưng giờ cả hai người ấy, một người thì đang tham gia công trình khảo cổ nào đấy, tháng sau mới về được. Còn một người thì đang đi du học, cũng một hai năm sau mới về nước được. Vì thế, trong những ngày này, Sakura càng thích được tới lớp nhiều hơn nữa, lâu hơn nữa, để ở bên đám bạn “yêu quỷ” quậy phá không ai bằng của mình, ít ra thì cô sẽ luôn vui vẻ và không phải cảm thấy lạc lõng cô đơn nữa.

Chợt cô nhớ đến anh chàng công tử-đẹp-trai-nhưng-tội-cái-là-mắc-chứng-dở-người. Không biết cha đó có phải vừa trốn viện về không mà sao chọn đúng cô mà gây rối, thiệt hôm nay cô xui quá mà. Sakura hy vọng, cái anh công tử giàu có đó đừng có vác mặt tới làm phiền cô nữa, thế là làm phước cho cô lắm rồi. Chứ làm sao mà chịu nổi khi có một người con trai tự dưng xách xe hàng xịn tới nhà mình tới nói “I love U”, rồi kêu cô là vị hôn thê của anh ta nữa chứ. Thiệt là…

Sakura cố gắng thôi nghĩ về nó nữa.

Sau khi kết thúc bữa ăn, như thừơng lệ, rửa chén bát, sau đó là ngồi xem TV, chán thì lên phòng ngồi lôi game ra chơi hay lướt web, đến khuya thì lôi cái Ipod ra vừa nghe vừa ngủ cho ngon giấc. Kết thúc một ngày bình thường của Kinomoto Sakura. Và cũng xin nói trước, đó là ngày “bình thường” cuối cùng trong cuộc đời còn lại của cô.

Bởi cho dù có là Sakura cũng chẳng thể đoán được chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai, mà những sự việc rắc rối điên khùng hôm nay là khởi đầu cho chuỗi ngày chẳng khác nào … của cô.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
6927Empire
Fan tài năng
Fan tài năng


Nữ
Pet :
Birthday : 17/04/1998
Đến từ C8 Family
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của 6927Empire

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 11:27 am

Chào mừng gia nhập Tomoyo FC . Chị khá tâm đắc fic này nhỉ . Em đã save hjk 5 chap vào word ngấu nghiến mãi không chán đó !!! Mau ra chapter 6 chị nhé



Được sửa bởi Fullmoon ngày Wed Jun 22, 2011 3:47 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Brielle
Fan mới
Fan mới


Nơi sinh sống : Piffle World+Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 18/11/1994
Đến từ Bluetown
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Brielle

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 12:43 pm

Ừ, chị đang cố suy nghĩ chương 6 đây. Nói chung cũng phác ra được nội dung rồi, vài ngày nữa sẽ bắt tay vào viết. Tựa chương 6 sẽ là Phù thủy vs Hoàng tử. numberone

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
6927Empire
Fan tài năng
Fan tài năng


Nữ
Pet :
Birthday : 17/04/1998
Đến từ C8 Family
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của 6927Empire

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 3:50 pm

Oh Year !!!!!!!!! Chị mau mau lên nghen !! Em nghe chị "tuyên bố" mà cứ như thánh chỉ làm ngừi ta hồi hộp quá đy àh

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Bạch Thanh Vũ
Fan cuồng nhiệt
Fan cuồng nhiệt


Chức vụ người canh giữ
Thuộc tính: Âm
Nơi sinh sống : Card World+Light Land
Nữ
Medal :




Pet :
Birthday : 28/02/1987
Đến từ VNSharing
Hành trang :





>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Bạch Thanh Vũ

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 6:42 pm

Ủ, hình như cái này mình đọc ở đâu rồi nhỉ ?? question

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
6927Empire
Fan tài năng
Fan tài năng


Nữ
Pet :
Birthday : 17/04/1998
Đến từ C8 Family
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của 6927Empire

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 7:52 pm

Chắc chị đọc bên fixi (?)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Fliedera Lila
Fan thân thiện
Fan thân thiện


Nơi sinh sống : Dark Land
Nữ
Pet :
Đến từ Đảo Đinh Hương
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Fliedera Lila

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 7:59 pm

cái nài em đọc bên VNS rùi nè! hay cực lun, nhưng hình như cảnh chàng đó thổ lộ tình cảm cho Sak hơi hơi bị phóng đại & có vẻ j đó là phô trương (nhưng tếu cực kì). Thổ lộ tình cảm mà cứ như khủng bố tinh thần người ta vậy!!!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Bạch Thanh Vũ
Fan cuồng nhiệt
Fan cuồng nhiệt


Chức vụ người canh giữ
Thuộc tính: Âm
Nơi sinh sống : Card World+Light Land
Nữ
Medal :




Pet :
Birthday : 28/02/1987
Đến từ VNSharing
Hành trang :





>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Bạch Thanh Vũ

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 8:25 pm

Uh. Tếu thiệt. Nhưng nó chưa tới hồi kết.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Brielle
Fan mới
Fan mới


Nơi sinh sống : Piffle World+Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 18/11/1994
Đến từ Bluetown
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Brielle

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 9:15 pm

@Lila:hổng dám phóng đại đâu, mà phải là quá phóng đại và cường điệu đó chứ ! Nói chung là nhằm mục đích gây cười thôi chứ thực chất mọi chi tiết trong này đều cực kì vô lí. Chị viết fic này nhằm mục đích giải trí, mang lại tiếng cười thoải mái cho mọi người momong, cho nên hy vọng mọi người đọc fic này với tinh thần cởi mở và đừng quá cân nhắc sự logic của fic .
@jenny: em viết bỏ giữa chừng vì... bí đoạn kết, nói chung là giờ có đoạn kết trong đầu rồi và cũng có ý tưởng cho chương mới rồi nên sẽ có chương 6 trong thời gian tới (khoảng...1, 2 tháng gì đó
).
P/s: động lực làm chương mới của mình phải kế công lớn nhất là của Ful với Moo
Thanks hai em nhiều lắm lắm, không là chị bỏ fic này luôn òi .

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Tử Nguyệt
Fan cổ thụ
Fan cổ thụ


Lover : Admin
Nơi sinh sống : Piffle World + Light land
Nữ
Medal :

Pet :
Birthday : 07/04/1993
Đến từ Piffle World
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Tử Nguyệt
Character sheet
Tặng phẩm:

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 9:43 pm

mong mấy chap kia quá,bạn post nhanh lên nhé,hic
đọc fic rất vui,đây đúng là cái fic khiến mình cảm thấy thoải mái nhất đấy,vì trc h toàn đọc fic buồn ko à..>T^T

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
0ny
Fan thân thiện
Fan thân thiện


Nơi sinh sống : Dark Land
Nữ
Medal :

Pet :
Birthday : 23/10/1995
Hành trang :



>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của 0ny

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Wed Jun 22, 2011 9:54 pm

@ Sapi: SS oni có bốc hơi đâu
@ jenny: cái này được post bên acc forum, đọc rồi cũng không có gì là lạ



♥ Tớ yêu cậu... Bởi cậu là nắng... ~

~Có hạt sương nào thiếu nắng lại lung linh...~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Brielle
Fan mới
Fan mới


Nơi sinh sống : Piffle World+Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 18/11/1994
Đến từ Bluetown
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Brielle

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Sat Jun 25, 2011 11:07 am

Chương 2 : “Tuxedo” và cơn mưa hoa hồng.

“Á á á !!! Tôi sẽ kiện anh tội gây ô nhiễm môi trường !!!”



Sáng sớm...

Cái đồng hồ báo thức màu hồng có hình ngôi sao đang reo lên inh ỏi. 6 giờ.

Sakura rên lên, cố kéo cái chăn trùm kín đầu để át cái tiếng ồn ào khó chịu đó. Cô còn buồn ngủ lắm, chưa muốn dậy tí nào, dù rằng buổi tối hôm trước cô còn hạ quyết tâm sáng hôm sau sẽ dậy thật sớm cơ!

Một hồi sau (nửa tiếng sau), không chịu nổi, Sakura đưa tay quơ một phát, thế là em đồng hồ thứ … n đã ra đi không ngày trở lại. Trước khi “lìa đời”, em chỉ kịp gửi lại thế gian tươi đẹp này mấy tiếng “bíp bíp” trăn trối rồi… ngủm luôn. Amen! Hổng biết em có phước mà gặp được các anh chị em cô bác ông bà gì đó trên thiên đàng không (những “người” cùng chung số phận với em í).

Về phần Sakura, sau khi “tiễn” cái đồng hồ thứ n của cô rồi, ngồi ôm tay mà rên đau vì quơ trúng cái góc hình ngôi sao của em đồng hồ ( cái này người ta gọi là “Gieo gió gặp bão” đó. Bạn đọc chú ý, nhớ đừng có làm tội làm tình ai hết, kẻo sau này bị gì tội thân mình lắm đó nghen ). Cô xuýt xoa, phần đau, phần tiếc tiền mua cái đồng hồ mới. Đáng nhẽ cô đã có thể rút kinh nghiệm ở các “em” trước đã ra đi một cách “oan liệt” , để đồng hồ báo thức xa xa ra, để có quơ thì không trúng. Mỗi tội cô đã bệnh lười không nói còn thêm bệnh … đãng trí nữa, có tự nhắc mình cũng như không.

Thế mà cũng tỉnh rồi. Làm mấy công việc cần thiết trong buổi sáng xong, Sakura quơ vội lát bánh mì phết mứt mà chạy cấp tốc tới trường.

Ồ! Vận tốc chạy 13m/s!!

Tốc độ thật đáng kinh ngạc! Quả không hổ danh là vận động viên điền kinh số một của trường Tomoeda. Người ngoài sẽ còn kinh ngạc và ngưỡng mộ hơn khi biết nữ sinh này đang vừa chạy vừa… ngủ gật.

Vì sao cô ấy có thể làm điều này ? Bộ cô ấy không sợ đang chạy gấp rút thế mà tông một phát trúng… xe tải thì tính sao? Đừng thắc mắc, vì chính các nhà khoa học còn không giải thích được nữa là, bởi đây chính là một trong 25 tuyệt kĩ đặc biệt của Kinomoto Sakura mà. Còn 24 tuyệt kĩ còn lại thì sẽ từ từ được bật mí thôi.(tác giả sẽ suy nghĩ có nên bật mí hết các tuyệt kĩ của Sakura hay không, vì thế đừng hy vọng quá)



“ Hộc, hộc, hộc … X…Xin chào…”

Cuối cùng vận động viên tài ba của chúng ta đã tới lớp kịp giờ. Cả lớp đứng lên vỗ tay quá trời:

“Hú hú, tụi bây ơi, nữ hoàng tốc độ của chúng ta hôm nay không trễ giờ nè! Trời ơi, về nhà mua thêm bảo hiểm đi. Coi chừng nay mai bão cấp 12 vô đây thì khổ lắm đó. Ha ha ha…!!!”

Và một tràng cười hô hố rất-chi-là-man-rợ rộ lên. Đỏ mặt vì xấu hổ, Sakura lúng túng:

“Làm…làm gì có chuyện đó. Mấy cậu chỉ giỏi chọc quê tớ thôi. Tuần này mới trễ học có… hai lần hà...”

“ Khà khà, và bà cũng đứng đầu danh sách “Những người đi học trễ nhất” rồi còn gì!”

“Là đứng đầu từ…dưới đếm lên thì có ! “ Cô phản pháo, song cũng không định cãi cọ thêm nữa mà ra vẻ ung dung đi về chỗ ngồi của mình.

Có mấy cô bạn gái chạy tới, cười đùa :

“Sakura này, hôm nay lại có thêm thư này! Rất chi là nhiều đó! Hâm mộ cậu ghê “

Sakura chỉ còn nước thở dài chán chường, thành thực nói:

“ Tớ không định nói là nhường số thư này cho các cậu đâu, nhưng thật sự được hâm mộ kiểu này thì đây không ham. Khổ lắm! Sợ người ta buồn nên cứ giữ thư mãi thôi, nhưng chẳng lẽ ngày nào cũng vác nguyên một núi thư về nhà trong khi thực tế tớ không hề đọc lấy một bức? “

Một người bạn có mái tóc màu đỏ hung của người Đức hiếu kì nói:

“ Nhưng mà lạ lắm Sakura, mấy thư này không có giống mọi ngày. Tất cả số này đều do một người gửi thôi”

Sakura trố mắt ngạc nhiên, hỏi:

“Từ…từ một người á? Sao nhiều vậy ? Thế còn… thư của những người khác ?”

Một bạn khác ngập ngừng :

“Không hiểu sao mà tự dưng, tất cả số thư còn lại của những bạn trai khác đều bị … vứt vào lò đốt rác hết rồi. Như mọi hôm, tớ giúp cậu lấy hết thư ra khỏi hộc tủ, lúc đó mới phát hiện ra có một người đàn ông cao tuổi đem đống thư đó đổ vào cửa dẫn tới lò đốt ấy… uhm”

Một cậu bạn lớn tiếng cười :

“Chậc, đến giờ tui vẫn không tin nổi ba cái kiểu loại bỏ đối thủ trong mấy shoujo manga có thiệt ngoài đời đó nhen! Trời ạ, đốt thư người khác đó! Sakura à, bà … ghê quá nha !!! Tui cũng hâm mộ bà dữ dội lắm luôn đó ! “

Tự dưng Sakura thấy … lạnh cả gáy! Linh tính cô bảo có cái gì đó không lành sắp xảy đến, nhưng đó là chuyện gì thì chịu thôi, cô đâu phải nhà tiên tri mà bói chuyện tương lai chứ ! Nhưng cô chỉ chắc chắn đó sẽ là vài chuyện làm… tổn hại tim + thần kinh cô nhiều nhiều. Linh cảm cô chẳng mấy khi sai. Đang phiền não đây,thế mà lại thêm hai ba anh con trai chen vô lép xép mồm :

“ Nếu tui mà được hâm mộ kiểu này thì có chết cũng không hối tiếc đó ! Sakura đúng là tích đức ba đời mới được thế!”

“Đúng thế đó ! Được yêu thích thế thì còn gì bằng. Giả bộ hoài thấy ghét bà ghê !! “

Rồi tụi nó, con trai lẫn con gái, nhìn nhau cười hì hì …ẩn ý. Trời ơi, với cái lớp này, đừng nhìn bề ngoài cười cười hiền khô vậy mà lầm tưởng, bên trong trái ngược hẳn đó ! (Thiệt ra là độc giả nào cũng đã rất chi là hiểu tính tình của lũ giặc này ). Sakura thì không để ý, chứ lúc cô quay mặt qua đằng khác, có một đứa đã len lén… xé tan nát ba bức trong số đó rồi (cùng thêm nụ cười nhan hiểm )! Oops!!
.
Có một bí mật, cả trường đều biết (dĩ nhiên trừ mấy thầy cô, bác lao công và bác bảo vệ) thì có mình Sakura là …hổng biết thôi. Đó là: thực tế cái núi thư mà hằng ngày Sakura đã khổ sở vác về nhà chỉ có … một phần hai số thư từ ban sáng !! Sao có chuyện kì lạ này ?

Không có gì là kì lạ với cái lớp 10-2 này!

Là thế này, sở dĩ vì thấy “thương” cho Sakura ngày qua ngày khổ sở với ba cái thư tình củm ấy mà tụi nó … phi tang bớt phân nửa cái đống giấy đó với mọi hình thức như: gấp máy bay, đem đốt lên nướng khoai lang, bỏ vào lò rác của trường, vứt sọt rác, ngồi buồn tình xé chơi…

Hic~! Đó là phần việc của con gái. Còn phần việc của con trai?! Ồ! Làm gì cũng có sự phân công rõ ràng. Con trai lớp này chỉ cần có nhiệm vụ đi … “dạy dỗ”, hay có thể nói đại ra là dằn mặt mấy thằng con trai cùng vài lời cảnh cáo “nhẹ nhàng” không kém phần “hùng hồn”: “Kinomoto Sakura là tài sản riêng của 10-2. Thằng nào xớ rớ tới gần nhỏ ấy thì biết tay lớp 10-2 tụi tao”. Giang hồ dữ! Thế nên, các anh anh nào dù đã lỡ thầm thương cô gái tóc nâu rồi thì, một:rút lui (để đảm bảo an toàn tính mạng), hai: viết thư gián tiếp nhưng không để tên họ (dĩ nhiên, mà mấy anh còn gan đấy, chứ nhỡ tụi lớp 10-2 tra nét chữ lùng dấu vết rồi cầm … đi “hỏi tội” mấy anh thì có mà vào nhà thương. Đừng sốc khi đọc đến đây).

Đấy, cái gì người ta cũng biết, chỉ mỗi Sakura nhà ta ngây thơ trong sáng quá hổng biết cái gì (tại có ai nói cho biết đâu), nghe lớp ồn ào quá liền nghiêm mặt :

“ Thôi, stop cho tớ nhờ cái !! Ồn chết được ! Về chỗ ! Về chỗ mau ! Không vào tiết mà lớp còn chưa ổn định thì biết tính sao ? “

Thế là cả đám tà tà về chỗ, có đứa bĩu môi kiểu : biết rồi, biết rồi, khổ lắm, nói mãi, em nghe lời đây, chị lớp phó học tập ạ !

Mấy phút sau, cái “chợ trời” mới chịu ngoan ngoãn ngồi im. Thầy cô “ma mới” nào chưa từng dạy cái lớp này thế nào cũng tưởng đám này hiền lắm, ngoan lắm, dễ dạy dỗ lắm (lầm to!!! ), chứ thầy cô “ma cũ” dạy rồi thì chả ngạc nhiên lấy tí nào, đám này chỉ “lấy lòng” giáo viên được mấy tiết đầu thôi, chứ mấy tiết sau thì … mơ đi. Thật tình mà nói, muốn đưa cái lớp toàn lũ quỷ sứ tinh ranh đã “luyện công” 15 năm này vào khuôn phép thì chẳng mấy ai làm được; số người có khả năng này quả thực chỉ đếm trên đầu ngón tay. Kẻ nào có khả năng “cai trị” cái đám giặc đó thì, một là Thần thánh hay Ngọc hoàng thượng đế, hai là… ma (đám này coi vậy chứ sợ ma vật vã đấy nhé), ba là đã luyện xong mấy môn võ công tinh tuý nào đó trong mấy truyện tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung (hình như Cửu Âm Chân Kinh, Mặc Nhiên Tiêu Hồn chưởng, rồi Toàn Chân Kiếm Pháp, Ngọc Nữ Tâm Kinh gì đó đó ). Ặc, nói chung là chỉ có “siêu nhân” mới quản nổi !! Khiếp thế !

Nhưng sau này còn có một người tuy nhìn “tầm thường” là thế mà uy quyền còn cao hơn hẳn mấy vị được kể trên đấy. Với cái người này, nội lực hay ngoại lực tu luyện 100 năm hay 1000 năm đều chỉ đáng vứt sang một bên thôi. Ghê gớm! Cao nhân, cao nhân ! ( Ai thế nhỉ? Kể sau).


Sau 45 phút bị “tra tấn” bởi hàng đống kiến thức lịch sử, người thầy vừa ra khỏi lớp, cả đám đã vươn vai ngáp dài. Chán quá đi, dù thầy rất chi là hiền, không bắt ép lớp quá cao cái môn học khô cằn này, thế nhưng, thầy vẫn là giáo viên, và dĩ nhiên, thầy vẫn mang “trọng trách” kiểm tra bài học sinh.

Lại diễn ra cuộc tụ họp của dân 888 sôi nổi trong vòng 5 phút ra chơi ngắn ngủi.

“Nè, có nghe thầy giảng gì không?”

“ Nghe thì có nghe, nhưng nhớ thầy giảng cái gì thì lại là vấn đề khác hoàn toàn “

“ Úi dào, lại ba cái sự kiện năm 1637 ấy mà. Cái gì mà có ông Amakusa, rồi thêm ba trận chiến gì đó quên mất tiêu rồi “

“ … “

“ … “

Sakura thở dài, nhìn mấy tên bạn lười biếng của mình mà hỏi :

“ Nè, nghe giảng kiểu đó thì lịêu có hiểu bài mà làm kiểm tra không ? Tớ hỏi thiệt đó ! Hổng có giỡn chơi rồi học kiểu tàng tàng đó mãi được đâu. “

Thế là cả lớp quay qua cô, đưa ngón cái lên mà nói :

“ Hơ hơ, tụi này là dân “Nước đến chân mới nhảy”, nhưng mà yên tâm, miễn là lớp không đứa nào dưới 50 điểm là Okie rùi! Don’t worry~ “.

Thế là cô lườm tụi bạn, hạ giọng :

“Giờ thì tớ đếm từ 1 đến 5, không vào chỗ lẹ mà còn đứng đó bà tám thì cuối tuần trừ mỗi đứa 5 điểm đó nghen. Mà ai dưới 15 điểm tuần này thì … thi hành luật cũ! Trảm !! ”

Thì cũng như mấy lần trước, cả lớp đành ngoan ngoãn mà tuân theo thôi. Thành thật mà nói là Sakura ở trong lớp có uy hơn hẳn lớp trưởng nhiều, chắc vì cô luôn có cách nắm thót tụi này nên mới khiến lũ quỷ này nể phục. Nhưng dĩ nhiên cũng có uy trong vài tiết thôi. Bó tay !



Hồi chuông kết thúc ngày học đã đổ.

Ông “Thánh” đã cứu trợ cái trường này.

Thế là lại tự do!

Cái lớp 10-2 này luôn là cái chợ ghê gớm nhất!

Mở đầu là nhóm-thắng-cuộc-hôm-qua (hay là nhóm-không-tin-alien).

“ Nè, tui nghĩ ra rồi. Hôm nay để chúc mừng nữ hoàng tốc độ của lớp đạt kỉ lục “Lần đi học sớm nhất trong tuần”, nhóm-thua-cuộc (hay là nhóm-tin-alien) mau khao tụi này một chầu kem nữa đi! “

“ Ê, tụi bây đừng có quá quắt nhen! Một vừa hai phải thôi chứ !! Chỉ được cái thích kiếm chuyện“

“Phải đó! Hôm qua ngồi bao mấy con heo tham ăn tục uống tụi bây mà bây giờ bọn này muốn sạt nghiệp rồi nè. Gì cũng phải người ta sống với chứ !!“

“ Im! Câm! Nín ! Thua thì không có quyền nói! Tụi tui thắng, có quyền nói! Tụi bây thua, chỉ có quyền… im ! “

“ Có miệng thì hổng nói thì làm chi!? Vô duyên. Lấy quyền nào mà bắt tụi này im mồm, hả???”

“ Lấy quyền của một Winner, được chứ ? “

“ Có một tuần thắng cuộc thôi mà làm mặt gớm! “

“Ờ ! Đây thích thế đấy !! Được hông ? Tụi này còn chưa đòi tiền vé đi xem cine đó nhen.”

“ Tiền chơi Play Station nữa !”

“ Tụi này bình dân chứ không phải tỉ phú hay cái ngân hàng đâu mà yêu cầu yêu kiếc! Mơ đi!! “

Lại ngồi cãi nhau thêm 15 phút đồng hồ. Tốn thời gian với cái lớp này dễ sợ ! Đã nhiều chuyện mà còn khoái gây nhau. Đến nước này, cô gái tóc nâu đành phải ra mặt can ngăn:

“Được rồi! Stop! Stop cho tớ nhờ cái đi !! Ồn không chịu nổi ! Cuối cùng mấy người có định dẫn tớ đi ăn kem không hay ngồi cãi nhau tiếp đây ?”

Im lặng hồi, “cái chợ trời” mới chịu lục đục đi lấy cặp sách mà về. Nhóm-thua-cuộc đành xót ruột với cái túi tiền sắp cạn đáy, lòng khóc thầm không biết mấy ngày sau còn đủ tiền để ăn sáng hay không. Không cần quá bi thương, vì ngay sau đó, vị cứu tinh của tụi nó đã xuất hiện cùng lời nói-không-còn-có-thể-cảm-động-hơn:

“Thôi, tớ nghĩ thế này. Lớp ăn mừng kỉ lục của tớ mà bắt nhóm kia trả tiền thì bất công quá, chả có tí tinh thần tập thể gì cả. Tớ đề nghị: Chung tiền!!! “

Một tràng gào tướng lên một cách sung sướng của cái nhóm kia. Và vì thế, cả lớp phải chuồn lè lẹ để cô hiệu trưởng hay giáo viên nào đó có nghe thấy cũng không lên bắt lớp quét sân trường một tháng tội “Đang là con người mà tự dưng cả lớp biến thành lũ tinh tinh”.

Cái lớp 10-2 chạy nhào ra cổng trường, miệng cười vui vẻ sảng khoái không ngờ. Mỗi ngày với những bạn “giặc” này của Sakura chưa bao gìơ là nhàm chán, vì tất cả mọi người luôn ở bên nhau, cùng tạo ra những kỉ niệm thật tuyệt vời mà, đúng không ?

Chiều nóng thiệt nóng. Một cây kem sôcôla vani ngồi ăn cùng bạn bè thì quá tuyệt.

Thưởng thức cây kem gần hết, cô mới chợt nhớ ra một điều: Mình quên trực lớp rồi !!!

Và cũng vì ham vui, cô cũng không để ý, lớp đã vắng bớt bốn, năm đứa.

Lí do: đi làm nhiệm vụ được giao cho. Té ra hôm qua, tụi kia nó bảo đi ăn kem, thế nhưng thực tế vẫn len lén ở lại làm “bảo vệ chìm” cho Sakura, để cô bạn an toàn về tới khu phố về chịu yên. Và ngẫu nhiên cũng phát hiện ra cái tên “to gan lớn mật” dám “làm phiền” “tài sản riêng” của 10-2. Hậu quả : không có gì nghiêm trọng, chỉ là thiếu nữa cậu bạn tội nghiệp kia vào nhà thương sau mấy lời đe doạ cùng cái con dao tay (dỏm) của “bọn giặc” 10-2, cùng vài hành vi cảnh cáo “thường thường”. Hổng biết anh này sau còn gan theo đuổi cô bạn tóc nâu của chúng ta không. Nếu còn thì đúng là “ Tình yêu vượt qua lũ yêu quái 10-2 “.



Chia tay những người bạn, Sakura tung tăng đi bước đi trên con đường về nhà. Hôm nay cô đã cười ngớt không thôi (như mọi ngày), đang ăn kem, lại yếu bụng mà lớp trưởng còn thích gây cười, thế là ngồi ôm bụng vừa khóc vừa cười. Nhưng hơi xấu hổ chút, bạn cô cứ khoái cái trò trét kem lên mặt, kết quả đứa nào đứa nấy mặt đều như tên hề, trông tức cười chết khiếp thôi! Người đi đường cứ thế mà xuýt xoa “Thành niên ngày nay thật là… “. Ôi, quê quá đi !!!

Vừa đi vừa nhớ những chuyện đâu đâu vốn không phải chuyện xấu, nhưng dĩ nhiên cũng chả tốt đẹp gì. Và cũng chính vì thế mà cô không nhận ra “nguy hiểm” sau lưng mình.

Về tới nhà, cô không định nấu bữa tối cho mình, vì nghĩ rằng chiều đã đi ăn vặt với bạn bè rồi nên thôi.

Tắm rửa xong, cô uể oải leo lên ghế sofa nằm ườn ra xem TV, bên cạnh là tách trà thảo mộc, nguyên đĩa đậu phộng rang cùng gói snack khoai tây chiên để lai rai cho đỡ chán. Một cách thư giãn, cô khẽ đung đưa người theo điệu nhạc bài “Because I’m Stupid”, một bài hát rất nổi gần đây của nhóm SS501, hình như trong phim BOF gì đó (cô không quan tâm bộ phim đó, chỉ thấy bài này nghe cũng hay hay thôi). Kênh đã chuyển sang bài hát của nhóm nhạc Arashi, cô chỉnh âm nhỏ lại, với tay lấy cuốn Toán ra ngồi giải vấn đề còn khúc mắc trong lớp. Có lẽ bài này hợp tâm trạng khi làm bài của cô chăng?

Đang sắp suy ra được lời giải, chợt nhiên, Sakura nghe thấy có âm thanh ù ù rất lớn ở bên ngoài. Thật khó chịu! Cô lầm bầm, rồi đích thân ra xem ai đang bày trò đây.

Người ta thường nói “Ghét của nào trời cho của đó”, hôm qua, tuy Sakura đã hy vọng không bao giờ gặp lại, nhưng… nhưng… hắn lại xuất hiện. Là hắn – tên công tử Bạc Liêu trốn viện hôm qua !!!

Rồi 5 giây hồi tưởng. Không phải hôm qua cô đã “tiễn” y xa lắm rồi hay sao, lên tuốt sao Hoả, sao Kim hay sao Thổ ấy, vậy sao giờ tên này lại ở đây? Ở đây, trước mắt cô, trên-một-chiếc-trực-thăng !!!

Thiếu gia nhà ta thật nổi bật trên không trung! Bộ trang phục Tuxedo màu đen cùng bó hồng trắng muốt. Mà khoan, nếu nhìn kĩ thì hình như cái bộ y phục đó đang … lấp lánh kim sa !

Choáng! Sốc toàn tập! Cô gái tóc nâu còn sốc nữa với chiếc trực thăng. Đúng là “chủ nào tớ nấy”, chủ nhân đã nổi bật thì “tớ” đây cũng hoàng tráng không kém. Nguyên một hàng chữ nhũ kim tuyến màu đỏ chót chòn chọt “I Love U, Sakura. From : Your handsome fiancée !! “

Hàng xóm đổ ra xem cái viển cảnh hoành tráng đó đông như kiến, người nào người nấy đều trầm trồ lên, tưởng chắc có diễn viên Hollywood đến đây đóng phim. Còn về phần Sakura, sau khi đã chứng kiến quang cảnh này trong 10s, cô đã đóng sầm cái cửa sổ luôn. Và 5 giây sau, một cái bảng gỗ được vứt ra cùng dòng chữ :

“Đã ngủ. Xin đừng làm phiền. Hẹn không ngày gặp lại. Kí tên : Kinomoto Sakura. “

Anh công tử chộp được cái bảng gỗ đó, đọc một lần, hai lần, ba lần…n lần, sau đó giơ nó lên cho người đang điều khiển trực thăng, hét lớn:

“ Quản gia Wei, mau sử dụng thứ đó!”

Vị quản gia đó gật đầu tuân lệnh, và nhanh như cắt, trên tay ông đã xuất hiện một cái máy nho nhỏ trông “xinh xinh” cỡ cái hộp bút học sinh. 1 giây sau, một tia sáng màu xanh từ cái máy đó chiếu tới hướng …cửa sổ phòng Sakura. Cũng chưa đầy 4 giây sau, cái cửa sổ đó đã ra đi mãi mãi với một cái khoan tròn bự thiệt bự trên bề mặt kính.

“Tia laser !!!??? Ai cho anh dùng cái thứ vũ khí nguy hiểm đó ??? “ Sakura, không biết từ lúc nào đã trèo lên… mái nhà mà hét lên kinh hoàng.

Chàng thiếu gia nhà ta vui mừng ra mặt, xem ra “món đồ chơi” của anh cũng có chút tác dụng để dụ “vị hôn phu” của mình ra ngoài. Tháo cái kính Tuxedo (đang đính đầy kim cương trên đó), anh cười mà nói:

“ Sakura yêu quý của anh !!! Hãy nhận lấy món quà này thay cho tấm chân tình của anh, nh~é !! “

Cái từ cuối cùng được uốn éo “điệu nghệ” đến mức mà bất cứ người bình thường nào khi nghe được cũng phải … nổi hết cả da gà. Nhưng như thế còn đỡ hơn …

Một cơn mưa hoa hồng. Màu trắng. Màu đỏ tươi. Màu vàng. Màu hồng. Màu xanh. Màu tím.Có hết.

… đỡ hơn món quà mà cô phải nhận. Hồng hoa trận cuồng phong! Ặc !

Từng cánh, từng cánh rơi lả tả, đẹp như người vũ nữ từ không trung uyển chuyển nhảy múa. Hương hoa chưa đầy 1 phút đã lan toả khắp khu phố của cô. Người người cười hớn hở, ngạc nhiên, thắc mắc với cái viễn cảnh xinh đẹp này. Tất cả mọi người, trừ Sakura.

Đần mặt nhìn cơn mưa hoa này chắc cũng đến … nửa tiếng đồng hồ, sau cùng hồi tỉnh, cô phát hoả :

“ Á á á !! Tôi sẽ kiện anh tội gây ô nhiễm môi trường !!! “

Ngượng chín cả mặt.

Phải. Đây không phải là shoujo manga !!! Trong manga, chàng trai thường thích thả những cánh hoa hồng từ trên không trung, hành động lãng mạn này khiến nữ nhân vật chính cảm động mà khóc sướt mướt. Và rồi tự dưng, cô gái (tự dưng) hiểu, người con trai trong lòng cô chỉ có anh ta mà thôi. Only him !!!

Nhưng đó là trong manga, thế nên người ta không nói sau khi anh chàng này làm ra nguyên bãi rác “lãng mạn” đó, ai sẽ đi dọn dẹp. Và đây là thực tế, dĩ nhiên, sau khi “công tử Bạc Liêu” tiêu tốn tiền thả một đống hoa xuống đất, Sakura sẽ là người dọn hết số hoa lá cành đó (vì y thả hoa trong khu vực nhà cô mà ).

Sakura chỉ muốn phát khóc với tên thiếu gia lắm của này; sao hắn không để cô yên chứ ? Thế nào ngày mai, một là hàng xóm, hai là cảnh sát sẽ tới “hỏi thăm” về quan hệ của cô với tên điên đó ! Tất nhiên, cô sẽ không trả lời, bởi vì biết gì mà trả lời họ đây? Mà cô cũng có quen biết tên công tử đó chi. Cô giận mình không phải Mafia hay quân nhân, không thì cô đã cho tên đó một phát bazooka để đi chầu tổ tiên sớm rồi. À không, không cần súng lục hay bazooka gì hết, có cách khác để giải quyết vấn đề “nan giải” này.

Nghĩ rồi, cô quay đầu leo xuống nhà. Thiếu gia nhà ta thấy thế liền sụt sịt, nhõng nhẽo gọi to như con đòi mẹ:

“ Ớ ớ ớ !!! Sa~ku~ra ơ~i !!! E~m đ~i đ~â~u t~h~ế??? “

Cái tiếng gọi “thiết tha” đó đã thẩm thấu qua da thịt của Sakura, đến mức cô nghĩ rằng sau này mà có gặp lại tên công tử đó, chắc cô phải nhảy đại vào cái lỗ nào dưới đất mà trốn để không ai biết hắn gọi mình luôn quá !!! Dằn lòng, cố không lung lay ý chí “tự cường”, Sakura lại trèo lên mái nhà, và cười-rất-chi-là-rạng-ngời:

“Ơi !!! E~m đ~â~y !!! “

Thề rằng cô có thể tự cắt lưỡi mình nếu còn nói năng ẻo lả kiểu đó lần nữa !!! Và thế là anh chàng mặt dày đó, tưởng “hôn thê” của mình “hồi-tâm-chuyển-ý” rồi, cười ngây thơ:

“ Em thích hông ?!”

“ Thích! “ Trả lời gọn lỏn đến mức cụt lủn. Và sau đó cô rút ra một … cái ná thun ! (cùng túi nilon đựng đầy đá ). Ngày xưa, Sakura rất chi là kiêu hãnh với thành tích 5 năm vô địch bắn ná chim (các bạn đừng bắt chước, xấu lắm, tội mấy con chim mà, ăn chay tích đức thì là sống lâu đó).

Tự tin giương ná cùng một nụ cười rất tươi.

“ Goodbye. Not see you again”

… Một phát…

… Hai phát …

… Ba phát …

… Bốn phát …

… Năm phát …

Người ta bên dưới có thể nghe tiếng va chạm của đá vào thành kim loại của chiếc trực thăng.

Tin được không ? Tin được không ? Tin được chứ !

Năm phát đạn đá đã hạ gục “em” trực thăng đồ sộ. Ba phát ba lỗ thủng vỏ kim loại. Hai phát gãy cánh quạt.

Hai người ngồi trên kia mặt mướp mồ hôi, chỉ còn nước biết cố bám chặt vào thành ghế và la ơi ới.

Trực thăng không lâu sau như quả bong bóng xì hơi. Sau khi bị “chấn thương” quá trầm trọng, em buộc phải “lui quân”.

Và em đã bay, bay cao, bay xa, xa mãi, và mất tiêu luôn trên bầu trời.

Một phút tưởng niệm giây phút huy hoàng. Bắt đầu …

Sakura cùng những người bên dưới lần rầm cầu nguyện : Amen, lên đường bình an. Chúa sẽ phù hộ cho các người sớm lên thiên đàng, rồi biến thành tinh tú nào đó thì tuỳ, miễn NEVER COME BACK HERE là được rồi…

Hàng xóm sau phút hoàng tráng đó, theo lẽ tự nhiên, chạy tới chỗ cô mà hỏi cái tên nhà giàu kia. Và dĩ nhiên, cô cũng thản nhiên trả lời : I DON’T KNOW HIM ! Of course.

Đứng trả lời từng câu từng câu hỏi của mấy người nhiều chuyện bon chen ở đó, cô muốn mệt phờ. Đã thế còn phải xáxh cái chổi đi quét hết mấy cánh hoa nọ. Tiếc rẻ nhìn chúng, nhưng chắc cô cũng chưa có ý nghĩ đem số cánh hoa đó mà bỏ vào bồn tắm tẩm hương (cho đỡ phí), may thế.

Nhưng cô lại không hề hay, tự lúc nào, ngôi nhà nhỏ xinh của cô đã ngập hoa hồng đủ màu đỏ, vàng, trắng, hồng, tím, xanh. Trộm nghĩ, chắc cha này cho người lén lún mang hoa vào nhà để cô bất ngờ đây.

Ờ, công nhận bất ngờ thiệt. Dù không thích anh chàng nhà lắm của kia, nhưng thành thực mà nói là hoa rất đẹp. Ngẫm lại thì số hoa này chẳng rẻ tí nào đâu. Mấy cành hoa này hình như phải đặt mua ở tận nước Hung-ga-ri thì phải; trên mỗi cành đều được tỉ mỉ khắc chữ “Niềm tự hào của Hung-ga-ri” bằng tiếng Anh đây nè… Khâm phục, khắc chữ trên từng đó cành (99 cành hoa). Không hiểu là dân Hung-ga-ri rảnh rỗi đến mức này hay vị thiếu gia đầu óc không bình thường kia lại muốn khoe ta đây?

Tiếc hoa, tiếc tiền, Sakura để hoa ở đó luôn mà không dọn bớt. Và cũng vì cái tính tiếc của ấy, cô đã suýt chết trong ngôi nhà hoa hồng này, nếu không phải sáng hôm sau có người hàng xóm gõ cửa nhà cô vì ngửi thấy mùi hương quá-chi-là-nồng-nàn bay ra.




Đêm hôm đó, Sakura nằm mơ thấy quỷ vương hoa hồng mặc trang phục Tuxedo đòi cưới cô làm hoàng hậu.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chibi258
Fan mới
Fan mới


Nữ
Pet :
Birthday : 11/02/1998
Đến từ nơi đen tối
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của chibi258

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Sat Jun 25, 2011 2:25 pm

hay we' momong mong châp mới (đọc xong đau bụng we' uam )

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Lerwlet
L2.


Lover : Snow Fox
Nam
Pet :
Birthday : 26/07/1990
Đến từ Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Tương ngộ tại thì bất xuất thân.
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Lerwlet

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Sat Jun 25, 2011 4:26 pm

người ta tức lộn ruột, còn em cười vỡ ruột(lai)



.Một "làn sóng trẻ" đang trào lên. Thời đại mới đã bắt đầu.



Past:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://linl2.blogspot.com
Brielle
Fan mới
Fan mới


Nơi sinh sống : Piffle World+Nihon Country
Nữ
Pet :
Birthday : 18/11/1994
Đến từ Bluetown
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Brielle

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Sat Jun 25, 2011 5:48 pm

cobenguoiviet97 đã viết:
người ta tức lộn ruột, còn em cười vỡ ruột(lai)

Hửm? Tức lộn ruột? Ai? Là em à? question

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
6927Empire
Fan tài năng
Fan tài năng


Nữ
Pet :
Birthday : 17/04/1998
Đến từ C8 Family
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của 6927Empire

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Sat Jun 25, 2011 6:02 pm

@Eyes : Hì , chị nói tụi em vậy làm tụi em phồng lỗ mũi . Mong chap lắm lắm . Cố lên chị !!! Tụi em mãi mãi làm fan trung thành của chị !!!

p/s : em có nhìu lần thử đăng kí vào fixi nhưng ko đc . Đánh chữ ko lên . Ko đăng kí đc nên

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Lerwlet
L2.


Lover : Snow Fox
Nam
Pet :
Birthday : 26/07/1990
Đến từ Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Tương ngộ tại thì bất xuất thân.
Hành trang :


>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Lerwlet

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Sat Jun 25, 2011 6:52 pm

đâu có



.Một "làn sóng trẻ" đang trào lên. Thời đại mới đã bắt đầu.



Past:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://linl2.blogspot.com
6927Empire
Fan tài năng
Fan tài năng


Nữ
Pet :
Birthday : 17/04/1998
Đến từ C8 Family
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của 6927Empire

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Sat Jun 25, 2011 8:39 pm

đâu có gì vậy bạn ?

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Bạch Bình Nhi
Fan năng động
Fan năng động


Chức vụ Pháp sư


Nơi sinh sống : Nihon Country+Card World
Nữ
Medal :
Pet :
Birthday : 13/10/1999
Đến từ Clow
Hành trang :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Bạch Bình Nhi

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Sat Jan 21, 2012 12:08 pm

chị post luôn chap 6 được ko ạ?
e đọc hết bên fixi rùi nên...làm ơn nhé chị
ban đầu e cứ tưởng là hết rùi, hoá ra còn có chap 6 nữa
Mong đọc wá^^

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
samy phù thuỷ thực tập
Fan mới
Fan mới


Pet :
>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của samy phù thuỷ thực tập

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Mon Jan 23, 2012 10:34 am

hay wa

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yosasy_kimling
Fan cuồng nhiệt
Fan cuồng nhiệt


Lover : babylady
Nơi sinh sống : Light Land+Dark Land
Nữ
Pet :
Birthday : 10/11/2000
Đến từ Linh hồn giới
Hành trang :



>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của yosasy_kimling

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Mon Aug 27, 2012 4:28 pm

hic em chỉ mong chap 6 thui.Đọc mấy trang ưeb rồi mà ko thấy laloi ue oai 1

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://syaoran-fc.forum-viet.com/
Suzume
Shizu~
Shizu~


Lover : Pupu-chan
Chức vụ Mod
Shinobi
Nơi sinh sống : Nihon Country+Light Land
Nữ
Medal :



Pet :
Birthday : 03/12/1999
Đến từ Tomoyo Fan Club :3
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Suzume

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Mon Aug 27, 2012 4:47 pm

Hay ghê *chấm nước mắt* Chị Âu chị viết hay wá~! Nhưng sao lại hok có Tomoyo -chan chứ lamon



Chỉ 1 tình yêu chỉ 1
tung tăng tung tăng tung tăng tung tăng tung tăng 
Spoiler:
 

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Akiko Inari
Aki-chan
Aki-chan


Lover : SYaOran KuN
Nơi sinh sống : Nihon Coutry+Light Land
Nữ
Pet :
Birthday : 09/05/2000
Đến từ Cung Bạch Thiên Thu
Hành trang :

>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Akiko Inari

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Mon Oct 15, 2012 8:26 pm

Ước gì có cả Tom nữa nhỉ, như thế sẽ thú vị hơn nhìu

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content



>
Tặng phẩm
Xem tặng phẩm của Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC] Love or Black-mailing?!   Today at 4:58 am


Về Đầu Trang Go down
 

[TRC] Love or Black-mailing?!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấnđề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tomoyo Fan club :: Tomoyo fan club :: Tủ sách :: Fanfiction :: CCS - TRC-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com